Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tú hồn

Tác giả : Minh tinh   
Chương 18
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

  “Phụ hoàng, xấu nương, nhi thần đói bụng...” Thanh âm non nớt xen lẫn vài phần ủy khuất, từ trong miệng Hoàng Phủ Ngọc phun ra.

 
 Không thể trách cậu mới xuất cung liền kêu đói, thật sự là gần đây mỗi ngày cậu đều bị buộc ăn cháo loãng, tiêu hóa thật nhanh, mới đi dạo chưa tới một canh giờ bụng đã kêu rột rột.
 
 Hoàng Phủ Tuyệt cúi đầu trừng mắt nhìn nhi tử một cái: “Xuất cung còn gọi phụ hoàng? Phải kêu là cha.” Nói xong, lại liếc mắt Nhan Nhược Tranh bên cạnh: “Cũng không chuẩn kêu xấu nương nữa, về sau đều phải gọi là mẹ.”
 
 Hai mắt Hoàng Phủ Ngọc sáng lên, lập tức vui sướng đáp lại một nụ cười tươi rói, “Cha, mẹ!”
 
 Tiếng mẹ này của cậu gọi rất kiên quyết, cậu đã sớm muốn gọi như vậy từ lâu, nếu không phải xấu nương nói mình không phải mẹ ruột của cậu, không đảm đương nổi tiếng mẹ của cậu, thì cậu cũng không muốn gọi người là xấu nương.
 
 Ở trong lòng cậu, sớm đã xem xấu nương là mẹ ruột.
 
 Ngực Nhan Nhược Tranh bị một tiếng "mẹ" của nhi tử làm nóng lên, cảm động không thôi. Ngẩng đầu nhìn mặt Hoàng Phủ Tuyệt, chỉ thấy cánh môi hắn hơi hơi cong lên, lộ ra một chút tươi cười hàm xúc ý tứ không rõ.
 
 Nàng nắm tay của con trai, tâm tình căng thẳng, nhưng lại không tự chủ được chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.
 
 Gần đây ánh mắt của hắn nhìn nàng đặc biệt kỳ quái, thật giống như xem thấu cái gì, lại làm bộ như không biết chút nào.
 
 Tim đập mạnh và loạn nhịp, lại nghe nhi tử kêu đói, nàng ngừng bước cúi đầu hỏi: “Ngọc nhi muốn ăn cái gì?”
 
 Ngoài cung không có quy củ trong cung, khó mới được ra ngoài chơi một chuyến, lệnh cấm khẩu lúc trước của nhi tử cũng nên bỏ qua.
 
 Hoàng Phủ Ngọc ôm bụng kêu thầm thì, theo bản năng trả lời: “Con muốn ăn thức ăn ngon nhất.”
 
 “Bên kia có tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng, hương vị hoành thánh nơi đó cực kì độc đáo...”
 
 Hoàng Phủ Tuyệt và Nhan Nhược Tranh cơ hồ là trăm miệng một lời, duỗi ra ngón tay hướng một tiệm nhỏ đơn sơ đối diện quán rượu Quý Phúc ở hướng tây đường cái.
 
 Lời vừa ra khỏi miệng, hai người đồng thời thất thần, kinh ngạc nhìn đối phương.
 
 Qua một lúc lâu, Hoàng Phủ Tuyệt lộ ra tươi cười, trêu tức nói: “Nàng cũng đã ăn qua hoành thánh Vĩnh Hưng?”
 
 Sắc mặt Nhan Nhược Tranh từ đỏ chuyển sang trắng, lại từ trắng biến đỏ, nháy mắt biến hóa nhiều cái màu sắc, biểu tình có chút phức tạp.
 
 Mặt tiền cửa hàng hoành thánh Vĩnh Hưng tuy rằng không lớn, nhưng mọi người ăn qua hoành thánh trong đó đều biết, ông chủ làm hoành thánh có thể nói là tuyệt nhất.
 
 Nhớ ngày đó, cứ vừa qua giờ tý, Hoàng Phủ Tuyệt lại cùng nàng cải trang, hai người ra vẻ vợ chồng dân gian đi vào trong đó ăn hoành thánh.
 
 Không nghĩ tới chuyện đã cách nhiều năm, khi bị hỏi kinh thành có thứ gì ăn ngon nhất thì bọn họ vẫn không hẹn mà cùng nghĩ đến tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng.
 
 Thấy nàng trong lúc nhất thời không biết trả lời như thế nào, Hoàng Phủ Tuyệt không tiếp tục hỏi nữa.
 
 Khi ba người đi vào tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng, bởi vì lúc này không phải thời gian ăn cơm, cho nên khách bên trong cũng không nhiều, tiểu nhị thấy bọn họ quần áo hoa lệ, liếc mắt một cái liền nhìn ra người không giàu cũng quý. Nam tuấn dật duy ngã độc tôn làm cho người ta có một loại cảm giác không thể xâm phạm; nữ mặc dù không xứng là mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng tản mát ra khí chất cao quý cũng đủ để khiến cô nương mặt như hoa đào so sánh thất sắc; đứa nhỏ mà bọn họ nắm, khuôn mặt tuyệt sắc phấn điêu ngọc mài càng làm lòng người sinh trìu mến.
 
 Tuy rằng một nhà ba người này nhìn không quen mặt, nhưng hắn ở kinh thành sinh sống nhiều năm như vậy, liếc mắt một cái liền đoán ra lai lịch đối phương không nhỏ, vội vàng tiến lên tiếp đón.
 
 Tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng nổi tiếng nhất là hoành thánh nhân thịt heo và bắp, thịt heo và gạch cua, mùi vị hai loại này làm cho năm đó Nạp Lan Trinh Trinh ăn trăm lần không chán, nhớ mãi không quên, Nhan Nhược Tranh đang muốn mở miệng gọi, Hoàng Phủ Tuyệt lại trước nàng một bước, hướng tiểu nhị gọi hai loại này, thuận tiện thay nhi tử mình gọi một chén hoành thánh không nhân vị nhẹ.
 
 Tiểu tử kia vừa nghe trong nhân không thịt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời xụ xuống, nhưng ngại phụ hoàng ở bên cạnh, nên không dám tỏ rõ bất mãn.
 
 Đối với Hoàng Phủ Tuyệt thần thái tự nhiên, Nhan Nhược Tranh lại có chút đứng ngồi không yên. Đợi sau khi tiểu nhị đem ba bát hoành thánh bưng lên, nàng ra vẻ lơ đãng nói chuyện phiếm, thuyết minh chính mình tại sao lại biết tiệm này.
 
 “Tuy rằng cha thiếp là Hồ Châu Thái Thú, nhưng khi nhỏ tuổi từng cùng cha đến kinh thành bái kiến đồng liêu, trong lúc vô tình biết được tiệm hoành thánh này có vị rất ngon miệng, lúc ấy liền năn nỉ cha ta dẫn thiếp tới. Bởi vậy tuy rằng đã nhiều năm như vậy rồi, hoành thánh nơi này vẫn như cũ làm ký ức của thiếp như mới mẻ.”
 
 Thấy nàng cố ý giải thích, hắn chỉ là gật đầu cười, tao nhã gắp một viên hoành thánh để vào trong miệng tỉ mỉ nhấm nháp.
 
 “Sơn trân hải vị bên trong có tăng thân bổ thể thế nào, có thể ăn hơn, cũng làm cho người tiêu thụ không được.”
 
 Theo hắn chậm rãi nói ra những lời này, vẻ mặt của nàng cũng sinh ra biến hóa cực lớn —— những lời này, ở rất nhiều năm trước là từ miệng nàng nói ra.
 
 “Năm đó, nàng từng hỏi ta, không thể vì nàng mà buông tha cho vị trí kia sao... Có đôi khi ta nghĩ, nếu khi đó ta đáp ứng yêu cầu của nàng, có phải sau đó sẽ không bị phản bội hay không? Không có phản bội, thì hiện tại ta cùng với nàng, có phải cũng không âm dương cách biệt hay không?”
 
 Thấy mặt hắn lộ vẻ u buồn, nàng không khỏi tò mò tại sao hắn lại đột nhiên nhắc tới đề tài này, nhưng mà, nàng càng muốn biết đến là ——
 
 “Nếu thời gian có thể trở lại, ngài... sẽ vì nàng buông tay với vị trí kia, cho nàng cuộc sống nàng muốn sao?”
 
 Đối mặt với ánh mắt tràn ngập chờ đợi của nàng, hắn lạnh nhạt trả lời: “Trên đời này không có từ ‘nếu’ tồn tại.”
 
 Lòng tràn đầy chờ mong, lại đổi lấy đáp án như vậy, Nhan Nhược Tranh đột nhiên cảm giác mình rất ngu, biết rõ không có khả năng, nàng vẫn không hết hy vọng cứ hỏi đi hỏi lại.
 
 Nếu đối với người khác mà nói, Nạp Lan Trinh Trinh đã là người chết, nàng cần gì phải so đo? Coi như hết.
 
 Tuy rằng nàng không có được đáp án mình muốn nhất, nhưng hôm nay xuất cung du ngoạn, vẫn khiến cho nàng và nhi tử cực kì vui vẻ.
 
 Bọn họ trở lại hoàng cung thì sắc trời đã tối đen, từ trước đến nay Hoàng Phủ Ngọc có thói quen ngủ trưa nhưng bởi vì hôm nay ban ngày đi chơi hết mình, từ lúc trên đường hồi cung đã nằm ở trong lòng mẹ ngủ say.
 
 Hình ảnh một nhà ba người hoà thuận vui vẻ hồi cung, làm nô tài trong cung thấy đều âm thầm nghĩ ——
 
 Nguyên lai tiểu thái tử, đã bắt đầu được hoàng thượng yêu mến, mọi người nghĩ đến tin đồn tiểu thái tử không được hoàng thượng coi trọng, xem ra đều sai hết.
 
 Xem, Nhan quý phi kia không phải là ví dụ tốt nhất sao? Tuy rằng bộ dạng của nàng không được tốt lắm, lại vì quan hệ tốt đẹp với thái tử mà được long ân…
 
 Hoàng cung vốn chính là nơi tập kết các loại tiếng đồn, rất nhanh, chuyện hoàng thượng mang Nhan quý phi và tiểu thái tử xuất cung, ồn ào huyên náo truyền ra mọi người đều biết.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
54796
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 225055
Nd: HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 5930225
Nd: Ngược. SE.
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 255749
Nd: Sủng. HE.
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 218772
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 229690
Nd: Sủng. HE.
Lá rơi không vết
Tác giả: Giản Ám
view: 750767
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 222068
Nd: HE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 247303
Nd: HE.
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 199614
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 197451
Nd: SE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 221141
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 201777
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 193640
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 600902
Nd: Ngược. SE.
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 5995836
Nd: HE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 271302
Nd: Sủng. HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 249672
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15035013
Hiền Thê Khó Làm   view 6968259
Em Dám Quên Tôi   view 6947041
Không xứng   view 6906150
Thứ nữ sủng phi   view 6810257
Ân nhân quá vô lại   view 6666160
Mưa ở phía tây   view 6589528
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc