Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bồi thường ông chủ

Tác giả : Minh tinh   
Chương 25
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trong phòng chỉ còn lại Tô Cảnh Lam và Lôi Nghị Phong, không khí trở nên ngưng trọng.

 
- Cảnh Lam, em không có gì muốn nói với anh sao?
 
Giọng nói của Lôi Nghị Phong lạnh lùng đến đáng sợ. Anh thật trong mơ cũng không nghĩ cô lại là em gái của Tô Thiếu Long.
 
Chuyện này thực sự rất quá. Trong hồ sơ cô viết cha mẹ bỏ rơi sống một mình, chẳng lẽ hồ sơ của cô là giả sao?
 
Đối mặt với sự chất vấn của anh, Tô Cảnh Lam gục đầu xuống:
 
- Em nghĩ em không còn gì để nói.
 
Nghe câu trả lời này, Lôi Nghị Phong bất mãn vặn lại:
 
- Không còn gì để nói là ý gì?
 
Anh càng nghĩ càng thấy chuyện không đơn giản:
 
- Anh vô duyên vô cớ ngủ hơn 20 tiếng đồng hồ, khiến không đến được buổi kí hợp đồng với Lao Sâm, mà kì lạ hơn nữa là đối thủ của anh Tô Thiếu Long lại đến cửa khiêu khích, sau đó phát hiện bản hợp đồng đó bị kẻ đáng ghét kia cướp đi, mà em lại là em gái hắn. Tất cả những chuyện này em không có gì để nói với anh sao?
 
Anh càng nói càng rống giận nhưng cô vẫn dũng cảm đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của anh:
 
- Không còn lời nào để nói tức là những việc em làm em không thẹn với lòng, có một số chuyện không đơn giản như những gì anh thấy.
 
- Vậy cái gọi là chân tướng ở đâu? Một câu không còn gì để nói sao? Theo như những gì trước mắt, anh chỉ nghĩ rằng em và ông anh trai bất ngờ của em kết lại đùa giỡn anh, nói! Các người dự tính đã bao lâu?
 
- Anh nói em và Tô Thiếu Long kết lại đùa giỡn anh?
 
Bị oan uổng, cô cũng tức giận kêu lên.
 
- Chính mắt anh nhìn thấy thế! Anh thật không thể tin được, em cũng ti bỉ như anh trai…..
 
“Ba!”
 
Một cái tát thật mạnh. Lôi Nghị Phong không thể tin được trừng mắt nhìn cô, tay phải từ từ giơ lên bưng má.
 
Tô Cảnh Lam lúng túng thu tay về, khó khăn nói:
 
- Nghị Phong, chuyện không phải như anh nghĩ… bất kể em làm gì cũng không có ác ý với anh. Em thừa nhận em bỏ thuốc mê vào rượu, em cũng thừa nhận là em cố ý không muốn anh mua kim cương của Lao Sâm nhưng là….
 
Cô ngừng lại, không biết nên nói tiếp thế nào
 
- Nhưng là sao? Tôi đang nghe.
 
Cô hít sâu một hơi:
 
- Nhưng là…
 
Cô muốn nói tất cả cho anh, muốn anh hiểu hết về cô. Nhưng nếu cô nói rằng cô đã từng là một kẻ thích gây sóng gió, thích mạo hiểm, vô số lần lợi dụng mạng internet mà xâm nhập bí mật của người khác, cô còn thiếu điều phá hủy công ty của cha mình… Anh sẽ nghĩ cô thế nào?
 
Biến thái? Đao phủ? Tà ác?
 
Cô ẩn mình suốt bốn năm qua, nay lại trắng trợn bộc lộ mình trước mặt anh, sau này anh sẽ cười nhạo cô không?
 
Không! Cô chỉ muốn là người con gái bình thường, không muốn bất kì ai biết cô đã từng có quá khứ điên cuồng như thế.
 
Gục đầu xuống, hai vai thõng xuống, cầu xin:
 
- Em mong anh có thể tin em.
 
- Cô sẽ tin người hãm hại mình sao? Anh lại lạnh lùng:- Tô Cảnh Lam, cô khiến tôi quá thất vọng.
 
Cô cố nén ủy khuất trong lòng:
 
- Được rồi, cho dù là em có sai lầm thế nào, mong anh có thể xem ở tình cảm của chúng ta mà tha thứ cho em lần này. Hơn nữa, đêm qua anh đã đồng ý với em, ngày nào đó em làm sai chuyện gì, anh cũng sẽ không trách em.
 
Anh nghe vậy càng có cảm giác như mình bị giăng bẫy, phẫn nộ:
 
- Tô Cảnh Lam, tôi không thể không nói cô rất thông minh
 
Anh hung tợn trừng mắt nhìn cô:
 
- Ngay cả đường lui cũng đã dọn sạch sẽ, tâm cơ của cô không phải là nhẹ.
 
- Lôi Nghị Phong, chẳng lẽ trong mắt anh, những thứ kim cương quái quỷ kia quan trọng hơn em sao?
 
Cô như bị thương hỏi anh:
 
- Cái gọi là yêu của anh đâu? Có phải một khi động đến lợi ích, Tô Cảnh Lam em sẽ chỉ như một đống c.u.t chó?
 
Anh không phải để ý tổn thất tiền bạc mà là sự phản bội tình cảm. Anh không ngờ người anh hết lòng yêu lại làm như thế này để đáp lại anh.
 
- Tôi cho cô cơ hội cuối, nói rõ vì sao cô lại giăng bẫy tôi lúc đó tôi sẽ nghĩ xem có nên tha thứ cho cô hay không?
 
Anh lạnh lùng nói.
 
Cô quật cường nói:
 
- Những gì có thể nói em đã nói.
 
Như vậy, bây giờ đổi lại là anh không còn lời nào để nói.
 
Xoay người, anh lạnh lùng đi lên cầu thang:
 
- Mời cô thu dọn hành lý của cô, từ giờ trở đi, tôi không muốn nhìn thấy cô.
 
Trừ phi cô nói thật…. Câu này anh đặt ở trong lòng không nói.
 
Nhìn bóng anh vô tình, Tô Cảnh Lam nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài xuống má, thì ra trên đời, bị người mình yêu thương nhất làm tổn thương còn đau hơn chịu cực hình địa ngục.
 
Cha mẹ coi thường, anh trai đùa giỡn đã là vết thương sâu không thể xóa nhòa trong cô. Không nghĩ bây giờ bi kịch lại tái diễn.
 
- Đây là chuyện cô muốn làm?
 
Thình lình , tiếng Quân Lăng vang lên, cô như giật mình bừng tỉnh.
 
Tô Cảnh Lam ép nước mắt không rơi, xoay người mỉm cười tao nhã với anh:
 
- Cảm ơn anh giữ bí mật cho tôi.
 
- Vậy cô có thể nói cho tôi biết vì sao cô làm thế không?
 
Cô lắc đầu:
 
- Bên ngoài, Lôi thị như mất đi mối làm ăn lớn nhưng thật ra Tái ông mất ngựa không biết là họa hay phúc…
 
Cô đi đến trước mặt anh, như anh em mà vỗ vỗ vai anh, sau đó không nói một câu từ biệt, đi thẳng ra ngoài.
 
Anh nghiền ngẫm những lời cô nói. Cho tới bây giờ anh cũng không rõ mình làm đúng hay sai. Giữa trưa, anh nhận được một tin tức chưa xác thực nhưng cũng khiến anh quyết định giữ yên lặng, theo Tô Cảnh Lam bố trí, buông tha cho lần làm ăn này.
 
- Tô tiểu thư, cô cứ như vậy mà đi sao? Hành lý…
 
- Ném đi.
 
Nhìn bóng cô cao ngạo rời đi, Quân Lăng trở nên trầm tư.
 
Một người con gái như vậy sẽ là người xấu xa sao? Nhưng chân tướng là gì….
 
☆☆☆
 
Lôi Nghị Phong hai mắt vô thần ngồi ở trong văn phòng, ngơ ngác nhìn văn kiện trước mắt nhưng không có chút tâm tư nào mà làm việc.
 
Anh nghĩ thế nào cũng không hiểu vì sao Tô Cảnh Lam lại làm chuyện tàn nhẫn với anh như vậy? Là vì anh trai cô cho nên vì tình thân cô buông tha tình yêu sao?
 
Lý trí anh rất tức giận, muốn quên cô, muốn chuyên tâm làm việc nhưng chỉ nhắm mắt lại, những kỉ niệm đẹp của hai người lại ùa về như thủy triều.
 
Trái tim anh lại bị những kỉ niệm làm mềm yếu,
 
Anh đã hỏi Quân Lăng vì sao ngày đó không gọi anh dậy nhưng Quân Lăng lại nói vì Quân Lăng tin tưởng người anh yêu.
 
A! Thật ngu, anh và Quân Lăng đều thế, đều bị cái gọi là cảm tình, tin tưởng mà làm cho mê muội.
 
Tiếng điện thoại trên bàn vang lên, kéo những suy nghĩ của anh lại…
 
- Sếp tổng, có vị tiểu thư là Văn Tư Lộ đến, xin hỏi anh muốn gặp không?
 
Văn Tư Lộ? Anh nao nao, ngay lúc anh kinh ngạc thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một thân ảnh nhỏ nhắn, mảnh mai trắng như tuyết tiến vào.
 
- Anh Nghị Phong….
 
Anh đứng dậy đón cô, chỉ thấy cô mặc một bộ âu phục trắng như tuyết, xinh đẹp tươi cười, nhào vào lòng anh, thân mật ôm cổ anh:
 
- Anh Nghị Phong, em rất nhớ anh…
 
Anh hơi đẩy cô ra, bây giờ anh không quen cùng những người con gái khác quá thân cận:
 
- Về khi nào? Sao lại chạy đến đây tìm anh, cũng không gọi điện báo trước…
 
Cô cũng không để ý đến thái động của anh, cười ngọt ngào:
 
- Em vốn định tháng sau mới về, nhưng ba mẹ nói Lôi nãi nãi muốn gặp em, muốn em về sớm một chút… nha, em đã gặp Lôi nãi nãi, bà muốn em đến công ty tìm anh học hỏi.
 
- Học cái gi?
 
Anh nhíu mày, né tránh đôi tay nhỏ bé của cô lại quàng qua cổ anh.
 
- Đương nhiên là học chuyện làm ăn với anh Nghị Phong
 
Cô sùng bái nhìn anh:
 
- Ba em nói, anh Nghị Phong là thiên tài trên thương trường, chỉ cần theo anh là có thể học được rất nhiều điều hữu dụng.
 
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu, mũi thanh tú, môi hồng nhuận, khí chất thanh thuần của Văn Tư Lộ. Năm nay cô 24 tuổi, là con gái duy nhất của chủ tịch tập đoàn Hoàn Vũ, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, chưa bao giờ phải chịu khổ chút nào, anh đột nhiên nghĩ đến Cảnh Lam cũng tầm tuổi như cô, sao hai người lại khác nhau như thế…
 
Đáng chết, vô duyên vô cớ lại nhớ đến cô…
 
Văn Tư Lộ kéo anh ngồi lên sô pha, dựa vào người anh lải nhải không ngừng. Dù sao anh cũng chả có tâm trí nào làm việc thì nói chuyện phiếm cùng cô cũng được… hoặc là ngẩn người..
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
29046
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 256367
Nd: Sủng. HE.
Trộm sói
Tác giả: Mạc Nhan
view: 207957
Nd: HE.
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 213828
Nd: HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 189417
Chỉ mong chầm chậm thích em
Tác giả: Trạm Lượng
view: 5970498
Nd: HE.
Thượng thượng ký
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 204764
Nd: HE.
Sắc đẹp trêu ngươi
Tác giả: Huyến Lạn Như Hoa
view: 304880
Nd: HE.
Tướng công không xuất gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 190138
Nd: HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 5907771
Nd: Ngược. SE.
Nhật ký gái gọi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 169435
Nd: HE.
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 236385
Nd: HE.
Tú hồn
Tác giả: Minh tinh
view: 207133
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 250599
Nd: HE.
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 242462
Nd: Sủng. HE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 212077
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14857853
Hiền Thê Khó Làm   view 6885447
Em Dám Quên Tôi   view 6842702
Không xứng   view 6807064
Thứ nữ sủng phi   view 6738054
Ân nhân quá vô lại   view 6603124
Mưa ở phía tây   view 6511145
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc