Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Phó Hành băn khoăn không phải không có lý. Thương trường cũng như chiến trường, mặc dù là trăm thuyền tranh một dòng chảy, mặt ngoài đồng loạt thỏa hiệp, nhưng Quan gia Đài Trung, Cổ thị Đài Nam, cùng với “tập đoàn Lôi Đình" vững vàng chiếm cứ vị trí dẫn đầu của giới kinh doanh, hiện nay đang tạo thành thế chân vạc, cục diện vẫn không hề thay đổi, bất luận hai nhà kia trở mặt thế nào, ngồi mát ăn bát vàng chính là nhà còn lại.

 
"Anh yên tâm, về công hay về tư, tôi đều sẽ không cùng Lạc Dịch trở mặt, ngược lại, tôi phải mau chóng cùng anh ta gặp mặt một lần, anh an bài đi!" Lạc Dịch là chú của Lạc Tiểu Hòa, tương lai anh cũng sẽ gọi anh ta một tiếng chú, thân phận nhỏ, sao dám giở thủ đoạn gì với người lớn chứ?
 
(editor: hơ hơ, chưa chắc ạ.)
 
"Vâng" Phó Hành gật đầu.
 
Cúi người chui vào xe thể thao, Cổ Hách Tuyền cũng nổ máy xe, suy nghĩ một chút lại quay cửa thủy tinh xuống, hỏi Phó Hành ngoài xe, "Anh ly hôn không phải là bởi vì liên quan đến Cổ Thế Xương chứ?"
 
"Dĩ nhiên không phải." Phó Hành phủ nhận. Khi ly hôn, cũng giống như thời điểm anh quyết định kết hôn, không hề liên quan gì đến Cổ Thế Xương.
 
"Vậy thì tốt, đối với tình cảm, anh không cần phải công tư rõ ràng, cũng không cần băn khoăn cái nhìn của tôi." Cổ Hách Tuyền khởi động xe, "Ít nhất tôi cảm thấy bản thân không biến thái giống như người của Quan gia, trong mắt chỉ có lợi ích."
 
"Quan Lão Gia sẽ không vui khi nghe được tổng tài hình dung con cháu của ông ta như vậy."
 
"Không có biện pháp, người trong gia đình ông ta quá nhiều, đương nhiên sẽ có tốt xấu lẫn lộn."
 
Phó Hành không nhịn được vỗ trán cười, xoay người bước về phía xe mình. Cổ Hách Tuyền khởi động, Carrera GT từ từ tiến vào trong dòng xe cộ. Dọc đường, anh nhìn kiến trúc và phong cảnh ngoài cửa sổ, chỗ quen thuộc, chỗ xa lạ, nghĩ đến mình càng lúc càng đến gần người yêu dấu, cuối cùng cũng chậm rãi thở ra một hơi.
 
Ba ngày trước, khi lật đổ khắp cả Luân Đôn cũng không có bóng dáng Lạc Tiểu Hòa thì anh quả thật sắp điên rồi!
 
Lạc Tiểu Hòa, Lạc Tiểu Hòa. . . . . . Chẳng lẽ ông trời quá mức độc ác, để cho anh vừa gặp lại cô lại muốn anh lại một lần nữa mất đi cô sao?
 
Thật vất vả ép mình tỉnh táo, sau đó anh cẩn thận sai bảo đám người của Ron hỏi thăm hành động cùng cử chỉ Lạc Tiểu Hòa ngày đó, khi gã thanh niên tên Davy lắp bắp lặp lại những câu đã nói cùng với Lạc Tiểu Hòa, anh chán ghét nhìn Karan phục tùng ở bên cạnh còn đang cố giả bộ trấn tĩnh, lạnh lùng gọi Ron tiễn khách.
 
Bất kể là nữ nhân này có dụng ý gì khác, hay một người khác lớn mật tỏ tình cũng làm cho lòng anh phiền, trừ Lạc Tiểu Hòa, anh đối với người nào cũng đều vô tình.
 
Biết được Lạc Tiểu Hòa là bị Lạc Dịch mang về Đài Bắc, anh như ngựa không có dây cương tức tốc chạy về Đài Loan.
 
Làm sao có thể buông tay? Năm đó anh còn nhỏ, tự lo không xong, thân lại tàn tật, không thể làm gì khác hơn là đứng xa xa nhìn cô, một lòng chỉ muốn cô an toàn. Nhưng anh không ngờ tới ngày sau người chú Lạc Dịch của Lạc Tiểu Hòa lại trở thành tổng CEO của "tập đoàn Lôi Đình", đối thủ nổi danh khôn khéo trên thương trường, không phải bạn cũng không phải địch, làm sao có thể dễ dàng gật đầu cho phép anh đến gần Lạc Tiểu Hòa bị bệnh mất ngôn ngữ chứ?
 
Thế là chờ đợi không nổi nữa, anh dứt khoát đem bảo bối anh ngày nhớ đêm mong mang đi bất kể hậu quả.
 
Không ai có thể hiểu hành động của anh, bao gồm cả Phó Hành và u Tỳ, trong lòng bọn họ đều cho rằng hành động lần này của anh chỉ là một trò chơi mới đang thịnh hành mà thôi.
 
Bọn họ làm sao biết, chỉ cần gặp những chuyện có liên quan đến Lạc Tiểu Hòa, anh cùng sẽ trầm tĩnh hơn so với bất cứ lúc nào.
 
Cô vui vẻ, cô thiện lương tốt đẹp, mỗi một câu cô thầm thì, cười nói bên tai anh, lúc nào cũng hiển hiện rõ ràng trước mắt anh, âm thanh cứ vang vọng mãi bên tai anh.
 
Chỉ có những người từng ở trong bóng tối u ám chờ đợi mới hiểu được ánh sáng kia đáng quý đến mức nào.
 
Lạc Tiểu Hòa, chính là ánh mặt trời của anh.
 
Trong cuộc sống của một người, làm sao có thể thiếu đi ánh mặt trời?
 
Quán cà phê dưới chân núi hoa đầy cành, đá vụn trên đường dành cho người đi bộ, bên quán vỉa hè lộ thiên có vài cái dù màu xanh thật to che ánh mặt trời, bộ bàn ghế theo phong cách Châu u khiến cho khách giống như đang được nghỉ mát trên tiểu đảo xanh thẳm ở Hy Lạp. Tách cà phê bay mùi thơm ngào ngạt, Lạc Dịch bưng chén lên uống một hớp, không biến sắc quan sát người con trai ngồi ở đối diện.
 
Cổ Hách Tuyền, hai mươi tám tuổi, tổng tài "tập đoàn Cổ thị", một thân phận khác nữa là kiến trúc sư nổi danh thế giới.
 
Cá tính không thể nắm bắt được, dường như hắn thích thân phận sau hơn, hàng năm ở tại Anh quốc, gần như đem hết thẩy quyền điều hành "Cổ thị" ném cho Phó Hành.
 
Khách quan nhìn "Cổ thị" cùng Quan gia ở trên thương trường âm thầm chiến đấu lẫn nhau, Lôi Đình cùng những người kia xem như là nước giếng không phạm nước sông, mặt Bắc lông mày Nam, không quan tâm đến nhau. Mà anh cùng "Cổ thị" chỉ giao tiếp duy nhất một lần, đó chính là một năm trước Phó Hành thay anh truyền lại thông điệp, muốn dùng gấp ba giá tiền mời anh qua đó hợp tác.
 
Trừ đi những việc này, anh mơ hồ nhớ mẹ từng ở Cổ gia Đài Nam làm người giúp việc, nhưng thời gian cũng đã lâu, nếu đối phương quên rồi, anh đương nhiên càng không muốn nhắc tới.
 
Lần này, Cổ Hách Tuyền từ Anh quốc bí mật trở về, lại muốn cầu xin mình gặp mặt, nhấn mạnh rằng không hề liên quan gì đến bí mật của công việc, Lạc Dịch thật sự đoán không ra trong bụng anh ta đến cùng đang có tính toán gì.
 
Cười nhạt, Lạc Dịch đi thẳng vào vấn đề, "Cổ tổng tài, có lời gì xin nói thẳng đi, đối với tôi và anh mà nói, đặc biệt lái xe tới đây uống cà phê, thật sự quá lãng phí thời gian."
 
"Lạc CEO một ngày kiếm tỷ bạc, có thể bỏ chút thời gian đến đây, tôi rất cảm kích." Cổ Hách Tuyền lễ phép cảm ơn.
 
"Tôi cũng không quanh co lòng vòng nữa, có một việc, tôi hy vọng ngài có thể đáp ứng."
 
Một chữ "Ngài" khiến cho Lạc Dịch nhướng mi, Cổ tổng tài luôn luôn kiêu căng không coi ai ra gì trong mắt mình, khi nào trở nên có lễ phép như thế chứ? Huống chi sự lễ phép này không làm người ta thoải mái.
 
"Xin ngài cho phép, sắp tới, tôi muốn cùng cháu gái của ngài cử hành hôn lễ, nếu như cảm thấy quá đột ngột. . . . . . Cũng có thể đính hôn trước."
 
Lạc Dịch cứ cho là mình nghe lầm, anh ta nói anh ta muốn cưới ai?
 
"Cháu gái của tôi?"
 
"Vâng"
 
"Tôi chỉ có một cháu gái, vẫn chưa tới hai mươi tuổi, Cổ tổng tài có phải lầm người rồi không?"
 
"Không có, tôi xác định người tôi muốn cưới chính là cháu gái của Lạc CEO, mặc dù yêu cầu này rất đường đột, nhưng tôi là thành ý thật lòng."
 
Đối mặt với Cổ tổng tài làm người ta không thể hiểu nổi này, Lạc Dịch nửa ngày không nói được ra lời.
 
Nếu như hôm nay đổi lại là một thanh niên trẻ tuổi có chí hướng chạy đến trước mặt mình nói thích cháu gái của mình, anh sẽ hết sức khích lệ; nếu như đối phương là một kẻ vô tích cuộc sống phóng túng, anh chỉ cười nhạt chuyển đề tài dời đi, hoàn toàn không để ở trong lòng. Nhưng bây giờ, người này là Cổ Hách Tuyền.
 
Chẳng lẽ anh ta vừa thấy đã yêu, vì yêu đã trở nên cuồng dại? Huống chi, theo thân thế của anh ta, muốn kết hôn với ai mà chẳng được? Tại sao cố tình nhìn trúng Tiểu Hòa?
 
Lạc Dịch đè xuống lòng tràn đầy nghi ngờ, hỏi anh: "Cổ tổng tài biết cháu gái tôi sao?"
 
"Dĩ nhiên, mẹ của ngài, cũng chính là a ma của Tiểu Hòa, từng ở nhà cũ Cổ gia Đài Nam làm việc hai năm."
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 30      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
49028
Bồi thường ông chủ
Tác giả: Minh tinh
view: 233913
Nd: HE.
(Tuyển tập) Sư Phụ
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 968200
Nd: HE.
Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà
Tác giả: Hồng Cửu
view: 265637
Nd: HE.
Tú hồn
Tác giả: Minh tinh
view: 224540
Nd: HE.
Người tình nguy hiểm
Tác giả: Mạc Nhan
view: 271302
Nd: Sủng. HE.
Đẹp như tranh vẽ
Tác giả: Đạm Anh
view: 5930122
Nd: Ngược. SE.
Tà Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 222068
Nd: HE.
Khuynh thế
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 600902
Nd: Ngược. SE.
Ách Dương Tình Quanh Co
Tác giả: Cổ Linh
view: 247303
Nd: HE.
Gia mặt sẹo
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 225055
Nd: HE.
Đào hoa tiên
Tác giả: Phi Hoa
view: 197451
Nd: SE.
Tà Ngọc Thần Y
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 229072
Nd: HE.
Mộc Ngọc Thành Ước
Tác giả: Diệp Mê
view: 193640
Nd: HE.
Minh Vương
Tác giả: Mạc Nhan
view: 229690
Nd: Sủng. HE.
Tim đập thình thịch
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 201777
Văn Hương Nguyệt
Tác giả: Hắc Nhan
view: 249672
Nd: HE.
Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Hạ Vũ
view: 255749
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15034910
Hiền Thê Khó Làm   view 6968259
Em Dám Quên Tôi   view 6947041
Không xứng   view 6906150
Thứ nữ sủng phi   view 6810257
Ân nhân quá vô lại   view 6666160
Mưa ở phía tây   view 6589425
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc