Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Độc quyền chiềm hữu

Tác giả : Đinh Mặc   
Chương 45
<< Trước    / 86      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 "Anh có hai người máy, Mạc Lâm rất đáng yêu, Mạc Phổ rất trung thành."

"Vậy à?"
 
"Anh tặng em một chiếc phi thuyền màu hồng, khúc xương đùi của anh, và một ngôi nhà. Đó là nhà của chúng ta."
 
"Nhà như thế nào?"
 
"Nhà ư? Rất rộng rãi và ấm áp. Phòng của chúng ta lớn nhất. Ban đầu, anh gọi người đến sơn tường màu hồng, sau đó em đổi lại thành màu trắng. Nhưng đồ gia dụng vẫn là màu hồng, em đành chấp nhận. Nhắc đến em lại thấy nhớ chiếc giường lớn ở nhà. Đêm qua ngủ ở hang núi, lưng em đau chết đi được. Còn các món ăn thơm điếc mũi do Mạc Lâm nấu và quần áo sạch sẽ của em nữa chứ."
 
Mục Huyền dừng bước, cúi đầu nhìn tôi. Trời quá tối nên tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh.
 
"Em vất vả rồi." Anh nói nhỏ.
 
Tôi đang được anh bế trên tay, liền dụi đầu vào ngực anh: "Anh đừng hiểu nhầm, không phải em kể khổ đâu. Em chỉ muốn anh sớm nhớ chuyện trước kia. Kỳ thực ở bên anh, gặp bất cứ khó khăn nào em cũng không thấy vất vả, ngoài chuyện ăn thịt sống ra."
 
Mục Huyền im lặng. Một lát sau anh đột nhiên mở miệng: "Em rất tốt". Ngừng một lát, anh nhấn mạnh: "Tốt vô cùng."
 
Tôi chỉ cảm thấy trái tim tôi mềm nhũn vì một câu nói đơn giản của anh.
 
"Vậy bây giờ...anh có thích em không?" Thanh âm của tôi hơi khàn khàn.
 
Mục Huyền trầm ngâm vài giây rồi nói nhỏ: "Em khiến tôi không có cách nào cưỡng lại."
 
***
 
Câu trả lời của Mục Huyền khiến trong lòng tôi nở hoa, tâm trạng hết sức phơi phới. Đến mối đe dọa tiềm ẩn là Dịch hồ ly cũng bị tôi quẳng ra khỏi đầu. Mục Huyền nhanh chóng đi tới cửa hang động và đặt tôi xuống đất, tôi liền nhìn thấy một bóng người lờ mờ ở trong hang.
 
Mục Huyền ôm tôi đi vào, hỏi nhỏ: "Dịch phải không?"
 
Người đó vốn đang ngồi tựa vào vách hang. Thấy chúng tôi, hắn đứng dậy vươn vai lười nhác: "Sao hai người giờ này mới về?"
 
Chúng tôi tiến lại gần. Toàn thân Dịch Phố Thành cũng dính đầy máu, trông khá thảm hại, gương mặt anh tuấn của hắn như cười như không.
 
Mục Huyền và tôi ngồi đối diện hắn, anh đáp: "Trên đường bị chậm chễ."
 
"Vậy sao?" Dịch Phố Thành khoanh tay nhìn chúng tôi: "Chúng ta đã có hiệp ước, không được tự ý hành động. Hai vị có biết tôi lại mò lên núi, tìm hai vị ít nhất ba tiếng đồng hồ hay không?"
 
Tôi ngẩn người. Mục Huyền và tôi vừa ở chân núi, chỗ hơi khuất, Dịch Phố Thành muốn tìm cũng không dễ dàng. Nhưng hắn trở lại chốn nguy hiểm tìm kiếm chúng tôi, điều này khiến tôi rất bất ngờ.
 
Mục Huyền lặng lẽ quan sát hắn. Anh đột nhiên mỉm cười, gương mặt trắng ngần trở nên ôn hòa: "Dịch, anh lo lắng cho chúng tôi à?"
 
Dịch Phố Thành phì cười: "Lợi ích của chúng ta liên quan đến nhau mà."
 
"Tôi xin lỗi." Mục Huyền tựa người về phía sau: "Chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa."
 
Dịch Phố Thành lặng thinh, một lúc sau mới hỏi: "Hai người làm gì mà về trễ thế?"
 
Mục Huyền kéo tôi vào lòng, cất giọng lãnh đạm: "Làm tình với cô ấy."
 
Tôi không cảm thấy ngượng ngùng, vì đây là cái cớ thích hợp nhất. Ai ngờ Dịch Phố Thành đột nhiên cười ngoác miệng, hắn liếc tôi một cái đầy ý tứ rồi thong thả nói với Mục Huyền: "Lần sau hãy nhớ rửa sạch mùi ở trên người. Anh đây cũng là đàn ông đấy..."
 
Lúc này tôi mới thấy ngượng. Mùi trên người? Chắc hắn nói tôi, vừa rồi tôi bị Mục Huyền...hay là nói Mục Huyền? Dù sao anh cũng...
 
Tôi ngẩng đầu. Hai người đàn ông chỉ cười cười mà không lên tiếng.
 
***
 
Chúng tôi lại trải qua một đêm "sóng yên biển lặng".
 
Khi thức giấc, tôi lại bắt gặp Mục Huyền và Dịch Phố Thành vai kề vai đứng ở cửa động, phảng phất như hai bức tượng điêu khắc trong ánh sáng màu đỏ ôn hòa.
 
Khoan đã, ánh sáng màu đỏ?
 
Tôi lập tức ngồi dậy, đưa mắt ra ngoài cửa hang.
 
Màu đỏ.
 
Hành tinh kỳ lạ sau một đêm đã biến thành màu đỏ. Bầu trời đỏ nhạt, mặt đất đỏ thẫm, dòng sông đỏ như máu, cây cối đỏ mờ mờ.
 
Tôi ngây người mất mấy giây mới đi đến ôm cánh tay Mục Huyền. Dịch Phố Thành ở bên cạnh cười khẽ: "Hoa Dao, bị cô nói trúng rồi. Đỏ cam vàng xanh tím, chờ đến ngày mai xem là màu gì?"
 
Tôi nhớ ngày hôm qua quả thực tôi có nói câu này, không ngờ lại đoán trúng.
 
"Đúng là vùng đất sắc màu rực rỡ." Tôi nhún vai bất lực.
 
Hai người đàn ông không lên tiếng, khóe miệng của họ đồng thời nhếch lên.
 
Một lúc sau, Dịch Phố Thành cất giọng hăng hái: "Chúng ta lên đường thôi."
 
Tôi nghi hoặc hỏi: "Đi đâu vậy?"
 
"Ngọn núi ngày hôm qua." Mục Huyền trả lời.
 
Dịch Phố Thành nhặt một khúc xương khá lớn ở dưới chân. Hắn gõ gõ khúc xương vào lòng bàn tay còn lại, mở miệng nói: "Hôm qua thú một sừng bị chúng ta giết tương đối, hôm nay tiêu diệt hết cho xong."
 
Tôi lặng thinh lắng nghe. Xem ra đêm qua lúc tôi ngủ say, bọn họ đã vạch kế hoạch. Tôi không nhịn nổi ngắm nhìn gương mặt anh tuấn trầm tĩnh của Mục Huyền. Anh định lúc nào mới ra tay?
 
Tới buổi trưa, chúng tôi đến lưng chừng ngọn núi ngày hôm qua, địa thế ở đây tương đối bằng phẳng. Dịch Phố Thành nhặt xác con thú một sừng trên mặt đất, cùng Mục Huyền lột da đánh chén, chỉ để lại mấy miếng thịt non nềm cho tôi.
 
"Dịch, cô ấy vẫn chưa ăn." Mục Huyền nói.
 
Dịch Phố Thành liếc anh một cái: "Anh vẫn chưa biết cách đánh lửa?"
 
Mục Huyền quay sang nhìn tôi: "Hôm qua cô ấy khóc nên tôi không để ý anh làm thế nào."
 
Dịch Phố Thành liếm sạch ngón tay đầy máu, nhìn tôi rồi đứng dậy đi tới một cái cây ở bên cạnh: "Để tôi đánh lửa nướng thịt cho cô."
 
Mục Huyền cười cười, ôm tôi ngồi xuống đất.
 
Dịch Phố Thành nhanh chóng vặt mấy cành khô ném xuống đất, gần chỗ chúng tôi. Mục Huyền cau mày: "Tránh xa một chút, đừng để khói bay vào người cô ấy." Dịch Phố Thành có lẽ ăn no nê nên tâm trạng khá tốt. Hắn không phản bác mà ôm đống cành cây ném xuống chỗ gần vách núi. Hắn vừa đánh lửa vừa nói: "Tôi đúng là có số thương hoa tiếc ngọc mà."
 
Mục Huyền không đáp lời, bế tôi đặt lên đùi anh. Sau đó anh cúi xuống hôn tôi, ánh mắt hơi nóng bỏng. Anh vừa hôn vừa thò tay vào trong váy tôi. Tôi không khỏi kinh ngạc, tại sao anh lại có hành động thân mật vào lúc này? Dịch Phố Thành vốn ngồi đối diện với chúng tôi, chứng kiến cảnh tượng này, hắn liền chửi thề một câu rồi quay lưng về phía chúng tôi, nhắm mắt làm ngơ.
 
Mục Huyền hôn tôi một lúc, ngẩng đầu hỏi: "Vẫn chưa chín à?"
 
Dịch Phố Thành chẳng thèm quay đầu, cất giọng chế nhạo: "Hai người giải quyết xong chắc cũng vừa chín. Năm phút có đủ không?"
 
Mục Huyền cười một tiếng. Anh lặng lẽ đặt tôi xuống đất rồi đứng dậy. Bắt gặp gương mặt điềm nhiên của anh, tim tôi đột nhiên đập thình thịch. Tôi căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
 
Mục Huyền sắp ra tay, anh sẽ tấn công Dịch Phố Thành, ngay bên vách núi.
 
"Để tôi tự học cách đánh lửa." Mục Huyền từ từ tiến lại gần Dịch Phố Thành. Tôi thậm chí nhìn ra thân hình anh căng lên như dây đàn, anh đang tập hợp sức mạnh vô hình về hai bàn tay.
 
Hai người đàn ông cao lớn mỗi lúc một gần, chỉ cách vài bước chân...
 
Nào ngờ đúng lúc này, Dịch Phố Thành đột ngột đứng dậy.
 
Mục Huyền hơi dừng bước. Lòng bàn tay tôi bắt đầu rịn mồ hôi. Lẽ nào hắn đã phát giác ra điều gì đó? Hay là hắn đã hồi phục trí nhớ?
 
Dịch Phố Thành không nhúc nhích, cũng không quay người về phía chúng tôi. Hắn đứng ở đó, tay còn cầm cành cây đã bốc khói trắng, trầm mặc không lên tiếng.
 
"Có gì đó bất thường, anh nghe thấy không?" Dịch Phố Thành bỗng lên tiếng, thanh âm hết sức nặng nề: "Anh hãy nhìn về bên kia!"
 
Mục Huyền đi đến bên cạnh hắn, cùng dõi mắt về phương xa. Tôi đứng dậy nhìn theo bọn họ, nhưng chẳng thấy gì ngoài một màu đỏ nhức mắt. Thị lực của tôi không bằng bọn họ.
 
Sau đó, hai người đàn ông quay sang nhìn nhau, Dịch Phố Thành cất giọng lạnh lùng: "Đi lên đỉnh núi!"
 
Mục Huyền gật đầu. Gương mặt anh u ám, lông mày nhíu chặt. Không đợi tôi mở miệng hỏi, anh đã sải bước dài đến bên tôi, vác tôi lên vai, cùng Dịch Phố Thành chạy như bay lên đỉnh núi.
 
Tôi hoàn toàn không rõ xảy ra chuyện gì. Bên dưới kia rốt cuộc xuất hiện điều gì mà khiến bọn họ đề cao cảnh giác như vậy? Tình thế có vẻ nguy cấp, hai người đàn ông chạy một mạch lên đỉnh núi.
 
Lúc sắp lên tới đỉnh núi, từ đầu vai Mục Huyền, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ chuyện đang xảy ra.
 
Là nước lũ.
 
Nước lũ màu đỏ, nước lũ ùn ùn kéo đến.
 
Nó như con rồng cực lớn, từ đằng sau dãy núi cuồn cuộn với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Nó ngập tràn mặt đất, nuốt trọn dòng sông, cuốn trôi cây cối. Nước lũ từ bốn phương tám hướng dội về, từ từ biến đất liền thành đại dương mênh mông, sau đó mở rộng mãi, dâng cao mãi.
 
Chẳng bao lâu sau, mặt đất đã bị chìm trong nước lũ, những ngọn núi thấp nhanh chóng bị nước lũ ngập tới đỉnh. Cơn hồng thủy vẫn không ngừng nghỉ. Chúng giống con rồng sốt ruột, từ phương xa cuốn đến chỗ chúng tôi. Tiếng nước ầm ầm, mặt nước cuộn trào hung dữ.
 
Ba chúng tôi đứng trên đỉnh núi cao, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Không một ai lên tiếng.
 
Sao có thể xảy ra chuyện này? Trời không có mưa bão, cũng chẳng thấy nước triều ngoài đại dương dâng lên. Tại sao đột nhiên xuất hiện nước lũ, giống như từ không khí chui ra, nhằm mục đích phá hủy hành tinh chúng tôi đang ở.
 
Hoặc giả, hành tinh này vốn là như vậy?
 
Mực nước đã dâng tới lưng chừng núi. Chỗ chúng tôi vừa nghỉ ngơi ăn đồ đã chìm ngập trong nước.
 
Dịch Phố Thành không cười nổi, hắn sa sầm mặt nhìn nước lũ đang dâng lên với tốc độ cực nhanh như con thú dữ. Sắc mặt Mục Huyền cũng khó coi vô cùng, hai hàng lông mày đen nhánh nhíu chặt vào nhau. Tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng đáng sợ như vậy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Tuy nhiên, tôi không cảm thấy khiếp hãi mà chỉ là một nỗi ngỡ ngàng.
 
Nếu phải chết ở nơi này...
 
Tôi ngoảng đầu nhìn gương mặt lạnh lẽo như ngọc của Mục Huyền.
 
Cũng may, chúng tôi có thể chết cùng nhau.
 
Phát giác ánh mắt của tôi, Mục Huyền quay đầu nhìn tôi, thần sắc anh trở nên ôn hòa.
 
"Đừng sợ. Tôi sẽ bảo vệ em, cho đến lúc hồng thủy rút đi."
 
Tôi gật đầu. Dịch Phố Thành liếc chúng tôi một cái, hắn cũng tỏ ra đồng tình: "Không sai, chúng ta chỉ có thể cố gắng vượt qua cơn lũ, cho đến lúc nó rút đi."
 
Nghe bọn họ nói vậy, tôi hơi có lòng tin.
 
Lúc này, Mục Huyền đi tới rừng cây ở gần đó, anh bẻ một sợi mây khá chắc. Dịch Phố Thành lên tiếng: "Không ăn thua đâu, cả ngọn núi sẽ bị ngập nước, mấy cái cây đó không thể cố định người anh."
 
Mục Huyền không đáp lời, cầm sợi mây đi đến bên tôi: "Ôm chặt tôi."
 
Vài phút sau, tôi bị Mục Huyền dùng sợi mây buộc chặt trong lòng anh. Thì ra sợi mây có tác dụng như vậy. Nhìn anh thắt nút chết ở thắt lưng, cổ họng tôi như bị tắc nghẹn bởi thứ gì đó, không thể thốt ra lời.
 
Cuối cùng, dòng nước cũng đập vào tảng đá cực lớn màu trắng ở bên mép đỉnh núi, tạo thành sóng nước tung tóe, rơi xuống người chúng tôi như mưa bão. Sau đó, cơn hồng thủy ầm ầm kéo lên đỉnh núi.
 
"Nhắm mắt lại." Mục Huyền nói khẽ. Tôi ôm chặt người anh, ngoan ngoãn nhắm mắt.
 
Một lúc lâu sau đó, tôi chỉ cảm thấy một nỗi đau đớn vô ngần.
 
Mục Huyền ôm chặt tôi vào lòng, nhưng dòng nước chảy xiết đánh mạnh vào thân thể chúng tôi, với một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, khiến lục phủ ngũ tạng của tôi lộn nhào. Chúng tôi xoay tròn với tốc độ nhanh trong sóng nước, cơn buồn nôn cứ ở trong lồng ngực và cổ họng, làm tôi suýt nôn ra cả mật đắng. Nhưng vừa hé miệng, nước liền chui vào cổ họng, sặc đến mức nước mắt tôi trào ra, suýt nữa tắc thở. Có lúc, tôi nổi lên trên mặt nước, há to miệng thở hổn hển. Có lúc tôi chìm xuống dưới đáy, ý thức trở nên mơ hồ...
 
Nhưng bất kể tôi mơ màng hay tỉnh táo, mỗi khi mở mắt, tôi đều nhìn thấy bầu trời màu đỏ tươi, nước lũ đỏ quạch, và gương mặt lạnh lẽo của Mục Huyền như tượng điêu khắc đung đưa trước mắt tôi. Trong khi đôi mắt đen của anh từ đầu đến cuối khóa chặt trên người tôi.
 
Cuối cùng, tôi bị ngất lịm đi.
 
***
 
Lúc tỉnh lại, cổ họng tôi vô cùng đau rát, dạ dày như bị lửa đốt. Bên tai là tiếng sóng vỗ vào bờ.
 
Tôi lập tức mở mắt, từ từ quan sát xung quanh.
 
Bầu trời xanh biếc, bãi cát trắng mịn, ngọn gió dìu dịu thổi đung đưa cây cọ. Tất cả đều bình thường. Không biết nơi này là nơi nào?
 
Tôi quay đầu, nhìn thấy Mục Huyền đang nằm úp sấp trên bãi cát cách tôi nửa mét. Cả người anh ướt sũng, nửa gương mặt nghiêng vùi trong cát. Sắc mặt anh trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền. Sợi mây vốn buộc chặt thân thể chúng tôi đứt thành mấy đoạn, rơi bên cạnh người anh.
 
"Mục Huyền!" Tôi hét lên, phát hiện giọng tôi khản đặc. Cả người tôi đau như tra tấn, nhưng tôi cố gắng gượng. Tôi túm lấy tay Mục Huyền, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, chỉ có ngực hơi phập phồng, rõ ràng anh đã bị ngất đi.
 
"Mục Huyền! Mục Huyền!" Tôi vỗ mặt anh, lay người anh. Anh vẫn nằm im như chết.
 
"Cô làm vậy anh ta không tỉnh nổi đâu." Môt giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền tới. Toàn thân tôi cứng đờ, tôi quay đầu liền thấy Dịch Phố Thành đang lau nước trên mặt. Hắn chậm rãi đứng lên, xem ra hắn cũng vừa tỉnh lại.
 
Tôi ngây người nhìn Dịch Phố Thành.
 
Hắn hít vài hơi sâu, sắc mặt nhợt nhạt khôi phục chút ánh hồng. Hắn tiến lại gần, ngồi xổm xuống cạnh tôi: "Xem ra mệnh của ba chúng ta vẫn còn lớn lắm."
 
"Tại sao anh ấy vẫn chưa tỉnh?" Tôi không có tâm tư trò chuyện, vội vàng hỏi.
 
Dịch Phố Thành liếc tôi rồi lại nhìn Mục Huyền. Hắn đột nhiên giơ tay túm tóc Mục Huyền, nhấc đầu anh lên khỏi bãi cát ngó nghiêng quan sát. Tôi giật nảy mình, lập tức đánh vào tay hắn: "Anh định làm gì vậy?"
 
Dịch Phố Thành lại nhìn tôi. Có lẽ gặp đại nạn mà không toi mạng, tâm trạng của hắn rất tốt. Hắn ngoác miệng cười: "Tôi bảo này, cô có phải xinh đẹp tuyệt trần gì cho cam, sao có thể khiến Tiểu Huyền một lòng một dạ vì cô. Tại sao anh ta không tỉnh lại ư? Chẳng phải là chuyện rõ ràng quá còn gì. Ba chúng ta bị nước lũ cuốn đi, phần lớn thời gian anh ta lo kéo cô lên mặt nước hít thở. Đâm phải cây cối hay đá nhọn, anh ta đều dùng thân mình che chắn cho cô. Vì có cô đèo bồng nên anh ta không linh hoạt bằng tôi. Nếu là anh ta, chắc bây giờ tôi cũng chưa tỉnh lại."
 
Tôi vô cùng đau lòng, liền túm lấy tay Dịch Phố Thành: "Bây giờ phải làm thế nào?"
 
Hắn liếc cánh tay bị tôi nắm chặt, nửa cười nửa không liếc tôi: "Là cô chủ động chạm vào tôi đấy nhé. Tiểu Huyền tỉnh lại, cô không được chối đâu đấy."
 
"Anh đừng nói vớ vẩn nữa, mau cho tôi biết phải làm thế nào?" Tôi gầm lên, nước mắt chảy giàn giụa.
 
Dịch Phố Thành nhìn tôi chăm chú, hắn đột nhiên giật tay khỏi tay tôi, đứng dậy, cất giọng thờ ơ: "Hô hấp nhân tạo, đơn giản thế cô cũng không biết sao?"
 
Tôi mừng rỡ gật đầu. Trò này tôi biết.
 
"Cám ơn! Cám ơn anh!" Tôi vừa nói vừa dùng toàn lực lật người Mục Huyền. Tôi vừa cúi xuống, trên đầu bỗng truyền đến xúc cảm mềm mại ấm áp. Tôi nghi hoặc ngẩng đầu, thấy Dịch Phố Thành đang giơ tay vuốt tóc tôi.
 
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của tôi, hắn liền thu tay về, miệng nói: "Mau xử lý đi." Sau đó, hắn quay người đi về phía dốc núi nhỏ đằng sau bãi cát.
 
Tôi không để ý đến hắn.
 
Tiến hành hô hấp nhân tạo một lúc, Mục Huyền cuối cùng ho hai tiếng, nước trào ra khỏi miệng. Sau đó, đôi mắt đen nhánh của anh từ từ mở ra.
 
Tôi cảm thấy toàn bộ thế giới của tôi bừng sáng theo tia sáng tỏa ra từ đôi mắt đó.
 
Đồng tử của anh mơ hồ trong hai giây, rồi nhanh chóng tập trung vào người tôi. Đáy mắt anh vụt qua một tia xúc động. Chúng tôi gần như cùng lúc giơ tay ôm chặt lấy nhau, không ai lên tiếng.
 
"Tỉnh rồi thì mau lại đây đi." Thanh âm của Dịch Phố Thành từ phía xa vọng tới: "Xem chúng ta đến một nơi hay ho như thế nào?" 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 86      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
73542
Có chạy đằng trời
Tác giả: A Đào Đào
view: 413339
Nd: Sủng. HE.
Blood X Blood
Tác giả: Yêu Chu
view: 151307
Nd: SE.
Không thể không yêu
Tác giả: Huyền lộng
view: 2316058
Nd: HE.
Mẫu Đơn của Hắc Báo
Tác giả: Điển Tâm
view: 262135
Nd: Ngược. HE.
Hai Lần Gặp Gỡ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 383057
Nd: SE.
Mèo hoang (Kiêu sủng)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 552698
Chiến thần
Tác giả: Đinh Mặc
view: 2251374
Mật Mã Tây Tạng
Tác giả: Hà Mã
view: 318991
Trở về năm 1981
Tác giả: Tú Cẩm
view: 235767
Phiếu cơm
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 372860
Nd: Sủng. HE.
Độc quyền chiềm hữu
Tác giả: Đinh Mặc
view: 641072
Nd: Sủng. HE.
Trọn kiếp yêu
Tác giả: Huyền Mặc
view: 265534
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14085456
Hiền Thê Khó Làm   view 3034895
Em Dám Quên Tôi   view 2989369
Thứ nữ sủng phi   view 2931174
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc