Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tổng Tài Ngang Hơn Cua

Tác giả : Trạm Lượng   
Chương 21
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

  “Đây mà là thành ý mời khách của cô đó sao?” Ngồi trong tiệm lẩu “Chỉ 299 đồng, ăn thật no” ồn ào huyên náo, Bàng Sĩ Bân xanh mặt bắt đầu gào thét.

 
 “Rất ngon mà, không phải sao?” Ăn lấy ăn để đồ ăn trong nồi lẩu nóng hổi, bốc khói nghi ngút, Hà Thu Nhiên chẳng cảm thấy gì không ổn cả, thậm chí còn phấn khởi vô cùng, “Làm ơn, đừng có chê nữa! Tôi có phải là đại gia gì đâu, giờ còn đang tạm nghỉ không lương, hơn nữa tôi mới ở Nhật Bản về, cũng xài hết sạch tiền rồi, mời anh tới quán lẩu “Chỉ 299 đồng, ăn thật no” này đã là rất có thành ý lắm rồi đó.”
 
 May là cô chưa có dẫn anh đến chợ đêm để ăn đâu đấy!
 
 Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân liền tức đến hộc máu. “Chẳng lẽ chúng ta đi ăn cơm, tôi lại có thể để cho cô trả tiền hả?”
 
 Mẹ kiếp! Sao cứ hễ cô nói ra câu nào là anh phát điên nổi nong lên thế hả?
 
 “Tôi đã nói tôi mời khách mà…” Cô trưng ra vẻ mặt vô tội.
 
 “Cô mời khách, tôi trả tiền, không được sao?” Anh dám chắc mình tức giận đến đầu cũng bốc khói luôn rồi.
 
 “Sao anh không nói sớm!” Cảm thấy mình bị tổn thất thầm trọng, Hà Thu Nhiên trợn mắt chỉ trích anh, “Biết vậy tôi đã chọn nhà hàng đắt tiền nhất rồi.”
 
 Giờ còn dám trách người lại anh sao?
 
 Bàng Sĩ Bân tức đến muốn rống lên, nhưng anh vẫn cố gắng kiềm chế cơn giận mình lại… Không được! Anh không phải đến tìm cô đấu võ mồm, không thể để bị dắt mũi được!
 
 Haiz! Xem ra đã bị anh nhìn thấu mánh của cô rồi.
 
 Gãi gãi đầu, phát giác anh nhanh chóng kiềm chế cơn giận bình tĩnh lại, hai tay Hà Thu Nhiên nắm vào nhau, mới chỉ có dăm ba câu nói của cô mà anh đạp trúng thuốc nổ nổi khùng lên, trong lòng cô cũng khoái trá hả hê lắm.
 
 “Được rồi! Thưa ngài tổng giám đốc vĩ đại, anh cố tình tới tìm tôi chi thế?” Cười hì hì, cô cũng không giỡn nữa, vừa mở miệng nói đã đi thẳng vào vấn đề chính ngay.
 
 Bà mẹ nó, ánh đèn chẳng lung linh đẹp đẽ gì, bầu không khí không phù hợp chút nào, cũng chẳng lãng mạn gì cả, thật sự muốn anh nói ra ở đây sao? Lần tỏ tình đầu tiên của anh lại bị vùi dập ở nơi quỷ quái này sao ?
 
 Điên thật! Đều tại cô cả, bao nhiêu nhà hàng lãng mạn lại không chọn, hết lần này tới lần khác lại chọn chỗ này!
 
 Càng nghĩ càng giận, Bàng Sĩ Bân phùng mang trợn má nhìn ai đó ngồi chễm chệ phía đối diện, do dự đấu tranh cả buổi anh cố gắng lắm mới mở miệng nói được một câu, “Tôi nhớ nước la hán quả của cô.”
 
 “PHỐC –” Cá viên từ trong miệng Hà Thu Nhiên bay vèo ra, cô cười nắc nẻ không thôi, “Anh xuống Đài Nam hai lần chỉ để nói với tôi điều này hả? Muốn uống nước la hán quả thì cứ kêu dì Trần làm cho anh uống là được mà!”
 
 Ha ha ha… Đây mà là lý do à?
 
 “Làm sao giống được!” Bàng Sĩ Bân vừa tức giận vừa xấu hổ cáu kỉnh gắt lên. “Thật ra tôi…”
 
 “A a a a a — “
 
 Đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang lên, không những cắt ngang câu nói của Bàng Sĩ Bân, đồng thời làm cho Hà Thu Nhiên theo quán tính quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh kia.
 
 Cả hai chỉ thấy một đứa bé chừng sáu tuổi đang đùa giỡn la ó om sòm nhảy lên nhảy xuống, tiếng thét chói tai lúc nãy đúng là phát ra từ miệng đứa bé này, mà điều đáng ngạc nhiên hơn chính là mẹ và dì của nó còn ở bên cổ vũ nữa chứ.
 
 Mẹ kiếp! Thằng nhóc kia ở đâu ra thế? Muốn chết hả?
 
 Bàng Sĩ Bân giận dữ nhìn đứa bé kia lườm lườm, mà đứa bé hình như trời sinh trực giác nhạy bén, thân hình nhỏ bé run lên, im ngay lập tức.
 
 Thấy thế, anh hài lòng gật đầu, mà Hà Thu Nhiên không để ý đứa bé nữa mà quay lại nhìn anh.
 
 “Anh vừa rồi muốn nói gì?” Nhét một miếng thịt vào miệng, cô tiếp tục hỏi anh.
 
 “Tôi…” Anh nói lại lần nữa.
 
 “A a a a a — “
 
 Tiếng thét chói tai chói tai lại vang lên lần nữa cắt ngang lời Bàng Sĩ Bân, làm anh suýt chút nữa biến thân thành Siêu Xayda —– nếu như ánh mắt có thể giết người, lưng thằng nhóc nghịch ngợm đó đã ghim hai con dao nhọn sắc bén rồi.
 
 Trực giác nhạy bén của thằng nhóc kia lại phát huy tác dụng, nó rùng mình nhảy phắt xuống ghế, xoay qua xoay lại như muốn vận động cơ thể để xoá sạch ớn lạnh trên lưng mình.
 
 Thấy anh hai lần đều bị ngắt lời giữa chừng, bực tức mà không có chỗ trút, Hà Thu Nhiên suýt chết nghẹn vì cười, vẫy tay cố gắng thu hút sự chú ý của anh, “Được rồi! Hiện tại không có gì rồi, anh nói mau đi!”
 
 Vẻ mặt căm giận, Bàng Sĩ Bân hít sâu một hơi nói tiếp “Tôi…”
 
 “A a a a a — “
 
 Tiếng thét khủng khiếp vang lên giữa tiếng huyên náo ồn ào khiến cho trán của người nào đó nổi gân xanh chằng chịt, mà Hà Thu Nhiên trên ghế muốn nhịn cười cũng không nhịn được nữa.
 
 Ha ha ha… Đúng là buồn cười thiệt mà!
 
 Chết tiệt! Nếu không cho thằng nhóc nghịch ngợm kia một bài học, sau này làm sao anh còn mặt mũi mà “đi ngang” chứ.
 
 Bực dọc trừng mắt nhìn cái người đó không có lương tâm đang cười nghiêng ngả, Bàng Sĩ Bân thừa dịp thằng nhóc con kia đang định la tiếp, anh đưa tay ngoắc nó lại.
 
 Hả? Kêu nó hả?
 
 Thằng nhóc không biết anh kêu nó làm gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đi qua.
 
 “Nhóc con, nhóc còn dám làm ồn nữa, anh đây sẽ đem mẹ và dì nhóc bán lấy tiền, biết chưa hả!” Mặt mày âm hiểm đáng sợ nhìn thằng nhóc, anh nghiêm khắc dạy dỗ nó.
 
 Tiếng nói chuyện tuy không lớn cũng không nhỏ, nhưng cũng đủ để cho mẹ lẫn dì của đứa nhỏ ở bàn bên cạnh nghe được, hai người lớn lập tức im lặng, vẻ mặt bối rối vẫy con mình mau trở về bàn; mà đứa bé kia dường như bị hù doạ đến khiếp sợ, không dám làm ồn nữa, ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi.
 
 Rất tốt, rốt cục đã yên tĩnh!
 
Bàng Sĩ Bân rất hài lòng, đang định cười đắc ý thì đứa nhỏ đột nhiên vòng trở lại, vẻ mặt chờ mong hỏi anh -----
 
"Có thể bán ba thôi được không?" Vẻ mặt tiểu quỷ này rất chân thành.
 
"Không được! Anh đây cần giống đực để làm gì?" Bàng Sĩ Bân dứt khoát cự tuyệt, chằng qua là nghe thằng nhóc con này hỏi câu như thế khiến anh dở khóc dở cười, vốn đang hừng hực lửa giận cũng bị dập tắt hết rồi.
 
"Vâng...." Thằng nhóc con lòng đầy thất vọng quay về bàn.
 
Ngồi một bên xem hết vở hài kịch này, Hà Thu Nhiên cười đến chảy cả nước mắt, luôn miệng chế nhạo người nào đó, "Thì ra anh muốn giống cái à ? Tôi nghĩ người mẹ và dì của thằng nhóc nếu biết anh có giá trị thế nào, không chừng họ sẽ đồng ý ngay đấy."
 
"Điên khùng!" Bực dọc chửi bới, Bàng Sĩ Bân tức giận đến đỏ mặt tía tai, "Này toàn do cô hại cả! Tôi đã nói là không đến quán lẩu 299 đồng này rồi mà!"
 
"Được rồi! Được rồi! Toàn là lỗi do tôi cả, được chưa hả?" Không để ý anh cằn nhằn, cô phất tay phất tay nói cho qua chuyện, Hà Thu Nhiên lại nhắc tới chuyện lúc nãy, "Không còn ai làm phiền nữa rồi, anh muốn nói gì thì nói đi!"
 
Vừa nghe cô nói xong anh càng thêm bối rối, Bàng Sĩ Bân bắt đầu ấp úng lắp ba lắp bắp.
 
Tức thật ! Lúc nãy mới có chút dũng khí, lại bị thằng oắt con kia làm cụt hứng, toàn bộ khí thế cũng mất luôn, hại anh giờ không biết phải nói như thế nào.
 
Nhưng nếu như bây giờ không nói rõ ràng, không chừng lát nữa lúc anh định nói thì lại bị người khác ở đâu ra phá đám nữa.
 
Càng nghĩ càng thấy khả năng này rất lớn, Bàng Sĩ Bân quyết định không thể trì hoãn thêm nữa, anh hít sâu một hơi lên tình thần, khí thế bừng bừng nói thật to, "Hà Thu Nhiên, anh thích em, chúng ta quen nhau đi!"
 
"Phốc------" Hà Thu Nhiên vừa mới uống miếng nước liền như tiên nữ rải hoa phun hết ra, ho đến sặc sụa không thôi.
 
"Khục khục khục... Anh, anh mới nói cái gì?"
 
Má ơi! Là cô nghe nhầm hay là đầu anh bị chạm dây nào rồi?
 
Lần đầu tỏ tình khó khăn nhất cũng đã có thể nói ra, cho nên dù có nói lần thứ 2, thứ 3 thì hoàn toàn không có vấn đề gì, rất ư là dễ dàng.
 
Bàng Sĩ Bân càng hùng hổ mở miệng nói, "Anh nói anh thích em, nghe rõ chưa? Có muốn anh nói lại lần thứ ba không?"
 
Cha mẹ ơi! Đây là thật, không phải cô nghe nhầm!
 
Hà Thu Nhiên kinh hãi há hốc mồm, nghẹn họng trân trối nhìn anh thật lâu, rốt cục nhịn không được áp tay lên trán anh, vẻ vô cùng lo lắng, hỏi thăm anh, "Anh không phát sốt chứ?"
 
"Phát sốt cái đầu của em!" Nhanh chóng chụp lấy tay cô, Bàng Sĩ Bân nổi giận, "Anh vất vả lắm mới lấy hết dũng khí tỏ tình với em, em thế mà dám nói anh phát sốt? Đây mà là đạo đức của người được tỏ tình sao?"
 
Mẹ nó! Yêu cô gái này thế nào anh cũng bị tức đến chết bất đắc kì tử cho xem.
 
"Trừng mắt hổ báo hét to thổ lộ tình cảm với người ta cũng chẳng giống biểu hiện của người đang tỏ tình..." Hà Thu Nhiên cũng bất mãn nói thầm, anh cũng ngang ngửa với cô vậy thôi, mắng chửi cái gì chứ.
 
Bị chặn cứng họng, Bàng Sĩ Bân căm giận hét toáng lên, "Vì sao anh có thể thích được em..."
 
"Vì sao tôi lại bị anh thích..." Hà Thu Nhiên cũng chẳng chịu thua hét lên ai oán.
 
Chẳng lẽ được anh thích lại là chuyện xấu hổ vậy sao?
 
Những cô gái khác có cầu cũng không được!
 
Bàng Sĩ Bân chán nản, lòng tràn đầy khó chịu, nhưng chưa kịp rống lên thì đã nghe Hà Thu Nhiên lên tiếng nói -----
 
"Nói thật, tính tôi thì tôi tự hiểu lấy, một là tôi chẳng phải tiểu thư đài các hiền lành dịu dàng gì cả, hai là nói chuyện cũng độc mồm độc miệng nữa, lúc trước anh thường bị tôi chọc nổi giận đùng đùng, thế mà anh còn thích tôi, không phải là tự ngược đãi bản thân mình sao?" Cô thật sự nghi ngờ con cua to lớn đang ngồi trước mặt mình chắc chắn "mắc bệnh không tiện nói ra", nếu như không thì sao tự dưng lại thích bị cô hành hạ?
 
"Em mới mắc chứng tự ngược đãi thì có!" Trợn mắt tức giận mắng mỏ, Bàng Sĩ Bân biện bạch, "Tính tình của anh còn tệ hơn cả em, nói chuyện cũng không êm tai chút nào cả, hơn nữa chúng ta cũng tám lạng nửa cân, kỳ phùng địch thủ, quá lắm thì cũng cãi nhau ầm ĩ mà thôi, không có gì khác biệt cả!"
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
102794
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 345050
Nd: Sủng. HE.
Thanh Sơn Ẩm Ướt
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 422197
Nd: HE.
Bản sắc thục nữ
Tác giả: Tiên Chanh
view: 742115
Nd: HE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 1111782
Nd: HE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 378216
Nd: HE.
Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 958312
Nd: HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1554270
Nd: Ngược.
Thiên Kim Đại Chiến
Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
view: 366165
Nd: HE.
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 362972
Nd: SE.
Đá Quý Không Nói Dối
Tác giả: Tâm Doanh Cốc
view: 483894
Nd: Ngược. HE.
Anh Dám Cầu Hôn Em Dám Cưới
Tác giả: Dị Tường Linh
view: 457423
Nd: HE.
Con đường vấy máu
Tác giả: Kim Bính
view: 443518
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15323001
Em Dám Quên Tôi   view 7322579
Không xứng   view 7246256
Hiền Thê Khó Làm   view 7228437
Thứ nữ sủng phi   view 7037475
Ân nhân quá vô lại   view 6887198
Gia cố tình yêu   view 6829312
Mưa ở phía tây   view 6822102
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc