Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tổng Tài Ngang Hơn Cua

Tác giả : Trạm Lượng   
Chương 5
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Cắn răng, Bàng Sĩ Bân cố nén cảm giác đau đớn này, cả người lúc này mỏi mệt rã rời, anh từ từ ngã người xuống giường nghỉ ngơi.

 
Một hồi lâu sau, anh chậm rãi ngồi dậy muốn đi tắm, thì phát hiện cây nạng nằm tuốt luốt bên kia, anh cũng chẳng thèm đi nhặt lên, quyết định đi cà nhắc, vịn vách tường, chân thấp chân cao đi vào phòng tắm.
 
Ai ngờ chưa đến ba phút, trong phòng tắm bỗng nhiên phát ra tiếng đồ vật rơi xuống rầm rầm, rồi có tiếng vật gì đó rất nặng té xuống đất, tiếng hét anh to đến nỗi Hà Thu Nhiên đang phấn khởi ăn cơm cũng nghe thấy, cô liền bật dậy chạy ngay đến nơi phát ra âm thanh.
 
Cô đi vào phòng nhưng lại không thấy anh đâu, chân liền đi về phía phòng tắm, cũng chẳng gõ cửa hay nói gì trực tiếp mở cửa đi vào…
 
“Ai cho cô vào ?” Giọng nói tức giận đến long trời lở đất vang ầm ầm như tiếng sấm nổ.
 
Làm như không nghe thấy tiếng hét phẫn nộ của Bàng Sĩ Bân, Hà Thu Nhiên trố mắt nhìn người đàn ông khỏa thân hoàn toàn đang nằm trên sàn, mặt đỏ như quả gấc, bộ dáng chật vật lấy khăn che “bộ phận quan trọng” của mình.
 
Tình hình lúc này cho dù ngốc đến cỡ nào cũng biết chuyện gì xảy ra, khóe miệng Hà Thu Nhiên怞怞 (cười khẩy mỉa mai), đối mặt với người đàn ông trần như nhộng, sắc mặt cô không thay đổi, vẫn vững như núi Thái Sơn, bình tĩnh tiến đến xem anh có bị nặng lắm không, nhưng mới bước một bước, tiếng rống giận lại lần nữa vang lên——
 
“Cút ra ngoài !” Nén cơn đau, Bàng Sĩ Bân loay hoay cả buổi vẫn không đứng dậy được, anh miễn cưỡng dùng khăn mặt che “bộ phận quan trọng” của mình lại, thế nhưng bởi vì mất mặt quá thể, anh quê quá hoá khùng, mắng chửi lung tung, “Cô có biết xấu hổ không vậy ? Tôi có cho cô vào đây hả ? Đàn ông đang tắm rửa, cô vậy mà không biết xấu hổ xông vào, cô muốn quyến rũ tôi phải không? Tôi biết cô nhất định có mục đích mà, quả nhiên là có rắp tâm mà đến, thật sự là không biết nhục… !
 
Quyến rũ ? Anh ? Cho xin đi ! Khẩu vị cô cũng không tệ thế đâu !
 
Âm thầm lườm anh, Hà Thu Nhiên chẳng muốn trả lời, trong tiếng mắng chửi cùng phản kháng của anh, cô vươn tay cẩn thận kiểm tra xương chậu có bị gì hay không, bởi vì ngã xuống đất nên vết thương càng thêm nặng.
 
 “Cô cô cô… Cô làm quái gì ? Đừng đụng tôi… Mẹ nó! Đã kêu cô đừng đụng tôi, cô còn sờ… Cô quả nhiên có ý đồ, muốn quyến rũ tôi phải không? Nói cô biết, có rất nhiều phụ nữ muốn bò lên giường của tôi, tôi không bao giờ quan tâm đến loại con gái không đẹp không dáng như cô…”
 
Bởi vì đau đớn không thể cử động, mà tránh cũng tránh không được, Bàng Sĩ Bân bị cô sờ từ đùi thẳng đến mông, cứ sờ sờ sờ, anh chỉ có thể dùng khăn mặt để bảo vệ “thành lũy” cuối cùng của mình, trong lòng vừa giận vừa tức, khuôn mặt đẹp trai giờ đỏ như gan heo, chỉ có thể không ngừng gào thét hòng che dấu sự bối rối và xấu hổ trên mặt.
 
Mặc cho anh điên cuồng la hét, Hà Thu Nhiên dùng sự chuyên nghiệp của một y tá kiểm tra vết thương, xác định không có gì đáng lo, lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu có tâm trạng trả đòn lại anh ——
 
“Anh Bàng, anh đúng thật là cuồng tự mãn mà !” Khinh thường trừng mắt lại Bàng Sĩ Bân, cô bĩu môi bắn ra tên độc, “Dựa vào bờ mông hiện tại của anh, tôi dám chắc không có cô gái nào dám bò lên giường của anh đâu.”
 
Cho xin! Chiên cơm thì cũng phải nhờ vào sức eo, làm “chuyện ấy” mà không dựa vào mông thì làm được à ?
 
“Động cơ” của anh hiện tại bị hư hại, nếu mà thật sự có quan hệ thì lắc lắc mông chưa đến hai cái đã ngã ngựa rồi, chẳng phải là bỏ con gái người ta một bên, tự mình giải quyết sao ?
 
“Cô cô cô…” Cả người đau nhức, lại thêm tôn nghiêm đàn ông bị sỉ nhục, Bàng Sĩ Bân nhất thời tức giận đến đỏ mặt tía tai, nhưng lại không cách nào phản bác, cuối cùng chỉ có thể tiếp tục la hét ỏm tỏi, “Cô xông vào phòng tắm của tôi, lại sờ soạng lung tung người tôi, không phải muốn quyến rũ tôi thì có ý gì ?”
 
“Ý của Anh Bàng là muốn tôi mặc xác anh ngã xuống sàn chờ chết, hoàn toàn không để ý phải không ?” Nói năng hùng hồ đáp lại anh, cô cúi người dìu anh đứng lên.
 
Bàng Sĩ Bân lảo đảo đứng dậy, chật vật đến cực điểm, phải nhờ sự trợ giúp của cô anh mới có thể đứng lên được, đứng vững bên này thì lại ngã nghiêng bên kia, vừa lúc anh đứng lên thì khăn mặt đang che “bộ phận quan trọng” rơi xuống, anh cả kinh muốn chụp lại khăn, nhưng “động cơ” đau nhức suýt nữa anh lại ngã xuống sàn.
 
May mà Hà Thu Nhiên nhanh ta lẹ mắt, một tay đỡ lấy anh, nhưng mà người nào đó giờ phút này trần như nhộng, trên người không có gì che lấp cả.
 
“Nhắm mắt lại, không cho phép nhìn!” Vừa tội vừa tức, Bàng Sĩ Bân xấu hổ gào thét, động tác cũng không chậm, nhanh chóng lấy cái khăn tắm khác quấn quanh thân dưới.
 
Chỉ là… cho dù tốc độ của anh nhanh thế nào, toàn bộ cái gì nên thấy cũng đã nằm gọn trong mắt Hà Thu Nhiên.
 
Phát giác cô vẫn còn nhìn mình chằm chằm, Bàng Sĩ Bân nổi giận gào thét, “Nhìn cái gì? Tôi nói, không cho phép nhìn!”
 
Tưởng gì chứ? Cho là “bảo bối” của mình quý lắm, ai nấy đều muốn nhìn sao?
 
Nghĩ nghĩ trong bụng, Hà Thu Nhiên khinh thường nhếch miệng, hai tay ôm ngực thờ ơ nói, “Anh Bàng, anh thật sự không cần phải cuồng vọng tưởng, tâng bốc bản thân quá. Lúc tôi làm y tá tại bệnh viện, đã “duyệt vô số”, nhìn đến phát ngán rồi, anh cũng chẳng có gì đặc biệt với người khác đâu, chẳng có gì kỳ lạ quý hiểm hết. Mà nói gì thì nói, ý kiến khách quan của tôi thôi, “bảo bối” của anh cũng chẳng phải đại bác gì, chỉ có thể coi là “vũ khí cỡ trung” thôi, thật sự không cần coi trọng bản thân quá đâu.”
 
Lời nói vừa châm chọc vừa chế nhạo vừa dứt, cô cũng không đợi phản ứng của anh, bỏ thêm một câu “Có cần giúp đỡ thì gọi 1 tiếng”, sau đó phất phất tay bỏ đi, đồng thời cũng không quên đóng cửa lại dùm anh.
 
Anh thật không ngờ cô mặt không đổi sắc bảo mình đã “duyệt vô số”, cuối cùng còn chế nhạo anh “vũ khí tư nhân hạng nặng” chẳng qua là “vũ khí cỡ trung”, tôn nghiêm đàn ông bị đả kích cùng vũ nhục, sắc mặt Bàng Sĩ Bân lúc hồng lúc trắng, mà cũng không làm gì được cô, cuối cùng chỉ có thể tức giận chửi ầm lên trong phòng tắm, anh cảm thấy mình giống như “rồng bơi nước cạn gặp tôm đùa”. (bị xem thường)
 
Đường đường là tổng giám đốc Bàng thị, ăn nói đi đứng đều có người lo, đưa ra kế hoạch gì là trái hô phải ứng, mọi người ai nấy đều thay nhau nịnh nọt, cho dù đi ngang trên đường thì cũng có người vỗ tay khen hay, không ngờ hôm nay mình lại bị một cô gái chọc giận đến khí huyết công tâm, thiếu chút nữa chết bất đắc kỳ tử tại chỗ rồi.
 
Mẹ nó! Nếu quả thật bị cô ta chọc tức chết, vậy thì mất danh dự quá rồi.
 
Bàng Sĩ Bân trong miệng nguyền rủa liên tục, anh tắm qua loa xong vịn vách tường, chân thấp chân cao bước ra phòng tắm thì đã thấy cây nạng lúc nãy bị anh quăng vào một góc, lúc này lại nằm ngay cửa phòng tắm thuận tiện để anh sử dụng.
 
Anh không phải đồ đần, đương nhiên biết là ai làm, vốn lửa giận ngút trời, trong thoáng chốc đã vơi đi một ít.
 
Chống nạng, Bàng Sĩ Bân muốn lên giường nghỉ ngơi, nhưng mới đi được vài bước, anh ngửi được mùi thức ăn, anh hơi sững sờ, đi đến chỗ phát ra mùi thức ăn, lúc này mới nhìn thấy một tô mì nóng, khói nghi ngút đặt trên bàn trà.
 
Nhướng mày, anh từ từ bước tới, cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống, tay cầm tờ giấy kẹp dưới tô mì…
 
“Không muốn ăn cơm, vậy thì ăn mì!”
 
Một câu ngắn gọn, nét chữ cũng nắn nót, lịch sự tao nhã, cho thấy phong thái của chủ nhân nó.
 
Xoắn xuýt nhìn tờ giấy trên tay, Bàng Sĩ Bân rất bực với chủ nhân tờ giấy, cảm thấy mình nếu như ăn tô mì này xem như là nhận thua, yếu thế, nhưng mà….
 
Nhìn tô mì khói lượn lờ trong không khí, mùi hải sản thơm lừng, anh nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, bụng sôi sùng sục….
 
Mẹ nó, ăn thì ăn! Ai nói ăn thì là yếu thế hả?
 
Kháng chiến thì cần trường kỳ đấy, không phải một tô mì thì có thể định thắng thua, đúng không?
 
Rất AQ tự an ủi mình, Bàng Sĩ Bân bưng tô mì lên, hả họng thật to bắt đầu ăn… Được rồi! Anh thừa nhận, tay nghề nấu ăn của cô gái đáng ghét kia cũng không tệ lắm!
 
Sáng sớm hôm sau, ngoài trời sương mù dày đặt, chỉ thấy len lỏi một chút ánh sáng nho nhỏ, Hà Thu Nhiên mơ màng nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, khoảng chừng 6:30 sáng, nếu là ngày nghỉ bình thường, cô chắc chắn đã tiếp tục ngủ nướng rồi. Nhưng bây giờ cô chỉ có thể thở dài, buộc lòng phải rời khỏi chiếc giường ấm áp.
 
Xuống giường, cô khoác lên mình một chiếc áo len, tránh cái lạnh lúc sáng sớm, rụt cổ bước ra khỏi phòng. Đi đến phòng ngủ của Bàng Sĩ Bân, lắng tai nghe xem trong phòng có động tĩnh bên không.
 
Quả nhiên, trong phòng phát ra mấy tiếng thở dài ngân nga mơ hồ không rõ, Hà Thu Nhiên nhướng mày, vẻ mặt tự tin hiện rõ “Đúng như dự đoán của mình”, nhưng cô không lập tức bước vào, ngược lại đi vào phòng tắm lấy một cái khăn mặt cùng một chậu nước ấm sau đó mới quay trở về đứng trước cửa phòng ngủ.
 
Cô lấy một tay không bưng đồ lịch sự gõ cửa, không đợi người bên trong trả lời cô đã tự động mở cửa bước vào, quả nhiên ngay lập tức bị ai đó nã pháo ____
 
“Tôi chưa có cho cô vào!” Người đàn ông nằm trên giường tức giận quát to.
 
“Tại anh không khóa cửa!” Nhún vai một cái, cô không thèm để ý đi đến trước giường.
 
“Đây là nhà của tôi, tại sao lại phải khóa cửa?” Bàng Sĩ Bân ngái ngủ trừng mắt nhìn cô, giọng điệu thì cực kì hung tợn. “Với lại, cửa không khóa không có nghĩa là cô có thể tùy tiện ra vào phòng của người khác.”
 
Nghe vậy, thật sự không biết Hà Thu Nhiên là đang cố ý chọc giận anh hay là sao, cô vẫn thản nhiên cười nói: “Đừng lo! Cho dù anh có khóa cửa, tôi vẫn có thể vào.”
 
 Ha ha……..Dì Trần đã sớm đem tất cả chìa khóa các phòng giao lại cho cô rồi.
 
 “Cô………” Bàng Sĩ Bân bị chọc tức đến không nói nên lời, chỉ có thể thở hổn hển, thậm chí trời đang lạnh mà trán anh vẫn lấm tấm vài giọt mồ hôi.
 
 Thấy sắc mặt anh khó coi, Hà Thu Nhiên bưng chậu nước ấm để xuống cạnh tủ, sau đó liền xốc mền anh lên.
 
“Cô làm….làm gì?” Bàng Sĩ Bân kinh sợ, theo bản năng nhích về phía sau, nhưng cơ thể lại không nghe lời anh.
 
“Rất đau, phải không?” Tuy là câu hỏi nhưng hàm ý lại khẳng định, Hà Thu Nhiên hiểu ý giúp anh điều chỉnh sang tư thế nằm nghiêng, hơn nữa nói thì chậm nhưng động tác của cô thì nhanh, anh còn chưa kịp phản ứng thì cô đã đem quần ngủ cùng quần lót trên người anh kéo xuống đến tận đầu gối, lộ ra cặp đùi rắn chắc cùng “cái kia” be bé.
 
“Con mẹ nó! Cô là loại phụ nữ gì vậy? Mới sáng sớm đã đi cởi quần của một người đàn ông, cô ham muốn tới vậy sao? Đừng tưởng rằng cô chủ động nhảy lên giường, tôi sẽ bằng lòng, tôi ghét nhất loại phụ nữ lẳng lơ chủ động lên giường với đàn ông, nghe thấy không? Mau cút ra ngoài cho tôi!” Thân dưới đột nhiên mát mát, đợi đến khi ý thức được mình bị người ta nhìn sạch trơn, Bàng Sĩ Bân giận dữ quát tháo, mà anh cũng phản ứng lanh lẹ, lập tức lấy mền che “cậu em” của mình lại.
 
“Tôi nói, anh Bàng, những lời này hôm qua anh đã nói rồi, có cái gì mới không?” Hà Thu Nhiên hoàn toàn xem nhẹ mấy lời mắng chửi của Bàng Sĩ Bân, động tác lưu loát lấy khăn mặt nhúng nước vắt khô sau đó đắp lên chỗ xương chậu đang kịch liệt đau nhức hòng giảm cơn đau của anh.
 
Nghe cô nói thế, Bàng Sĩ Bân vốn định mở miệng tiếp tục mắng, nhưng khi khăn nóng đắp lên chỗ đau kia, cảm giác nóng ấm khó tả khiến anh rất thoải mái, anh phát giác sau khi chườm nóng, cảm giác đau đớn giày vò trên người đã giảm đi không ít, vì thế đành phải nén cơn giận mình xuống, nghĩ thầm trong bụng…..sự xuất hiện của cô miễn cưỡng cũng chấp nhận được.
 
Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa là mình sẽ bị cô thường xuyên cởi quần, nhưng mà…..Mẹ nó! Cái không nên xem ngày hôm qua cũng đã sớm bị xem hết, hôm nay, ngày mai hay sau này cũng thế thôi. Sợ gì chứ!
 
Tìm được lý do rất ư là “hợp lý”, anh cũng phóng khoáng chấp nhận.
 
Hà Thu Nhiên tinh mắt thấy anh đang muốn mắng mình lại im miệng, hai hàng lông mày nhíu chặt giờ cũng buông lỏng ra, biết rõ việc chườm nóng có tác dụng, vì thế cô khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa chỉ ở bên coi giữ, chỉ cần khăn mặt hơi lạnh một tí, cô liền ngâm vào nước ấm sau đó vắt khô rồi tiếp tục đắp lên trên chỗ đau.
 
Cứ như vậy, hai người mặc dù không mở miệng nói chuyện, nhưng lại khó có được lần đâu tiên chung sống hòa bình cùng một chỗ, bầu không khí thật yên tĩnh và thanh bình.
 
Sau một hồi lâu, chậu nước dần dần nguội lạnh, Hà Thu Nhiên cũng thấy chườm nóng đã đủ, lúc này mới giúp anh mặc quần trở lại, sau đó thu dọn mọi thứ chuẩn bị rời đi, ngay lúc cô vừa đi tới cửa, phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp.
 
“Cám ơn!” Rúc người trong mền, Bàng Sĩ Bân bực dọc cảm ơn. Nhờ cảm giác nhẹ nhõm thoải mái sau khi chườm nóng, cộng thêm sáng sớm đã bị cơn đau nhức phá giấc ngủ, anh giờ cảm thấy mệt mỏi, bắt đầu bùn ngủ.
 
Quay đầu lại, thấy hai mắt anh nhắm chặt, Hà Thu Nhiên mỉm cười, “Không cần khách sáo.” Dứt lời, cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, không muốn làm phiền người đàn ông đang nằm trên giường
 
Trên chiếc giường lớn trong phòng, Bàng Sĩ Bân vùi mình trong chăn mềm mại, dần chìm vào giấc ngủ, trong lòng thì nhận rõ một điều……Được rồi! sự xuất hiện của cô không phải miễn cưỡng cũng chấp nhận được, mà là cũng không tệ lắm!
 
 
* Hổ lạc bình dương bị khuyển khi : 虎落平陽被犬騎
 
==> cọp xuống đồng bằng bị chó khinh thường : không còn dụng võ, con người tới hồi mạt vận, hoặc đang lúc chưa gặp thời, đem thân ở chốn xứ lạ quê người, dễ bị kẻ chẳng ra gì rẻ rung.
 
 
**Lửa giận công tâm:
 
==> vì đau khổ phẫn nộ mà hôn mê là nộ khí công tâm, vì bị thương bị bỏng nguy đến tính mạng mà hôn mê là hoả khí công tâm hoặc độc khí công tâm, giận quá huyết áp tăng cao chết tức tưởi là lửa giận công tâm (cách gọi của Đông Y)
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
119995
Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 843879
Nd: Sủng. HE.
Trăng nở hoa
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 447123
Trái Táo Còn Xanh
Tác giả: Tần Nhạc
view: 632626
Em Là Định Mệnh Đời Anh
Tác giả: Hàm Hàm
view: 678976
Nd: HE.
Động cơ Tàn Khốc
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 348552
Nd: SE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 604919
Anh em sai rồi
Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp
view: 360912
Nd: HE.
Nắm tay sai, gả đúng người
Tác giả: Cốc Dủy Tử
view: 491104
Nd: Sủng. HE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 1995110
Nd: HE.
Thuần Dưỡng
Tác giả: Phá Đầu
view: 379967
Nd: HE.
Dịu Dàng Đến Bên Anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 961814
Nd: HE.
Hoa lửa
Tác giả: Đản đản 1113
view: 682272
Nd: Ngược. HE.
Dùng cả đời để quên
Tác giả: Diệp Tử
view: 1182440
Nd: SE.
Không thể thiếu em
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 593898
Nd: HE.
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 1358261
Nd: Sủng. HE.
Nguyêt Quang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 331248
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15327842
Em Dám Quên Tôi   view 7327214
Không xứng   view 7252436
Hiền Thê Khó Làm   view 7233381
Thứ nữ sủng phi   view 7041389
Ân nhân quá vô lại   view 6890700
Gia cố tình yêu   view 6834359
Mưa ở phía tây   view 6824574
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc