Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tổng Tài Ngang Hơn Cua

Tác giả : Trạm Lượng   
Chương 1
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trời mùa đông rét thấu xương, một chiếc xe taxi từ từ chạy đến dừng trước cổng khu chung cư cao cấp.

 
Không lâu sau một cô gái mặc áo che kín mít kéo hành lý bước xuống xe, sau đó xoay người cảm ơn tài xế, lúc chiếc xe đi khỏi rồi, cô mới bước vào khung chung cư cao cấp nhưng chưa vào đến cổng thì hai bảo vệ mặt mày nghiêm nghị tiến đến, dù hành động rất lễ phép nhưng vẻ mặt lại đầy nghi ngờ.
 
“Xin lỗi, cô muốn tìm ai?” Bảo vệ trẻ tuổi nghiêm mặt hỏi.
 
Cô kéo khăn quàng cổ đang che mũi xuống, mỉm cười trả lời, “Xin chào, tôi họ Hà, Hà Thu Nhiên, tôi có hẹn với dì Trần Hảo sống ở lầu tám, phiền anh thông báo cho dì ấy dùm !”
 
“Trần Hảo ?” Bảo vệ nhăn mày suy nghĩ xem trong khu chung cư này có ai tên Trần Hảo không, rốt cuộc ai là Trần Hảo ?
 
“À, tôi nhớ rồi, là thím Trần !” Một bảo vệ khác nhìn như có thâm niên lâu hơn bỗng dưng la lên, “Hôm qua thím Trần có nói với tôi là hôm nay có cô Hà sẽ đến đây, kêu chúng ta để ý một chút.”
 
Hừ ! Ở đây toàn người có danh tiếng sống, không giàu có thì cũng quyền quý, nhà nào nhà nấy đều có quản gia cả, mà dì Trần ở lầu tám kia chính là quản gia của Bàng Sĩ Bân – tổng giám đốc tập đoàn Bàng thị hiện nay, do ngày thường cứ gọi là “thím Trần, thím Trần” nên bọn họ cũng quên cả tên thật của bà.
 
“Thì ra là thím Trần !” Bảo vệ trẻ tuổi tỉnh ngộ, vốn lúc nãy còn nghiêm nghị nhưng lúc này lại thân thiện hơn.
 
Phải biết rằng, mấy gia đình sống ở đây không phải là người nổi tiếng thì cũng là người giàu có, toàn bộ đều là người trong giới thượng lưu. Mà những người này đều có gia tài đồ sộ, người có giáo dưỡng thì ăn nói khiêm tốn và so với người bình thường càng lễ phép hơn, nhưng tuyệt đại đa số mấy gia đình sống ở đây đều tỏ ra vênh váo, sai sử mấy bảo vệ cỏn con như họ đủ thứ chuyện.
 
Ngay cả mấy quản gia nhà họ cũng y như chủ của họ, cáo mượn oai hùm, ngồi chém gió tự kỷ, bảo vệ nhỏ nhoi như hai người bọn họ thì chỉ biết nhẫn nhịn trong lòng để giữ chén cơm của mình.
 
Dì Trần thì hoàn toàn khác ! Dì luôn tươi cười vui vẻ, tính tình dễ gần, ra vào gặp ai cũng chào hỏi cả, ngày thường có món gì ngon là chia cho bọn họ ăn, y như là người một nhà vậy, chỉ có một khuyết điểm duy nhất chính là – ông chủ thối tha của bà.
 
Biết rõ Hà Thu Nhiên là khách của dì Trần, hai bảo vệ lập tức dẫn cô vào bên trong phòng bảo vệ, sau đó nói dăm ba câu qua điện thoại với dì Trần, bảo vệ lớn tuổi hơn quay đầu cười với cô, “Cô Hà, tôi đã nói với dì Trần rồi, cô cứ đi thẳng vào đi.”
 
“Cảm ơn !” Hà Thu Nhiên gật đầu, vẫy tay chào bọn họ xong liền đi về phía thang máy.
 
Hà Thu Nhiên kéo hành lý đi theo, mới vừa bước vào bên trong chung cư, chưa kịp chiêm ngưỡng kiến trúc hoa lệ ở đại sảnh thì liền nghe thang máy kêu “Đing” một tiếng, một người phụ nữa hơn 50 tuổi bước ra, ăn mặc đơn giản chất phác, cười rạng rỡ, “Thu Nhiên, con tới rồi sao !”
 
Trong nháy mắt, dì Trần đã đi đến trước mặt cô, tình cảm nắm lấy tay cô, thao thao bất tuyệt, “Chúng ta hình như đã gần một năm không gặp rồi ? Mẹ con dạo này khỏe không ? Lần trước nói chuyện điện thoại với mẹ con, bà ấy bảo là bị đau lưng, giờ đỡ hơn chút nào chưa ? Đáng lẽ tháng trước dì cũng định về Nam rồi, nhưng lại xảy ra chút chuyện nên mới không thể đi được….”
 
“Dì Trần, chúng ta chỉ mới không gặp nhau tám tháng thôi mà, gì mà một năm dữ vậy ? Dì toàn tăng thêm thời gian không à nha !” Hà Thu Nhiên cắt ngang lời nói của dì Trần, cô mỉm cười nói, “Mẹ con đã khỏe nhiều rồi, lần trước mẹ bảo đau lưng là do mẹ không nghe lời con, thừa dịp con đang đi làm mà tự mình dọn dẹp nhà vệ sinh, bởi vậy mới đau lưng suốt cả tuần đấy.”
 
“Con cũng biết người già hay đãng trí mà, một năm với tám tháng cũng như nhau thôi, ở đó mà tính toán gì chứ ?” Dì Trần mắng yêu Hà Thu Nhiên, đánh nhẹ vào tay cô, sau đó nói tiếp, “Mẹ con không có bị gì là tốt rồi, đến tuổi này rồi sức khỏe là quan trọng nhất…”
 
Bà dừng một chút, dường như nhớ đến gì đó, vỗ trán mình một cái, nói, “Xem đi xem đi, mãi lo nói chuyện với con mà dì quên béng đi việc chính….”
 
Vừa nói, bà vừa kéo Hà Thu Nhiên đi nhanh vào thang máy, không phải ấn nút lên lầu tám mà lại đi xuống bãi đỗ xe, “Đing” một tiếng, thang máy mở ra, hai người đi đến chỗ đậu xe ở phía trong.
 
“Đây là xe của thiếu gia, nhưng giờ cậu ấy đang bị thương, không có lái được.” Chỉ chỉ vào chiếc xe ngoại nhập rất xịn, dì Trần cẩn thận giới thiệu, ngón tay lại lia qua một chiếc xe máy 50 phân khối đậu bên cạnh, “Đó là xe gắn máy của dì, con cần gì thì lấy đi.”
 
Thiếu gia ? Thời này mà còn có người kêu thiếu gia sao ? Đây đâu còn là thời phong kiến nữa !
 
Hà Thu Nhiên thầm nghĩ trong bụng, cũng có thể lắm chứ, dì Trần thuộc dạng người có tư tưởng bảo thủ, từ lúc còn trẻ đã làm việc cho Bàng gia, tính đến giờ cũng được hai, ba chục năm gì rồi, mà hai từ “thiếu gia” đó chắc hẳn bà cũng đã kêu quen rồi, vì vậy cô cũng không lấy gì làm kinh ngạc, chỉ là cười cười trêu chọc dì Trần, “Dì Trần nha, nguyên một bãi đậu xe tốn trăm vạn một tháng mà dì dùng để để xe gắn máy, quả thật là chi mạnh tay lắm nha ! Con nghĩ toàn bộ gia đình sống ở đây, chỉ có dì là vinh hạnh nhất đó !”
 
Ha ha… dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết, mấy gia đình ở đây giàu có đến cỡ nào, nếu không có lái xe đưa đón thì cũng phải đi xe xịn, đương nhiên không có ai mà đi xe gắn máy rồi.
 
Trên thực tế, nhìn qua một lượt, bãi đỗ xe to như vậy có đủ loại xe ngoại nhập, còn về phần xe gắn máy thì….
 
Ngoại trừ chiếc xe gắn máy của dì Trần, cô thật sự tìm không được chiếc thứ hai.
 
Nghe cô trêu ghẹo mình, dì Trần không mắng mà còn cười, “Tính tình con chẳng thay đổi chút nào, từ nhỏ đến lớn đều thích chọc ghẹo người khác ! Lúc trước thiếu gia mua chiếc xe máy này cho dì là muốn dì sử dụng, nhưng dì thì chẳng biết lái xe, thứ hai là tuổi dì đã lớn rồi, cho dù đi học thì cũng học không vô, mà có học được thì cũng chả dám chạy nữa, thứ ba nữa là đi chợ bằng xe máy bất tiện lắm, không có chỗ để đồ, cho nên dì mới để chiếc xe máy ở đây, muốn đi đâu thì ngồi tàu điện ngầm hay là gọi taxi, như vậy là tiện lợi nhất !”
 
“Bởi vậy con mới nói dì chi mạnh tay đó mà !” Hà Thu Nhiên không từ bỏ ý định, tiếp tục trêu chọc.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
191065
Gia cố tình yêu
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 6834359
Tổng Tài Ngang Hơn Cua
Tác giả: Trạm Lượng
view: 415811
Nd: HE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 359676
Nd: HE.
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1773866
Nd: Ngược. HE.
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh
Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên
view: 731918
Nd: Sủng. HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1556330
Nd: Ngược.
Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút
Tác giả: Quai Quai Băng
view: 1457141
Nd: Ngược. HE.
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 501095
Nd: HE.
Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 683611
Nd: Ngược. HE.
Bệnh Tình Yêu
Tác giả: Phương Tranh
view: 691336
Nd: HE.
Ai Hiểu Được Lòng Em
Tác giả: Lục Xu
view: 572474
Nd: HE.
Gả cho Lâm An Thâm
Tác giả: Phong Tử tiểu thư
view: 617897
Nd: HE.
Nơi nào hạ mát
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 368431
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15327842
Em Dám Quên Tôi   view 7327214
Không xứng   view 7252642
Hiền Thê Khó Làm   view 7233484
Thứ nữ sủng phi   view 7041492
Ân nhân quá vô lại   view 6890700
Gia cố tình yêu   view 6834359
Mưa ở phía tây   view 6824574
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc