Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đạo tình

Tác giả : Chu Ngọc   
Chương 36: Cướp lấy
<< Trước    / 131      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Thấy Ly Tâm ngoan ngoãn cúi xuống ăn đồ trước mặt, Tề Mặt hài lòng gật đầu. Hắn nói với Hồng Ưng: “Lam Bang sản xuất bao nhiêu đồ công nghệ cao tương tự? Có cách nào phá giải không?”. Đối đầu với Lam Bang hắn không sợ. Bao nhiêu năm nay hai bên luôn tìm cách dồn đối phương vào chỗ chết. Đây chẳng phải là chuyện bí mật gì. Nhưng việc Tề Gia không có tin tức về những thứ công nghệ cao Lam Bang nghiên cứu là điều không thể tha thứ.
 
Hồng Ưng lắc đầu: “Không ạ. Do mấy đồ đó xuất hiện ở Đông Nam Á lần này, Bạch Ưng mới mò ra đầu mối từ Lam Bang. Hiện tại vẫn chưa có cách phá giải ạ”.
 
Nghe vậy, Tề Mặc sa sầm mặt, ánh mắt lóe lên tia phẫn nộ. Hắn từ từ quay sang Ly Tâm đang cúi gầm mặt ăn cơm. Hôm đó Ly Tâm làm thế nào phát hiện ra? Nếu cô có thể phát hiện thì hắn cần gì đi tìm đâu xa mà có ngay cao thủ trước mặt.
 
“Ly Tâm…”
 
“Không đưa”. Tề Mặc còn chưa nói dứt câu, Ly Tâm lập tức từ chối. Tuy cô không chuyên tâm nghe bọn họ nói chuyện, nhưng nội dung cuộc trò chuyện cứ bay vào tai cô. Đây không phải là lỗi của cô.
 
Đến giờ mới biết, hắn đưa cô đến đây không phải để ăn cơm mà là muốn cướp đồ của cô. Cho hắn cũng được, nhưng phải bàn điều kiện.
 
Tề Mặc nhìn Ly Tâm lạnh lùng: “Cô thử nói lại một lần!”
 
Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, cất giọng lạnh không kém: “Nói bao nhiêu lần cũng vậy. Không đưa là không đưa. Đến cơm cũng không cho tôi ăn còn muốn lấy đồ của tôi. Không có cửa”.
 
Hoàng Ưng nghe xong thở hắt ra. Anh ta không biết sức mạnh to lớn nào khiến Ly Tâm hôm nay to gan như vậy, hóa ra chỉ vì một miếng ăn. Cô nàng Ly Tâm này đúng là hết nói nổi.
 
Tề Mặc nhìn chòng chọc Ly Tâm, ánh mắt đầy nộ khí. Thấy bộ dạng của Tề Mặc, Ly Tâm biết phong ba bão táp sắp đến với mình. Nhưng cô vẫn quay đầu đi, không đưa là không đưa, nhìn kiểu gì cũng vô dụng thôi. Trước đó Ly Tâm thầm nhủ phải nhẫn nhịn, nhưng khi đối diện Tề Mặc, ý nghĩ đó bị cô ném ra tận Thái Bình Dương.
 
“Á…” Ly Tâm vừa quay đầu đi, cánh tay cô bị một lực kéo rất mạnh. Ly Tâm chỉ cảm thấy toàn thân cô nhẹ bẫng, bị đẩy xuống dưới đất. Trong chốc lát, vết thương trên ngực cô đột nhiên đau nhói.
 
Nhưng cũng chỉ trong một hai giây. Ly Tâm còn tưởng mình bị ném xuống đất, nào ngờ một sức mạnh kéo cô ngược trở lại. Khi hoàn hồn cô phát hiện mình đã ngồi trên đùi Tề Mặc. Cánh tay bị giữ chặt đau đến mức mặt Ly Tâm tái mét.
 
Tề Mặc cau mày nhìn người phụ nữ trong lòng. Hắn vốn định ném cô xuống đất nhưng chợt thấy gương mặt lộ vẻ đau đớn của cô, hắn bất giác kéo cô ngồi lên đùi. Chứng kiến cảnh Ly Tâm thở hổn hển, Tề Mặc đặt tay lên ngực Ly Tâm, cất giọng trầm trầm: “Đau hả?”
 
Thật ra, ngực Ly Tâm không đau bằng cánh tay bị Tề Mặc giữ chặt. Thấy Tề Mặc vừa xoa ngực mình vừa hạ giọng hỏi bằng thái độ quan tâm, Ly Tâm đột nhiên hết tức giận. Cô cúi đầu đáp: “Đau”.
 
Nghe vậy Tề Mặc liền cau mày. Có lẽ vừa rồi do hắn dùng lực mạnh quá. Hắn kéo Ly Tâm dựa vào người mình rồi giơ hai tay cởi cúc áo trước ngực Ly Tâm, để kiểm tra vết thương.
 
Những ngày vừa qua, vết thương của Ly Tâm đều do Tề Mặc bôi thuốc và băng bó. Ban đầu, Ly Tâm còn thấy phẫn nộ và ngượng ngùng. Nhưng sau đó cô quen dần, không có cảm giác gì khác. Vì vậy, khi Tề Mặc cởi cúc áo Ly Tâm, cô hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào. Vết thương bắt đầu lên da non thành sẹo, chẳng có gì bất thường. Ly Tâm đưa mắt đi chỗ khác để Tề lão đại muốn làm gì thì làm.
 
Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Hắc Ưng và Lập Hộ ở phía đối diện, Ly Tâm đột nhiên thấy đầu nổ tung, mặt cô đỏ bừng. Cô liền nắm chặt hai vạt áo sơmi trước ngực, định nhổm dậy chạy ra khỏi lòng Tề Mặt. Xấu hổ chết đi được.
 
“Cô làm gì vậy? Ngồi yên”. Động tác Tề Mặc còn nhanh hơn phản ứng của Ly Tâm. Vừa cảm thấy Ly Tâm định đứng dậy, bàn tay Tề Mặc lập tức giữ chặt người Ly Tâm.
 
Lúc này, mặt Ly Tâm nóng đến mức có thể đem ra rán trứng. Thấy không thể thoát khỏi Tề Mặc, cô liền quay người, dúi đầu vào ngực hắn hỏi khẽ: “Tôi mới muốn biết anh định làm gì?”
 
Tề Mặc cau mày: “Ngồi im”. Vừa nói hắn vừa xoay người Ly Tâm. Hắn chỉ muốn kiểm tra vết thương thôi mà, có cần phải phản ứng dữ thế không?
 
Ly Tâm túm lấy ngực áo Tề Mặc không chịu buông tay. Thấy Tề Mặc muốn lật người mình, cô bất giác cắn cắn ngực Tề Mặc thì thầm: “Có người ở đây”.
 
Nghe vậy, Tề Mặc liền ngẩng đầu nhìn đám Hồng Ưng đang cúi gằm mặt. Hắn lại cúi xuống chăm chú nhìn Ly Tâm, chỉ thấy mặt cô đỏ ửng. Một lúc sau, Tề Mặc vỗ nhẹ lên lưng Ly Tâm: “Nói đi, cô muốn gì?”
 
Ly Tâm còn đang xấu hổ nên vài chục giây sau mới hiểu ý Tề Mặc hỏi cô về vụ chiếc hoa tai. Ly Tâm liền mỉm cười ngồi thẳng dậy: “Tôi muốn biết tung tích của Tùy Tâm”.
 
Nhìn bộ dạng tươi tỉnh của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Tinh thần tốt nhỉ, không đau nữa à?”
 
Nghe câu hỏi không mấy hữu hảo của Tề Mặc, Ly Tâm lập tức giơ tay, chỉ vào vết bầm tím trên đó: “Đau chứ. Sao có thể không đau”.
 
Ánh mắt Tề Mặc lóe một tia khác lạ, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Cô có nói là cô đau ngực đâu, tại hắn hiểu nhầm đấy chứ, không phải lỗi của cô. Tề Mặc tỏ ra quá quan tâm lo lắng đến vết thương của Ly Tâm, khiến cô cảm thấy nếu không lợi dụng điểm đó thì quá có lỗi với bản thân, mặc dù cô xui xẻo mới bị thương chứ không phải vì cứu hắn.
 
Tề Mặc gằn giọng: “Rất tốt”.
 
Bàn tay Tề Mặc bóp chặt thắt lưng Ly Tâm. Cô chửi thầm trong lòng, nhìn hắn bằng một vẻ ấm ức: “Tôi không lừa anh”.
 
Thấy vẻ mặt oan ức của Ly Tâm, Tề Mặc dần thả lỏng tay: “Không có”.
 
“Không có? Ý anh là gì vậy? Tề lão đại, nếu anh không cho tôi biết tung tích của Tùy Tâm, tôi sẽ không đưa anh chiếc hoa tai của tôi”. Ly Tâm nổi cáu trừng mắt với Tề Mặc.
 
Tề Mặc cúi đầu, cất giọng đanh thép: “Cô đừng quên, cô là người của tôi, tài sản của cô cũng thuộc về tôi”. Vừa nói hắn vừa dùng sức giữ chặt người Ly Tâm, một tay đưa lên định tháo hoa tai của cô.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 131      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
72306
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1312529
Nd: HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1187590
Nd: HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 874779
Nd: Ngược. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5303161
Nd: Sủng. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 582980
Nd: Sủng. SE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1906324
Nd: Ngược. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1193152
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2136529
Nd: Ngược.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1042978
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1442000
Nd: HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 664968
Nd: Ngược. SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 703902
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1574458
Nd: HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 377701
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 831107
Nd: Sủng. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 345256
Nd: Sủng. SE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1167299
Nd: HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1263089
Nd: Sủng. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 570311
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 708640
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13720836
Thiên Kim trở về   view 2700969
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2230774
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc