Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Nàng không có bỏ qua chuyện họ Trịnh kia biết nàng ở trong xe ngựa,nghe thấy hắn và đại thúc hai người vừa nói chuyện một chút,sau không nói chuyện,khóe mắt toát ra một tia sát khí…… Nàng ngoài mặt bất động thanh sắc,cảm thấy mình nên cách càng xa càng tốt, trước mắt là Tây Giao chỗ rồng rắn hỗn độn,người lại nhiều, cho dù người nọ muốn giết nàng cũng không thể ra tay vào ban ngày!

 
Rời xa nguy hiểm nữ tử thở dài một hơi,chậm rại bước đi, vừa đi vừa yên lặng đánh giá cảnh sắc hai bên đường phố.
 
Nơi này là hoàng thành, trước gọi là “Li Kinh”, hai chữ này đại biểu là phồn hoa và quyền lợi nhất.
 
Trước mắt tòa thành này, so với trí nhớ lúc còn nhỏcàng thêm phồn vinh thịnh vượng như gấm như hoa.
 
Thiếu nữ nhẹ nhàng thở dài, ngẩng đầu nhìn hai chữ “Nội Quán” trên tấm biển,suy nghĩ một chút liền nâng bước đi vào Nội Quán.
 
Bên trong quán kín người hết chỗ, nam, nữ, lão, thiếu, hoặc đứng hoặc ngồi, chờ cố chủ chọn trúng chính mình,ký được một tờ khế ước trong hòa bình thịnh thế, vẫn còn cần một nơi ăn cơm.
 
Được vận may vào đầu, vừa ngồi xuống không tới hai phút,bên trong quán đi ra một quản sự,vênh váo tự đắc đi tới, điểm mão giống như chỉ trỏ,vừa chọn người, vừa thét to:“Ngươi, ngươi, còn có ngươi…… Lại đây! A! Cái tiểu cô nương kia, nói cô đó, không phải tìm việc sao? Mau lại đây!”
 
Một đại thẩm ngồi bên cạnh thiếu nữ lộ vẻ mặt hâm mộ đẩy đẩy nàng,“Tiểu cô nương,cô vận khí thật tốt mới tới đã được chọn , nhanh đi nha!”
 
Đứng ở một bên chờ nam lẫn nữ không đồng nhất mặt hâm mộ,tựa như trên trời vừa rơi xuống đĩnh bạc vừa vặn nện ở trên đầu nàng.
 
Thiếu nữ có chút được sủng ái mà lo sợ hỏi đại thẩm nói:“Đại thẩm, xin hỏi đây là……”
 
Đại thẩm lặng lẽ nói:“Cô nương nghe qua Hiên Viên Hầu chưa? Hầu phủ hàng tháng đều tới đây chọn người vào phủ làm việc.”
 
Hiên Viên Hầu?
 
Thiếu nữ nghe vậy hơi giật mình, nhẹ nhàng mân khởi khóe môi…… Thật là khéo cực kỳ.
 
Xe ngựa Hiên Viên Hầu phủ và xe ngựa trước đó hoàn toàn không thể so sánh nổi, không gian bên trong không chỉ có rộng lớn,trong xe còn có gối đệm bằng gấm, rèm cửa màu tím than nhẹ rũ xuống,đơn giản lại không mất nét phú quý.
 
Thiếu nữ và hai phụ nhân (là phụ nữ đã có chồng) ngồi trên giường xốp,túi hành lý so với lúc trước nhiều hơn hai tờ giấy, một tờ là khế ước mới ký với Hiên Viên Hầu phủ, một tờ khác có con dấu quan phủ.
 
Trên khế ước có ghi thời gian hạn định là một năm,hơn ba trăm ngày sống ở đây hẳn là cũng đủ để nàng tìm được thứ mình muốn?
 
Người họ Trịnh kia cùng đại thúc kia nói chuyện phiếm có đề cập đến chuyện cũ chuyện mới,trong cung ngoài cung, hoàng thân quốc thích, cựu thần tân quý, nàng đã biết hiện ở triều đình, một nhà Thích thái sư là được sủng ái nhất, Anh vương vẫn thâm chịu kiêng kị của Thiên Tử, không thể không ở trong quân dựa vào hoàng hậu Phù thị nhà mẹ đẻ, đây đơn giản là tranh giành quyền lực,tranh giành lợi ích.
 
Chỉ có một câu kia làm nàng cảm thấy hứng thú nhất.
 
Họ Trịnh nói:“Mấy năm trước, công bộ Cảnh đại nhân bởi vì sửa hoàng lăng bị giết cửu tộc,không biết làm liên lụy đến bao nhiêu người,mất chức, xét nhà,giống lễ bộ Cát thị lang, nội các Lan đại học sĩ cũng bị bãi bỏ chức quan, kia đổ thôi, một ngày làm quan cũng có lúc bị mất chiếc mũ trên đầu,nhưng hoàng thương, nội thị, còn có ngự trù trong cung cũng không hiểu xui xẻo sao bị chung tội, làm người ta không rõ xảy ra chuyện gì……”
 
“Gì nha? Ngự trù?”
 
“Đúng vậy! Là người hầu trước kia của ta ở thành đông, có vị ngự trù phòng quản sự,họ Bùi,làm người rất là trượng nghĩa,về sau nghe nói cũng bị cuốn vào.”
 
“Về sau thì sao?”
 
“Không biết người nhà họ Bùi đi đâu, tòa nhà cũng quan lính niêm phong,về sau bị thánh thượng thưởng cho Hiên Viên Hầu phủ,hiện thời là sản nghiệp hầu phủ, trong kinh này có thể so với phủ thái sư và Phù gia e chỉ có Hiên Viên Hầu phủ……”
 
Lông mi dài cụp xuống, thiếu nữ nén lại giọt lệ trong mắt, ngón tay mảnh khảnh dùng sức tóm lấy túi đồ trong tay thật chặc.
 
Thiên Tử được hát vang ca tụng đức tính,thật ra cách làm việc thủ đoạn mạnh mẽ cường ngạnh so với tổ phụ tầm thường vô vị,tính cách của hắn âm thầm hơn,hắn cũng không phải nhân hậu giống lời nhân dân nói,mà thích chèn ép, hãm hại, thậm chí đuổi tận giết tuyệt những người đối địch hắn,còn âm thầm phái đại nội cao thủ được xưng là “Quỷ ảnh”, ở dân gian đuổi bắt những người còn sót ở tiền triều…… Bất quá tất cả đều là bí mật thôi.
 
Nhưng mà cái chết là duy nhất cho những người biết chân tướng, có người phát hiện bị tỉ mỉ che giấu, cuối cùng nhìn thấy sau phù hoa là máu và nước mắt.
 
Có một số người im hơi lặng tiếng chết; Còn có một số người khác vẫn như cũ được hưởng cuộc sống áo gấm cẩm ngọc,cũng chẳng quản ai làm hoàng đế.
 
Ví dụ như Hiên Viên Hầu phủ.
 
Nàng Bùi Anh Ninh may mắn cỡ nào, cơ duyên xảo hợp cỡ nào mới có thể để cho chính nàng nghe thấy cuộc đối thoại kia, phảng phất như một hoa đang trong đêm tối,chỉ dẫn nàng biết được phương hướng, hẳn là đi về nơi nào mới tìm được vật nàng cần.
 
Hiên Viên Hầu phủ ở vị trí trung tâm thành Li kinh, bên trong hầu phủ tường bạch ngọc, ngói lưu ly,cột bằng gỗ tử đàn vô cùng hoa lệ.
 
Vừa vào phủ, đám người Anh Ninh đã bị quản sự kia dẫn đi gặp lão quản gia râu bạc, bắt đầu phân công công việc của mình, phân đến cuối cùng còn lại một mình nàng, không đợi lão quản gia mở miệng, bên ngoài đột nhiên tiến vào một hơi hai nam nhân,vóc người cao gầy,bề ngoài nhìn qua hòa khí khiêm tốn nhưng vẻ mặt lại như trái khổ qua,phía sau còn còn có gã sai vặt, gã sai vặt này khoảng mười bốn, năm tuổi, rõ ràng là một gương mặt rất thông minh, nhưng cũng bị đánh giống như cà tím…… Ủ rũ.
 
Khổ qua và cà tím hai bên tựa hồ chưa kịp hao tổn tâm trí, lão quản gia vừa thấy hai người đến liền chạy nhanh hỏi:“Thế nào? Hách quản sự, Bình An,Tiểu Hầu gia chịu ăn cơm sao?”
 
“Đâu chịu nha!” Hách quản sự kia than thở,“Nói không hợp khẩu vị, cả ngày cũng không ăn cái gì.”
 
“Hơn nữa vừa rồi còn phát ra tính cách nóng nảy!” Gã sai vặt Bình An mày chau mặt ủ.
 
Lão quản gia vừa nghe cũng nóng nảy,“Mời Tưỏng đại phu xem chưa?”
 
“Xem qua vài lần vô tình chọc tiểu tổ tông nổi giận,Tưởng đại phu cũng không dám lộ diện.”
 
“Như vậy làm sao được! Lão Hầu gia mới cách kinh vài ngày, còn dặn dò ngàn vạn nhất định chăm sóc tốt tiểu Hầu gia, nhưng mà Tiểu Hầu gia hàng năm vừa đến sinh nhật liền…… Ai! Quên đi, ta đến đó xem qua một chút.”
 
Lão quản gia mang theo một số quản sự vội vội vàng vàng đi , còn lại Hách quản sự và Bình An phát sầu, cùng với Anh Ninh im lặng đứng ở một bên.
 
“Bình An ơi Bình An, ngươi nói làm sao bây giờ?” Hách quản sự thở dài,“Xem ra chúng ta thật là vô tích sự, lúc này cũng không giúp được gì!”
 
“Hách quản sự, ta cũng không còn cách nào khác nha, tiểu tổ tông quá khó khăn hầu hạ, bao nhiêu người khóc không chịu làm trong phủ……”
 
Xem ra lời đồn đại là thật!
 
Vị Tiểu Hầu gia trong phủ bày vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, thân phận tôn quý, tính tình cùng ác ma chuyển thế không khác mấy, ham thích duy nhất chính là nghĩ cách trêu cợt người, thượng lủi hạ khiêu làm cả phủ không được an bình.
 
Lão gia tử đối với tôn tử duy nhất này từ trước đến giờ là mở một mắt nhắm một mắt để hắn càn quấy, hơn nữa bản thân cũng vội vào triều,đến khi bãi triều làm sao có thời giờ quản?
 
Thẳng đến ba năm trước một ngày nọ lão gia tử nhìn thấy Nhiếp thiếu gia cách phủ đi tòng quân biên quan Tây Nghi, ra roi thúc ngựa còn gửi về một phong thư dài, từ đó lão gia bỗng nhiên rất chú ý chuyện học hành của tôn tử.
 
Mỗi ngày đều triệu tập người trong phủ và đám quản sự, nói lời thấm thía:“Mọi người đều biết, ta Vân Vạn Lý là một đại quê mùa, thuở nhỏ không thích văn chỉ thích võ, trong bụng không có mực nước,nhưng khi đó loạn thế cơm còn không không đủ no,làm sao đọc sách? Hiện thời thiên hạ thái bình,văn võ không thể ném đi, bề tôi có tâm,còn nhớ trong sách có câu ‘Tiềm di mặc hóa”, sau này không chỉ là mời các giáo tập dạy tiểu Hầu gia, còn phải tìm nhiền người biết chữ vào ‘Vọng Trần Hiên’ chiếu cố sinh hoạt thường ngày của tiểu Hầu gia,hướng dẫn hắn ngày thường đọc nhiều sách mới đúng,đừng đi chọi gà chọc chó,không công danh không nghề nghiệp!”
 
Đầu năm nay nữ tử không tài đó là đức, ai đọc quá sách nha! Hơn nữa nếu có đọc sách tại sao chịu làm “Nha hoàn”? Vì thế người trong phủ nhanh chân đốt đèn lồng, tìm người giống như Nhiếp thiếu trong bụng có chút học thức,nhưng phàm là người có đọc quá sách còn rất có khí tiết,vừa nghe phải đi hầu hạ tiểu chủ tử,bọn họ thà chết chứ không chịu khuất phục, chết sống không đi.
 
Lão quản gia vắt hết óc, cuối cùng mới quyết định dùng “Trảo cưu” hình thức công bằng này.
 
Mà Hách Minh ơi……“Hách Minh” tên này tuyệt đối là châm chọc, nếu không tại sao mới nhậm chức quản sự không đến vài ngày lại rơi tai vạ này xuống đầu hắn?
 
Được rồi được rồi! Hạ nhân mà, nếu bỏ mạng già tìm tìm người biết chữ cũng không phải không tìm được, nhưng mà vào “Vọng Trần Hiên” tất cả đều bị Tiểu Hầu gia dọa chạy, hai ngày này vì nguyên nhân còn tưởng niệm vong mẫu mà nổi lên tính tình, không chịu ăn cơm!
 
Như thế rất tốt, tiểu tổ tông không ăn cơm,bát cơm của hắn cũng sắp khó giữ được.
 
Hách quản sự sắc mặt buồn rầu,thở dài oán trách:“Nghĩ đến ta Hách Minh Hoàn thật đúng là mệnh khổ! Không công lại có cái tên tốt như vậy!”
 
Lời này vừa nói ra,bên cạnh liền truyền đến “Phụt” một tiếng, hiển nhiên có người bị cái tên này làm vui vẻ,nghe thanh âm như là của một cô nương trẻ tuổi.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 51      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
61182
Tối chân tâm
Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn
view: 850986
Nd: Ngược. HE.
Thủy Chử Đại Thần
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 372963
Nd: HE.
Trọng sinh Chu Chỉ Nhược
Tác giả: Phượng Vũ Linh Lạc
view: 435587
Nd: Ngược. HE.
Cực Phẩm Gia Đinh
Tác giả: Vũ Nham
view: 343299
Nd: HE.
Tẩm Quân
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 852531
Nd: Ngược. HE.
Tiểu nương tử nhà thợ săn
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
view: 502022
Nd: Sủng. HE.
Yêu hận vô tận
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 399846
Nd: Ngược.
Vinh hoa phú quý
Tác giả: A Đậu
view: 326098
Nd: HE.
Chiến Lang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 333205
Tiếu Tướng Quân
Tác giả: Mạc Nhan
view: 440325
Nd: HE.
Giang sơn bất hối
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1364029
Nd: HE.
May mắn gặp lại khi chưa gả
Tác giả: Thị Kim
view: 565264
Nd: Sủng. HE.
Cửu Dung
Tác giả: Hoài Châm Công Chúa
view: 1107250
Nd: SE.
Ác Nương Tử
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 261311
Nd: HE.
Mê hiệp ký (Q1 tam mê hệ liệt)
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 324141
Nd: Ngược. HE.
Mua phu
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 426935
Nương Tử Xin Nhẹ Chút
Tác giả: Hoa Diên U Lạc
view: 492958
Nd: HE.
Quyện Tầm Phương
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 318270
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14735180
Hiền Thê Khó Làm   view 6842393
Em Dám Quên Tôi   view 6799030
Không xứng   view 6760714
Thứ nữ sủng phi   view 6703961
Ân nhân quá vô lại   view 6567383
Mưa ở phía tây   view 6471490
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc