Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Cám ơn em đã quay lại nhìn anh

Tác giả : Nhược Minh Dực   
Chương 4: làm cô gái ngây thơ
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Lâu Nghiêu Nghiêu hôm đó liền xuất viện, nếu thân thể căn bản không có vấn đề, sẽ không muốn ở bệnh viện, Phương Hi Lôi tuy rằng không đồng ý, nhưng không lay chuyển được Lâu Nghiêu Nghiêu, đành phải đồng ý, đương nhiên, một phen giao tranh là tránh không được .

 
Về nhà chuyện thứ nhất chính là tắm rửa, về phần trong đại sảnh làm việc nhà Lâu Thanh Thanh dùng ánh mắt muốn nói lại thôi, Lâu Nghiêu Nghiêu hoàn toàn coi như không tồn tại, cô ta tốt nhất không cần chọc cô, bằng không khiến cho cô ta mở mang kiến thức cái gì mới là ác độc. Đời trước vì cô mù quáng mà tích thanh danh, tuy rằng sau lưng toàn lời mắng chửi, nhưng cô trừ bỏ cãi nhau cùng nói chút mang thứ trong lời nói, cơ bản chưa làm chuyện gì quá đáng, người khác phán đoán lấy chị gái làm nguyên nhân, ngầm động thủ động cước, kỳ thật trong hiện thực chuyện đó sao có thể phát sinh? Lâu Thanh Thanh có một người cha quan tâm như vậy.
 
Hơn nữa… Cô đánh không lại Lâu Thanh Thanh…
 
Nói cũng dọa người, được nuông chiều, từ bé không thích vận động Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ cao 1m62, mà Lâu Thanh Thanh đã cao 1m68, thân cao còn chưa tính, ngay cả dáng người cũng kém rất nhiều, Lâu Nghiêu Nghiêu không phải sân bay, cũng có thể hơi kiêu ngạo một chút, nhưng cùng Lâu Thanh Thanh rộng lớn mạnh mẽ so với, chính là tự rước lấy nhục.
 
Lâu Nghiêu Nghiêu tắm rửa xong, chỉ quấn một cái khăn tắm ở trước gương nổi giận, cô không khỏi nhìn về phía chân mình, ngón chân đầu châu tròn ngọc sáng, làn da cũng non mịn bóng loáng, đời trước vì không muốn thấp hơn Lâu Thanh Thanh, cô vẫn đeo giày cao gót cao hơn mười phân, chính mình chịu tội không nói, một đôi chân còn bởi vì trường kỳ không được giải phóng, mà thay đổi hình.
 
Lâu Nghiêu Nghiêu không khỏi có chút may mắn, hiện tại thời gian không sớm không muộn, nếu như trễ hai năm, Lâu Thanh Thanh tốt nghiệp “Tự lập”, lúc trước cho rằng mộc mạc liền biến thành bộ dáng gợi cảm như bạch cốt tinh, xinh đẹp làm cho người ta lóa mắt, người khác đều nói, đó là bởi vì cô thoát ly cái nhà “Ngược đãi” cô, tự nhiên liền thoát thai hoán cốt.
 
Ghen tị khiến người ta điên cuồng, nhất là sau khi phát hiện người kia đem mình bỏ xa vạn dặm, tư vị đó đủ để gạt bỏ lý trí.
 
Lâu Nghiêu Nghiêu đẩy cửa phòng tắm, chân trần dẫm lên thảm lông dê mềm mại, hoàn toàn duỗi thân mở ra, khi xúc cảm truyền sự mềm mại tuyệt vời đến đại não thì phiền não đều nhanh chóng biến mất, Lâu Nghiêu Nghiêu từng bước một chậm rãi đi tới, lần đầu tiên thật sự đánh giá phòng mình.
 
Trên thảm lông dê màu trắng mềm mại, cửa sổ sát đất với rèm cửa màu lam, ở chính giữa bãi hé ra cũng đủ cô lăn mười vòng cũng sẽ không đến rơi xuống giường lớn, rèm cửa màu hồng phấn, sàng đan phấn hồng, chăn phấn hồng, gối đầu phấn hồng, thậm chí hai cái bàn đầu giường cũng có con thỏ bông nhỏ màu hồng nhạt, có lẽ bởi vậy nên cô gái trong phòng mơ làm công chúa, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở đầu giường, hoài niệm vuốt một con thỏ, rất khó tưởng tượng căn phòng đáng yêu như vậy là do người cổ hủ như ông ngoại làm.
 
Khi mẹ chào đời, ông ngoại đã gần năm mươi tuổi, theo lý thuyết, cha già yêu con gái, mẹ cô nhất định được sủng ái dị thường, nhưng mẹ mới sinh ra thì bà ngoại qua đời, mẹ bị ông ngoại coi như con trai, nghiêm khắc dị thường, bởi vì ông biết chính mình tuổi lớn, không sống được bao nhiêu năm, ông lo lắng con gái mình sau này sẽ bị người khác khi dễ, cho nên thà rằng bị con gái oán hận, cũng nhất định ngoan tâm không để ý tới.
 
Nhưng cố gắng đã được đền đáp, vẫn không hay gần gũi mẹ, ông ngoại lại quá nghiêm khắc nhưng lại đối với Lâu Nghiêu Nghiêu vô cùng cưng chiều, ông giống như muốn đem những gì lúc trước không thể cho mẹ, toàn bộ dùng ở trên người Lâu Nghiêu Nghiêu. Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy, phòng này chính là căn phòng mà ông ngoại từng muốn cho mẹ.
 
Nhưng căn phòng tràn ngập hơi thở mộng ảo này, ở hai năm sau, bị Lâu Nghiêu Nghiêu trong lúc giận dữ phá hủy toàn bộ.
 
Một người hai mươi hai tuổi, còn ở phòng giống công chúa thì nhất định sẽ bị nữ nhân thành thục nhạo báng, bởi vì thật sự là quá ngây thơ !
 
Mấy năm nay, Lâu Nghiêu Nghiêu không chỉ một lần nhớ lại, nhớ tới gian phòng công chúa, nhớ sự ngây thơ của cô, chỉ có nữ nhân lớn tuổi mới biết loại ngây thơ này, mới trước đây nghĩ muốn lớn lên, hiện tại lại vô cùng khát vọng, nhưng các cô không thể, bởi vì các cô đã trưởng thành, bởi vì các cô đã là nữ nhân thành thục, ngây thơ loại này, là thuộc loại tiểu hài tử .
 
Tiểu cô nương mặc váy công chúa vĩnh viễn là thiên chân khả ái, trưởng thành nữ nhân mặc váy công chúa, thậm chí nhan sắc đáng yêu nhất cũng chính là làm ra vẻ thuần khiết!
 
Trời biết, Lâu Nghiêu Nghiêu muốn lại làm ra vẻ một lần nữa như thế nào?
 
Nhưng cô không thể, cô không muốn bị so sánh thấp hơn so với Lâu Thanh Thanh, cô không muốn bị người ta nói không có hương vị của nữ nhân, cô không muốn bị nói không gợi cảm.
 
Bởi vì những điều không muốn đó mà bao năm nay cô sống vô cùng mệt.
 
Nhìn đến chiếc giường này, trong nháy mắt Lâu Nghiêu Nghiêu liền quyết định, lần này, cô sẽ biết quý trọng tất cả mọi thứ, không cho bất luận kẻ nào thay đổi!
 
Về phần cái nhìn của người khác? Những năm này, cô trừ bỏ bị chê cười, còn được cái gì? Tiếp tục cười đi, tôi sẽ coi nó là lời ca ngợi, tất cả đều chấp nhận!
 
Tâm tình cứ mãi tốt lên Lâu Nghiêu Nghiêu vui chân bước, ở trong phòng đổi tới đổi lui, bàn trang điểm hình con mèo, đồ trang điểm không hề hỗn loạn, thật tốt, phòng thay quần áo sạch sẽ, không có quần áo gợi cảm chống đỡ, tất cả đều là đồ đáng yêu, thật tốt, mỗi một đồ dùng đều có màu hồng nhạt, thật sự là quá tốt!
 
Làm cô gái ngây thơ, thật tốt!
 
Lâu Nghiêu Nghiêu chìm trong mộng tưởng, mãi cho đến khi dì Lưu gõ cửa nhắc nhở nên ăn bữa tối cô mới từ bồn tắm màu hồng nhạt đi ra.
 
Ở phòng thay quần áo lựa chọn nửa ngày, do dự nửa ngày đều không quyết định được, mỗi một bộ đều muốn mặc, thật sự quá khó khăn nên mặc hay không, cuối cùng đành phải nhắm mắt lại, tùy tiện cầm một bộ.
 
Thay quần áo xong, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở bàn trang điểm sửa sang lại tóc, lại thấy mặt trên có một cái hòm màu lam nhìn quen mắt, Lâu Nghiêu Nghiêu sửng sốt một lát, tâm tình phức tạp cầm lấy cái hòm, mở ra hòm, bên trong là hai chiếc vòng tay mộc mạc.
 
Vòng tay được làm từ hạt châu hình vuông màu lam, bất quá các góc mài mượt mà, không lo lắng đâm vào tay, sờ lên mát lạnh thoải mái, giống ngọc mà không phải ngọc, giống thạch mà không phải thạch, bên trong hạt châu có một chút hoa văn, nhìn qua phi thường mộc mạc, đây là quà sinh nhật mà cô chuẩn bị riêng cho Trần Hạo, một cái đưa cho Trần Hạo, một cái chính mình đeo, Trần Hạo chưa bao giờ thấy anh đeo qua, nhưng cô đã đeo nó suốt bảy năm.
 
Món quà này là do cô dùng rất nhiều tâm tư, có lẽ nguyên nhân vì quá mức mộc mạc, Lâu Thanh Thanh mới có thể khinh thường việc phá hỏng, cầm đi, lại trả về, bằng không, cô ta nhất định có thể giật luôn, dù sao, Lâu Nghiêu Nghiêu cố tình gây sự, là có tiếng, không cần hắt hai lần nước bẩn. Vòng tay này tất nhiên là sẽ không cho nữa, nhưng là… Cô luyến tiếc, dù sao bỏ ra nhiều tâm tư như vậy, cũng thực không thói quen, đeo nhiều năm như vậy, trên tay rỗng tuếch, trong lòng cảm thấy thiếu thiếu cái gì. Nghĩ nghĩ, Lâu Nghiêu Nghiêu mở ra ngăn kéo bên trái, từ bên trong lấy ra danh thiếp.
 
“Xin chào, xin hỏi là Lâm thị Châu Bảo Hành phải không? … Tôi là Lâu Nghiêu Nghiêu, lần trước có đặt một đôi vòng tay ở cửa hàng của các vị…. Không, không có vấn đề, bất quá tôi muốn làm lại một đôi…. Vẫn giống nhau nhưng đổi thành cái tên khác…”
 
Lâu Nghiêu Nghiêu buông điện thoại, lấy kéo cắt đứt hai chiếc vòng đeo tay, sau đó không chút nào lưu luyến ném vào thùng rác.
 
Lễ vật cũng tốt, tâm ý cũng tốt, đều nên đưa cho người biết quý trọng chúng nó, bí mật này, Trần Hạo nhiều năm như vậy đều không phát hiện, liệu bây giờ anh ta có phát hiện không?
 
Không hề suy nghĩ vấn đề này, Lâu Nghiêu Nghiêu từ ngăn kéo bên phải lấy ra gì đó rồi đi xuống lầu.
 
Trừ Lâu Nghiêu Nghiêu, Lâu Viễn Chí, Phương Hi Lôi cùng với Lâu Thanh Thanh đã ở bàn ăn đợi một lúc lâu. Thấy Lâu Nghiêu Nghiêu xuống dưới, Lâu Viễn Chí vốn cùng Lâu Thanh Thanh nói nói cười cười nhất thời trầm mặt, nghiêm khắc nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu.
 
Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không thèm để ý, bước chân sung sướng xuống thang lầu, hoàn toàn coi Lâu Viễn Chí như không khí.
 
Phương Hi Lôi nhìn thấy Lâu Nghiêu Nghiêu, ý bảo dì Lưu có thể đem bữa tối bưng lên, nhưng mà lại bị Lâu Viễn Chí ngăn trở, ông ta lãnh nghiêm mặt nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu: “Đừng vội mang đồ ăn lên, Nghiêu Nghiêu, ba có lời muốn nói với con.”
 
Lâu Nghiêu Nghiêu vừa vặn đi đến trước bàn, thân thiết gọi một tiếng mẹ, sau đó kéo ghế dựa ngồi xuống, sau đó mới nghiêng đầu nhìn Lâu Viễn Chí, không thể không nói, người đàn ông này không thể nghi ngờ là tương đương anh tuấn, thời gian tựa hồ đối này nam nhân phá lệ chiếu cố, đã qua tuổi bốn mươi, nhìn qua lại chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, đại khái bình thường biểu hiện quá mức ôn hòa, nên khi làm mặt lạnh cũng nhìn rất là thân thiết, không có lực sát thương, đều nói tướng từ tâm sinh, Lâu Nghiêu Nghiêu từng tin tưởng ông ta là mặt lãnh tâm ấm mới có thể như thế, sau lại mới biết được, ông ta chính là ngụy trang quên như thế nào đi biểu đạt lửa giận.
 
Đối với ánh mắt dò xét của con gái, Lâu Viễn Chí không hề tức giận, sắc mặt lại lạnh hai phần: “Nghiêu Nghiêu, ba đã nói với con bao nhiêu lần, làm việc không thể sơ ý. Mà nếu làm sai, trước hết phải biết tự kiểm điểm bản thân, mà không phải cứ mãi đem sai lầm đổ lên trên người người khác. Lúc này đây con bởi vì sơ ý của mình, tự đánh mất đồ đạc, đem tội lỗi đổ lên trên người chị gái, ba bình thường dạy con như thế nào? Con gái Lâu Viễn Chí ta chẳng lẽ chỉ biết vu khống?”
 
“Thực xin lỗi, cha, con biết sai rồi.” Ngay khi mọi người nghĩ Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ tức giận phản bác, Lâu Nghiêu Nghiêu lại ngoan ngoãn cúi đầu xuống, ngữ khí thành khẩn nhận sai.
 
Lâu Viễn Chí sửng sốt, nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu ánh mắt nhiều hơn vài phần tìm tòi nghiên cứu, ngữ khí cũng mềm đi vài phần: “Biết sai lầm là tốt rồi, Nghiêu Nghiêu, xin lỗi chị gái con đi.”
 
Tất cả mọi người chờ Lâu Nghiêu Nghiêu phun lửa, Phương Hi Lôi đã cực kì tức giận, nhưng lời Lâu Viễn Chí nói cũng không có gì sai, tuy nhiên nếu như Nghiêu Nghiêu tức giận nói lời quá đáng thì bà cũng sẽ coi như gió bên tai là được, không có đạo lý gì lại để cho con gái bị khinh bỉ.
 
“Chị à, thực xin lỗi.” Lâu Nghiêu Nghiêu nói chuyện, mắt to vô cùng đáng thương nhìn Lâu Thanh Thanh: “Em không nên hẹp hòi như vậy, biết rõ điện thoại của chị hỏng rồi, lại không muốn cho chị mượn điện thoại.” Lâu Nghiêu Nghiêu đem đồ vật cầm trong tay đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Lâu Thanh Thanh, đó là một cái di động tám phần còn mới, chuyện vừa chuyển, Lâu Nghiêu Nghiêu mở to hai mắt có chút đáng thương nói: “Nhưng mà chị à, ngày hôm qua chị lấy chiếc di động trong phòng em là Tần Chí tặng cho em, tuy em hiện tại không cần, nhưng muốn lưu trữ làm kỷ niệm, cho nên, chị có thể đem chiếc di động đó trả lại cho em không? Hơn nữa, nó đã quá cũ, chị vẫn nên dùng này cái này đi.”
 
Lâu Thanh Thanh trợn mắt há hốc mồm, cô ta đã chuẩn bị tâm lí chịu mắng một chút, không nghĩ tới lại gặp phải chuyện này.
 
Nghe được lời nói của con gái, Phương Hi Lôi biết sự tình có chuyển biến, lập tức chặn họng Lâu Viễn Chí hỏi: “Nghiêu Nghiêu, sao lại thế này? Không phải nói quà con chuẩn bị đưa Trần Hạo bị mất sao? Sao lại có chuyện điện thoại ở đây?”
 
“Quà tặng Trần Hạo? Không có mất mà, ngày hôm qua con cầm về lại cảm thấy không thích, tùy tay vứt trên mặt đất, chị, không phải chuyện di động sao?” Lâu Nghiêu Nghiêu vẻ mặt ngơ ngác đem vấn đề đá cho Lâu Thanh Thanh.
 
Lâu Viễn Chí cũng chất vấn: “Thanh Thanh, sao lại thế này? Sao chuyện Nghiêu Nghiêu nói không giống với con?”
 
“Cha, chuyện không phải…”
 
“Cha, có thể là chị ngại nói thật đi, chuyện kỳ thật là như vậy, hai ngày trước di động của chị bị con không cẩn thận làm hỏng rồi, nhưng hiện tại chị là thành viên hội sinh viên, không có di động thực bất tiện, cho nên chị đã di động của con, chờ tháng sau lấy sinh hoạt phí sẽ mua cái mới rồi trả lại con. Nhưng con lúc ấy đang cùng chị bực bội, cho nên không chịu đáp ứng, ngày hôm qua con trở về, phát hiện thiếu một chiếc di động, liền cùng chị cãi nhau, hôm nay con cẩn thận nghĩ nghĩ, cảm thấy chuyện này là con không đúng, con có nhiều di động như vậy, cũng không cho chị mượn, là con quá hẹp hòi, thực xin lỗi chị, di động này liền tặng cho chị đi, không cần trả lại.”
 
Lâu Thanh Thanh nói chuyện luôn nhỏ giọng nhẹ nhàng, làm sao là đối thủ Lâu Nghiêu Nghiêu, lập tức liền bị thanh âm của cô tác động, sau đó bùm bùm thở dài, khẩu khí cùng ý tứ trong lời nói kia, nói là nhận sai, chẳng bằng nói là khoe khoang!
 
Lâu Thanh Thanh bị oan uổng, lập tức đỏ hốc mắt: “Cha, không phải như thế, dì Lưu cùng dì Lục có thể làm chứng, Nghiêu Nghiêu nói không phải sự thật.”
 
Lâu Viễn Chí có chút đau đầu, bên trái Nghiêu Nghiêu mang vẻ mặt hối cải thành khẩn nhìn ông, bên phải Thanh Thanh gấp đến độ hốc mắt đều đỏ, như bị thiên đại ủy khuất, Lâu Viễn Chí nhìn xem cũng không biết làm thế nào, hướng hai bảo mẫu đứng ở cửa phòng bếp chờ mang đồ ăn lên: “Chuyện ngày hôm qua, các người nghe được bao nhiêu.”
 
Nhất thời, ánh mắt mọi người dời về phía hai bảo mẫu, hai bảo mẫu liếc nhau, dì Lưu đối Lâu Nghiêu Nghiêu cười cười, mới nói: “Chúng tôi ở dưới lầu, nghe không được rõ lắm, nhưng quả thật có nghe được hai từ di động cùng lễ vật.”
 
Dì Lục cũng gật đầu đồng ý. Lâu Thanh Thanh mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt bị thương cùng không thể tin được, cô ta tự nhận bình thường đối hai bảo mẫu này vô cùng tôn kính, thậm chí còn giúp các cô làm gia vụ, so với Lâu Nghiêu Nghiêu thường xuyên đối với các cô yêu cầu này yêu cầu kia, thậm chí hô to gọi nhỏ, thật sự tốt nhiều lắm, cô ta không rõ, các cô vì sao muốn kết phường hãm hại cô!
 
Nhìn biểu tình của Lâu Thanh Thanh, Lâu Nghiêu Nghiêu nở nụ cười, cô ta giỏi nhất là lợi dụng ưu thế của chính mình, Lâu Thanh Thanh sẽ không biết, cô ta đối với nhà này mà nói, chung quy là người ngoài, huống hồ, cô ta sẽ không thực sự nghĩ đến, hai bảo mẫu đối chính mình dung túng, vì các bà là bảo mẫu nhà này? Không, không chỉ là như thế, hiện tại lúc này công tác không hài lòng, hoàn toàn có thể chạy lấy người, các bà có thể làm vậy là vì cảm tình nha. Cô từ khi sinh ra đã được hai bảo mẫu này chăm sóc, cảm tình nói là nửa thân nhân cũng không đủ, Lâu Thanh Thanh này nửa đường chen chân, làm sao có thể biết! Lâu Thanh Thanh chỉ thấy cô kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng không nhìn đến là cái gì làm cho cô kiêu ngạo? Đời trước là cô quá ngốc, bằng không tất cả những thứ mà cô có, Lâu Thanh Thanh có thể đạt được những thứ đó? Đừng có nằm mơ!
 
“Tốt lắm, chuyện này liền dừng ở đây!” Lâu Viễn Chí nhìn hai bảo mẫu, trong mắt ẩn lửa giận, ông ta thậm chí đối Lâu Thanh Thanh có chút trách móc, bởi vì cô ta đã làm cho ông ta mất mặt nhưng cảm xúc đó cũng không thể biểu hiện ở trên mặt: “Đem bữa tối bưng lên đi.”
 
“Cha…” Lâu Thanh Thanh cảm thấy hôm nay quá mơ ảo, đầu óc cô ta có chút mơ hồ, vì sao cô ta lại bị oan uổng, cha không giúp cô ta lấy lại công đạ saoo? Vì sao liền như vậy quên đi?
 
Nhưng mà cô ta ủy khuất, cô ta khó hiểu, nhưng không có được đến nửa điểm đáp lại! Lâu Thanh Thanh không biết, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu biết, bởi vì Lâu Viễn Chí có một cấm kỵ, đó là, không thể cùng ông nói đến chuyện tiền! Nếu như không phải trọng sinh một lần nữa, cô đại khái sẽ không biết, cha mình, có một bí mật thú vị như vậy. Hơn nữa, chuyện này là thật là giả, có thể tra sao? Di động cô không cần trong ngăn kéo đánh mất bao nhiêu cái đến chính cô cũng không biết, không nói mẹ mua cho cô, chính cô mua, còn có Tần Chí cũng mua cho cô rất nhiều, thiếu một hai cái, ai biết? Ai có thể làm chứng? Căn bản chính là chết vô đối chứng! Nếu như ở trong phòng Lâu Thanh Thanh tìm không thấy di động, ôi, ai biết cô ta dấu ở đâu? Lâu Viễn Chí bị uy hiếp là tiền, Lâu Thanh Thanh bị uy hiếp cũng là tiền, như thế nào, đương gia chủ mẫu không đem ngươi đuổi ra ngoài là may mắn rồi, còn muốn chủ mẫu cho ngươi tiền? Buồn cười! Mà Lâu Viễn Chí bởi vì nguyên nhân này, cũng sẽ không cho Lâu Thanh Thanh quá nhiều tiền.
 
Trên thực tế, di động Lâu Thanh Thanh quả thật bị cô làm hỏng rồi, chuyện này ba mẹ cũng biết, nhưng Lâu Thanh Thanh cũng không cùng cô mượn di động! Nhưng thế thì sao? Cô muốn đổi trắng thay đen, ai quản được? Cho dù biết là nói dối, ai có thể làm chứng? Tuy rằng là nói dối, nhưng có thể làm cho người ta á khẩu không trả lời được, chính là chứng cớ! Cô nên cảm tạ Lâu Thanh Thanh, là cô ta đã dạy cô chân lý này.
 
Lâu Nghiêu Nghiêu vừa ăn bữa tối, vừa hát, không thèm để ý cảm xúc hai người. Đối với hành vi bất nhã của con gái, Phương Hi Lôi mặc dù không vừa mắt, nhưng không muốn phá hỏng cảm xúc đang tốt của con gái.
 
Lâu Thanh Thanh mỗi miếng đều nghiến răng nghiến lợi nuốt xuống! Cô ta khi nào thì phải chịu khuất nhục như vậy? Lần đầu tiên giao phong, Lâu Thanh Thanh thua hoàn toàn, cô ta thậm chí bị thua một cách khó hiểu! Nhưng, đây mới chỉ là bắt đầu!
 
Sau bữa tối, Lâu Nghiêu Nghiêu nằm trên giường lăn lộn ở trên giường lớn màu hồng, trong lòng thầm hét: Cảm giác ngây thơ, thật tốt a!
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
64066
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh
Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên
view: 755402
Nd: Sủng. HE.
Đường chim bay
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 544767
Nd: HE.
I love you, I will kill you
Tác giả: Giản Ám
view: 787847
Nd: SE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 400670
Nd: HE.
Tổng tài thực đáng sợ
Tác giả: Cận Niên
view: 1667364
Nd: Ngược. HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 383057
Nd: HE.
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1832267
Nd: Ngược. HE.
Thất Nương
Tác giả: Nhất mộng bạch đầu
view: 406953
Dịch Lộ Lê Hoa
Tác giả: Khạp Thụy Hồ Ly
view: 411382
Nd: HE.
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé
Tác giả: Hồng Cửu
view: 568663
Nd: Ngược. HE.
Láng Giềng Hắc Ám
Tác giả: Tát Không Không
view: 930399
Nd: Sủng. HE.
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 293756
Nd: HE.
Tiểu Khanh Ngốc Nghếch
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 545797
Nd: Ngược. HE.
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 371830
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc