Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Đại khái là Tần Mạc muốn đưa tôi về nhà, anh ta đi phía trước, tôi theo phía sau, tất cả đều bình thường, nhưng cuối cùng tôi lại cảm thấy giống như đã bỏ qua một truyện gì quan trọng lắm vậy, trong lòng cảm thấy rất bồn chồn. Đi đến đại sảnh, đột nhiên vỗ trán nhớ ra: “Nguy rồi, tôi quên con trai rồi.”
 
Tần Mạc quay đầu nói: “Lãng Lãng và Trịnh Minh Minh chơi rất vui nên Trịnh Minh Minh sẽ đưa nó về sau.”
 
Tôi nghĩ rồi nói: “Người ta tốt xấu cũng là một ngôi sao, anh để người ta làm bảo mẫu của Lãng Lãng, như vậy không tốt lắm đâu.”
 
Tần Mạc nói: “Chẳng có gì không tốt, chúng ta đi nhanh lên.” Nói xong cầm tay của tôi bước nhanh ra ngoài, đúng lúc đó, sau lưng truyền đến tiếng hét thất thanh của Trịnh Minh Minh: “Tần Mạc, anh đứng lại cho em.”
 
Tần Mạc thở dài, chúng tôi cùng đứng lại.
 
Trịnh Minh Minh hai ba bước chạy đến, giữ chặt lấy tay áo Tần Mạc: “Tại sao lại lấy ô và pháo hoa của em? Anh lấy ô người hâm mộ tặng em cũng được, anh trả pháo hoa cho em đi, em vất vả lắm mới mua được, đang định đến bờ sông bắn pháo hoa.”
 
Tôi cúi đầu nhìn chiếc túi nilon của Tần Mạc, nói: “Pháo hoa”, lại quay đầu hỏi Trịnh Minh Minh: “Không phải là cô không muốn một mình trông coi Nhan Lãng đấy chứ? Hôm nay ngày gì lại bắn pháo hoa?”
 
Trịnh Minh Minh ngạc nhiên nói: “Chuyện này liên quan gì đến Nhan Lãng? Tôi chỉ muốn đến đây lấy pháo hoa. Hôm nay 11 tháng 11, tiết Quang Côn[1], tiết Quang Côn truyền thống phải bắn pháo hoa. Còn có một thi nhân viết một bài thơ ca tụng truyền thống này, là “Tiết Quang Côn, chúng ta đến bờ sông bắn pháo hoa”, cô nghe bao giờ chưa?”
 
Tôi nhanh chóng lục lọi lại trí nhớ một lần, tỏ vẻ chưa từng nghe qua. Tần Mạc buông tay, lấy di động nhắn một tin.
 
Trịnh Minh Minh tiếc hận thở dài: “Thì ra cô chưa từng nghe qua, lại đây, tôi đọc cho cô nghe.”
 
Cô ấy hắng giọng: “Tiết Quang côn
 
Để chúng ta đến bờ sông bắn pháo hoa.
 
Pháo hoa ban đêm giống như người phụ nữ vì tình mà khóe mặt lưu lệ
 
Quang Côn là do tỷ lệ nam nữ thiếu cân đối.
 
Pháo hoa đẹp quá
 
Độc thân mệt mỏi quá.
 
Nếu tôi là pháo hoa
 
Tôi nhất định phải
 
Oanh liệt cháy một lần
 
Chẳng sợ xảy ra hỏa hoạn, chẳng sợ cháy CCAV
 
Nhưng tôi sẽ không thiêu đốt một người vô tội nào
 
Nếu tôi là một người độc thân
 
Tôi nhất định phải
 
Viết một phong thư đến quốc hội
 
Xin quốc hội
 
Hoặc khống chế tỷ lệ nam nữ, hoặc cho phép đồng tính kết hôn
 
Nhưng tôi không thể vì tôi không có màu mực xanh đen chính thức của cơ quan hành chính
 
Phong thư này nhất định sẽ bị bưu điện trả lại.”
 
Cô ấy thở phào một hơi: “Thế nào, nghe được không?”
 
Tự trong đáy lòng tôi cảm thấy bài thơ này thật ngớ ngẩn, nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Trịnh Minh Minh, thật không đành lòng đả kích cô ấy, chỉ có thể hàm hồ gật đầu, thuận tiện nói sang chuyện khác: “Người viết bài thơ này là ai?”
 
Trịnh Minh Minh trả lời: “Thần tượng của tôi, Đường Thất.”
 
Tần Mạc châm chọc: “Người tên Đường Thất này không thích hợp lấy việc làm thơ kiếm cơm đâu, nếu em biết người này thì khuyên đổi nghề đi, viết thơ không có khí chất gì, đúng rồi, người ta làm gì?”
 
Trịnh Minh Minh nói: “Người ta làm thơ, viết thơ, rất khá mà.”
 
Tần Mạc nói: “A, vậy thì đúng là người này chẳng làm được cái gì rồi? Vậy có thể về đề nghị thi vào làm nhân viên công vụ.”
 
Tôi nghĩ những lời này cũng quá ác độc rồi, vũ nhục từ thân thế đến vũ nhục tâm hồn, thần tượng bị vũ nhục, Trịnh Minh Minh tám phần không thể từ bỏ ý đồ.
 
Trịnh Minh Minh quả nhiên không chịu từ bỏ, trừng mắt nói: “Bây giờ trả pháo hoa lại cho em ngay.”
 
Tần Mạc cầm di động huơ huơ: “Anh vừa post lên blog của em, nói buổi tối hôm nay em sẽ đến bờ sông bắn pháo hoa, phỏng chừng trong vòng mười lăm phút, bên bờ Trường Giang nhất định bị fan của em vây kín, em còn muốn đến không?”
 
Trịnh Minh minh cắn môi hồi lâu, chỉ nhả ra được vài chữ: “Anh quá bỉ ổi.”
 
Tần Mạc cười nói: “Quá khen quá khen.”
 
Mà tôi đột nhiên phát hiện, trên thế giới này, có những người chúng ta cả đời không nên đắc tội, Ví dụ như Hitler, như Benito Mussolini, như Lý Lâm Phủ, Hòa Thân, Tưởng Giới Thạch, Uông Tinh Vệ, còn có, Tần Mạc…
 
Tần Mạc không đưa tôi về nhà, mà đưa tôi đến đại học T. Hai chúng tôi đến sân bóng rổ gần ký túc xá của nghiên cứu sinh, cả hai đều giữ im lặng, không nói gì.
 
Tôi đoán anh ta định vận động trước khi ngủ, nhưng nhìn túi nilon trong tay anh ta, pháo hoa làm sao giả làm bóng rổ được.
 
Bên cạnh sân bóng rổ có mấy mảng sáng từ ánh đèn đường chiếu vào, trời khẽ mưa bụi, những hạt mưa nhẹ nhàng bay dưới ánh sáng ngọn đèn mênh mang vô cùng. Cách chúng tôi xa xa có một đôi nam nữ đang luyện tập bóng rổ. Tôi nói: “Có cần tôi gọi điện thoại cho bạn học mượn quả bóng rổ không?”
 
Anh ra giơ túi nilon lên: “Bắn pháo hoa cũng cần bóng rổ sao?”
 
Tôi ngơ luôn, trăm mối tâm tư không thể giải, anh ta lại đến sân bóng rổ để bắn pháo hoa? Tần Mạc đã ngồi xuống lấy chiếc bật lửa bắt đầu châm lửa, một tiếng xẹt xẹt vang lên, cây pháo hoa bắn thẳng lên trời, nở bung như một đóa hoa cúc lục sắc.
 
Đôi nam nữ đang tập bóng rổ sững sờ ngước lên ngắm pháo hoa, quả bóng rổ lăn đến gần chúng tôi.
 
Tần Mạc nhặt bóng rổ lên ném trả đôi nam nữ kia, thuận tay ném chiếc bật lửa cho tôi: “Em cũng thử xem.”
 
Tôi vừa nhớ lại xem thành phố C có lệnh cấm bắn pháo hoa hay không, vừa ngồi xuống bật chiếc bật lửa, nhưng gió ở đây quá lớn, lửa vừa bật lên đã bị thổi tắt. Tần Mạc bước đến gần tôi, cẩn thận chắn gió, rốt cuộc lửa cũng châm được.
 
Trong trí nhớ của tôi, trước khi mẹ tôi vào tù, mỗi lần đón năm mới trong nhà đều đốt pháo hoa, thoáng chốc đã năm năm rồi. Tôi có chút căng thẳng, dây ngòi cháy rất nhanh. Tần Mạc kéo tôi ra sau, cây pháo hoa bắn vọt lên, lại một màn mưa hoa rải xuống. Tần Mạc ôm tôi, nói khẽ bên tai “Lúc nó bay lên thì đừng đứng gần quá.” Dừng một chút: “Việc đốt pháo hoa này, tôi tin người bình thường sẽ không bao giờ bị thương, nhưng em thì khó nói lắm.” Tôi ngẩn ra hai giây, khi định thần lại nhận ra những lời này chẳng hay ho gì, bèn giơ chân hung hăn giẫm xuống mũi giầy anh ta. Anh ta kêu lên một tiếng, tôi nhịn cười quay đầu thân thiết nói: “Xin lỗi, xin lỗi, không cẩn thận giẫm lên chân anh rồi, thật là xấu hổ quá đi.” Anh ta kiên nhẫn nhìn tôi, khóe miệng giật giật: “Em đúng là nhỏ nhen.” Hiếm có lúc anh ta cam chịu, trong lòng tôi sung sướng, nhịn không được đắc ý vênh váo, cúi người xuống ra sức nhấn gót chân, cuối cùng cũng thành công nghe được một tiếng hít dài, tôi ngẩng đầu vô tội hỏi: “Còn đau không? Chỗ này đau hay là chỗ này? Chỗ kia có đau hay không?” Dứt lời lại tiếp tục dùng sức, anh ta nhìn tôi không chớp mắt, nhìn lâu, nụ cười tôi cứng lại trên mặt, hình như quá trớn rồi… Anh ta nâng cằm tôi lên, lập tức đặt môi xuống, nhẹ nhàng rồi lại buông ra, trong mắt tràn ngập ý cười: “Tôi cũng nhỏ nhen, chúng ta huề nhau.”
 
Tôi nghĩ không biết chuyện gì xảy ra thế này, tại sao tôi lại đi giẫm lên chân Tần Mạc, cái này chẳng phải là chủ động tán tỉnh người ta hay sao. Hai từ “tán tỉnh” vừa bật ra trong đầu, tôi lập tức bị chấn động. Suy nghĩ nửa ngày, đưa ra một kết luận, tất cả những điều này là bản năng, xem ra ở phương diện thủ đoạn đối với đàn ông, tôi rất là có tiềm lực, không biết nên mừng hay nên tủi đây. Kết luận này làm cho người ta không thể nào phản ứng nổi, mà anh ta đã cúi xuống tìm những cây pháo hoa còn lại, xếp thành một hình ngũ giác, sau đó quay người nói với tôi: “Em chịu trách nhiệm đốt hai cái này, anh sẽ đốt ba cái này, xem xem bắn lên trời cùng một lúc có hiệu quả gì.”
 
Nghe anh ta nói như vậy, tôi cũng rất mong chờ, lập tức quên việc tự hỏi vừa rồi, vui vẻ chạy đến giúp châm lửa. Pháo hoa bắn ầm ĩ, bầu trời đêm đại học T đột nhiên bừng sáng, những nghiên cứu sinh từ những toàn nhà bên cạnh ló đầu ra, không ít nam sinh huýt sáo. Trên bầu trời có từng đám tàn lửa rơi xuống, mà những sinh viên thì nô nức như thể trên trời rơi xuống hàng xấp hàng xấp tiền mặt vậy. Thực sự ngôi trường này đã yên tĩnh lâu quá rồi.
 
Tôi không khỏi tán thưởng: “Thật là đẹp, thế này không biết tốn bao nhiêu tiền.”
 
Tần Mạc ngẩng đầu nhìn bầu trời sáng rực: “Dù sao cũng không phải tốn tiền của chúng ta, em cũng đừng đau lòng.” Tôi cũng ngẩng đầu nhìn: “Ừm, tôi không đau lòng, chỉ cần không phải tiêu tiền của tôi, tôi sẽ không đau lòng.”
 
Trong lúc nói chuyện với Tần Mạc, đôi nam nữ đánh bóng rổ kia cũng chạy đến gần. Cô gái nói: “Ôi mẹ ơi, thật lãng mạn.”
 
Anh chàng kia chào hỏi Tần Mạc từ xa: “Người anh em, cậu thật siêu phàm, vì bạn gái mà làm lớn như vậy, nhưng mà tôi nói này, thừa dịp bảo vệ còn chưa đến, hai người nhanh chóng chạy đi, nếu bị bắt rồi, viết bản kiểm điểm chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ bị phạt tiền, lại là hai người, còn bị phạt hai lần, rất tiếc của đấy.”
 
Tôi nghe giọng nói này hết sức quen tai, quay đầu cẩn thận nhận mặt, trong ánh lửa dập dờn nửa sáng nửa tối, cậu ta nhận ra tôi trước: “Nhan Tống? Thì ra là cậu?”
 
Vừa lúc một cây pháo hoa nổ mạnh trên đỉnh đầu chúng tôi, thấy rõ mặt người kia, tôi cũng giật mình, cười gượng gạo hỏi: “Ha ha, tổ trưởng, thật là trùng hợp, không nhận ra cậu. Cậu đánh bóng rổ với bạn gái trong mưa sao, thật là mới mẻ, hai người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục đi.”
 
Tổ trưởng khoát tay: “Cậu đừng hiểu lầm, là em khóa dưới thôi, ngày mai cô ấy kiểm tra ném bóng rổ ba điểm, nhờ tôi luyện tập một chút. Nhưng còn cậu, có bạn trai khi nào vậy? Hôm qua có một người từ bên chương trình “Giai điệu âm nhạc” còn sang nhờ tôi nghe ngóng xem cậu thế nào, không ngờ giấu kỹ như vậy, không giới thiệu bạn trai cho tôi biết?”
 
Tôi nhanh chóng chặn đứng câu chuyện: “Không phải bạn trai của…”
 
Tần Mạc đang từ phía sau tôi đi đến: “’Giai điệu âm nhạc’ gì?”
 
Đồng tử của tổ trưởng và đàn em khóa dưới kia trong nháy mắt phóng đại lên, trợn tròn, cô em gái khóa dưới phản ứng nhanh hơn, thất thanh nói: “Kiến trúc sư Tần?” Tôi nghĩ chuyện này phải giải thích rõ ràng, đang muốn không ngừng cố gắng bổ sung câu vừa rồi, lại bị Tần Mạc liếc mắt một cái. Tôi lập tức nhớ đến tình trạng bi đát của Trịnh Minh Minh, nháy mắt cảm thấy có lẽ đây không phải là thời cơ tốt để giải thích.
 
Tần Mạc vươn tay: “Tần Mạc, bạn trai Nhan Tống.”
 
Vừa rồi có lẽ không phải thời cơ tốt để giải thích, nhưng từ nay về sau, tôi dự cảm bản thân chắc không còn thời cơ để giải thích nữa rồi…
 
Dường như tôi đã tưởng tượng được cảnh ngày mai tất cả những người trong tổ chuyên mục đều biết, mỹ nhân kế mà Nhạc Lai đưa ra lần trước không được tổ trưởng thông qua, lần này nhất định sẽ bị lật lại: “Tống Tống, vì làm cho Tần đại kiến trúc sư nhiệt tình phối hợp với tiết mục, tập thể của chúng ta đã đưa ra một quyết định hết sức sáng suốt, đem cậu tẩy trần đưa đến giường của Tần đại kiến trúc sư…” Sau lưng tôi gió đêm gào rít, làm tôi sợ run người.
 
Tổ trưởng ngây người hồi lâu, sau đó đưa tay đến bắt tay Tần Mạc: “Người phụ trách chuyện mục “Học thuật quảng giác” của truyền hình đại học T, Lê Quân… đồng nghiệp của Nhan Tống.”
 
Tần Mạc buông tay ra, liếc mắt nhìn tôi một cái, nói với tổ trưởng: “Tống Tống bình thường ở trường học phải nhờ anh chiếu cố rồi.”
 
Tổ trưởng vò đầu trả lời: “Không dám, không dám, cô bé Nhan Tống này ở đài truyền hình biểu hiện tốt lắm, là tấm gương cho đồng nghiệp, tiết mục cô ấy chủ trì có rất nhiều giáo viên cũng như sinh viên thích xem.”
 
Tôi không nói gì ngẩng đầu nhìn tổ trưởng, chỉ dám gật bừa “Không dám không dám.” Về chuyện này, quả thật cậu ta làm sao dám không chiếu cố cho tôi. Về phần tiết mục của tôi, mấy câu nhiều người ưa thích gì đó, thuần túy là anh ta tự dát vàng vào mặt thôi.
 
Tần Mạc nói: “Sau này Tống Tống còn phải phiền nhiều đến anh.”
 
Tổ trưởng vội vàng nói: “Có gì mà phiền toái, có gì mà phiền toái. Tôi biết anh bận rộn công việc ít có thời gian quan tâm đến chuyện của Tống Tống trong trường học, tôi lấy tư cách tổ trưởng của cô ấy nhất định sẽ phụ trách chuyện ở trường của cô ấy, anh không cần lo lắng.”
 
Tôi hoàn toàn không còn gì để nói, chỉ cảm thấy dường như mình đang chứng kiến một cuộc họp phụ huynh.
 
Những đốm lửa dần tàn trên bầu trời đêm, lưu lại những làn khói trắng và mùi thuốc pháo, trên màn trời tối đen, náo nhiệt qua đi càng thêm tĩnh mịch. Tôi tính toán thời gian, dự tính bảo vệ đã sắp bước lên vũ đài lịch sử, tựa như trong điện ảnh HongKong, cảnh sát khoan thai đến chậm sau khi nhóm thổ phỉ đã quần nhau đủ tơi tả.
 
Trong giây lát, quả nhiên ánh sáng chiếu đến từ sau lưng, bảo vệ hô to: “Không được chạy.”
 
Sớm đã có dự tính, tôi túm tay Tần Mạc chạy hơn ba mươi mét. Tần Mạc rõ ràng còn chưa nhận thức được tình trạng, may mà chỉ số phối hợp vẫn rất đẳng cấp.
 
Vừa lúc bên cạnh sân bóng rổ có một rừng cây nhỏ, tôi kéo anh ta chạy vọt vào, tránh sau một cây đại thụ. Đêm nay có trăng, rừng cây nhỏ rất hẻo lánh, cũng không có ánh đèn đường, nơi này tối đen mù mịt, làm người ta giận sôi. Tần Mạc nói: “Tống Tống…” Tôi đặt tay lên che miệng anh ta, thì thào: “Đừng nói gì, không biết có bảo vệ đuổi theo không.”
 
Đợi một lát, không có người nào đuổi theo, hơi thở của anh ta xuyên qua kẽ ngón tay tôi, giống như bị bỏng, tôi nhanh chóng buông tay. Tần Mạc đưa tay xoa xoa tóc tôi, trời tối như vậy nhưng anh ta đặt tay lên đầu tôi không sai một ly, thật là cao nhân. Anh ta nở nụ cười: “Buổi tối hôm nay dường như tôi trở lại hồi còn trẻ vậy.”
 
Tôi nói: “A?”
 
Anh ta nói: “Tôi không ngờ được đời này còn có thể nắm tay một cô gái chạy trong vườn trường.” Ngừng một chút, bổ sung tiếp: “Còn là vì trốn bảo vệ.”
 
Tôi đột nhiên kinh ngạc nhận ra người đàn ông trước mắt năm nay đã ba mươi hai tuổi rồi, nhớ lại anh ta nghiêm túc lúc bình thường, quả nhiên thấy có chút khôi hài, không nghĩ qua là đã cười thành tiếng. Ngón tay anh ta tiến đến véo hai má tôi: “Hừm? Còn cười.”
 
Tôi hàm hồ không rõ: “Hồi còn trẻ anh không làm những chuyện thế này?”
 
Tay anh ta khoát lên vai tôi: “Đúng thật là chưa làm qua.”
 
Tôi an ủi anh ta: “Cái này cũng chẳng là gì, buổi tối hôm nay đã trải nghiệm, cuộc đời anh cũng đủ viên mãn rồi. Nhưng mà đến sân bóng rổ bắn pháo hoa, anh cũng thật là sáng tạo.”
 
Anh ta trầm mặc trong chốc lát: “Hình như đây là ý tưởng của em mà?”
 
Tôi nói: “A?”
 
Anh ta chậm rãi nói: “Nghe nói nguyện vọng lớn thứ hai trong đời người nào đó là người yêu mình có thể vì mình bắn pháo hoa nửa giờ trong sân bóng rổ đại học T, nguyện vọng lớn thứ nhất đó chính là có một ngày mình có thể được dựng tượng ở trước thư viện khoa Văn đại học T để người khác ngưỡng mộ?”
 
Tôi ngây người chốc lát, đột nhiên nhớ ra, bản thân quả thật đã từng nói như vậy với Chu Việt Việt. Đó đã là chuyện xưa năm cũ khi vừa mới lên nghiên cứu sinh, Hàn Mai Mai đốt một trăm ngọn nến thành hình trái tim ở sân bóng rổ thổ lộ với Lâm Kiều, làm náo động BBS trường, trở thành việc trọng đại nhất trong dư luận đại học T năm đó, topic thảo luận vụ việc này ở hàng ưu tiên trong suốt ba tháng, các nữ sinh đồng loạt thóa mạ hành động này của Hàn Mai Mai đã làm mất mặt các nữ đồng bào, đồng thời cũng cảm thấy hâm mộ vì cô ta đã thành công có được tình yêu của Lâm Kiều. Mà phản ứng của nam sinh có vẻ vô cùng đơn giản, tất cả đều cảm thấy Lâm Kiều hời lớn rồi. Chu Việt Việt ở bên cạnh tôi chậc chậc, nhằm ngay vào việc trọng đại này cảm thán hồi lâu, nói nếu có anh chàng nào tận tâm với cô ấy thế này, cô ấy dù chết cũng đáng, cho dù là cô gái nào đối với cô ấy như thế, cô ấy cũng sẽ đồng ý bằng bất cứ giá nào. Tôi cảm thấy cô ấy thực sự rất vô dụng, nhịn không được nói hai câu: “Đốt vài ngọn nến ở sân thể dục đã coi là tận tâm rồi? Nếu ai có thể vi phạm nội quy trường học, vì mình mà đốt pháo hoa nửa giờ, vậy mới gọi là có lòng.”
 
Chu Việt Việt nói: “Cậu cũng đã yêu cầu quá cao rồi, hạ thấp xuống chút đi.”
 
Tôi nói: “Cái này là đã thấp rồi, tiêu chuẩn trước là phải dựng tượng mình ở trước thư viện để cho mọi người ngưỡng mộ.”
 
Nhớ lại điều này, trong lòng tôi dậy lên một cảm xúc khó tả.
 
Tần Mạc nói: “Dựng tượng ở trước thư viện cho em thì tạm thời tôi còn chưa đủ khả năng. Chỉ có thể đưa em đi bắn pháo hoa trốn bảo vệ thôi.”
 
Tôi cảm thấy mắt hơi cay, một câu giữ trong lòng rốt cuộc thốt ra trong màn đêm: “Tần Mạc, anh đừng phí thời gian vì thôi, kỳ thật hai chúng ta không thích hợp.”
 
Anh ta không nói gì, màn đêm rất tối, tôi cũng không thấy rõ vẻ mặt của anh ta.
 
Tôi tiếp tục nói: “Anh xem, anh thích tôi ở điểm nào? Cho dù là mặt nào tôi cũng chẳng có gì hơn người, lại đã có con rồi. Cách sống của tôi với anh cũng không hề có điểm chung, chỉ là đi học, đi làm thêm nuôi Nhan Lãng. Tôi cảm thấy với điều kiện của mình, chỉ thích hợp rổ rá cạp lại với một người đàn ông đã ly hôn đang nuôi con riêng, tôi với anh quả thật không thích hợp.”
 
Anh ta vẫn không nói gì. Tôi một lần nữa lớn gan: “Hơn nữa, trong giới các anh thường xuyên có tiệc rượu, đánh golf, du thuyền, săn bắn cái gì đó, tôi hoàn toàn không biết, anh có đưa tôi đi cùng cũng chẳng có chút thể diện nào…”
 
Rốt cuộc anh ta cũng mở miệng: “Du thuyền? Săn bắn? Em xem những thứ này ở đâu ra?”
 
Tôi ngẩn ngơ: “Chương trình ‘Cuộc tranh luận của công tử và tiểu thư’ cuối tuần trước.”
 
Tay anh ta vo vo tóc tôi: “Còn vấn đề gì nữa?”
 
Suy nghĩ của tôi bị anh ta làm gián đoạn, trong thời gian ngắn ngủi không nghĩ ra còn vấn đề gì.
 
Anh ta nói: “Hết rồi? Những lời em vừa nói cũng hoàn toàn không được coi là vấn đề. Em xem, hai chúng ta qua lại căn bản không có vấn đề gì. Em đừng nghĩ gì cả, tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ chậm rãi phát triển.”
 
Tôi bị anh ta nói một hồi làm cho mê muội, đang trầm tư, anh ta cầm lấy tay tôi: “Được rồi, chúng ta về nhà.”
 
Mưa không biết khi nào thì dừng lại, ánh trăng lấp ló trong tầng mây, sắc trời mộng ảo vô thường. Tôi nhìn ánh trăng, đột nhiên có dự cảm, dường như phía trước có gì đó làm cho con người ta bất an, đang từng bước lại gần.
 
[1] Lễ độc thân
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 35      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
96614
Hạnh Phúc Ngọt Ngào
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 541059
Nd: HE.
Ai Sẽ Mang Giày Cao Gót Cho Em
Tác giả: Hạc Xanh
view: 872101
Nd: HE.
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng (Leo cao - 18+)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 725120
Nd: Ngược. HE.
Mờ ám
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 6399699
Nd: HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 458968
Hoa hồng giấy
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 321257
Nd: HE.
Nơi nào hạ mát
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 311060
Nd: Sủng. HE.
Vẫn mơ về em
Tác giả: Hồng Cửu
view: 390473
Ký ức độc quyền
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 682581
Hương Hàn
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 287473
Nd: Ngược. SE.
Cô vợ giả của tổng giám đốc
Tác giả: Thanh đình
view: 7011313
Nd: Ngược. HE.
Hạnh phúc ngay bên cạnh
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
view: 341239
Nd: HE.
Đũa lệch dễ thương
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 708743
Nd: HE.
Bình an của anh
Tác giả: Tích hòa
view: 254925
Bấy Tình (yêu giả thành thật)
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 361839
Nd: Ngược. SE.
Tình đầu khó phai
Tác giả: Lục Xu
view: 500168
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14743935
Hiền Thê Khó Làm   view 6845998
Em Dám Quên Tôi   view 6800884
Không xứng   view 6763083
Thứ nữ sủng phi   view 6705609
Ân nhân quá vô lại   view 6569546
Mưa ở phía tây   view 6473859
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc