Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Tôi nghĩ thông suốt tất cả, cảm thấy có chút triết lý, nhưng rốt cuộc triết lý ở chỗ nào, tôi cũng không hiểu được. Nhưng không có vấn đề gì, hiểu được thì đã không phải triết lý. Triết lý vốn là những đạo lý không rõ ràng.
 
Phía trước cuối hành lang, có một ngã rẽ, sau ngã rẽ đó, lại là một ngã rẽ khác, thông đến phòng 312 của Trịnh Minh Minh.
 
Tôi căng mắt bước đi, qua một ngã rẽ lại một ngã rẽ, lần mò phương hướng, rốt cuộc nhìn thấy phòng 312, còn có một người đứng dựa vao cửa phòng 312 hút thuốc, là Tần Mạc.
 
Điếu thuốc lá lặng lẽ cháy sáng dưới ánh đèn mờ ảo, vẽ ra một cảnh tượng rất mơ màng.
 
Hai nhân viên phục vụ đi ngang qua thì thào bàn luận, một người nói: “Đẹp trai không đáng sợ, đáng sợ chính là ngay cả hút thuốc cũng phong cách như thế… Cậu nhìn kìa, động tác lấy thuốc của bạn trai mình không hề được như thế…” Cô ta tự hỏi nửa ngày, dùng một từ rất mốt: “Nhưng vậy rất feeling.” Cô ấy miêu tả rất hình tượng, tôi ở xa tập trung nhìn lại, quả nhiên rất felling.
 
Nhưng Tần Mạc nhanh chóng kết thúc động tác feeling đó, day day thái dương, nghiêng người dập mẩu thuốc lá. Tôi bước nhanh qua hai nhân viên phục vụ, đi đến bên cạnh anh ta, chuẩn bị mở cửa cùng anh ta đi vào. Anh ta đột nhiên gọi tên tôi, tôi xoay người xem anh ta có chuyện gì.
 
Sau đó, là mười giây yên tĩnh.
 
Mười giây sau, đầu óc của tôi hoạt động bình thường trở lại, lại dừng trong một giây, thong thả nhận định tình thế.
 
Đột nhiên thấy tình thế không lạc quan.
 
Tình thế không lạc quan ở chỗ… tôi bị Tần Mạc ôm, thực ra mà nói là bị anh ta nửa ôm nửa vây giữa anh ta và bức tường. Xem ra tối ngày hôm nay tôi quả là rất có duyên với cái vách tường này rồi. Tay trái anh ta ôm lấy eo tôi, tay phải giữ lấy hai cổ tay tôi. Lực anh ta dùng rất mạnh, dường như tôi bị nắm gọn trong lòng bàn tay, hoàn toàn không thể nào phản kháng được. Mà nói thực ra, tôi cũng quên phản kháng rồi.
 
Cơ thể tiếp cận quá gần, tôi không dám nhúc nhích tùy tiện. Buổi tối hôm nay anh ta uống không ít rượu, hơi thở toàn mùi rượu vang, hòa cùng mùi thuốc lá, làm cho đầu óc người ta mê muội.
 
Tôi lắp bắp nói: “Anh… anh uống say?”
 
Anh ta bình tĩnh hỏi: “Nhìn tôi có giống say không?” Nói xong, ôm tôi chặt hơn.
 
Da đầu tôi rất tê, nhanh chóng lắc mạnh đầu.
 
Anh ta cười một tiếng, trán cọ cọ vào trán tôi: “Tống Tống, em thông minh như vậy, chẳng lẽ không biết tôi nghĩ gì?”
 
Tôi cố gắng ngửa đầu ra phía sau, nhưng phía sau gáy là tường, từ trán cọ trán biến thành mũi chạm mũi. Hơi thở anh ta như bao vây tôi, quả thực khiến tôi khóc không ra nước mắt, tim đập thình thịch, không thể nào thở nổi.
 
Tôi một lòng cho rằng anh ta uống say, muốn cứu vớt tránh cho anh ta lầm đường lạc lối, giãy giụa nói: “Tôi thật sự không biết anh muốn làm gì?”
 
Bờ môi của anh ta tiến đến, tôi kêu to: “Tôi biết rồi, tôi biết rồi, anh, anh, anh…” Anh ta cắn chóp mũi của tôi một cái: “Chậm rồi!”
 
Một giây sau, bờ môi anh ta đã dán lại môi tôi đầy lưu luyến. Trong đầu giống như có một thứ gì đó nổ mạnh trong nháy mắt, nhanh chóng truyền khắp toàn thân, khiến toàn thân tôi trống rỗng.
 
Anh ta cắn môi dưới của tôi, hàm hồ nói: “Ngoan, mở miệng ra.” Tôi không biết có phải mình mở miệng ra rồi không, căn bản không biết bản thân mình đang làm cái gì. Đầu lưỡi của anh ta đã bắt đầu tiến vào, giống như mưa rền gió dữ quấy đảo, đầu lưỡi bị quấn quýt dây dưa. Tôi cảm thấy hai chân bủn rủn, thốt ra một tiếng rên nhẹ, cơ thể như bị ai đó châm ngòi, từ từ thiêu đốt ruột gan.
 
Lúc tỉnh táo lại, tôi phát hiện không biết khi nào hai tay mình đã được tự do, một bàn tay khoát lên vai Tần Mạc, một bàn tay đặt trên ngực anh ta. Tần Mạc mỉm cười nhìn tôi, dưới lớp áo len, có thể cảm giác được nhịp tim đập đầy mạnh mẽ… Anh ta còn sống, tôi cũng còn sống.
 
Trong nháy mắt, tôi không biết mình cảm thấy thế nào, chỉ biết trong đầu lặp đi lặp lại hai ý nghĩ. Thứ nhất, tôi bị cưỡng hôn, thứ hai, tôi bị cưỡng hôn nhưng lại không hề phản kháng, rất nghe lời, mặc nước chảy thành sông… Nhận thức này quả là làm cho người ta tuyệt vọng. Năm năm nay tôi vẫn giữ mình trong sạch, nghĩ đến bản thân mình có con trai, không thể liên lụy đến mầm non đất nước. Mọi ngày như một cùng bạn bè nam giới phân chia ranh giới, không động dù chỉ một ngón tay. Bạn bè đều nói tôi không phải người tùy tiện, tôi cũng đồng ý với nhận xét đó, nhưng hôm nay, giờ phút này, tôi mới phát hiện, tôi không phải người tùy tiện với những người bình thường, nhưng sẽ tùy tiện với những người siêu việt hơn người thường…
 
Tôi dùng tay đẩy anh ta, anh ta lại thuận thế giữ lấy tay tôi. Tôi muốn tránh đi, anh ta nhíu mày. Tôi nói: “Anh mau buông tôi ra, mau buông ra, anh không thấy đang có người nhìn à?”
 
Hai nhân viên phục vụ đã cách đến mười mét nhưng vẫn không bước tiếp, ngẩn ngơ nhìn hai chúng tôi.
 
Anh ta liếc mắt nhìn bọn họ một cái, lại quay đầu, không hề có ý muốn buông, trên mặt vẫn hiện vẻ quân tử, anh ta nói: “Chuyện này không làm rõ, thì những gì tôi đã làm thành vô dụng mất…”
 
Tôi giật mình một cái, cảm giác như biết anh ta đang nói gì, mà lại cũng như không biết.
 
Anh ta nói: “Chúng ta quen nhau một thời gian rồi, em cảm thấy tôi đối với em thế nào?”
 
Tôi lăm lăm nói: “Tốt lắm, anh đối với tôi tốt lắm.”
 
Anh ta nói: “Vậy em cảm thấy vì sao tôi lại đối với em tốt như vậy?”
 
Tôi nhớ lại những điều mình đã suy nghĩ nói: “Bởi vì anh là ba nuôi của Nhan Lãng, tôi chỉ là mẫu bằng tử quý.”
 
Anh ta nhíu mày: “Nhầm rồi. Đó là vì tôi đang theo đuổi em.”
 
Không biết cánh cửa nào đó đột nhiên mở ra, lại bỗng nhiên đóng lại. Tôi nghĩ, những điều vừa rồi liệu có phải là ảo giác?
 
Ảo giác vẫn cứ tiếp tục. Trong ảo giác có tiếng nói: “Em rất sợ?”
 
Tôi gật đầu một cách khó khăn.
 
Ảo giác tiếp lời: “Trước giờ chưa từng nghĩ đến?”
 
Tôi lại gật đầu một cách khó khăn.
 
Ảo giác nghe xong hắt xì một cái, giọng nói đột nhiên trở nên rất chân thật, tôi giật mình ngẩng đầu: “Anh bị cảm?” Ánh mắt liếc sang cổ tay áo anh ta, lại bỏ thêm một câu: “Hình như cúc tay áo anh bị tuột rồi.”
 
Anh ta buông tay cúi đầu nhìn cổ tay áo, mãi không cài lại được, tôi ở một bên nhìn âm thầm sốt ruột, Anh ta đột nhiên ngừng tay, ngẩng đầu bất đắc dĩ nhìn tôi: “Tất cả những lời tôi vừa nói em nghe rõ chứ?”
 
Anh ta nhắc đến, đầu óc tôi lập tức trống rỗng, hơn nữa không phải là trống rỗng bình thường, mà tựa như để giấy trắng nộp bài trong kỳ thi đại học, trán vã mồ hôi.
 
Tôi lau mồ hôi trên trán: “Nghe thì nghe rõ rồi, nhưng cái chính là không thể nào hiểu được… Tôi cảm thấy, tôi nên suy nghĩ cẩn thận…”
 
Anh ta liếc nhìn tôi một cái, trầm tư: “Em đừng nghĩ thì hơn, tôi chỉ nhắc nhở em một chút thế thôi, việc này không vội, chúng ta có thể từ từ phát triển.” Nói xong đưa tay đến trước mặt tôi: “Giúp tôi cài cúc.”
 
Tôi làm bộ bình tĩnh giúp anh ta cài nút áo, anh ta vừa lòng gật đầu, đưa tay xoa xoa đầu tôi: “Chờ tôi, tôi đi vào lấy vài thứ.”
 
Tần Mạc mở cửa vào phòng rồi, mà tôi, không chống đỡ được trượt theo vách tường ngồi bệt xuống.
 
Thì ra không phải anh ta uống rượu, thì ra là anh ta đang theo đuổi tôi, hai cái “thì ra” lại không phải ảo giác, thì ra anh ta còn nói chúng tôi có thể từ từ phát triển.
 
Cho dù ông trời cho tôi một ngàn khả năng, tôi cũng không dám nghĩ đến khả năng này, ông trời, ông quả thật quá cao thâm rồi.
 
Giống như lấy đà thật lâu, không ngờ lại đột ngột tăng tốc độ như thế, trái tim xuất phát từ nơi sâu nhất, chạy điên cuồng, càng chạy càng nhanh, cuối cùng bật ra khỏi sự trói buộc của lồng ngực. Tôi cúi đầu nhìn xuống, đột nhiên có một ý nghĩ, nó sẽ không thật sự giãy từ bên trong mà nhảy ra chứ? Nghĩ đến tình cảnh kia, đột nhiên rùng mình một cái, tự mình làm mình hoảng sợ. Tim đang đập thình thịch, tôi phỏng chừng nhịp tim lên đến hai trăm lần một phút, cũng đủ làm trụy tim, hơn nữa hoảng hốt nhận ra toàn bộ thế giới cũng đang nảy lên với tần suất hai trăm lần một phút, quay cuồng như một cái kính vạn hoa khổng lồ.
 
Tuy tôi từng được nghe về cô bé lọ lem được gả vào nhà giàu, nhưng chưa từng nghe nói cô bé lọ lem đã có con được gả vào nhà giàu, tôi ngẩng đầu nhìn ánh đèn mờ ảo trên tường, cảm thấy chuyện này hoàn toàn rời bỏ khoa học thường thức, hoa khọc hiện đại đã không giải thích nổi, chỉ có thể dựa vào tử vi.
 
Tôi lấy di động ra bấm số, cố sức nuốt một ngụm nước miếng, vội vã nói với Chu Việt Việt: “Chu Việt Việt, cậu lên mạng tra giúp mình một chút, đúng đúng, chính là blog Tiểu Vương Tử viết về cung hoàng đạo rất chuẩn đấy, cậu tra giúp mình xem có phải cuối tuần này chòm sao Kim Ngưu có vận đào hoa không…”
 
Giọng nói Tần Mạc lạnh lùng vang lên: “Cuối tuần này chòm sao Kim Ngưu phạm phải Thái Tuế, không phải đào hoa.”
 
Điện thoại trong tay tôi run lên, vừa ngẩng đầu nhìn, anh ta đã mặc áo khoác, tay cầm một túi nilon.
 
Tôi lúng túng nói: “Anh nhanh thật đấy.”
 
Anh ta ừ một tiếng: “Cũng không có gì nhiều, chỉ hai cái ô che thôi.”
 
Tôi nghĩ dạng ô che gì cần dùng “cái” làm lượng từ, một đoạn quảng cáo đột nhiên lóe lên trong đầu tôi rồi biến mất: “Áo mưa ta vẫn dùng Điêu Bài, cần trong suốt ta dùng Điêu Bài. Đúng, áo mưa Điêu Bài, lợi ích thực tế, ta vẫn dùng nó. Áo mưa Điêu Bài, thời đại thay đổi rồi, bay bay bay bay.” Khuôn mặt rất nhiều năm qua chưa biết đỏ là gì của tôi đột nhiên đỏ lên.
 
Thời đại bây giờ cái gì cũng chú ý đến thiên nhiên, quan hệ nam ngữ cũng không ngoại lệ, hơn nữa, tại thời đại phát triển nhảy vọt này, lại muốn trở về thời nguyên thủy kiểu “dã hợp” thuần thiên nhiên ngày trước. Cái duy nhất không hay ho là thế kỷ hai mươi mốt, thiên nhiên bị tàn phá nghiêm trọng, không còn cung cấp chỗ ẩn nấp an toàn, điều kiện dã hợp bị hạn chế rất lớn, khó mà thực hiện được “tâm đầu thì dã hợp”, chỉ có thể “tâm đầu thì đặt phòng” thôi. Tần Mạc nhìn theo khía cạnh nào cũng là người đàn ông đi đầu thời đại, tư tưởng nhất định cũng ở tuyến đầu, chẳng lẽ kế tiếp chúng tôi… là đi đặt phòng khách sạn hay sao? Cái này quả thật làm cho người ta không thể nào chấp nhận được, tôi ngẩng đầu lo sợ: “Con người tôi vẫn có vẻ bảo thủ, chúng ta trước hết…”
 
Anh ta lấy từ trong túi nilon ra một chiếc ô che đưa cho tôi: “Bên ngoài hơi mưa, may mắn Trịnh Minh Minh có chuẩn bị trước.”
 
Tôi nói: “…”
 
Anh ta nói: “Em không thích màu này?” Lại cúi đầu tìm trong chiếc túi: “Ở đây còn có một chiếc màu xanh da trời.”
 
Tôi nói: “…”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 35      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
90434
Viễn cổ y điện
Tác giả: Thanh Ca Nhất Phiến
view: 433321
Nd: Sủng. HE.
Truy đuổi
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
view: 352569
Nd: HE.
Hám sinh
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 219287
Nd: HE.
Ai Hiểu Được Lòng Em
Tác giả: Lục Xu
view: 468341
Nd: HE.
Chỉ dụ anh cắn câu
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
view: 473182
Nd: Ngược. HE.
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 294374
Nd: HE.
Nắm tay sai, gả đúng người
Tác giả: Cốc Dủy Tử
view: 365238
Nd: Sủng. HE.
Nơi cuối con đường
Tác giả: Tình Không Lam Hề
view: 357410
Nd: HE.
Yêu em không cần quá cuồng si
Tác giả: Tịch Quyên
view: 379040
Nd: HE.
Mạc phụ Hàn Hạ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 704211
Nd: HE.
Ngao du giang hồ
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 218051
Nd: HE.
Ai là của ai
Tác giả: Tiên Chanh
view: 245861
Tuyết lạc trần duyên
Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q
view: 323317
Hồ Đồ
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 393460
Nd: SE.
Con dâu nhà giàu
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 592868
Nd: Sủng. HE.
Em Là Định Mệnh Đời Anh
Tác giả: Hàm Hàm
view: 566397
Nd: HE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 293550
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14743935
Hiền Thê Khó Làm   view 6845998
Em Dám Quên Tôi   view 6800884
Không xứng   view 6763083
Thứ nữ sủng phi   view 6705609
Ân nhân quá vô lại   view 6569546
Mưa ở phía tây   view 6473859
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc