Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Nhan Lãng ngóng nhìn người trong lòng, vẻ mặt thành kính ăn gọn quả lê. Tần Mạc nhàn nhã dựa vào sofa uống rượu, Trịnh Minh Minh đã hát đến bài thứ bảy liên tục, lại vẫn tinh lực dồi dào, hơn nữa mỗi lần đổi bài hát cũng không quên cường điệu: “Bài tiếp theo này tôi hát rất được, mọi người đừng tranh với tôi.” Nhiều lần lập lại làm tôi tắt ngóm ý định cầm mic.
 
Tôi cảm thấy buổi hát karaoke này không bình thường, phải để mọi người cùng hát mới có ý nghĩa, mà hình ảnh trước mắt này làm cho người tham gia có cảm giác giống như thể khách làng chơi hào hứng chạy đến thanh lâu, kết quả bị tú bà báo cho biết hôm nay toàn bộ kỹ viện nghỉ lễ, các cô nương chỉ thể nhìn chứ không thể sờ…
 
Tôi yên lặng chờ đợi rốt cuộc không biết bài hát nào là bài Trịnh Minh Minh không thể hát được, đợi nửa ngày, phát hiện đúng là không có. Cho dù hát xong “Cao nguyên Thanh Tạng” cao vút cô ấy cũng không anh hùng nhụt chí chút nào, ngược lại tinh thần phấn chấn hát tiếp “Cuối cùng cũng phải ngã xuống”. Lời bài hát này đúng là tiếng lòng của tôi dành cho ấy, hơn nữa tôi nghĩ rằng mọi người đều như vậy, hy vọng cô ấy hát đến mất sức mà ngã xuống, buông mic ra. Một núi không thể có hai hổ, một phòng karaoke không thể có hai người thích hát.
 
Tần Mạc ngồi xuống bên người tôi, môi giật giật, tôi tiến lại gần nghe, anh ta nói: “Tại sao nhìn em ỉu xìu vậy?”
 
Tôi nghĩ một chút, ăn ngay nói thật: “Không được hát, chỉ được ngồi cổ vũ, thật thiếu sôi động, anh xem xem, chúng ta thế này giống như đang xem biểu diễn vậy.”
 
Anh ta hiểu, gật đầu, xoay người, nói với nhân viên phục vụ gì đó.
 
“Cuối cùng đành phải ngã xuống” rõ ràng còn chưa hát xong, tiếng nhạc vang vọng trong không gian đột nhiên tắt ngóm rồi vang lên giai điệu mới. Trịnh Minh Minh mở tròn hai mắt, hiển nhiên là không đoán được có người dám cắt đứt bản nhạc khi cô ấy còn chưa hát xong. Trong lòng tôi lập tức nói với Tần Mạc, được! Vừa lấy mic vừa nhớ lại xem lời bài hát có thuộc hay không. Nhưng ngay cả mic cũng chưa đụng đến, tay đã bị người khác túm lấy, đầu gối trong lúc xoay người đụng vào bàn trà đau điếng, tôi khẽ run lên, tiến vào trong lòng Tần Mạc.
 
Anh ta dang hai tay ôm tôi, cúi đầu xuống, dưới ngọn đèn mơ hồ hơi nhíu mày.
 
Tôi đột nhiên nhớ có lần cùng Chu Việt Việt đi chụp ảnh nghệ thuật, nhiếp ảnh gia nói, mỗi người đều có một góc chụp khác nhau, chỉ cần tìm được góc chụp này, vận dụng hợp lý, chúng ta sẽ phát hiện, rõ ràng bức ảnh chụp mình nhưng nhìn hoàn toàn như không phải mình vậy…
 
Vị nhiếp ảnh gia này rất thích Phù Dung, lại cực kỳ ghét Quách Kính Minh. Anh ta cho rằng những ngôi sao đương thời, chỉ có Phù Dung không biết tạo dáng, nên trông cô ấy mới hết sức mộc mạc đáng yêu. Mà Quách Kính Minh biết lợi dụng góc máy và photoshop, bởi vậy mới có dáng vẻ kệch cỡm. Tuy rằng tôi cảm thấy anh ta hiểu lầm Quách Kính Minh, nhưng có lẽ đây là kiến thức chuyên ngành của người ta.
 
Tôi và Chu Việt Việt ngay từ đầu không tin tưởng vị nhiếp ảnh gia này. Nhưng bây giờ, nhìn Tần Mạc ở trong ánh đèn, xa lạ mà anh tuấn, đột nhiên cảm thấy, có lẽ đây chính là góc chụp thích hợp với anh ta nhất.
 
Cái này thật đúng là hồng nhan họa thủy.
 
Đầu gối tôi trải qua một trận tê, rốt cuộc cảm giác đau từ trong xương dội ra, tôi định cúi xuống, anh ta lại nhanh chóng ôm lấy tôi, giọng nói trầm thấp vang lên ở bên tai: “Làm sao vậy?”
 
Đầu gối ma sát với quần bò, lại càng làm tôi đau phát run, tôi thở dốc, cảm thấy giọng nói cũng hơi run: “Tại sao đột nhiên anh kéo tôi, đầu gối đập vào bàn trà rồi.”
 
Trịnh Minh Minh đột nhiên chạy đến: “Cô ngốc sao, bài vừa gọi là nhạc nhảy, chắc là Tần Mạc muốn khiêu vũ với cô, cô lấy mic làm gì?”
 
Tôi giật mình hỏi anh ta: “Anh gọi nhạc nhảy làm gì?”
 
Anh ta cúi người giúp tôi xoa xoa đầu gối, một bàn tay cầm cố định lấy chân, tay kia khẽ xoa, đầu gối vừa rồi đụng vào bàn trà cảm thấy hơi nóng lại có chút ngứa ngáy. Anh ta ngẩng đầu hỏi tôi: “Còn đau không?”
 
Tự dưng tôi cảm thấy hoảng hốt, bên lắc đầu bên hỏi: “Anh gọi nhạc nhảy làm gì?”
 
Anh ta đứng lên ôm lấy thắt lưng tôi, đem tôi kéo ra trước màn ảnh: “Chẳng phải em nói thiếu sôi động?”
 
Khúc nhạc khiêu vũ chỉ còn một nửa, Trịnh Minh Minh cầm mic nói bật lại từ đầu, Nhan Lãng thấy Trịnh Minh Minh nói thế cũng nói theo, cô bé nhân viên phục vụ cuống tay cuống chân, nhanh chóng bật lại bản nhạc. Tôi nghĩ, Tần Mạc chẳng hiểu sao lại hành động thân thiết với tôi, nhưng người ta có ý tốt như vậy làm cho tôi nghĩ mình cũng không nên dể ý nhiều, làm mất mặt người ta. Nhưng tôi chưa bao giờ từng khiêu vũ trước mặt người khác, khi âm nhạc vang lên, tay cũng không biết nên đặt vào đâu. Anh ta kéo lấy bàn tay của tôi đặt sau thắt lưng mình, bàn tay tôi tiếp xúc với lớp áo len mềm mại. Tôi mang máng nhớ dường như tay còn lại phải nắm, nhỏ giọng nhắc nhở anh ta. Anh ta cười một cái, cầm lấy tay trái tôi. Khúc nhạc rất quen thuộc, cảm giác đã nghe qua ở đâu đó, nhưng trên đời này tôi chưa bao giờ gần gũi người đàn ông nào trong lúc tỉnh táo như thế này, khó tránh khỏi lúng túng, hơn nữa cảm thấy không cẩn thận sẽ giẫm phải chân anh ta, nên càng thêm vội vàng, hoàn toàn không có tâm trí nào đi suy nghĩ về giai điệu bài hát.
 
Trên người anh ta có mùi rượu, tôi vẫn cúi đầu nhìn kỹ nhịp bước chân mình. Dường như anh ta cũng không sợ bị tôi giẫm phải chân, nhịp bước ổn định lại ung dung. Anh ta nhéo tay tôi một cái: “Em đang nhìn cái gì?”
 
Tôi giật mình nhảy dựng, vội vàng gật đầu: “Không nhìn gì cả.”
 
Anh ta thở dài: “Đừng vội vã, cứ theo tôi là tốt rồi.”
 
Tôi cũng thở dài: “Tôi theo không kịp anh, cho đến bây giờ tôi chưa từng khiêu vũ.”
 
Anh ta xiết chặt eo tôi, nở nụ cười: “Sẽ theo được thôi.”
 
Qua bờ vai anh ta, Trịnh Minh Minh ở đối diện đang xoa xoa thắt lưng, uống nước, Nhan Lãng nhìn chúng tôi đăm chiêu, phát hiện tôi nhìn lại, nó lập tức rời ánh mắt, làm bộ đang chú ý đến chiếc hộp đựng tăm bằng thủy tinh trên bàn trà.
 
Tần Mạc ôm tôi xoay một vòng tròn: “Bây giờ tự nhiên hơn rồi.”
 
Tôi cười hai tiếng: “Là anh tự kéo đấy chứ.”
 
Anh ta ngẩn người, đột nhiên xích gần đến, hơi thở phả lên vành tai tôi, hơi ngứa, muốn tránh một chút, lại bị anh ta giữ chặt, anh ta ở bên tai tôi nói: “Tống Tống, kể cho em nghe một chuyện cũ, có muốn nghe hay không?”
 
Anh ta dựa sát vào tôi như vậy, tư thế như thể cho dù tôi không muốn nghe cũng bắt buộc phải nghe, thật sự làm cho người ta không có cách nào lựa chọn. Nhưng chuyện này thực ra cũng chẳng có gì không hay để lựa chọn cả, cho dù anh ta không ép, tôi cũng sẽ vui vẻ nghe, bởi vì tôi vốn cũng là người có tính hóng chuyện.
 
Tần Mạc nói: “Tống Tống, em còn nhớ chín năm trước hay không?”
 
Tôi nghĩ việc này thì có quan hệ gì đến tôi, nhưng có lẽ đây chỉ là thói quen của anh ta, tựa như trước khi nói đến vấn đề trọng tâm, “Kinh Thi” thường nói đến những vấn đề không liên quan để phân tán sự chú ý, ví dụ như trước khi lên án mạnh mẽ việc người chồng thay lòng đổi dạ thì thường nói về quá trình sinh trưởng của cây dâu, văn học thường gọi là vào đề.
 
Tôi lắc lắc đầu, nói không nhớ rõ. Anh ta không để ý, giọng nói thâm thúy như có ý khác: “Chín năm trước, mẹ tôi sinh bệnh, tôi đưa bà ấy về nước an dưỡng, trở thành hàng xóm với một cô bé. Năm ấy em… năm ấy cô bé ấy mới mười bảy tuổi.” Anh ta dừng lại một chút, giống như đang suy nghĩ nên tiếp tục thế nào: “Sinh nhật năm tôi hai mươi ba tuổi, mẹ tôi rất thích náo nhiệt, mở tiệc ở nhà, cô ấy cũng đến, còn có bạn trai cô ấy. Ngày hôm đó cô ấy chỉ ngồi ở một góc, không để ý đến ai, chỉ khiêu vũ với tôi một điệu, chính là khúc nhạc này, vẫn là khúc nhạc này…”
 
Rốt cuộc tôi cũng nghe hiểu chuyện, thì ra anh ta đang kể tình sử của mình.
 
Tôi gật đầu nói: “Khúc nhạc này rất dễ nghe.”
 
Tần Mạc nhìn ánh mắt của tôi, rất lâu không nói gì, mà khúc nhạc cuối cùng cũng chưa chấm dứt, tôi bị anh ta nhìn đến sợ hãi, trước khi nốt nhạc cuối cùng dừng lại, rốt cuộc anh ta mở miệng: “Tôi vẫn chưa nói cho cô ấy, buổi tối hôm đó, tôi thực sự rất vui.”
 
Tôi sửng sốt hồi lâu mới nhận ra những gì anh ta nói thì ra là một sự thầm mến. Nhớ lại đoạn nghiệt duyên với Lâm Kiều hồi còn trẻ, không khỏi dậy lên cảm giác “cùng người một hội một thuyền đâu xa”. Tôi tự liên hệ với bản thân mình mà phát biểu ý kiến: “Không nói cho cô gái kia cũng tốt, vạn nhất người ta không thích anh, lại mềm lòng, thành ra cả ba người cùng khó xử.”
 
Tần Mạc không nói gì, sau một lúc lâu, vỗ nhẹ nhẹ tóc tôi: “Em thấy không, chúng ta phối hợp rất ăn ý.”
 
Trịnh Minh Minh lại hát tiếp hai bài.
 
Nhan Lãng uống rất nhiều nước, loạn lên đòi đi WC, bị Tần Mạc đưa ra ngoài.
 
Mất đi 70% người nghe, sự nhiệt tình biểu diễn của Trịnh Minh Minh không thể tiếp tục được nữa, lập tức bỏ lại mic, đến nói chuyện với tôi. Mà sau khi nói chuyện cùng cô ấy, tôi cũng không thể không tranh thủ chạy vào WC.
 
Tôi ở trong WC xả nước lạnh rửa mặt, bọt nước chảy từ trên xuống, lọt vào cổ, lạnh run người.
 
Trịnh Minh Minh vừa rồi nói rất nhiều lời vô nghĩa, mà những lời vô nghĩa đó hoàn toàn làm cho người ta không nhận ra được đại ý của nó là gì, lúc sắp sửa kết thúc, hình như tôi thuận miệng hỏi cô ấy câu gì đó, nhắm vào vấn đề tôi hỏi kia, cô ấy trả lời: “Tôi đặc biệt không thích Tô Kỳ, thật sự, cho nên phàm cái gì cô ta phản đối, tôi sẽ tán thành, phàm cái gì cô ta phê phán, tôi sẽ ủng hộ. Chắc chắn cô ta sẽ phản đối và phê phán cô, vì thế mà tôi thấy thân thiết với cô một cách đặc biệt. À, cô không biết Tô Kỳ, không sao, một ngày nào đó cô sẽ gặp thôi. Cô ta là con riêng của mẹ kế tôi. Năm kia cô ta xuất ngoại, ba tôi nhờ Tần Mạc giúp đỡ một chút, cô ta liền thích Tần Mạc, nghe Vanshirly nói cô ta ở New York cũng không học hành tử tế gì, thường xuyên chạy đến văn phòng của Tần Mạc. À, cô cũng không biết Vanshirly, đó là thư ký của Tần Mạc, aiz, dù sao cô và Tần Mạc đã như vậy rồi, sớm muộn gì cũng gặp cả thôi. Nghe mẹ Tô Kỳ nói trước kia cô ta từng tự sát, vì chuyện của bạn trai cũ, vất vả lắm mới có thể lạc quan vào tình cảm, trăm ngàn không thể một lần nữa chịu kích thích, sợ cô ta lại tiếp tục tự sát. Chúng tôi cũng thông cảm cô ta đã từng như vậy, nhưng Tần Mạc lại không thể bởi cô ta tự sát mà phải lấy cô ta, kết quả cô ta chạy đến tìm bác tôi, chính là mẹ của Tần Mạc, định đi đường vòng cứu nước, cuối cùng đã chọc giận Tần Mạc. Cô ta vừa thấy Tần Mạc nổi giận, lại chạy đi tự sát, đáng tiếc lại cứu sống được, tại sao cô ta lại thích tự sát vì tình như thế, thật khiến cho chúng tôi…”
 
Tôi tự hỏi Tô Kỳ trong miệng Trịnh Minh Minh có phải là Tô Kỳ trong trí nhớ của tôi hay không? Trước sau nghĩ lại, cảm thấy hy vọng không hớn, Từng tự sát vì tình và cái tên Tô Kỳ, hai điểm chung này, thật không thể đủ điều kiện phán đoán. Vật chất trong xã hội tăng lên, cơm đã no, áo đã ấm, đại đa số các cô gái đều từng vì tình mà tự sát hoặc là có giấc mộng vì tình tự sát… đã trở thành một loại… văn hóa học đường. Mà nếu ông trời cố ý sắp xếp như thế, làm cho Tô Kỳ yêu Tần Mạc và Tô Kỳ yêu Lâm Kiều là một, vậy chỉ có thể thay đổi câu danh ngôn của Thủ tướng Anh Winston Churchill một chút, “Trên thế giới không có tình nhân vĩnh viễn, cũng không có tình địch vĩnh viễn, chỉ có … chết vì tình mới là vĩnh viễn”.
 
(Câu gốc: “Trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn”)
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 35      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
100631
Con dâu nhà giàu
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 593795
Nd: Sủng. HE.
Thất Nương
Tác giả: Nhất mộng bạch đầu
view: 326716
Thành Phố Hoang Vắng
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 248642
Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người
Tác giả: Tựu Mộ
view: 468238
Nd: HE.
Khe hở hạnh phúc
Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
view: 281293
Nd: Sủng. SE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 265122
Nd: Sủng. HE.
Tình Yêu Pha Lê
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
view: 354835
Nd: SE.
Ai là của ai
Tác giả: Tiên Chanh
view: 246376
Tuyết lạc trần duyên
Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q
view: 323729
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 388928
Nd: Ngược. HE.
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 319609
Nd: HE.
Giày Thủy Tinh Nối Duyên
Tác giả: Ngữ Lục
view: 313738
Nd: Ngược. HE.
Thế nào là một loại yêu không đau
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 504082
Nd: Ngược. HE.
Bán dực
Tác giả: Tối Chung Chương
view: 371006
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14746716
Hiền Thê Khó Làm   view 6848058
Em Dám Quên Tôi   view 6802223
Không xứng   view 6764937
Thứ nữ sủng phi   view 6706845
Ân nhân quá vô lại   view 6570576
Mưa ở phía tây   view 6478082
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc