Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Trừ Em Ra Còn Có Ai

Tác giả : Lâu Vũ Tình   
Chương 7
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Chào buổi tối các bạn nghe đài. Bây giờ là năm giờ năm phút khuya, tôi là Tử Ngôn. Nếu như các bạn vẫn ngồi trước máy phát thanh, thì tôi thành tâm mời bạn ở cạnh tôi trong ba tiếng tới.

 
Các bạn cho rằng, duyên phận là cái gì chứ? Tôi nghĩ, lúc này tôi sẽ nói cho bạn biết: "Duyệt Duyệt chính là duyên phận kỳ diệu nhất trong cuộc đời tôi."
 
Từ khi sinh mạng nhỏ này xông vào trong cuộc sống của tôi, chia sẻ với các vị về lịch sử trưởng thành của Duyệt Duyệt hơn tám tháng nay nhé, mỗi ngày, bé đều mang đến những điều ngạc nhiên và thú vị cho tôi. Bé là một đứa bé hay nũng nịu, nụ cười rất ngọt, có lúc rất thích khóc, nhưng hơn phân nửa là vì làm nũng đòi ôm, nhưng mà khi tôi thật sự đang bận thì bé sẽ rất ngoan rất an tĩnh ngồi ở bên cạnh chơi xếp gỗ, đợi đến tôi ngừng tay, bé lại biết lặng lẽ bò đến trong lòng tôi, thấy nụ cười lúm đồng tiền đáng yêu của bé, liền khiến tôi không còn mệt mỏi nữa.
 
Bé sợ người lạ, không thích bị người ngoài ôm, cho nên nếu như bạn muốn bắt cóc bé, thì tuyệt đối là công trình vĩ đại hạng nhất.
 
Gần đây bé đang mọc răng, thấy cái gì đều cũng bỏ vào miệng cắn, mẹ của bé luôn rất xấu bụng lấy kẹo đậu phộng ra đùa, bé không cắn nổi, nên y y a a chạy tới tố cáo với tôi. Bé khóc lóc kể lể thì sẽ hươ cả hai tay, dùng sức dậm chân để bày tỏ tức giận, nếu như bạn thấy bộ dáng đáng yêu của bé, cũng sẽ thích bé ngay. . . .
 
Có thể chia sẻ hành trình lớn lên của Duyệt Duyệt với các bạn bao lâu? Tôi không biết được, nhưng tôi hi vọng có thể luôn chia sẻ, cho đến duyên phận hết, không cách nào nói nữa mới dừng lại.
 
Như vậy, đối với các bạn mà nói, duyên phận là cái gì? Nửa tiếng tới là thời gian của những người nghe, hoan nghênh biểu đạt tâm sự của mình.
 
Nằm lỳ ở trên giường đùa với con gái, máy phát thanh từ đầu giường truyền đến giọng nói rõ ràng chầm chậm, Uông Điềm Hinh nghe, bèn cười yếu ớt.
 
Đó là vào mấy tháng trước, trong lúc vô tình mở radio lên, điều chỉnh kênh thì phát hiện, anh đang phản đối chuyện cô đã nói, trên căn bản, anh không hay nói chuyện của mình, bình thường đều là cô hỏi, anh mới đáp.
 
Anh nhất định không biết, cô biết chuyện này, hơn nữa còn trở thành người nghe trung thành của anh.
 
"Ạch, ứ ứ. . . ." Con gái ở trên chiếc giường êm ái huơ tay múa chân, vịn đầu giường vồ mạnh về phía radio. . . . Đúng rồi, con gái cũng là người nghe trung thành của anh, mỗi lần nghe được âm thanh xuôi tai của anh từ radio liền đặc biệt hưng phấn.
 
"Ạch cái gì! Tiểu quỷ nói không rõ ràng, nghe không hiểu được." Đưa tay gãi gãi bé, hai mẹ con cười ôm nhau, ở trên giường chơi đùa.
 
Kể từ Quan Tử Ngôn đón lấy việc chăm sóc con gái thay cô, thì con của cô cũng càng lúc càng dễ giữ, ban đêm dần dần sẽ không lung tung khóc rống nữa, có lúc còn ngủ đến trời sáng, nếu như đứa bé thoải mái, thì tự nhiên sẽ không cố ý giận dỗi với người lớn.
 
Tình trạng của Duyệt Duyệt càng ngày càng hơn tốt hơn, hoạt bát hiếu động, bộ dáng hồng hào khỏe mạnh đáng yêu, khó có thể tưởng tượng bé từng là bệnh yếu sinh non, đủ thấy người chăm sóc bé rất dụng tâm.
 
Trước sau khác biệt quá lớn, có một ngày hai người tán gẫu sau khi thân quen, anh mới thoáng tiết lộ tình huống mình quan sát được, cùng với nghi ngờ của anh khi Duyệt Duyệt giao cho bà vú giữ —— Trần nương nương vô cùng có thể là vì tiết kiệm phiền toái, nên cho Duyệt Duyệt uống thuốc ngủ, ban ngày mới có thể an tĩnh khéo léo cũng không có bất kỳ tiếng vang, nhưng buổi tối thì bé đã thảm rồi, hơn nữa đứa bé không có bất kỳ hoạt động mà ngủ cả ngày, rót thuốc ngủ lâu dài thì dù đứa bé khỏe mạnh cũng sẽ không chịu nổi.
 
Đây mới là nguyên nhân anh quyết định ôm Duyệt Duyệt tới tự mình chăm sóc, anh lo lắng tiếp tục như vậy nữa, mạng nhỏ của Duyệt Duyệt sẽ bị bà vú chơi mất.
 
"Duyên phận là, gặp phải một người yêu tôi, mà tôi vừa đúng cũng yêu người đó." Đọc lên lời tâm sự đầu tiên, anh dừng một lát, rồi đáp lại: "Có thể gặp được một người thật lòng yêu mình, cũng đã là duyên phận khó được, có vài người cả đời cũng không biết đến tình yêu. Mà gặp gỡ người yêu bạn, bạn cũng yêu người đó, thì tôi nghĩ đây đã không chỉ là duyên phận, mà là sự chăm sóc và ân tứ của trời cao."
 
"Duyên phận là, trong 23 triệu dân Đài Loan 2300, lại cố tình gặp được anh ấy."
 
"Duyên phận là, trải qua mười lăm năm lại ở trên đường gặp được nam sinh mình thầm thích, ngồi cạnh mình ở tiểu học, mà anh ấy vẫn còn nhớ mình, câu nói đầu tiên khi mở miệng là: 'Cậu còn thiếu mình 100 đồng chưa trả' thật là duyên phận đáng hận." Anh cười khẽ.
 
"Các bạn nghe đài dễ mến, tôi nghĩ người bạn này cố ý chọc cười, giải trí cho tôi, chỉ là —— xin hỏi rốt cuộc bạn đã trả lại 100 đồng kia chưa?"
 
Mở ra tin nhắn tiếp theo là "Mỗi ngày nghe anh nói về Duyệt Duyệt, hại tôi cũng thích bé, radio lần sau, có suy tính đưa bé lên ra mắt không? Chúng tôi cũng rất muốn gặp Duyệt Duyệt đáng yêu." Trả lời: "Sợ rằng có khó khăn, tôi còn chưa trưng cầu ý kiến của mẹ bé, phải chờ tôi suy nghĩ ra nên nói thế nào nữa."
 
Xuống nữa. "Sợ không cách nào ở cạnh Duyệt Duyệt đến lúc lớn thì dứt khoát cưới mẹ bé đi, đây cũng là duyên phận khó được!" Ngẩn người. "Nếu như đây là một trò đùa, thì được rồi, tôi cũng cười đáp, nhưng xin nói cho tôi biết nên cầu hôn như thế nào? Bởi vì anh muốn ở cạnh Duyệt Duyệt đến lớn, mà em vừa lúc là mẹ bé, cho nên xin em 『 thuận tiện 』 gả cho anh? Tôi nghĩ tôi còn chưa có cần ăn đòn như vậy."
 
Nghe đến đó, Uông Điềm Hinh cười thầm.
 
Người này thật hóm hỉnh! Vậy thường ngày sao cứ không thích nói chuyện? Rõ ràng thì có giọng nói hay, giỏi tài ăn nói mà!
 
Anh là người phát ngôn part time nổi tiếng của đài này, có khí chất, có giáo dục, trong lời nói có ý khác, hơn nữa còn là mỹ nam ngoại hình xuất chúng, nên rất được những người nghe hoan nghênh.
 
Sau đó cô lên trang web radio mới biết, anh mặc dù rất ít lộ diện ở các hoạt động của đài, nhưng mỗi lần xuất hiện đều được nhiều người chào đón. Có một năm nhận lấy chủ trì hoạt động bán hàng từ thiện, đưa đồ ấm vào trời đông giá rét, quan tâm người sống đời sống thực vật, anh đã tổ chức ký tên nhận sách, sách vở cũng bán giá rẻ, thậm chí có người muốn anh hát ở hiện trường, lấy giá cao mua một ca khúc của anh.
 
Còn nữa, cái gì gọi là "Viết vài thứ"? Thật sự quá hời hớt, anh có ý định tinh tế, sức quan sát bén nhạy, bút pháp đặc biệt mà lưu loát, văn thải trui luyện xuất sắc, dùng để viết tiểu thuyết trinh thám, đã có rất nhiều độc giả yêu thích, nếu như tác giả nổi tiếng xếp hàng top ở các tiệm sách chỉ là "Viết vài thứ" mà thôi, thì những người khác không phải uống gió tây bắc sao?
 
Rõ ràng được hoan nghênh vô cùng, cư nhiên không hề không đề cập tới, nếu không phải nhờ phúc của Duyệt Duyệt, thường đến chỗ ở của anh, cô cũng sẽ không phát hiện tác giả cô thưởng thức vô cùng, cư nhiên đang ở bên cạnh cô, cô thật là không tìm được ai khiêm tốn hơn anh.
 
"Ạch, ạch —— a, a!" Con gái lại đang quỷ rống quỷ kêu rồi, có lẽ là nghe được tên của mình, quơ múa đôi tay, thật vui vẻ muốn leo leo, bò bò lên đầu giường nữa, lơ đãng nắm điện thoại di động, cầm trong tay lắc lắc, thì nghe được tiếng vang ring ring reng reng.
 
"Duyệt Duyệt cũng muốn chơi tin nhắn à? Tốt, chúng ta cùng nhắn." Lựa chọn sử dụng chức năng tin nhắn, suy nghĩ một lát, đưa vào một hàng chữ, kéo tay nhỏ bé của con gái đặt lên nút gửi đi. "Chúng ta nhắn tin cho chú, đè xuống. Ừ, Duyệt Duyệt thật là giỏi đó ——" thưởng cho con gái một cái hôn lên má mềm.
 
Duyên phận là, có anh thật tốt.
 
—— Trái tim cô đơn.
 
Xuống tiết mục, về đến nhà đã gần mười một giờ.
 
Vừa bước ra thang máy, liền nghe trong nhà truyền tới tiếng khóc lừng lẫy, anh chưa về nhà, mà là đi đến nhà đối diện nhấn chuông cửa trước.
 
"Sao Duyệt Duyệt khóc thành ra như vậy?"
 
Uông Điềm Hinh ra mở cửa nhún nhún vai. "Tự bé làm mình đau đó, đã bảo bé đừng bò đến đầu giường nữa, đáng đời ăn đau khổ, đầu bị đụng u một cục, hiện tại đang ai cha gọi mẹ."
 
"Cô đừng nói mát thế chứ." Nào có con gái ngã nhào bị thương, mẹ ở một bên vỗ tay bảo hay?
 
Bé ở bên trong đang cố gắng khóc như Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành, nghe được tiếng của người mình yêu quý, liền xiêu xiêu đổ đổ bò xuống giường, nện đôi chân ngắn chập chững đi tới, nước mắt nước mũi tèm lem, xiêu xiêu vẹo vẹo.
 
Biết con gái không ai bằng mẹ, Uông Điềm Hinh rảnh rang nhíu mày. "Lại muốn cáo trạng." Cứ như cô cả ngày lẫn đêm đều chọc con gái, ăn hiếp bé thảm lắm vậy đó.
 
Quan Tử Ngôn khom người, giang hai cánh tay chờ đợi bé khóc sướt mướt tìm nơi nương tựa.
 
Xuyên qua thiên sơn vạn thủy, loại bỏ muôn vàn khó khăn tìm nơi nương tựa , thân thể nho nhỏ dựa vào, thút thít nức nở, âm thanh cầu xin thương xót phát ra ——
 
"Ba, ba . . . ."
 
Cắn chữ rõ ràng, không hề nhận sai, tiếng kêu làm hai nam nữ sửng sốt hóa thành tượng đá.
 
"Chú, chú, là chú! Duyệt Duyệt nói lại một lần, chú! Chú!" Quan Tử Ngôn đứng ở trước sô pha, hướng về phía em bé trên ghế sofa ân cần dạy bảo, không sợ người khác làm phiền mà lặp lại lần nữa.
 
Bé gái chín tháng vô cùng cố chấp, khăng khăng giữ ý kiến lại kêu: "Papa."
 
Gỗ mục được dạy lâu rồi cũng không biết, vừa té thì lại biết phát âm rồi, đây là lần đầu tiên bé phát âm rõ ràng thế, thật là quá thần kỳ.
 
Nếu như chiêu này có ích. . . . một đôi mắt của Uông Điềm Hinh chuyển nhanh như chớp, xem xét bên trong nhà có đồ vật gì đó thích hợp lấy ra "Kích động" trí nhớ của con gái, nói không chừng gõ thêm hai cái, IQ liền thăng bão tố lên 180, cả cửu chương cũng đều thuộc lòng!
 
Quan Tử Ngôn liếc thấy cô đang có ý đồ gì bèn nói "Nghĩ cũng đừng nghĩ, Uông Điềm Hinh."
 
@Vũ Nguyệt: bình thường mình hay thấy cha và con giành mẹ, nay xem mẹ và con giành ba cũng thú vị không kém. Ta nói đồ tốt là phải xí phần, xí papa trước chứ sao =]]
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 31      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
71173
Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 730064
Nd: HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1090770
Nd: Ngược.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1544485
Nd: Sủng. HE.
Tuyết lạc trần duyên
Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q
view: 270890
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 414163
Nd: Sủng. HE.
Mối tình đầu
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 311369
Dịch Lộ Lê Hoa
Tác giả: Khạp Thụy Hồ Ly
view: 228660
Nd: HE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 233707
Nd: HE.
không thể quên em
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 349479
Nd: HE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 226806
Nd: Sủng. HE.
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Tác giả: Cố mạn
view: 672796
Nd: Sủng. HE.
Tổng Tài Ngang Hơn Cua
Tác giả: Trạm Lượng
view: 258324
Nd: HE.
Truy đuổi
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
view: 302511
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14070933
Hiền Thê Khó Làm   view 2887399
Em Dám Quên Tôi   view 2841461
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc