Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Dịch Lộ Lê Hoa

Tác giả : Khạp Thụy Hồ Ly   
Chương 96: Mộng Thu Trường Đình Nhỏ
<< Trước    / 124      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Đội gió tuyết đi đường, chính là Du Liên Châu và Ân Lê Đình.

 
Mới qua mười lăm tháng giêng, Trương Tam Phong giao phó một số việc, cần Du Liên Châu đi Từ Châu một chuyến, mà Ân Lê Đình lại cần đi Tế Nam thành thử hai người đồng hành, tính làm xong công việc lại cùng đi Kim Lăng, tìm thuyền ra biển, nhìn xem có manh mối nào về tông tích Trương Thúy Sơn hay không.
 
Hai người đi đường gấp rút, rất nhanh đã đến ngã rẽ quan đạo. Đi hướng đông là Từ Châu, hướng bắc là phủ Tế Nam. Hai người gò cương ngựa, dừng ngay giao lộ. Du Liên Châu đưa lương khô ban nãy gói kỹ cho Ân Lê Đình “Lục đệ đi Tế Nam lần này dọc đường phải cẩn thận.”
 
Ân Lê Đình nhận lấy bọc đồ sư huynh đưa, lặng lẽ gật đầu, thấy Du Liên Châu ít lời nhưng sắc mặt quan tâm, mỉm cười: “Sư huynh không cần lo lắng, chuyện Tế Nam xong rồi tiểu đệ đến Kim Lăng hội họp sư huynh, không tới mấy ngày đâu.”
 
Du Liên Châu gật đầu. Võ nghệ sư đệ nhà mình chàng không lo, song cũng biết có một số chuyện không phải võ nghệ có thể giải quyết. Bèn không nhiều lời, vỗ vai Ân Lê Đình, thấy chàng hành lễ với mình, quay đầu ngựa phóng về phương bắc, mãi đến khi thân hình mất hút trong tuyết. Du Liên Châu khẽ than, buộc lại bọc đồ đựng binh khí quần áo, thẳng hướng Từ Châu mà đi.
 
Bên này Ân Lê Đình đi gấp, lại thêm đến ngày thứ hai rốt cuộc tuyết ngừng rơi, vì thế cũng không dừng bước, một đường đi thẳng Tế Nam. Rốt cuộc sáng sớm ngày hai mươi mốt thì vào đến thành tế Nam.
 
Lúc này tuyết trong thành Tế Nam vẫn chưa tan, nhưng đã không áp chế được chút ý xuân. Ngày hôm đó ánh nắng rất đẹp, ấm áp chiếu rọi khắp nơi, băng tuyết chưa tan lấp lánh ánh sáng, khá là đẹp mắt. Không khí vẫn còn mùi pháo nổ dịp tết, sạp hàng bày ra, người đi đường qua lại cực kỳ náo nhiệt, ai nhìn cũng cảm thấy vui mừng. Ân Lê Đình xuyên qua con phố khá ồn ã, ngoặt vào một con đường có vẻ yên tĩnh hơn đôi chút, đi chừng mấy chục bước, bên trái đường có một tiểu viện khá là độc đáo. Mái cong trích thủy, cánh cửa gỗ tùng, hai bên còn dán hai câu đối đỏ lớn lúc tết. Một cành mai vươn từ trong viện ra ngoài, trên cành đã lấm tấm chồi non xanh mởn hòa với câu đối đỏ và tuyết trắng đọng trên đầu tường, khá là dễ thương. Ân Lê Đình dừng ngựa, tới trước cửa gõ nhẹ, quả nhiên chốc lát nghe trong phòng có tiếng bước chân chạy ra, còn có giọng trẻ con lẩm bẩm: “Tới liền tới liền, ai thế ta?”
 
Két một tiếng, cửa bị đẩy ra từ bên trong, một tiểu đồng chừng mười tuổi mặc áo đỏ thò đầu ra nhìn, lập tức cười đến rạng rỡ mặt mày, gọi liên hồi: “Là Ân ca ca! Sư phụ sư phụ, Ân ca ca đến thăm người nè!” Nói rồi vội vàng mở rộng cửa ra “Ân ca ca mau vào, mau vào!”
 
Ân Lê Đình buộc ngựa xong đi vào viện, cười nhẹ vỗ vỗ đầu nó “Tiểu Vân có khỏe không? Một năm không gặp lại cao thêm nhiều.”
 
Tiểu đồng gọi là Tiểu Vân nhảy nhót kéo vạt áo Ân Lê Đình “Đương nhiên, sư phụ cứ nói đệ không lớn! Đệ lớn hơn năm ngoái nhiều rồi!” Nói rồi chỉ vào gốc mai trong viện “Năm ngoái lúc Ân ca ca đến, đệ mới cao tới cái nút tròn thấp nhất này, năm nay đã vượt qua hai tấc rồi!”
 
Lúc này trong phòng một ông lão đi ra, chừng hơn bảy mươi tuổi, thân hình lom khom nhưng tinh thần thì quắc thước, thần thái hiền hòa. Ông thấy Ân Lê Đình, khuôn mặt già nua không kềm được mừng rỡ “Lê Đình tới rồi? Mau vào nhà, trời lạnh thế này, đông lạnh hỏng rồi hả?”
 
Ân Lê Đình thấy ông vội vàng tiến lên cung kính hành lễ: “Lê Đình bái kiến Diệp lão đại phu, dạo này người có khỏe không?”
 
Ông lão này chính là Diệp Thù danh y Tế Nam, cùng với Hoài Châu Sở Trung Lưu đều tuổi cao đức trọng, có thể nói là Bắc Đẩu trong giới y học bây giờ.
 
Diệp Thù vội vàng đỡ Ân Lê Đình dậy “Lê Đình con tới đây bao nhiêu lần rồi còn đa lễ làm gì? Bây giờ còn có người nhớ tới lão già này, tới đây giải buồn với ta, đã không dễ rồi. Cái thân này của ta sao không khỏe được? Bị Vân tiểu tử giày vò rất là cường tráng.” Nói rồi bảo tiểu đồng “Tiểu Vân đừng ầm ỹ nữa, mau xuống bếp lấy thêm bát đũa lên.”
 
Tiểu đồng cao giọng đáp, hí hửng đi làm, bên này ông lão dẫn Ân Lê Đình vào phòng chính, đi thẳng tới trước bàn ngồi xuống. Trên bàn bày cháo trắng bốc hơi nghi ngút, dưa muối và bánh bao mới hấp xong, rõ ràng vừa rồi ông và Tiểu Vân đang định ăn sáng.
 
Ân Lê Đình tháo bọc xuống, lôi từ trong ra một cái hộp gỗ mỏng vuông vức, hai tay dâng cho Diệp Thù: “Cái này là ít thảo dược hiếm có vãn bối đem từ Võ Đang tới đây, do đệ tử phòng thuốc hái về thu thập đâu ra đấy, nghĩ chắc Diệp lão dùng được, vãn bối liền mang tới.”
 
Diệp Thù cũng không khách sáo, nhận hộp cười nói: “Làm khó người không rành y thuật như Lê Đình con, năm nào cũng tặng dược thảo cho ông già này, lão phu không xem con là người ngoài, cũng không khách sáo làm gì. Năm nay tuyết lớn như thế, cứ tưởng con tới trễ. Hẳn là chưa ăn sáng hả? Nào nào, lão phu ở đây cũng mới làm xong, đang nóng. Đồ ăn có thêm gừng, mau ăn một ít chống lạnh.”
 
Ân Lê Đình gật đầu, cầm lấy bát đũa Tiểu Vân mới mang từ bếp lên, múc một chén cháo nóng, chậm rãi ăn từng muỗng.
 
Diệp Thù ngồi bên có phần cảm khái, hỏi: “Sư phụ con năm nay sắp trăm tuổi rồi nhỉ? Sức khỏe có tốt không?”
 
Ân Lê Đình nghe Diệp Thù nhắc tới sư phụ Trương Tam Phong vội vàng buông bát trong tay xuống, đáp: “Dạ, tới mồng chín tháng tư năm nay là đại thọ trăm tuổi của sư phụ lão nhân gia. Sức khỏe tinh thần đều rất tốt, chỉ là nhớ nhung ngũ ca, thường hay mong ngóng.”
 
Diệp Thù cũng hiểu biết tình hình Võ Đang kha khá, nghe xong than thở một lát mới nói: “Có điều sư phụ con, lão nhân gia cũng nhìn thoáng, đã hưởng tới trăm tuổi, ắt hẳn lòng dạ tất dung được vạn vật nạp được trăm sông. Năm nay đến lễ thọ của lão nhân gia, ông già lại chuẩn bị quà tặng đưa lên Võ Đang.”
 
Lúc này Tiểu Vân ở bên không nhịn được, một tay giật vạt áo sư phụ một tay kéo Ân Lê Đình, cất giọng giòn giã: “Sư phụ sư phụ, năm nay con có thể lên Võ Đang với Ân ca ca không? Con muốn đi ba năm nay rồi!”
 
Diệp Thù nhìn nhìn Tiểu Vân, cười mắng: “Trên đó đâu thiếu khỉ con như con. Còn nữa, sao con còn kêu Ân ca ca nữa? Không phải đã nói với con phải kêu Ân thúc thúc mới đúng à.”
 
Tiểu Vân mặc kệ, mắt to đảo lịa, trề môi: “Vì sao chứ? Con gọi Lộ Dao tỷ tỷ là tỷ tỷ, vậy Ân ca ca không phải nên làm ca ca sao?”
 
Diệp Thù nghe nó nhắc tới Lộ Dao, mặt hơi căng thẳng “Tiểu Vân đừng nói bậy! Làm ồn nữa đừng hòng lên Võ Đang.”
 
Lần này rốt cuộc nhè ngay điểm yếu của Tiểu Vân, thế là tiểu hài tử mười tuổi lập tức yên lặng, ngồi trước bàn ôm chén cháo ăn sáng, đôi mắt to nhìn sư phụ và Ân Lê Đình đầy tội nghiệp, đảo tới đảo lui không biết đang tính giở trò gì.
 
Ân Lê Đình nhẹ nhàng vuốt đầu nó, nhỏ nhẹ: “Ân ca ca thì Ân ca ca vậy, Tiểu Dao cũng không thích bị gọi là cô cô, thích được gọi là Lộ tỷ tỷ hơn.”
 
Diệp Thù bên này quay đầu, thấy thần sắc hơi cay đắng của Ân Lê Đình nhưng không có gì khác lạ thoáng thở phào song lại không nhịn được than vãn.
 
Đầu xuân bốn năm trước, thiếu niên này bỗng nhiên tới cửa thăm viếng, khiến ông khá là khó hiểu. Kế đó thiếu niên báo thân phận mình càng làm ông sửng sốt “Tại hạ họ Ân, tên Lê Đình, l môn hạ phái Võ Đang.” Diệp Thù hành y mấy chục năm, thường hay qua lại với người giang hồ, kiến thức cũng rộng, danh hiệu phái Võ Đang và Võ Đang thất hiệp ông biết rõ song không biết có dính líu gì đến mình. Liền đó lại nghe chàng nói: “Tại hạ được nội tử gửi gắm, đặc biệt đến thăm viếng Diệp lão đại phu, có phần đường đột còn mong lão đại phu không trách.”
 
Diệp Thù càng mù tịt “ Nội tử? Dám hỏi tôn phu nhân là?”
 
Thấy thanh niên trước mặt hơi cúi đầu, nói nhỏ: “Nội tử tại hạ là Lộ Dao. Nội tử từng nói năm xưa nàng vừa ra nghề, nhờ ơn Diệp lão tiền bối duy trì, chỉ dẫn, thành thử mỗi năm đều tới thăm.”
 
Bấy giờ Diệp Thù mới sực hiểu ra, không ngờ thiếu niên trước mắt là phu quân Lộ Dao, niềm vui lộ rõ nơi khóe mắt, vội vàng kéo Ân Lê Đình hỏi “Lộ tiểu nha đầu thành thân hồi nào? Sao chẳng nói tiếng nào thế? Tự dưng hiện ra một tiểu tử tuấn tú chạy tới thăm ông già này, thật là làm ông già hồ đồ luôn rồi. Thời gian trước ta nhận được thư Thu Nhiên, hỏi ta phương thuốc, tới giờ ta còn lo đây này. Nghe nói sau đó tiểu nha đầu tự mình thay đổi phương thuốc, hẳn là có cách trị rồi, tiểu nha đầu này xưa nay có thiên phú mà. Không ngờ bây giờ nó lành nhanh thế, mới chớp mắt đã thành thân rồi! Tiểu nha đầu đâu? Sao nó không cùng cậu tới?”
 
Lại thấy Ân Lê Đình bất chợt run lên, gục đầu thật thấp, cơ hồ không thể kềm chế, hồi lâu mới khàn giọng đáp: “Nội tử bị thương nặng không chữa được, bốn tháng trước đã… đã… không còn nữa.”
 
Câu này khiến Diệp Thù ngây người đủ một chung trà, không có phản ứng.
 
“Không còn nữa? Cậu nói nha đầu Lộ Dao nó… qua đời rồi?”
 
Ân Lê Đình nhắm mắt, gật đầu thật khẽ “Tại hạ tới đây là thay nội tử thăm Diệp lão tiền bối.
 
Khi ấy Diệp Thù nhìn thiếu niên tuấn tú cô độc đứng đó, nhất thời không nói được câu nào. Chỉ cảm thấy chân mày khóe mắt, vầng trán bờ môi của chàng, không chỗ nào không lộ ra nỗi buồn thương đau khổ không thể diễn tả bằng lời, nặng nề khiến người ta không biết an ủi từ đâu.
 
Bốn năm nay, mỗi năm cuối tháng giêng đầu tháng hai, thiếu niên này đều từ Võ Đang chạy tới đây, thăm cái ông già có tiếng tăm bề ngoài, thực tế lại khá tịch mịch này, chân thành tha thiết. Lần nào cũng giúp ông sửa nhà sửa cửa, sắp xếp nhà kho, mấy việc mà người già trẻ con không làm nổi, lên núi hái dược thảo chỉ mọc ở nơi hiểm trở, hoặc là trò chuyện với ông, ở khoảng năm sáu ngày lại đi. Giống hệt năm xưa lúc Lộ Dao còn sống vẫn làm, không thay đổi chút nào. Dù bốn năm nay, nỗi đau buồn sâu đậm từng thấy trên người chàng ngày đầu gặp mặt dần dần không hiện rõ trên mặt nữa, thay vào đó là nụ cười càng thích hợp với bản tính ôn hòa của chàng hơn, sạch sẽ trong suốt; nhưng Diệp Thù cứ cảm thấy nỗi đau nặng trĩu đó chưa từng rời đi, chỉ hóa thành bóng ảnh chìm trong đôi mắt trong veo kia, càng chìm càng sâu, không để người ngoài phát hiện.
 
Diệp Thù sống hơn bảy mươi năm rồi, có thể nói là trải hết sự đời, giờ phút này cũng không biết nên nói gì, khe khẽ than một tiếng: “Lộ nha đầu có phước, có thể được người tốt như Lê Đình con làm phu quân, đáng tiếc lại không có duyên phận làm bạn đến bạc đầu… ài…”
 
Ân Lê Đình nhẹ nhàng lắc đầu “Tiểu Dao từng nói nàng còn quá nhiều việc chưa làm xong, nếu con không làm tất nàng không an tâm. Bây giờ con có thể tận tâm làm tốt từng việc một, chắc nàng cũng cao hứng.”
 
Lộ Dao ra đi bốn năm, trong nghề lại rất ít người biết giai nhân thường hay phát biểu một câu là khiến mọi người xôn xao trong Phổ Tế y hội năm nào đã không còn nữa, vì mấy năm nay năm nào cũng có bản thảo y học, nghiên cứu đề tên “Kim Lăng Lộ Dao” được in thành sách, lưu truyền khắp nơi. Thủ pháp hành y và dùng thuốc của Lộ Dao rất độc đáo, trình bày phân tích sâu sắc thấu đáo, thành thử số sách này bây giờ được các đại phu khá xem trọng. Nhưng rất ít người biết, số bản thảo y học này phần lớn do thanh niên không rành y thuật trước mắt đây đích thân sao chép lại từng câu từng chữ từ bản gốc.
 
Lúc trước Phó Thu Nhiên từng mời Diệp Thù viết lời tựa trước khi in ấn, Diệp Thù thoáng suy nghĩ, trong lòng hoài cảm, nhấc bút viết lời tựa không phù hợp với văn phong xưa nay của mình. Cả phần lời tựa chỉ có một câu: xuân phong lưu thủy tiêu tẫn niên thiếu, tuế tuế đẳng nhàn tà dương phương thảo.
 
Xuân phong và lưu thủy mang đi năm tháng thanh xuân nhưng cỏ cây trên đường cổ ngoài thành vẫn còn như cũ, chưa từng thay đổi, không biết người năm xưa độc hành trên đường cổ giờ ở phương nào. Một câu này, không biết ông viết cho tiểu cô nương thiên phú cực cao lại nghiến răng nghiến lợi tranh cãi với một đám lão đại phu xem thường thân phận nữ tử, khinh thường nàng trẻ tuổi, hay là viết cho thanh niên trước mắt dồn hết tình ý sâu nặng vào tận đáy lòng, ngày qua ngày thay thê tử làm chuyện nên làm.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 124      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
29046
Chưa Từng Hẹn Ước
Tác giả: Lục Xu
view: 307352
Nd: HE.
Giường Đơn Hay Giường Đôi
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
view: 489456
Nd: Ngược. HE.
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 990036
Nd: Sủng. HE.
Vợ Có Thuật Của Vợ
Tác giả: Dư San San
view: 387280
Nd: HE.
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 327025
Nd: HE.
Hồ Đồ
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 411279
Nd: SE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1870892
Nd: Sủng. HE.
Thanh Sơn Ẩm Ướt
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 328364
Nd: HE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 1828971
Nd: HE.
Bấy Tình (yêu giả thành thật)
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 382851
Nd: Ngược. SE.
Khó có được tình yêu trọn vẹn
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6465001
Nd: Sủng. HE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 226085
Nd: SE.
Bạn Chanh
Tác giả: Giá Oản Chúc
view: 425596
Nd: HE.
không thể quên em
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 429098
Nd: HE.
Chuyện cũ của Lịch Xuyên
Tác giả: Huyền Ẩn
view: 724914
Nd: Sủng. HE.
Dịch Lộ Lê Hoa
Tác giả: Khạp Thụy Hồ Ly
view: 310648
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14917181
Hiền Thê Khó Làm   view 6913154
Em Dám Quên Tôi   view 6872263
Không xứng   view 6840745
Thứ nữ sủng phi   view 6760611
Ân nhân quá vô lại   view 6625475
Mưa ở phía tây   view 6535865
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc