Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đến đây nào bác sĩ của anh

Tác giả : Như Thi Vấn   
Chương 7: Việc Thực Thi Kế Hoạch Không Theo Kịp Sự Thay Đổi (1)
<< Trước    / 59      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mọi việc đều thuận lợi, dạ dày Lục Dã Bình quả nhiên tốt hơn lần trước rất nhiều. Xong việc, theo kế hoạch đã định, Tô Nhất Minh đánh tiếng mời Trình Vũ Phi dùng bữa để bày tỏ lòng biết ơn. Lục Dã Bình hi sinh thật không uổng phí chút nào, Trình Vũ Phi vui vẻ nhận lời. Tô Nhất Minh có phần đắc ý tự mãn, đây đúng là tuyệt kỹ công phu của anh, trăm trận trăm thắng, mỗi lần cưa gái, anh đều làm ra vẻ chân thành mong các nàng giúp mình việc vừa sức nhưng lại vô cùng rắc rối vớ vẩn gì đó, sau đó mời các nàng đi ăn, rồi nhanh chóng kết thân. Lần này cũng chẳng phải ngoại lệ.

 
Chỉ có một điều khiến anh đau đầu là Lục Dã Bình nhất quyết đòi là người chiêu đãi, hơn nữa lại chọn một nhà hàng bình dân, nói là chuyên các món canh của người Miêu. Tô Nhất Minh chê ở đó quá tầm thường, cảm thấy mất mặt muốn đổi một nhà hàng lớn có phong cách một chút, nhưng Lục Dã Bình trợn mắt mắng một tràng, "Không trách cậu thì còn trách ai đây? Nếu không phải tại cậu thì mười bảy vạn trong quỹ đen của tôi làm sao lộ thiên trước mắt bà vợ yêu quý của tôi được? Tôi không phải thương gia như cậu lúc nào cũng rủng rỉnh tiền, tôi phải mặc cả từng đồng từng cắc ở ngoài chợ, mỗi tháng tiết kiệm từ tiền rau thịt từng chút... đâu có dễ dàng..."
 
Tô Nhất Minh biết không thể nói lại được với Lục Giã Bình đành ngậm tăm, rầu rĩ theo anh ta đến nhà hàng rồi ngoan ngoãn ngồi đợi Trình Vũ Phi như đứa con thơ chờ mẹ đi làm về.
 
Trước đây Tô Nhất Minh đi du học, cuộc sống thiếu thốn trăm bề. Anh lại không đi làm thêm, mọi thời gian rảnh rỗi anh đọc sách, hoặc đi xã giao tạo mối quan hệ. Với vốn tiếng Anh đặc sệt giọng Trung Quốc, anh kếtthân với bọn choai choai Tây, la cà ở các quán bar, cùng đi xem ca nhạc, rèn luyện vốn tiếng Anh dở dở ương ương của mình, thu hẹp sự khác biệt giữa hai nền văn hóa Đông – Tây. Nhân dân tệ đổi ra ngoại tệ chẳng được bao nhiêu. Anh phải thắt lưng buộc bụng, mua loại gạo nát rẻ nhất ở siêu thị, bánh mì nửa đêm, giá cả chỉ bằng một phần bảy bánh mì mới ra lò. Mà cũng phải tranh mua với anh em da đen. Cuộc sống thiêu thốn trăm bề, tiền không đủ chi tiêu.
 
Anh nhớ cái Tết cô đơn nơi xứ người năm đó, anh mua một quả dưa chuột một bảng Anh về làm món gỏi dưa chuột, còn nướng cả gà Tây, nấm, mãn nguyện ăn một bữa cơm tất niên đạm bạc nhất trong cuộc đòi. Thế mà ngày hôm sau, anh nhận được một số tiền chuyển khoản và một bưu kiện. Tiền chuyển khoản là do những huynh đệ cùng phòng năm nào quyên góp, bưu kiện là do Lục Dã Bình gửi cho toàn là thức ăn khô như nấm hương, mộc nhĩ, khô cá...Lúc đó Lục Dã Bình đang học thạc sĩ. Tưởng tượng ra cảnh Lục Dã Bình phải xoay xở thế nào với hơn hai trăm tệ tiền trợ cấp thạc sĩ để tiết kiệm gửi cho mình, ôm gói bưu kiện mà nước mắt Tô Nhất Minh rơi lã chã.
 
Nhiều năm trôi qua, Tô Nhất Minh hoàn toàn lột xác những thứ còn giữ lại được không nhiều, trong đó có tình bạn với Lục Dã Bình. Đây là thứ đáng giá nhất trong cuộc sống vốn lạnh lùng ở chốn thị thành. Tuy nhiên anh vẫn tiếp tục bắt nạt Lục Dã Bình như thời đại học, ép uổng cậu ta, chế giễu cậu ta, nhưng tận đáy lòng, tình bạn với Lục Dã Bình chính là điểm tựa chắc chắn, đáng trân trọng trong lòng anh.
 
Chỉ ở đó, anh mới có thể thoải mái bộc lộ con người thật của mình, không kiêng dè cười đùa cợt nhả, thậm chí mắng chửi thổ lộ những uất ức trong lòng. Tô Nhất Minh cảm thấy Lục Dã Bình tuy ác mồm ác miệng, nhưng trong lòng luôn nghĩ cho mình, bởi thế Tô Nhất Minh chẳng bao giờ so đo với cậu ta, thường đều nghe theo ý của cậu ta .
 
Một cô gái trang điểm ăn mặc hợp thời trang bước vào, cởi áo khoác ngoài, để lộ tấm thân bốc lửa qua chiêc áo len cổ sâu, bộ ngực trắng nõn phập phổng qua làn áo len mỏng nhấp nhô theo từng bước đi õng ẹo. Tô Nhất Minh kín đáo liếc nhìn cô gái, rồi nhã nhặn thu ánh mắt về, nhìn nồi canh bốc khói trước mắt, mặc cho tim đập thình thịch. Lục Dã Bình không chút ngại ngùng dán cặp mắt hau háu vào cô gái cho đến khi cô ta ngồi xuống chỗ của mình. Trong cái khoảnh khắc cô ta cúi đầu gập eo ngồi xuống đó... ôi chao... xuân tình phơi phới...
 
Lục Dã Bình xem chừng đã thỏa mãn, vui vẻ quay đầu lại, nhăn nhở nói với Tô Nhất Minh, "Cái cúi đầu kia sao quá đỗi lả lơi, tựa hai chiếc màn thầu trắng mềm vừa đụng tới đã nở ra."
 
Tô Nhất Minh bĩu môi, đang định chế giễu vài câu thì bỗng nghe tiếng của Trình Vũ Phi, "Hai anh đến sớm vậy? Các anh đang nói gì thế?"
 
Tô Nhất Minh vội vàng quay lại, cười đon đả với Trình Vũ Phi, "Bác sĩ Trình... Chúng tôi đang nói đến thơ của Từ Chí Ma... ‘Cái cúi đầu kia sao quá đỗi dịu dàng, tựa đóa sen e ấp chao ngang trước làn gió mát’."
 
Trình Vũ Phi ngồi xuống, ngờ vực hỏi, "Nhưng tôi rõ ràng vừa nghe các anh nói đến màn thầu."
 
"Cửa sắt nghìn năm dầu vững chắc, đốt bùn một nấm cũng chôn vùi" [1] . Tô Nhất Minh sắc mặt không đổi, thầm đắc ý với sự cơ biến của mình, "Chúng tôi đang nói về thơ đời Tống. Lục Dã Bình rất có tâm hồn văn chương, trước đây là người trẻ yêu văn đây."
 
Lục Dã Bình khinh khỉnh nhìn Tô Nhất Minh, cười nhạt chế giễu, "Cậu mới là người trẻ yêu văn đó... Bác sĩ Trình, cô phải nhìn cho rõ nhé, Nhất Minh là một thương nhân nho nhã... rất nghệ sĩ đấy''
 
Lục Dã Bình nhanh chóng gọi món, ba người vui vẻ thưởng thức.
 
[1] Trong nguyên tác, một nấm ở đây chi nấm mộ, tiếng Trung gọi là thố màn thầu.
 
Thật ra cái kế hoạch này của Tô Nhất Minh chẳng mới mẻ gì, Trình Vũ Phi đáng nhẽ nên nhận ra, bởi vìtrước đây Mục Thuần cũng dùng chiêu này để theo đuổỉ cô.
 
Ngày đó Trình Vũ Phi đang làm thí nghiệm nuôi một loại tế bào, Mục Thuần cũng cẩn loại tế bào đó, qua sự giới thiệu của người quen, anh ta liền đến hỏi tế bào gốc, Trình Vũ Phi nhiệt tình chia làm mấy bình tế bào cho anh ta, lúc đó hai người mới quen nhau. Mục Thuần vừa nhìn thấy Trình Vũ Phi đã thấy có cảm tình với cô, rung động trước vẻ thuần hậu giản dị của cô. Thế là Trình Vũ Phi phát hiện tế bào cô chia cho Mục Thuần lần nào cũng đều chết rất nhanh, còn Mục Thuần đáng thương thì vẫn ba ngày hai cữ đến tìm cô lấy tế bào. Cô cảm thấy rất kỳ lạ, những tế bào ung thư giống như cỏ dại sống rất dai, một ống tế bào chỉ trong bốn ngày đã thành ba ống, bốn ngày nữa thành chínống, cứ như vậy sinh sôi nảy nở theo cấp số nhân. Trình Vũ Phi nhìn tế bào của mình đều mạnh khỏe, không hiểu sao tế bào của Mục Thuần lại chịu số phận hẩm hiu như thế vắt óc giúp anh ta phân tích nguyên nhân. Sau đó sát thủ tế bào, tiến sĩ Mục Thuần, vì thường xuyên đến làm phiền Trình Vũ Phi nên trong lòng cảm thấy vô cùng áy náy, bèn mời cô đi ăn, hết lần này đến lần khác, sau đó nữa, hai người quyết định đặt mối quan hệ đặc biệt đó, lúc này Trình Vũ Phi mới kinh ngạc phát hiện ra tế bào của Mục Thuần không chết nữa, mà còn sinh sôi nảy nở. Sau đó nữa, Mục Thuần mới thẳng thắn kể cho cô hay mưu mô của mình, thẳng thắn thừa nhận mình đã tự tay hạ độc những tế bào bé nhỏ vô tội đó. Trình Vũ Phi ngoài mặt cười cười, nhưng trong lòng nghĩ đàn ông thật là giảo hoạt
 
Thế nhưng Trình Vũ Phi không mảy may nghi ngờ Tô Nhất Minh, vì qua lời nói của Điền Thiêm, Tô Nhất Minh quá hoàn hảo. Người đàn ông tài giỏi như vậy sao có tâm địa bỉ ổi được? Tuyệt đối không thể! Hơnnữa, anh ta là ông chủ của Điền Thiêm, cứ cho là vì Điền Thiêm đi chăng nữa thì cô cũng cần phải kính trọng anh ta một chút. Bởi thế cô không hề do dự nhận lời dùng bữa cùng anh ta.
 
Lục Dã Bình thật sự lo lắng cho gã độc thân TôNhất Minh, anh cảm thấy bác sĩ Trình rất được. Thật ra những người bạn gái trước đây của Nhất Minh đều được cả, nhưng tên tiểu tử này trong túi vừa có chút tiền là đã không biết mình họ gì rồi, nhiều người phụ nữ tốt đều bị anh ta vùi hoa dập liễu.
 
Chính vì thế Lục Dã Bình vô cùng khách khí với Trình Vũ Phi, anh ta tìm những lời ngon ngọt, nịnh bợ nghề nghiệp của Trình Vũ Phi, "Bác sĩ Trình thật là y thuật cao siêu, chỉ một lát mà đã nhìn ra được bệnh dạ dày của tôi."
 
Trình Vũ Phi khiêm tốn nói vài câu. Tô Nhất Minh cười gằn trong bụng, đó không phải là do mình nói cho cô ấy biết sao? Mà mình sao lại biết được, chẳng phải là do cậu ta đã từng nội soi dạ dày trước đây sao? Nêu không nói ra, không chừng bác sĩ Trình cũng sẽ đo điện tâm đồ, chẩn đoán bệnh hiểm nghèo cho cậu ta, rồi lại làm lộ ra cái quỹ đen mà cậu ta khó khăn lắm mới giấu nhẹm được.
 
Không biết có phải là thần giao cách cảm hay không Dã Bình lại dẫn câu chuyện đến cái kinh nghiệm đau thương của mình lần trước, "Bác sĩ Trình thật sụ có kinh nghiệm phong phú, không giống như một sốbác sĩ, xem mạng người như cỏ rác! Lần trước tôi thấy tức ngực đi khám bác sĩ, vị bác sĩ đó đo điện tâm đồcho tôi, kết quả là xem nhầm số liệu chẩn đoán tôi bị bệnh hiểm nghèo, hại tôi bị tiêm mấy mũi lãng xẹt, lấy bốn ống máu tươi... dọa tôi sợ chết khiếp''
 
Đầu Tô Nhất Minh như muốn nổ tung, không đế ý húp một ngụm lớn canh nóng bị phỏng miệng, kêu lên một tiếng thất thanh. Anh muốn tìm cái gì đó mát mát uống, nhưng ly rượu trước mặt lại là rượu đế, anh nhăn nhó đau khổ, không chút khách khí, với tay cầm nguyên ly sữa chua trước mặt Trình Vũ Phi cho vào miệng, lưỡi lè ra hệt như rắn.
 
Lục Dã Binh khinh khỉnh cụng ly với Tô Nhất Minh, "Nhất Minh, cậu cũng được xem là đàn ông mà! Uống rượu nào! Đừng uống sữa của bác sĩ Trình... Muốn uống tối về nhà uống…”
 
Cũng may mà Trình Vũ Phi không nghe thấy những ám muội trong lời nói của Lục Dã Bình, chỉ cảm thấy những lời anh ta nói trước đó nghe rất quen tai, nhìn Tô Nhất Minh đầy ý vị. Tô Nhất Minh giả vờ tỉnh rụi: "Ấy... Dã Bình cũng từng bị như vậy sao? Thật khéo quá..., rồi nhanh chóng đưa mắt ra hiệu cho chiến hữu. Lục Dã Bình nhận được ám hiệu, hiểu ra tình hình, giơ nắm đấm lên, ý là, đừng lo, anh đây sẽ lo liệu cho cậu!
 
Sau này Tô Nhất Minh nhớ lại kế hoạch thất bại này, rút được kết luận là câu chuyện thay đổi quá nhanh, vượt ngoài tẩm kiểm soát. Lục Dã Bình sau khi nhử nhử nắm dấm ra hiệu cho người anh em của mình xong liền quyết định biến lời hứa cua mình thành sự thật, bắt đầu khoác loác vô tội vạ, đưa Tô Nhất Minh lên tận mây xanh, "...Những doanh nghiệp tư nhân ở Trung Quốc đều không được chính sách hỗ trợ từ chính phủ, không những bị những doanh nghiệp quốcdoanh lớn chèn ép mà còn phải đối phó với doanh nghiệp nước ngoài, sinh tồn trong sự cạnh tranh vô cùng gay gắt đó. Nhất Minh cả ngày nát ốc suy nghĩ làm cách nào biến tiền trong túi người khác thành của mình... Đây là một công việc vô cùng khó khăn, hao tổn rất nhiều trí lực, bác sĩ Trình, cô xem, tóc của cậu ta đã rụng rất nhiều…”
 
Tô Nhất Minh đưa tay vuốt vuốt mái tóc dày đen bóng trước đây là niềm kiêu hãnh của mình, vô cùng rầu rĩ. May mà cô nữ phục vụ trẻ trung xinh đẹp mang thức ăn đến kịp thời, cắt ngang những lời ba hoa chích chòe của Lục Dã Bình.
 
Trình Vũ Phi cũng cảm nhận được sự ngượng ngùng của Tô Nhất Minh, nhìn cái đầu bóng loáng chỉ còn một ít tóc của Lục Dã Bình, nhịn cười, chỉ món ăn vừa mang lên để chuyển đề tài, "Đây là... là món gì thế?"
 
Kẻ thích lên mặt đàn anh Lục Dã Bình vừa nghe hỏi mắt đã sáng rõ, vòng vo, "Bác sĩ Trình đoán thử xem, thứ này ấy mà... con người cũng có, món này là gọi cho Nhất Minh đây, bởi vì cậu ấy dùng nó rất nhiều."
 
Trình Vũ Phi xâu chuỗi lại sự việc, chợt hiểu ra, "Ồ... hiểu rồi hiểu rổi, ăn gì bổ nấy. Người Trung Quốc rất xem trọng mà."
 
Lục Dã Bình thích chí cười tít mắt, gật đầu liên tục.
 
Tô Nhất Minh ít nhiều không vui, thầm nghĩ: đúnglà làm nghề y, quả nhiên thoáng hơn những phụ nữ thường khác... phóng khoáng... anh rầu rĩ gắp hai miếng pín bò dài dài nhét vào miệng, lại nghe Trình Vũ Phi reo lên "Óc heo... chắc chắn là óc heo rồi! Để giám đốc Tô bổ óc đây mà..."
 
Tô Nhất Minh ho sặc sụa, hai miếng pín bò vừa mới nuốt xuống suýt chút đã trào lên mũi lòi ra ngoài chẳng khác nào cảnh tượng tráng lệ "nhị long thổ tu" trong truyền thuyết. Mặt Lục Dã Bình hiện rõ sự bất ngờ, trong chốc lát không tìm được lời nào để đáp lại.
 
Trình Vũ Phi không mảy may phát hiện ra những bất thường trên bàn ăn, cẩn thận gắp một miếng pín bò cho vào việc nhấm nháp, "Hừm? Sao không giống óc người thế nhỉ?”
 
"Hả? Bác sĩ Trình... cô... cô ăn óc người rồi sao?" Lục Dã Bình kinh ngạc há hốc mồm, cằm suýt chút nữa rớt xuống đất. Tô Nhất Minh vội vàng nhét thức ăn vào cái miệng đang mở to của cậu ta, ý muốn cậu ta câm miệng, nhưng Lục Dã Binh đang bị kích động bởi lời nói của bác sĩ Trình, lập tức nhổ thức ăn ra, ánh mắt hiếu kỳ nhìn bác sĩ Trình chờ đợi câu trả lời.
 
"Ấy... tôi chỉ cảm thấy không giống với cấu tạo não người thôi... không có rãnh và thùy..Trình Vũ Phi từ tốn giải thích.
 
Tô Nhất Minh trợn ngược mắt, bụng thầm nghĩ bác sĩ Trình mới đúng là óc heo, rõ ràng đã ngộ nhận gà thành vịt lại còn đòi gà phải giống vịt, lại còn phải có rãnh có thùy nữa! Không biết thành quái vật gì nữa đây?
 
Lục Dã Bình một lần nữa khoái chí cười ha hả, "Không phải, không phải... đây không phải óc heo. Cái thứ này ấy à, tuy con người có, nhưng không phải ai cũng có... nói thế này nhé, trên người Nhất Minh có, trên người cô không có... Không, nên nói là trên người cô hiện giờ không có, nhưng đợi đến tối về nhà Nhật Minh giở trò hèn hạ với cô, trên người cô thế là córồi..."
 
Tô Nhất Minh đầu óc cứng đờ, biết là hỏng chuyện rồi. 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 59      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
106193
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 223201
Nd: HE.
Yêu phu quân lang băm
Tác giả: Đậu Toa
view: 272023
Nd: HE.
Chết, sập bẫy rồi !
Tác giả: KingKong Barbie
view: 317755
Nd: HE.
Cặp đôi trời định
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 513043
Nd: HE.
Kế hoạch mai mối
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 377907
Nd: HE.
Ngọc tỏa Dao đài
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 350921
Nd: HE.
Ăn xong chùi mép
Tác giả: Phi Cô Nương
view: 555376
Nd: Sủng. HE.
Nữ vương dẫm đạp anh đi
Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực
view: 550535
Nd: Ngược. HE.
Dê ác đánh sói
Tác giả: Cổ Linh
view: 315386
Nd: Ngược. HE.
Chàng mù em yêu anh
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 276967
Nd: HE.
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 275834
Nd: HE.
Đừng Kiêu Ngạo Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 1615143
Nd: HE.
Ân nhân quá vô lại
Tác giả: Cầu Mộng
view: 2582622
Nd: HE.
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 919996
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14066916
Hiền Thê Khó Làm   view 2819522
Em Dám Quên Tôi   view 2773790
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc