Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phượng ẩn thiên hạ

Tác giả : Nguyệt Xuất Vân   
Chương 88: Có từng giải hạn (1)
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Dưới ánh tịch dương, ráng chiều bao phủ bốn bề, cửu trùng cung khuyết nguy nga đứng đó. Đèn lưu ly ở các điện trong hoàng cung lần lượt được thắp sáng, ánh nến huy hoàng soi tỏ trời cao.
 
Đây không phải là một đêm bình thường, bởi lẽ, hôm nay là đêm giao thừa, là ngày nhà nhà đoàn viên.
 
Ban ngày, Hoàng Phủ Vô Song cùng bách quan cử hành một đại lễ tế bái ở ngoài hoàng thành, để chúc mừng năm mới đầu tiên kể từ khi hắn đăng cơ, và cầu xin trời xanh phù hộ Nam Triều mưa thuận gió hòa, ngũ cốc được mùa.
 
Ban đêm, lại bày tiệc ở điện Càn Khánh cùng chung vui với quần thần.
 
Trong điện Càn Khánh, đàn sáo vang lừng, rượu ngon gái đẹp.
 
Ngoài điện Càn Khánh, nhìn lên bầu trời đêm, vô số những bông pháo hoa đột nhiên nở rộ, đẹp đẽ lung linh. Bạn cùng tiếng chiêng trống vang trời trong đại điện, ca múa trầm bổng, thực là vui vẻ cát tường, phồn hoa phú quý không sao tả xiết.
 
Hoa Trước Vũ vẫn đứng hầu bên cạnh Hoàng Phủ Vô Song, nhìn vị đế vương trẻ tuổi thân mặc long bào, nâng chén uống say sưa, nhìn bách quan nhất loạt nâng chén, nói những lời chúc rượu đẹp đẽ, nhìn tất cả những cảnh phồn hoa xa xỉ ấy.
 
Ánh mắt nàng bất giác đưa đến chỗ người ấy thường ngồi, lúc này ở đó là một quan viên cao tuổi. Trong cung điện hoa lệ này, không còn trông thấy bóng hình người ấy nữa.
 
Giọng ca dịu dàng của cung cơ quyến luyến bên tai, tựa như từng bước đưa nàng vào cảnh giới tĩnh lặng thâm sâu.
 
“Tiểu Bảo Nhi, ngươi sao thế?” Hoàng Phủ Vô Song cầm chén bạch ngọc, rượu trong chén đã hết, đôi mắt trong sáng dâng lên những cảm xúc không thể nói rõ, đang nhìn về phía nàng.
 
Lúc này Hoa Trước Vũ mới nhận ra mình có phần không tập trung, vội mỉm cười, đi đến trước bàn, cầm bình rót đầy mỹ tửu cho Hoàng Phủ Vô Song.
 
“Hoàng thượng, Cơ phạm đã định tội danh, không biết hoàng thượng định xử trí thế nào?” Nhiếp Viễn Kiều bỗng nhiên đứng dậy, lớn tiếng nói.
 
Hoa Trước Vũ nghe thấy thế, lông mày khẽ chau, dỏng tai lắng nghe.
 
Đại điện đang rộn tiếng ca múa, vô cùng náo nhiệt, bởi một câu nói của Nhiếp tướng, bỗng chốc không khí trở nên lắng đọng, trầm tĩnh như cái chết. Trên mặt bách quan vụt lên các loại thần tình phức tạp khác nhau, đều ngưng thần nhìn Hoàng Phủ Vô Song.
 
Hoàng Phủ Vô Song dựa lưng vào một bên bàn, tay cầm chén rượu, khẽ xoay một vòng, ánh mắt sắc bén men theo chiếc chén lướt qua bách quan trước mắt, lạnh nhạt hỏi thượng thư bộ Hình Lữ Định Chi đang ngồi trên chiếu tiệc: “Tội lớn mưu phản, không biết nên xử trí thế nào?” Lữ Định Chi là thượng thương bộ Hình mới được thay sau khi Hoàng Phủ Vô Song đăng cơ.
 
Lữ Định Chi vội chạy ra khỏi chiếu tiệc, đi lên phía trước, khom người chậm rãi nói: “Tội lớn mưu phản, theo luật phải chu di, chém đầu cả nhà.”
 
Hoàng Phủ Vô Song chau mày nói: “Chém đầu cả nhà ư? Tả tướng đại nhân dường như không có người thân, cũng không có cơ thiếp, khỏi cần chém đầu cả nhà. Có điều, Tả tướng đại nhân phạm phải tội lớn như thế, theo luật phải giết như thế nào?”
 
Lữ Định Chi hồi lâu không nói gì, trước trán vã mồ hôi.
 
“Lữ Định Chi!” Hoàng Phủ Vô Song nheo mắt hỏi.
 
Lữ Định Chi khom người hạ giọng đáp: “Theo luật phải xử cực hình lăng trì, có điều hình phạt này cực kỳ tàn nhẫn…”
 
Mọi người trong điện lập tức thở ra một hơi lạnh.
 
Lăng trì!
 
Lăng trì còn gọi là ngàn đao mổ xẻ, kẻ thụ hình phải chịu chín ngàn chín trăm chín mươi chín đao mới chết, thêm một đao bớt một đao đều không được, chính là trong quá trình hành hình, khiến kẻ thụ hình phải chịu sự giày vò vô tận, là hình phạt tàn nhẫn nhất. Do cực kì tàn nhẫn nên hình phạt này đã bị vứt bỏ nhiều năm, nhưng luật pháp Nam Triều vẫn còn viết rõ quy định, kẻ phản quốc mưu phản phải xử lăng trì.
 
Nghe thấy hai chữ “lăng trì”, trong đầu Hoa Trước Vũ lập tức “ầm” một tiếng, tựa như hồi nhỏ nàng chọc tổ ong vò vẽ, vô số con ong vẫy cánh bay về phía nàng. Tuy ngoài mặt nàng ra sức giữ vẻ trầm tĩnh như băng phủ mặt hồ, nhưng bàn tay cầm bình rượu vẫn run lên, khiến nàng không sao dừng lại được. Nắp bình và thân bình va vào nhau, phát ra những tiếng lạch cạch, thân bình rung lên, rượu bắn ra ngoài, ướt cả người nàng.
 
Đêm nay, bữa tiệc tiếp sau đây đối với nàng mà nói, mơ hồ như giấc mộng. Nàng gần như không nhớ yến tiệc đã kết thúc như thế nào, cũng không nhớ sau đó Hoàng Phủ Vô Song đã nói gì, nàng dường như không nghe rõ tất cả, chỉ nhớ đúng hai chữ “lăng trì”.
 
Hai chữ lớn đó, tựa như mũi dùi đâm mạnh vào tim nàng, khiến nàng đau đớn vô cùng.
 
Bữa tiệc kết thúc, chúng thần lui xuống, Hoa Trước Vũ theo Hoàng Phủ Vô Song ra khỏi đại điện.
 
Gió phả vào mặt, hơi lạnh vô biên ập tới, trên bầu trời đêm phía xa pháo hoa đang nở rộ, đẹp đẽ vô cùng, xán lạn vô cùng.
 
“Tiểu Bảo Nhi, trẫm biết ngươi hận Cơ Phụng Ly, hôm đó, trẫm cho ngươi đi làm giám trảm. Tiểu Bảo Nhi có đồng ý không?”
 
Hoàng Phủ Vô Song đứng dưới hành lang, dưới ánh đèn lưu ly lấp lánh, vị đế vương trẻ tuổi đẹp ngoài sức tưởng tượng mặc một thân long bào, mũ ngọc trên đầu nạm một viên dạ minh châu, ánh sáng dịu dàng lấp lánh phản chiếu ánh mắt thuần khiết vô tà của hắn, nụ cười trên khóe môi rất hiền hòa. Thậm chí, mỗi lời hắn nói ra đều mang vẻ như đang nũng nịu với Hoa Trước Vũ, thế nhưng, nói đến chuyện giết người mà hắn chẳng buồn chớp mắt lấy một lần.
 
Hoa Trước Vũ nhìn hắn, sâu thẳm trong tim, dần cảm thấy lạnh như băng, cái lạnh ngấm sâu vào cốt tủy.
 
Hoa Trước Vũ cười nói: “Hoàng thượng, nô tài vốn định xin làm việc đó, chỉ e quan viên trong triều không chịu. Nay hoàng thượng đã cho phép, Tiểu Bảo Nhi đương nhiên cực kỳ mừng rỡ. Có thể tận mắt trông thấy kẻ thù chết dưới lưỡi đao, đây là chuyện nô tài đã trông đợi từ lâu. Chỉ là không biết đám quan viên kia sẽ nhìn nhận thế nào, dẫu sao thì nô tài cũng chỉ là một hoạn quan.”
 
Hoàng Phủ Vô Song dẩu môi, khẽ chau đôi mày, nói với phần khổ não: “Thế này đi, ngày mai trẫm sẽ thăng Tiểu Bảo Nhi làm nhất phẩm thái giám, phẩm cấp của ngươi ở trên tất cả bọn chúng, ngay cả Hữu tướng trông thấy ngươi cũng phải thấp hơn một bậc, thế nào?”
 
“Thật ư?” mắt Hoa Trước Vũ lập tức sáng lên, mỉm cười nói. “Thực ra hoàng thượng biết đấy, nô tài chẳng hề quan tâm đến quan cao gì cả, có điều, có thể đè bẹp mấy lão ngoan cố đó, nô tài rất bằng lòng.”
 
“Được, vậy cứ quyết định thế đi!” Hoàng Phủ Vô Song cười nói.
 
Vừa qua đêm giao thừa, nhà nhà còn đang chìm trong niềm vui năm mới, một tin tức đã truyền khắp đường lớn ngõ nhỏ ở Vũ Đô.
 
Tả tướng đại nhân quyền khuynh thiên hạ, tướng gia mang danh hiệu “Nam Triều đệ nhất công tử”, Cơ Phụng Ly tuấn mĩ, dịu dàng, nho nhã, chung tình, Cơ Phụng Ly tài năng ngất trời, dung mạo khuynh thế, lại ngấm ngầm liên hôn với Bắc Triều; ý đồ mưu phản xưng đế, cùng man di Bắc Triều chia cắt vạn lý giang sơn của Nam Triều. Nghe nói, phu nhân chưa cưới của hắn, chính là Trác Nhã công chúa của Bắc Triều.
 
Tin tức này tựa như mọc cánh, nhanh chóng truyền khắp kinh thành Vũ Đô, truyền ra cả Nam Triều rộng lớn, bất luận tái bắc giang nam hay là tây cương đông chiếu, đều đang bàn luận vụ án động trời này.
 
Vụ án này, so với vụ án năm ngoái của Bình Tây hầu Hoa Mục còn chấn động lòng người hơn.
 
Rất nhiều người đều khó mà tưởng tượng nổi đây là sự thực, khó lòng tin được tướng gia đánh lui quân địch Bắc Triều ra khỏi Nam Triều, mọi thứ hắn từng làm đều chỉ là giả nhân giả nghĩa.
 
Tả tướng Cơ Phụng Ly, chẳng những là tình lang số một trong trái tim các cô gái chưa chồng, còn là người anh hùng xứng đáng nhất trong lòng biết bao gái trai già trẻ, hắn chỉnh đốn quan lại, xử lý thủy tai, ngăn ngừa ngoại địch…
 
Khoảng thời gian hắn làm Tả tướng, đã làm biết bao việc ích nước lợi dân.
 
Vì sao, chỉ qua một đêm, đã trở thành tên giặc phản quốc?
 
Thế nhưng, chuyện này, chẳng đến lượt mọi người tin hay không tin.
 
Chiếu thư được dán trên cao ngoài cổng Chu Tước, giấy vàng mực đen, mỗi chữ nặng tựa ngàn cân, viết rất rõ ràng, kết bởi một câu: định vào ngày mùng sáu tháng giêng, tại ngã tư chợ phía đông, lăng trì xử tử!
 
Khâm thử!
 
Đằng sau chữ khâm thử đóng con dấu đỏ, sắc màu tươi rói, tựa như là máu!
 
Ngày mùng sáu tháng giêng, là ngày bách tính đi thăm và chúc mừng năm mới tới người thân bạn bè. Vào ngày này Vũ Đô sẽ có rất nhiều hoạt động biểu diễn dân gian, hoặc đánh trống chiêng, hoặc tạp kỹ, hoặc chơi đèn kéo quân, hoặc diễn rối bóng… tóm lại, cả Vũ Đô nhất định sẽ cực kỳ náo nhiệt, hoan hỷ ngất trời. Nhưng năm nay, lại hoàn toàn khác so với mọi năm.
 
Trong thành Vũ Đô không tổ chức bất kì hoạt động ca múa tạp kỹ nào, càng chẳng có ai hoan hỷ nói cười, ai nấy đều mang thần sắc nặng nề. Sắc mặt, giống hệt như bầu trời hôm nay, mây đen giăng kín.
 
Ở ngã tư đã dựng lên một đài cao hành hình, bách tính toàn thành xúm lại như ong, thậm chí có người từ các châu huyện xa xôi đến trước, để tiễn Tả tướng đại nhân lên đường.
 
Ngoài ngã tư, trên khoảng đất trống rộng mười mấy mẫu, người đông như biển.
 
Cấm vệ quân cầm đao kiếm đuổi được một tốp, lại đến tốp khác, bọn họ đều như trúng tà phát điên, nhất định đòi xông lên phía trước. Đại đa số bọn họ trong tay còn cầm một bình rượu, định dâng cho Cơ Phụng Ly làm rượu tiễn đưa cuối cùng.
 
Hoa Trước Vũ ngồi xe ngựa, đi qua dòng người ồn ào đến pháp trường.
 
Nàng đẩy cửa xe đi xuống, một luồng gió lạnh thổi qua trước mặt, trên má lạnh ngắt. Nàng ngước mắt nhìn qua, những bông tuyết lông ngỗng bắt đầu rơi xuống.
 
Vũ Đô nằm ở Giang Nam, đầu năm mới thời tiết hầu như sẽ trở nên ấm áp, rất hiếm khi có tuyết rơi. Nàng ngẩng đầu có phần kinh ngạc, nhìn những bông hoa tuyết như cánh bướm rơi trên khuôn mặt, trên người nàng, giữa khoảng trời đất một màn tĩnh lặng.
 
Tuyết bay đầy trời, thanh âm sột soạt chạm đất thanh thoát tuyệt diệu đến thế. Nàng thích tuyết, thích sự thuần khiết của nó. Nàng nhìn bầu trời, nhưng chẳng trông thấy gì, chỉ có một mảng trắng mông lung. Hoa tuyết bay vào khóe mắt, bị hơi ấm trên má làm tan chảy thành giọt nước, lăn xuống theo gò má.
 
Gió thổi qua, bộ quần áo của quan hoạn nhất phẩm màu vàng hạnh bay phần phật trong gió, sau lưng tuyết rơi đầy.
 
Ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn lướt qua dòng người đang nhấp nhô trên pháp trường, chậm rãi leo lên bậc thang, trèo lên đài giám trảm. Thái giám Tiểu Thuận Tử giơ một chiếc ô bằng giấy dầu lên che tuyết cho nàng.
 
Ánh mắt nàng di chuyển, lạnh lùng nhìn quanh một vòng chỉ thấy thống lĩnh cấm vệ quân Nhiếp Ninh dẫn theo cấm vệ quân, bao vây ngã tư đến giọt nước cũng chẳng thể chảy qua.
 
Đám đông bỗng nhiên trở nên xao động, cấm vệ quân cầm đao kiếm ép dòng người dạt ra thành một con đường. Bỗng nhiên có tiếng con gái khóc hu hu, thứ thanh ấm đó dường như có thể lây truyền, dần dần mỗi lúc một to.
 
“Có chuyện gì thế?” Hoa Trước Vũ chau mày hỏi.
 
“Bẩm Bảo tổng quản, là xe tù của Cơ phạm đã đến, đám con gái kia đang khóc.” Tiểu Thuận Tử khẽ bẩm báo.
 
Cơ Phụng Ly không hổ là tình lang trong mộng của các cô gái ở Vũ Đô, cho dù hắn phạm phải tội lớn tày trời, mốt tình si của bọn họ vẫn không hề thay đổi! Hoa Trước Vũ quay người chậm rãi lui xuống, ngồi trên đài giám trảm. Nàng cúi mắt nhìn xuống dưới, dung nhan tĩnh lặng, không một gợn cảm xúc.
 
Xe tù đi xuyên qua dòng người, đến trước đài hành hình, nàng nheo mắt nhìn qua, chỉ thấy Cơ Phụng Ly mặc áo tù, bị cấm vệ quân lôi từ trong xe tù ra, xích sắt trên xương bả vai vẫn còn, nhưng gông cùm ở tay chân đã được gỡ bỏ. Có điều, cho dù đã gỡ ra, nhưng do bị khóa xương bả vai, Cơ Phụng Ly vẫn chẳng khác nào một phế nhân. Mái tóc đen làm tôn lên gương mặt cực kì nhợt nhạt của hắn, trong mắt ẩn chứanụ cười hờ hững lướt qua dòng người, nghiêng đầu nhìn lên đài cao.
 
Ánh mắt hai người gặp nhau trong không trung.
 
Nhất thời, trên pháp trường đông người chen chúc, dường như chỉ còn lại nàng và hắn!
 
Mọi thứ thanh âm khác không còn nghe thấy nữa, giữa hai người chỉ có đầy trời tuyết rơi.
 
Ánh mắt Hoa Trước Vũ nhìn thẳng vào trong mắt Cơ Phụng Ly.
 
Đôi mắt đen tuyền, thâm sâu, trong sáng tựa như dòng nước chảy, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hút trái tim nàng vào trong, lúc này, đang nhìn nàng có phần sững sờ. Dường như hoàn toàn không ngờ rằng, nàng sẽ làm quan giám trảm. Ngay lập tức, ánh mắt hắn lóe lên vẻ hiểu ra, dần dần quay người lại, men theo cầu thang từng bước một lên đài cao hành hình.
 
Thời gian hành hình còn chưa tới, Hoa Trước Vũ và thượng thư bộ Hình Lữ Định Chi, Hữu tướng Nhiếp Viễn Kiều đã cùng nhau ngồi trên đài giám trảm.
 
Cấm vệ quân cầm đao kiếm, đuổi sạch mọi người trong phạm vi hai trượng xung quanh đài hành hình, hàng ngàn cấm vệ quân bao vây đài hành hình thành ống sắt đến giọt nước cũng chẳng thể lọt qua.
 
Quan giám trảm Hoa Trước Vũ cầm văn thư lên, đọc một lượt tội danh của Cơ Phụng Ly, lại đọc một lượt thánh chỉ và công văn của Hoàng Phủ Vô Song. Trên pháp trường yên lặng như tờ, ngoại trừ tiếng tuyết rơi, chỉ có thanh âm trong trẻo không vướng bụi trần của nàng, từng câu từng chữ đọc to đại tội của Cơ Phụng Ly.
 
Mưu phản, tạo phản, nắm giữ triều chính, thậm chí mưu hại Khang đế… tội danh đếm không kể xiết.
 
Hoa Trước Vũ càng đọc càng thấy ớn lạnh, đây chính là cuộc tranh đấu trong triều đình, khi ngươi ngã xuống, mọi tội danh đều sẽ đổ lên đầu ngươi.
 
“Định vào giờ ngọ ngày mùng sáu tháng giêng lăng trì xử tử.” Hoa Trước Vũ đọc xong câu cuối cùng, cảm thấy sức lực toàn thân dường như mất hết, tay mềm nhũn gần như không nhấc lên nổi.
 
Nàng đặt văn thư xuống, chậm rãi nhìn về phía Cơ Phụng Ly.
 
Cái lạnh như dao cắt, tuyết bay mơ hồ, hắn ở giữa cơn gió, giữa làn tuyết rơi.
 
Hắn đang nhìn nàng.
 
Ánh mắt mang đầy nỗi đau vò xé tâm can, cứ thế cách một trời tuyết phủ nhìn nàng không chớp. Không biết là do hắn trở nên tiều tụy, hay là do bộ quần áo tù nhân quá rộng, bay phần phật trong gió. Hắn mím chặt đôi môi mỏng, đôi mắt phượng khẽ nheo, khuôn mặt có phần tiều tụy, nhưng vẫn tuấn mỹ vô cùng, thu hồn nhiếp phách. Hắn khẽ nhếch môi, nói từng câu từng chữ: “Giọng rất hay, chỉ đáng tiếc là lại đọc những thứ mà Cơ mỗ không muốn nghe. Thực ra, Bảo Nhi, từ trước đến nay, ta rất muốn nghe ngươi hát cho ta nghe một khúc, đáng tiếc là, cả đời này mãi mãi không có cách nào nghe được.”
 
Vừa rồi khi Hoa Trước Vũ tuyên đọc văn thư, trên pháp trường rất yên tĩnh, vì thế tiếng nói của Cơ Phụng Ly vang đi rất xa, ngay cả bách tính dưới đài cũng nghe thấy. Đài giám trảm nơi Hoa Trước Vũ đang đứng ở rất gần đài hành hình của Cơ Phụng Ly, càng nghe thấy rõ hơn, không biết vì sao, trái tim nàng quặn đau khó hiểu.
 
Nàng đưa ánh mắt sắc bén nhìn Cơ Phụng Ly, lạnh lùng quát: “To gan, chết đến nơi rồi, còn dám ăn nói ngông cuồng tán tỉnh quan giám trảm!”
 
Cơ Phụng Ly nhìn nàng chăm chú, giọng khàn khàn nói: “Chính là vì sắp phải chết, cho nên mới dám nói ra những lời dồn nén trong lòng.”
 
Hoa Trước Vũ cứng đờ người, cảm xúc trong lòng lập tức hỗn loạn, trên mặt hết sức tỏ vẻ không hề rung động, điềm nhiên quay người về chỗ ngồi.
 
Thời khắc hành hình còn chưa đến, dưới đàicao vang lên từng tràng tiếng xao động, ngay lúc đó, một tiếng đàn dìu dặt bỗng vang lên, dần dần đè nén những thanh âm tạp loạn.
 
Mọi người nhìn về phía tiếng đàn, chỉ thấy cách đài hành hình không xa có một cỗ xe ngựa sang trọng, tiếng đàn phát ra từ khung cửa sổ của chiếc xe này. Xuyên qua khung cửa, có thể thấp thoáng trông thấy một bóng hình thon thả búi tóc lên cao, đang gảy những sợi dây đàn.
 
Tiếng đàn tuôn ra, thánh thót dìu dặt, triền miên lưu luyến, thâm trầm mà dịu dàng, chậm rãi mà thương cảm, mang theo nỗi đau khó nói thành lời, lộ rõ niềm bi thương và bất lực, cứ thế liên miên bất tuyệt, kéo dài mãi không thôi.
 
Đầy trời tuyết rơi, dưới tiếng đàn tha thiết, tựa như hoa quỳnh nở rộ, từng đóa mang theo những giọt mưa, từng bông dẫn theo làn gió. Tiếng đàn, gợi lên niềm thương cảm vô biên, khiến người ta đau xót từ tận cõi lòng.
 
Đây là khúc đàn vĩnh biệt!
 
Tuy bi thương nhưng cũng chứa đầy vẻ tĩnh lặng nhạt nhòa, xua đi không khí lạnh lùng chết chóc trên pháp trường, khiến lòng người cảm nhận được một tia ấm áp.
 
“Ai đang đánh đàn đó?” thượng thư bộ Hình Lữ Định Chi ngồi cạnh Hoa Trước Vũ hỏi quan viên bên cạnh.
 
Vị quan đó khẽ nói: “Bản quan cũng không biết, chắc là tiểu thư nhà nào đó đến đưa tiễn Cơ Phụng Ly. Bay đâu, qua hỏi xem, là tiểu thư nhà ai?”
 
Chẳng mấy chốc, cấm vệ quân lại bẩm báo: “Bẩm đại nhân, người đánh đàn là Tam công chúa.”
 
Hóa ra là Tam công chúa Hoàng Phủ Yên!
 
Vũ Đô ai nấy đều hay, Tam công chúa Hoàng Phủ Yên ái mộ Cơ Phụng Ly, tuy Cơ Phụng Ly từ chối hôn sự cùng nàng, nhưng nàng đối với Cơ Phụng Ly vẫn một dạ si mê. Hôm nay nàng đến tiễn Cơ Phụng Ly, cũng chẳng có gì là lạ.
 
Khúc đàn kết thúc.
 
Lại có tiếng tỳ bà vang lên, lần này đến từ một cỗ xe ngựa khác.
 
“Lại là ai đánh đàn tỳ bà?” Lữ Định Chi hỏi.
 
Cấm vệ quân bẩm báo: “Bẩm đại nhân, lần này là Ôn tiểu thư.”
 
Hoa Trước Vũ không khỏi cười khổ, toàn thân có phần tê dại, trong lòng không hiểu dư vị ra sao, dường như vị gì cũng có, nhưng lại chẳng thể nhận ra là vị gì.
 
Hoàng Phủ Yên đã đến, những cô gái ái mộ Cơ Phụng Ly ở Vũ Đô đều đã đến, ngay cả Ôn Uyển, tuy hại Cơ Phụng Ly cũng đã đến rồi. Bọn họ đều đến tiễn đưa Cơ Phụng Ly. Chỉ có nàng, ngồi ở đài giám trảm trên cao, làm quan giám trảm giết hắn.
 
Tiếng tỳ bà dứt, cấm vệ quân tiến lên bẩm báo: “Bảo đại nhân, Tam công chúa muốn tiễn đưa Cơ phạm, nàng ấy nói muốn rót cho hắn một chén rượu tiễn đưa.”
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
221656
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 789907
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1232601
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2597145
Nd: Ngược.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1247948
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1165342
Nd: Sủng. SE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1255982
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2087192
Nd: HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1121979
Nd: Sủng. SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 960578
Nd: Sủng. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 947497
Nd: Sủng. SE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 980148
Nd: Ngược. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1481140
Nd: Ngược. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 868187
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1653047
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1360115
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6122320
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1746777
Nd: HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4767664
Nd: Ngược. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1915079
Nd: HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1140828
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15260583
Em Dám Quên Tôi   view 7229570
Hiền Thê Khó Làm   view 7150260
Không xứng   view 7138518
Thứ nữ sủng phi   view 6986284
Ân nhân quá vô lại   view 6826840
Mưa ở phía tây   view 6756285
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc