Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 27
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thời gian trôi nhanh.

 
Nửa đêm tỉnh lại không thấy anh ở bên cạnh.
 
Cô đứng dậy, khoác áo ngủ, đi trên hành lang, thư phòng trên lầu hai khép hờ, khe cửa lộ ra ánh sáng.
 
Cô đẩy khẽ, chỉ thấy anh đang gõ máy tính.
 
Như Nguyệt đứng ở cửa thư phòng, nhìn bóng lưng nghiêm túc của anh, môi hồng khẽ giương lên.
 
Trên bàn khắp nơi đều là sách anh mua về, có quyển đã mở ra, có quyển dán giấy nhớ làm kí hiệu, cà phê trên bàn đã nguội nhưng anh vẫn không chú ý, chỉ chuyên tâm gõ chữ.
 
Thỉnh thoảng khi có điều cần suy nghĩ anh lại nhìn màn hình thật lâu, sau đó đột nhiên hồi hồn lại tiếp tục gõ bàn phím
 
Khoảng thời gian trước, cô phát hiện anh viết văn, cô không phải cố ý nhìn lén nhưng lúc vô tình liếc qua, những dòng chữ xuất hiện nhiều ngôn từ chuyên môn.
 
Ô xi hóa, axit, axit ribonucleic? Thuyết tương đối? Nano chip?
 
Cô mỗi lần nhìn thấy những từ đó hoàn toàn sững sờ, nhưng anh viết rất thật, cũng khiến cô tò mò.
 
Âm thanh bàn phím khẽ ngừng, cô nhìn thấy anh đưa tay xoa gáy, chậm rãi bước tới, bàn tay nhỏ bé chạm vào vai anh.
 
Một giây sau cô phát hiện bàn tay anh giống như gọng kìm siết chặt tay mình, tay phải đang cầm bút máy quay người lại đâm về phía cổ cô.
 
Cô kêu lên một tiếng, phát hiện là cô, Mạc Sâm ngồi trên ghế sợ hết hồn, tay trái hơi nghiêng, tay phải đưa ra, kéo cô vào trong ngực.
 
Bút máy rơi xuống đất, phát ra âm thanh lanh lảnh.
 
Đêm, tĩnh lặng.
 
Anh ôm chặt cô, cô có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập mạnh của anh, còn có cả của cô.
 
Động tác của anh nhanh như thế, chỉ trong chốc lát cô đã bị kéo ngồi lên đùi anh, nếu không phải cổ tay phải còn có chút đau, nếu không phải trên đất vẫn còn chiếc bút máy kia, cô nhất định hoài nghi mình đã nhìn lầm.
 
Cô ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt màu xanh lam của anh đang có rút lại vì kinh sợ.
 
Anh cũng đang nhìn chằm chằm vào cây bút máy đang rơi trên đất, sau đó hai mắt nhắm nghiền, khẽ run hít một hơi thật sâu.
 
Thấy sắc mặt anh trắng bệch, đổ mồ hôi lạnh, cô mới phát hiện anh còn hoảng sợ hơn cả mình.
 
Cô vội đưa tay, khẽ vuốt gương mặt anh, dịu dàng nói, “Anh!”
 
Toàn thân Mạc Sâm chấn động, mở mắt ra, nhìn gương mặt dịu dàng của cô, trong lòng co rút lại.
 
Ông trời, anh suýt chút nữa….
 
Toàn thân căng thẳng, anh không dám nghĩ tiếp.
 
Thấy sắc mặt anh càng kém, trong lòng Như Nguyệt trào lên cảm giác mềm mại, cô dịu dàng cười, lau đi mồ hôi lạnh trên trán anh.
 
Tim anh đập nhanh và loạn nhịp, hai mắt nhìn chăm chú vào cô, chạm tay vào bàn tay cô đang để trên mặt mình, yết hầu co rút lại, thật lâu mới nói được một câu: “Anh rất…. xin lỗi….”
 
Cô lắc đầu một cái, cười nói: “Em mới phải xin lỗi, em nên gõ cửa trước, lần sau em sẽ nhớ!”
 
“Lần sau?”
 
“Ừ!” Cô dựa vào vai anh, ôm nhẹ hông anh, cất giọng cam kết, “Lần sau.”
 
Lời nosic ủa cô như cứu sống anh, anh thở phào nhẹ nhõm, hai cánh tay siết chặt lấy cô, hai mắt nhắm lại.
 
Anh tưởng rằng… anh còn tưởng rằng…. cô bị anh dọa bỏ chạy…..
 
Nhưng cô không bỏ chạy, ngược lại tin tưởng rúc vào ngực anh, giống như không phải anh vừa rồi suýt chút nữa đả thương cô.
 
Anh không dám tin tưởng mình may mắn đến thế, chỉ ôm chặt cô, thật lâu sau mới ổn định được tâm trạng, khàn khàn hỏi: “Sao em lại tỉnh? Anh làm ảnh hưởng đến em sao?”
 
“Không có, tại anh không có trên giường, em cảm thấy lạnh.” Như Nguyệt tựa đầu vào vai anh, vuốt vuốt cúc áo sơ mi, mỉm cười hỏi: “Anh đang viết cái gì?”
 
Cô tò mò hỏi, hiếm khi thấy vẻ mặt thẹn thùng của anh, một lúc sau anh mới trả lời.
 
“Tiểu thuyết.”
 
“Tiểu thuyết?” cô hơi ngạc nhiên, “Tiểu thuyết gì?”
 
“Tiểu thuyết khoa học viễn tưởng” anh nhìn chằm chằm vào vách tường lầu bầu.
 
Nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của anh, Như Nguyệt trợn tròn hai mắt, cố nhịn cười hỏi, “Cho em xem một chút được không?”
 
“Bây giờ chỉ có mấy chương thôi….”
 
Nhìn anh cười cười xin lỗi, “Vậy chờ anh viết xong, em muốn là người đầu tiên được đọc.”
 
“Khụ, ừm.” Anh hắng giọng gật đầu đồng ý, “Được.”
 
Cô mỉm cười hôn anh, đứng dậy nói: “Muộn rồi, anh đừng viết nữa, thức đêm không tốt cho cơ thể, anh đi tắm đi, em sẽ pha nước nóng cho anh, tắm xong sẽ giúp anh xoa bóp một chút, bảo đảm anh ngủ ngon tới sáng.”
 
“Ừ.” Anh mỉm cười đứng lên.
 
Lúc này cô mới hài lòng đi ra khỏi thư phòng, anh nhìn thấy bóng dáng cô biến mất sau cánh cửa, tầm mắt lại rơi vào chiếc bút trên sàn nhà.
 
Chiếc bút máy đen nhánh vẫn nằm yên nơi đó.
 
Nhìn nó, trái tim anh bỗng cảm giác lạnh lẽo.
 
Không ai rõ ràng hơn anh, chỉ có chút sai lầm sẽ tạo ra hậu quả khôn lường.
 
Chỉ kém một chút, một chút mà thôi, anh suýt chút nữa phá hủy tất cả.
 
Anh thật sự may mắn, vì Như Nguyệt không bị dọa sợ.
 
Từ lúc bắt đầu anh rõ ràng biết cô không phải vì yêu mới ở cùng anh, cô vì cô đơn, vì hâm mộ, hâm mộ hạnh phúc ngọt ngào của Cảnh Dã và Hải Dương, cho nên muốn gia nhập.
 
Anh chỉ là vé vào cửa để cô tiến vào vòng hạnh phúc này.
 
Lúc đầu, anh chỉ là muốn thấy nụ cười của cô, nghĩ bảo vệ cô, muốn thành toàn cho cô, muốn cho cô những gì cô mơ ước, nhưng về sau ở chung một chỗ với cô,anh lại càng lúc càng tham lam, anh không chỉ muốn cô thích anh mà còn hi vọng cô có thể…..
 
Yêu anh!
 
Ánh mắt âm u nhìn chiếc bút máy, một lúc sau, anh mới cúi người cầm lên, nhẹ nhàng đặt lên trên bàn.
 
Cô yêu một người đàn ông.
 
Người đàn ông này là chồng của cô.
 
Đó là một chuyện cực kì mĩ mãn, ngoại trừ cô không biết lí do tại sao anh lấy mình.
 
Trước khi kết hôn, anh và cô quen nhau chưa được một tháng.
 
Cô nghĩ thế nào cũng không cảm thấy, người đàn ông này sẽ đối với cô vừa gặp đã yêu, huống chi bọn họ gặp mặt lần đầu tình trạng của cô không chỉ dùng bốn từ “Thê thảm sa sút” mà hình dung
--

 Ba Như Nguyệt ngồi xếp bằng trên ghế sofa trong cửa hàng, nhìn Đào Hoa vừa đi khám thai về đang chỉ mấy đứa nhỏ làm bài tập, tay đan áo len, lại không nhịn được liếc trộm người đàn ông đang ngồi trong quầy.

 
Nhìn xem, anh đẹp trai, dáng người đẹp, muốn tiền có tiền,muốn thời gian có thời gian, không những nghiêm túc lại còn có năng lực xử lí mọi chuyện, tại sao lại đồng ý lời cầu hôn của cô?
 
Bởi vì cô là người đầu tiên cầu hôn anh sao?
 
Hay bởi vì cô đáng thương?
 
Ý nghĩ này khiến toàn thân cô cứng đờ, mặc dù không muốn nghĩ như vậy, nhưng nghĩ kĩ lại thì đây cũng có thể là nguyên nhân.
 
Cô cắn môi cau mày, liếc trộm anh một cái, không khỏi âm thầm thở dài.
 
Đáng ghét, cô không hi vọng như vậy.
 
Nếu anh cưới cô chỉ vì thương hại, thì không cần phải làm vậy.
 
Trời ạ, cô thật sự muốn biết trong lòng anh nghĩ gì, ngoài ý muốn anh chính là loại người khó có thể đoán được nhất mà cô từng gặp.
 
Mỗi khi cô nghĩ mình hiểu rõ anh thì lại phát hiện ra một mặt khác.
 
Anh rất ít khi nói chuyện của mình người nhà, công việc, sở thích, đều là sau khi cô hỏi, anh mới trả lời.
 
Trừ điểm đó ra, anh cũng rất quan tâm cô phải không?
 
Trong lòng cảm thấy ấm áp, hi vọng lại dâng lên, không nhịn được liếc trộm anh lần nữa, lúc đó lão nhị trong đám trẻ con đưa tay giật nhẹ tay áo cô.
 
“Cháu đói.” Câu bé nói, hai gương mặt khác cũng nhìn cô mong đợi.
 
Đói bụng?
 
Thấy Mạc Sâm đang bận, cô không muốn làm phiền anh, vội để len xuống, mỉm cười đứng dậy nói:
 
“Được rồi, cô nấu mì cho các cháu.”
 
Mấy đứa nhóc nghe thế, vội đi theo cô vào bếp.
 
Đây là lần đầu tiên cô nấu đồ ăn cho bọn nhóc, mặc dù không ngon bằng Đào Hoa những một nồi mì đơn giản được bọn nhóc ủng hộ nhiệt tình.
 
Phát hiện sức ăn của bọn nhóc rất lớn, cô lại nấu một nồi sau đó gọi anh.
 
“Mạc Sâm, đừng viết nữa, ăn chút gì đã.”
 
“Anh nghĩ em không biết nấu ăn.” Anh kinh ngạc nhìn cô.
 
“Em không biết nấu cơm, nhưng biết nấu mì à.” Cô cười khẽ, kéo tay anh lôi vào bếp, vừa nói: “Nhưng em không bảo đảm là sẽ ngon.”
 
“Anh bây giờ đói bụng đến mức có đồ để ăn đã vô cùng biết ơn.” Anh cười nói.
 
Cô nhìn anh làm mặt quỷ, sau đó chờ anh ngồi xuống ăn mì cô lại không nhịn được hỏi.
 
“Ăn ngon không?”
 
“Ừ.” Anh mỉm cười gật đầu.
 
Thấy anh gật đầu, cô lúc này mới vui vẻ lấy một bát để ăn.
 
Nói thật, đồ cô nấu chỉ miễn cưỡng có thể ăn thôi, nhưng ba đứa nhỏ và anh ngay cả một câu kháng nghị cũng không có.
 
Cô vừa ăn đã cảm thấy nước mì thật mặn, không nhịn được mỉm cười, nhưng lại thấy cảm động.
 
Nhìn Mạc Sâm ngồi ở bàn đối diện, cô thầm cầu nguyện trong lòng, cầu nguyện cuộc hôn nhân này được kéo dài.
 
Những ngày ở cùng với anh, luôn tràn ngập vui vẻ và sung sướng.
 
Mỗi một ngày hiểu về anh hơn một chút, lại thương anh hơn một chút, đồng thời cũng thêm lo lắng.
 
Lo lắng, bởi vì không hiểu vì sao anh cưới cô; lo lắng bởi vì sợ có một ngày anh sẽ rời đi.
 
Dù sao cô cũng không muốn đối mặt, cô không phải không nhìn thấy anh có vẻ khác hơn những người bình thường.
 
Lúc đầu anh nói anh nằm vùng cho CIA thì cô nghĩ đó chỉ là cái cớ, nhưng về sau, những biểu hiện cho thấy không phải là anh nói đùa, hay chỉ là kiếm cớ.
 
Khi anh giúp cô chỉnh lại tên nhập khẩu của các loại tinh dầu, lúc đó cô phát hiện anh biết rất nhiều ngôn ngữ, tiếng Đức, Pháp, Tây Ba Nha, cũng không làm khó được anh.
 
Không chỉ như vậy, phản ứng tối qua của anh, vô cùng nhạy bén, mạnh mẽ, mọi thứ đều chứng minh anh không phải là một người bình thường.
 
Mà mấy tấm ảnh chụp anh, có rất nhiều tên khác nhau, quốc tịch và hộ chiếu cũng vậy, hoàn toàn chứng minh lời anh nói.
 
Cho nên khi cô xếp lại tủ quần áo, vô tình phát hiện ra những hộ chiếu đó, cô cũng không cảm thấy kinh ngạc, thậm chí ngay cả khẩu súng dưới giường của anh, cũng không khiến cô hoảng hốt.
 
Sự thật khiến cô kinh hoảng chỉ có một việc, chính là anh sẽ rời đi.
 
Nếu như…. Nếu như anh đúng thật như lời anh nói…
 
Chuyện rời đi chỉ là sớm hoặc muộn.
 
Kết luận này khiến gương mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, không hiểu sao lại cảm thấy hoảng sợ,mặc dù thời gian ở cùng anh không lâu, nhưng cô không có cách nào tưởng tượng được cuộc sống nếu không có anh.
 
Anh đã sớm ăn sâu vào trong sinh mệnh của cô không có cách nào xóa đi được, cô không biết làm cách nào để giữ anh lại, cũng không biết làm thế nào để anh có thể yêu cô.
 
Cô có thể chịu được sống những ngày cô đơn và tĩnh mịch, nhưng cô không biết mình làm sao có thể chịu được nỗi đau khi mất anh.
 
Đúng vậy, cô có thể tiếp nhận anh từng nằm vùng, dù sao anh cũng không nói dối cô, vào ngày cô cầu hôn, anh đã nói qua.
 
Anh còn nói đã từ bỏ công việc, không phải sao?
 
Mặc dù cô không ngừng tự nói với bản thân như thế, nhưng đêm đó, cô vẫn không có cách nào ngủ ngon.
 
“Mạc Sâm?” Như Nguyệt nhìn người đàn ông nằm bên cạnh, không nhịn được mở miệng khẽ gọi.
 
“Hả?” Anh trả lời.
 
“Anh ngủ rồi sao?” Cô sờ nhẹ gương mặt anh.
 
“Chưa.” Anh mơ hồ lầu bầu
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
50367
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1832267
Nd: Ngược. HE.
Cuộc Chiến Chinh Đoạt
Tác giả: Kim Bính
view: 790731
Nd: HE.
Không Đợi Anh Ngoảnh Lại
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 429098
Nd: SE.
Ký ức độc quyền
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 924528
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh
Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên
view: 755402
Nd: Sủng. HE.
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 722133
Nd: HE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 2652147
Nd: Sủng. HE.
Ngao du giang hồ
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 305807
Nd: HE.
Tổng tài mặt trắng xấu xa
Tác giả: Băng Triệt
view: 652814
Nd: Ngược. HE.
Không thể thiếu em
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 611820
Nd: HE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 385323
Nd: HE.
Đừng nhân danh tình yêu
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
view: 499447
Nd: HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 861595
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc