Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 11
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Không ổn!

 
“Rất tốt, chờ một chút là sẽ tốt.” Cô trong ngoài bất nhất, vừa kêu vừa buông tha không tìm va li nữa, vội mở ngăn kéo bàn sách của anh, muốn tìm bất cứ thứ gì có thể kẹp lai được áo.
 
Ai ngờ, vừa mở ngăn kéo ra cô hoàn toàn sững sờ.
 
Trống không!
 
Lúc trước vì tôn trong anh, mặc dù ở phòng anh nhưng cô chưa bao giờ mở ngăn kéo hay tủ quần áo, hôm nay bất đắc dĩ mới chạm vào ai ngờ lại trống không!
 
“Như Nguyệt?”
 
Đáng ghét, mặc kệ!
 
“Đến đây!” Cô cắn răng một cái, đóng ngăn kéo, dứt khoát trực tiếp nắm chặt cái áo ngủ chạy đi mở cửa.
 
Vừa kéo cửa ra, cô đỏ mặt, nắm chặt cổ áo, ngẩng đầu nhìn anh, thở gấp hỏi: “Có… chuyện gì?”
 
Nhìn dáng vẻ nhếch nhác của cô, Mạc Sâm sững sờ, dừng lại hai giây mới ho lên hai tiếng, khẽ cúi người tiến lên phía trước, khàn giọng mở miệng nhắc nhở: “Cô quên quần.”
 
Quần?
 
Môi hồng khẽ mở, hai mắt mở lớn, nhìn anh chằm chằm.
 
“Quần gì?” Cô không nhớ hôm nay mình có phơi quần bên ngoài.
 
Khóe miệng anh khẽ nhếch, rũ mắt xuống, nhìn đôi chân thon dài của cô, nín cười nhẹ giọng: “Quần đó.”
 
Như Nguyệt theo tầm mắt của anh nhìn xuống, chợt ngừng thở.
 
Một giây sau, cô xấu hổ lùi về phía sau, phanh một tiếng đóng cửa lại!
 
Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi! Ôi, trời ơi ——
 
Cô không thể tin được!
 
Ba Như Nguyệt dựa lưng vào cửa, trái tim đập thình thịch, cô một tay nắm chặt áo, một tay để trên cửa, cúi đầu nhìn phía dưới chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, hai mắt mở lớn, chỉ muốn tìm một cái hố để chui vào.
 
Khoan đã, mặc quần rồi hãy nói!
 
Cô xông lên phía trước, vừa xấu hổ vừa cáu vội vàng mặc chiếc quần ngủ trên giường.
 
Ông trời, cô làm sao lại có thể như vây?!
 
Mặc xong quần, cô đứng ở cạnh giường nhìn chằm chằm vào cánh cửa, mấy lần muốn đi tới rồi lại vòng về, chính là không có dũng khí mở cửa đối mặt với anh.
 
Đáng ghét, cô thật sự muốn trốn luôn trong chăn….
 
Như Nguyệt đi vòng vòng, lại dậm chân gãi đầu, chán nản rên rỉ.
 
Cốc cốc cốc——
 
Cô sợ hết hồn, xoay người nhìn về phía cửa.
 
“Trời, đáng ghét, chết tiệt….” Cô lẩm bẩm mắng, biết nếu tiếp tục như vậy sẽ không được, không thể để cho anh đứng ngoài chờ mãi, chẳng may Hải Dương và Đào Hoa bắt gặp, thì cô càng thêm xấu hổ.
 
Hít sâu, hít sâu——
 
Được rồi, Ba Như Nguyệt, bây giờ đi mở cửa hỏi anh ta xem rốt cuộc là có cái chuyện đáng chết gì.
 
Cô nhủ thầm, sau đó lấy hết dũng khí tiến lên, trong phút cuối cùng một lần nữa cố gắng sắp xếp lại ngôn ngữ ở trong đầu.
 
Chờ một chút, chờ một chút, đến trước gương kiểm tra lại lần cuối!
 
Cô chạy tới trước gương, nhìn trước nhìn sau, vuốt vuốt áo ngủ, xác định không có cái gì bất thường, mới nắm chặt áo, cắn chặt răng đi ra mở cửa.
 
Anh tất nhiên quần áo chỉnh tề đang đứng ngoài cửa.
 
Mái tóc vàng hơi vểnh, một vài lọn tóc rủ xuống trán, nhìn rất đẹp trai có thể so sánh với Bradley Peter.
 
Đáng ghét.
 
May mắn cho cô là ít nhất gương mặt anh không lộ ra vẻ buồn cười, nhìn hết sức tự nhiên.
 
“Khụ, ừm, chào, có chuyện gì không?” Cô cầm chặt tay nắm cửa, một tay kia túm chặt cổ áo, nhiệt độ không ngừng tăng, lúc này cô biết rõ gương mặt mình nhất định đã đỏ bừng.
 
“Cái này.” Anh cầm đèn bàn trong túi đưa ra. “Tôi đã sửa xong.”
 
“Thật?” Cô vừa thấy chiếc đèn, hai mắt sáng rực lên, muốn đưa tay cầm lấy nhưng lại nhớ tới áo ngủ bị đứt hai cúc nên vội vàng túm lại cổ áo.
 
“Cái đó….” Cô đỏ mặt có chút khó xử.
 
“Tôi có thể đi vào cắm thử giúp cô được không?” Mạc Sâm nhìn cũng hiểu được nút áo của cô bị đứt, môi mỏng giương nhẹ, anh mở miệng xóa đi sự ngượng ngùng cho cô.
 
“Tất nhiên.” Cô thở phào nhẹ nhõm, lập tức lùi lại, cho anh vào cửa.
 
Mạc Sâm cầm đèn đặt lên bàn, cúi người cắm điện, nói: “Bởi vì nước sơn bên ngoài bị bong, cho nên tôi đã sửa lại, cô xem có vấn đề gì không?”
 
Như Nguyệt bước lên, nhìn cái đèn ở trước bàn.
 
Lần đầu tiên, bóng đèn màu trắng ở phía trên sáng lên; lần thứ hai, ánh đèn vàng ở bên dưới gương cũng sáng, chiếu lên một bức ảnh có chút phai màu, bức ảnh có hai vợ chồng và một bé gái nhỏ, có cả một con chó.
 
Bé gái ôm con chó, cười rạng rỡ.
 
Cô nhìn ảnh gia đình, ngực nặng trĩu, không tự chủ đưa tay vuốt ve hình ba mẹ và con chó.
 
“Đây là cha mẹ cô?”
 
“Ừ.” Cô gật đầu nhẹ giọng nói: “Tôi gần như đã quên hình dáng của ba mẹ rồi…”
 
“Đèn này đặc biệt là làm cho cô?”
 
Lúc sửa đèn anh phát hiện cái đèn này là được đặt làm, kính ảo thuật không giống như bình thường, ảnh chụp bên trong cũng vậy, là cố ý làm.
 
“Đây là quà sinh nhật năm tôi tám tuổi.” Như Nguyệt mở miệng, chạm nhẹ vào con chó, “Nó gọi là An An, sau khi ba mẹ li hôn, tôi đi theo mẹ, An An đi theo ba, sau đó ba gặp tai nạn xe cộ…”
 
Hốc mắt chợt đỏ, cổ họng nghẹn ngào, cô nghẹn lời.
 
Nhìn cô, anh biết chính mình nên mở miệng an ủi, nhưng lại không biết nên nói gì, cuối cùng, chỉ có thể trầm mặc.
 
Như Nguyệt hít sâu một hơi, cố bắng bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn anh, cảm kích mở miệng: “Cảm ơn anh.”
 
“Đừng khách sáo.” Anh sờ sờ cái giá đèn cong còng, khóe miệng khẽ cong, “Chẳng qua dây điện quá cũ không tiếp xúc nên tôi mới đổi một cái mới.”
 
“Chiếc đèn này rất quan trọng với tôi.” Như Nguyệt nói thật lòng, “Sau khi ba mẹ li hôn, mẹ tôi tức giận đốt toàn bộ ảnh chụp gia đình, bức ảnh trong đèn là tấm cuối cùng. Sau khi ba qua đời, mẹ tôi bị đả kích thật lớn, bà không thể khôi phục lại như cũ, tôi vì chăm sóc bà, nên cũng dần quên đi chuyện chiếc đèn.”
 
“Cô rất nhớ ba mẹ?”
 
“Đúng.” Hốc mắt ửng hồng, cô mỉm cười: “Ba mẹ tôi không giống tôi, ba mẹ rất nhiệt tình, nhưng đôi lúc hơi kì quái. Lúc thì rất ngọt ngào, lúc thì giận dữ, lần cãi nhau đó là lần nghiêm trọng nhất, ba mẹ ở riêng gần một năm, không ngờ kết thúc lại như vậy, ba lúc đưa tới bệnh viện đã bị hôn mê, còn mẹ cũng không thể nào quên được ba.”
 
Cô dừng lại một chút, tay ôm ngực, nhíu mày trầm mặc nhìn anh, sau đó mỉm cười nói: “Thật là, tôi từ nhỏ tới lớn cũng chưa từng nói với ai chuyện này, không hiểu vì sao lại nói với anh nhiều như vậy.”
 
Anh mỉm cười, “Có lẽ cô là người cuồng công việc, cho nên không rảnh nói chuyện phiếm với mọi người.”
 
“Cuồng công việc?” Cô ngạc nhiên, giải thích, “Tôi không phải.”
 
Anh chỉ mỉm cười không nói.
 
Khi anh mỉm cười nhìn chăm chú, không biết sao cô lại đỏ mặt, vội dời tầm mắt, thật lâu sau mới chịu thừa nhận, “Được rồi, tôi có một chút.”
 
Mạc Sâm nghe vậy không nhịn được bật cười.
 
Nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh, cô có chút chán nản, bản thân cũng cảm thấy thật buồn cười, chỉ đành lầu bầu oán giận: “Anh thật không có phong độ, vào lúc này, anh nên cho tôi chút mặt mũi, còn cười nữa.”
 
“Xin lỗi.” Anh nhịn cười, “Nhưng tôi không biết được thì ra cô có thể thẳng thắn như vậy.”
 
“Này!” Cô xấu hổ đỏ bừng mặt, lên tiếng kháng nghị.
 
“Ok, Ok, tôi không nói.” Mạc Sâm giơ hai tay lên đầu hàng, cười cười lùi về phía cánh cửa, vừa đi vừa nói: “Cũng không còn sớm, không quấy rầy cô nghỉ ngơi, cô đi ngủ sớm một chút.”
 
“Dạ, dạ dạ, tạ ơn tiên sinh đã dạy bảo, đại ân đại đức của ngài tiểu nữ suốt đời khó quên.” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng cô lại không nhịn được làm mặt quỷ với anh.
 
Mạc Sâm càng cười vui vẻ, đóng cửa giúp cô, trước khi đóng cửa, anh lại không nhịn được nhắc nhở: “Đúng rồi, nhớ thay bộ đồ ngủ, nút áo của cô bị rớt.”
 
Như Nguyệt vừa nghe, nháy mắt cúi đầu kiểm tra, mới phát giác trong lúc nói chuyện, cô không biết đã bỏ tay ra từ lúc nào, chỉ thấy cổ áo mở rộng, lộ ra áo lót và bộ ngực đầy đặn——
 
Cô kêu lên một tiếng, mặt đỏ bừng, vội vàng túm chặt cổ áo, lại nghe anh nói thêm một câu.
 
“Thân hình rất được, nhưng mà tôi thích màu đỏ.”
 
“Màu đỏ?” Cô ngây ngốc nhìn anh, “Cái gì?”
 
“Áo lót.”
 
Mặt đỏ tới mang tai, cô há hốc mồm, cứng lưỡi nhìn chằm chằm anh, còn chưa kịp nói gì, anhd dã đóng cửa lại, bên ngoài còn truyền đến tiếng cười của anh.
 
Này, này, này——
 
Cô ngã ra giường, vùi mặt vào trong gối, chỉ cảm thấy xấu hổ, bối rối.
 
Đáng ghét, bị người ta nhìn thấy hết! 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
36256
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 226188
Nd: SE.
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 379761
Nd: HE.
Người Phiên Dịch
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 350509
Nd: HE.
Tình đầu khó phai
Tác giả: Lục Xu
view: 536115
Nd: Ngược. HE.
Nơi cuối con đường
Tác giả: Tình Không Lam Hề
view: 375538
Nd: HE.
Xin em đứng đắn chút
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 1526254
Nd: HE.
Tháng Ngày Ước Hẹn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 452170
Nd: HE.
Thành Phố Hoang Vắng
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 261208
Thiên Thần Sa Ngã
Tác giả: Tào Đình
view: 210635
Nd: SE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 482761
Lương Ngôn Tả Ý
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 474418
Nd: HE.
Nắm tay sai, gả đúng người
Tác giả: Cốc Dủy Tử
view: 388001
Nd: Sủng. HE.
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 6873293
Nd: Sủng. HE.
Viễn cổ y điện
Tác giả: Thanh Ca Nhất Phiến
view: 456805
Nd: Sủng. HE.
Tuyết lạc trần duyên
Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q
view: 339282
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 583289
Nd: Ngược. HE.
Vẫn mơ về em
Tác giả: Hồng Cửu
view: 419004
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919035
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc