Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 10
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tinh dầu và các sản phẩm từ tinh dầu, bởi vì cô mua với số lượng nhỏ, nên không được chiết khấu bao nhiêu, nhưng cũng không ít người bán hàng rất nhiệt tình, sảng khoái cho cô giá hữu nghị. Còn một số sản phẩm cô nhờ bạn bè ở nước ngoài gửi về.

 
Còn xà phòng, thì cô đã tìm được một xưởng sản xuất thủ công trong nước, lúc trước khi xưởng mới thành lập vì chất lượng tốt nên giá thành cao, không tiêu thụ được nhiêu, bởi vì cảm thấy tiếc cho nên nhân dịp ra nước ngoài công tác, cô thuận tiện giới thiệu sản phẩm, không ngờ vè sau sản phẩm rất được ưa chuộng lượng tiêu thụ tăng gấp bội, từ đó cô và chủ xưởng trở thành bạn tốt, vừa nghe nói cô muốn mở cửa hàng, không nói hai lời gửi hai thùng hàng lớn đến.
 
Chuyện chọn hoa cỏ hương liệu tương đối phiền toái, cô còn đang phiền não suy nghĩ xem có nên tới phía bắc hay tìm một đại lý ở gần đây hợp ác, ai ngờ, Hiểu Dạ biết được, lôi kéo cô tới một gia đình nông dân chuyên trồng hoa, trong một ngày đã giải quyết được chuyện hoa cỏ.
 
Ngày hôm sau, Hiểu Dạ còn mang theo hai cô bé tới sân sau giúp cô sửa sang và trồng lại mấy chậu hoa.
 
Nhìn một lớn một nhỏ đang chăm chú sửa sang chậu hoa, Như Nguyệt có chút cảm động.
 
Cô gái nhỏ chỉ khoảng sáu tuổi tên là Cảnh Sơ Tĩnh. Cô bé lớn hơn gọi Phong Thanh Lam đã học cấp hai, không biết vì sao, Sơ Tĩnh hình như không thích nói chuyện, phản ứng cũng hơi chậm, nhưng Thanh Lam ở bên cạnh vẫn không để ý, ngược lại thi thoảng nói chuyện còn chỉ cho cô bé cách làm.
 
Qua thời gian tiếp xúc, cô biết Thanh Lam không phải là con của Cảnh Dã và Hiểu Dạ, là con của bạn thân Cảnh Dã, nhưng ba mẹ cô bé qua đời, cho nên Cảnh Dã và Hiểu Dạ mới nhận nuôi cô bé.
 
Phong Thanh Lam là cô bé rất hoạt bát thông minh, trưởng thành sớm, lại hết sức độc lập, là chị cả trong đám trẻ con của hai nhà.
 
Cậu bé Đồ Gia Nam rất nghe lời cô bé, có lúc, cô thấy Thanh Lam giống như chị hai đi đằng trước, dẫn đầu đám nhóc chạy tới chạy lui. Tối tối, cô bé còn đưa bọn nhóc tới làm việc, bởi vì Đào Hoa từng nói, bọn trẻ có vẻ sợ cô bé hơn cả Đào Hoa.
 
Cô bé này thật rất ngoan ngoãn lại còn có khả năng lãnh đạo——
 
Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô khôi phục tinh thần, nhìn ra phía cửa sau, thấy Mạc Sâm đang đứng cạnh cửa, nở nụ cười “Hi! Các mĩ nữ, ăn cơm.”
 
Tiểu Lam cởi cái găng tay dính đầy bùn đất, muốn Sơ Tĩnh học theo, “Giỏi lắm, cởi găng tay xuống, chúng ta đi ăn cơm.”
 
Thanh Lam nói đến lần thứ hai thì Sơ Tĩnh mỡi chậm rãi bỏ găng tay xuống, để tiểu Lam dẵn vào trong nhà.
 
Hiểu Dạ cũng đứng lên, mỉm cười nói: “Cô cũng qua luôn đi, đừng vội, ăn cơm trước, chiều sẽ làm nốt.”
 
“Không sao, mọi người vào trước đi, đợi làm xong chậu hoa này tôi sẽ qua.” Như Nguyệt mỉm cười muốn Hiểu Dạ đi trước.
 
“Vậy tôi vào trước.” Thấy cô làm cũng sắp xong, Hiểu Dạ cởi găng tay đi vào trong nhà giúp Đào Hoa bưng thức ăn lên.
 
Thấy Hiểu Dạ đi rồi, cô cúi đầu tiếp tục chăm sóc chậu hoa, sau khi làm xong mới đứng lên hài lòng nhìn những chậu hoa trong sân vườn, rồi cẩn thận đổi chậu cho cây hương thảo, kiểm tra lại một lần.
 
Mười chậu bạc hà, mười bốn chậu hương thảo, sáu chậu hoa oải hương, năm chậu húng quế, ba chậu cửu lý hương, ba chậu bách lí hương, hai chậu cúc, một chậu sả.
 
Tổng cộng 43 chậu, thành quả cũng không tồi.
 
Tâm tình vui vẻ, cô duỗi lưng, hít một hơi thật sâu, chóp mũi tràn ngập mùi thơm cây cỏ, đúng lúng cô đang hài lòng tỉnh táo lại muốn đi vào nhà thì phát hiện Mạc Sâm vẫn đứng ở cửa, vẻ mặt thú vị nhìn cô.
 
Như Nguyệt hơi khựng lại, tranh thủ kéo lại cái váo vừa nãy vì duỗi lưng mà bị co lên lộ ra vòng eo nhỏ, ngượng ngùng cười, “Á, tôi nghĩ anh đã vào rồi.”
 
“Đào Hoa sợ cô bận rộn lại bỏ bữa, nên muốn tôi đưa cô vào mới được ăn cơm.” Đáy mắt ánh lóe ra nụ cười, đứng cạnh cửa đưa tay làm động tác mời.
 
“Xin lỗi.” Cô đỏ mặt vén lọn tóc bị rơi xuống ra sau tai, vội đi vào nhà.
 
“Nói thật, cô quá gầy.” Mạc Sâm đi theo sau cô, nhìn bóng lưng phía sau cô nói.
 
“Tôi cân nặng rất vừa phải.” Cô đi xuyên qua hành lang, tới phòng bếp, bưng đĩa rau xào, mang đến phòng ăn.
 
“Trước kia thì đúng, nhưng mấy ngày gần đây cô cả ngày giống như ong mật bận rộn không ngừng nghỉ, sức ăn thì giống như con kiến ——"
 
“Tôi vẫn ăn bình thường.” Cô nắm chặt cái đĩa, không quay đầu tiếp tục đi về phía trước.
 
“Thật sao?”
 
“Đúng.” Cô trả lời chém đinh chặt sắt.
 
Đúng cái quỷ!
 
Cô gần đây gầy ít nhất 4, 5 kí, cô gái này cả ngày bận rộn không nghỉ, gần như không ăn cơm, có lúc ăn thì ăn cũng rất ít.
 
Nhìn bả vai không tự chủ cứng ngắc phòng vệ, Mạc Sâm không kìm được kích động trong lòng, mở miệng nói: “Mặc kệ người đàn ông kia là ai, cũng không đáng để cho cô phải đau lòng nhiều như thế.”
 
Như Nguyệt chợt dừng bước, cả người cứng đơ tại chỗ, sau đó mới chậm rãi quay đầu nhìn anh, “Tôi không có.”
 
“Vậy thì ăn nhiều một chút.” Anh cầm cái đĩa, bỏ lại một câu: “Đừng để người ta nghĩ Đào Hoa ngược đãi cô.”
 
Sắc mặt Như Nguyệt hơi tái, đang muốn tìm lời phản bác, thì anh đã vòng qua cô, đi vào phòng ăn.
 
Cô cứng đơ đứng im tại chỗ, nhìn chằm chằm bóng lưng anh, có chút tức giận, nhưng lại nghĩ đến có phải mình đã khiến Đào Hoa bận tâm.
 
Cô biết khẩu vị của mình gần đây không tốt, nhưng cô mỗi lần bận rộn đều như vậy.
 
Cô không đau lòng vì tên khốn kiếp kia!
 
Đáng ghét.
 
Như Nguyệt mím môi, ưỡn thẳng sống lưng, hít một hơi thật sâu, bê đồ ăn đi vào phòng khách cùng mọi người—— ăn cơm!
 
Một ngày nọ, bữa trưa và bữa tối cô vùi đầu ăn, sức ăn còn gấp đôi ngày thường, chỉ vì muốn chứng minh cho người nào đó, mình không phải giống như anh nói, thất tình đau lòng cơm nuốt không trôi.
 
Quá gầy!
 
Mệt mỏi cả ngày, buổi tối sau khi tắm xong, Như Nguyệt mặc quần áo lót, đứng trước gương to, xoay trái xoay phải nhìn mình trong gương.
 
Cô đâu có gầy!
 
Cô cảm thấy mình cũng không kém Đào Hoa bao nhiêu? Hiểu Dạ còn gầy hơn cô!
 
Cô vừa đi mượn cân của Đào Hoa kiểm tra, mấy ngày gần đây cô sụt 3kg, cô không tin người đàn ông kia chỉ mới liếc mắt qua đã nhìn ra được.
 
Véo miếng thịt ở bên hông, Như Nguyệt hé mắt tự ám thị.
 
Nhìn, eo cô còn có thịt, chỉ là bộ ngực so với Đào Hoa thì hơi nhỏ một chút, nhìn mới có vẻ hơi gầy có được hay không?
 
Bộ ngực nhỏ không phải là do cô muốn.
 
Ngực lớn giống như Đào Hoa có gì đặc biệt chứ?
 
Vốn tự nhận là bộ ngực của mình còn vừa vặn, Như Nguyệt cau mày, chẳng biết tại sao, giờ phút này càng nhìn càng cảm thấy chưa đủ đầy đặn.
 
Kì quái, cô thật sự rất gầy sao? Sẽ không phải gầy chỗ khác, mà chính là ngực chứ?
 
Cô giơ tay, xoay người nhìn, đổi mấy tư thế, sau đó không hài lòng cúi người, đặt tay lên áo lót chỉnh lại một lần, rất nỗ lực đẩy cái phần thịt kia ra phía trước, cô gắng nâng cao bộ ngực.
 
Cốc cốc——
 
Nghe tiếng gõ cửa, Như Nguyệt đang cong người bỗng cứng đơ, tay vẫn đặt ở trên áo lót giữ hai bầu ngực, tiếng gõ cửa vẫn vang lên, cô kinh hoảng, chưa kịp mở miêng hỏi, nghe thấy giọng Mạc Sâm từ ngoài cửa truyền đến.
 
“Tôi có thể vào không?”
 
Cái gì? Đi vào?
 
Cô đang mặc đồ lót!
 
“Không thể!”
 
Trời ạ, cô đang nói gì? Đây là phòng anh! Tất cả đồ vật trong phòng là của anh, tu hú chiếm tổ chim khách cũng không phải như vậy.
 
Cô thầm mắng một tiếng, nháy mắt sửa lời: “ Không phải… Tôi nói…. Chờ một chút…. Đúng, chờ một chút! Chờ tôi một lát!” Như Nguyệt hốt hoảng đứng thẳng người, vội vàng xoay người mặc chiếc áo ngủ ở trên giường vào.
 
Ai có thể ngờ, bởi vì quá khẩn trương, lại thêm cái áo kia quá cũ rồi, cô mới mặc được một nửa, lại không cẩn thận làm đứt hai cái nút áo.
 
Mắt thấy nút áo bắn thẳng ra ngoài, cô không nhịn được chửi một câu.
 
“Oh, shit!”
 
“Cái gì?”
 
Nghe giọng nói nghi ngờ của anh, cô càng hốt hoảng quay người lại kêu to: “Không có, tôi sắp xong rồi, chờ một chút!”
 
Trời ạ, mất hai cái nút áo, rãnh ngực của cô hoàn toàn lộ ra rồi!
 
Nghĩ đến tình hình tai nạn nghiêm trọng, cô vội vã quỳ xuống đất lục lọi va li, muốn tìm kim băng, vừa tìm vừa kêu: “Chờ, đợi tôi thêm một chút!”
 
Cô nhớ rõ có để rồ dự bị những lúc khẩn cấp trong va li.
 
“Cô vẫn ổn chứ?”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
51294
I love you, I will kill you
Tác giả: Giản Ám
view: 787847
Nd: SE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 2026319
Nd: HE.
Giang nam hận
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 444342
Nd: Ngược. HE.
Không Đợi Anh Ngoảnh Lại
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 429098
Nd: SE.
Khó có được tình yêu trọn vẹn
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6686348
Nd: Sủng. HE.
Người vợ bí mật
Tác giả: Mạc Oanh
view: 707404
Nd: HE.
Yêu em không cần quá cuồng si
Tác giả: Tịch Quyên
view: 539617
Nd: HE.
Ngao du giang hồ
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 305807
Nd: HE.
Tựa như tình yêu
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
view: 499447
Nd: Ngược. HE.
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 451037
Nd: HE.
Lương Ngôn Tả Ý
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 554346
Nd: HE.
Bình an của anh
Tác giả: Tích hòa
view: 355968
Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Điền Phản
view: 3395601
Nd: Sủng. HE.
Không thể buông tay
Tác giả: Úy Không
view: 1049570
Nd: Ngược. HE.
Hồ Đồ
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 504803
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc