Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 9
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thật may trải qua mấy ngày thảo luận cô cũng dần dần quen với sự tồn tại của bọn họ, cuối cùng nói chuyện cũng không lắp bắp.

 
Sáng sớm hôm nay, bọn họ lấy bản thiết kế chuẩn bị thi công.
 
Tiếng cưa điện, tiếng đóng đinh kéo dài cả buổi sáng, cô không có việc gì đành tới tiệm của Đào Hoa uống trà, thuận tiện giám sát tiến độ.
 
Nói bọn họ làm nghề mộc, cô lại thật sự cảm thấy không giống, nhưng bàn ăn và những thứ liên quan tới nghề mộc trong cửa hàng lại thật sự rất tốt.
 
Ngay cả như vậy, trước khi khởi công cô vẫn hoài nghi không hiểu bọn họ có làm được không, nhưng sáng sớm tinh mơ khi nhìn xuống, thấy ba người đàn ông kia đúng là làm được “có hình có dáng”.
 
“Hình ảnh nhìn rất đẹp mắt, đúng không?”
 
Như Nguyệt nghe vậy sợ hết hồn, suýt tí nữa phun trà ra ngoài.
 
Cô che miệng, nhìn thấy Ô Hiểu Dạ đứng một bên, mỉm cười mở miệng hỏi thăm.
 
“Tôi có thể ngồi không?”
 
“Tất nhiên.” Cô đỏ mặt nuốt ngụm trà xuống, vội vàng nói: “Mời ngồi.”
 
Nhìn cô gái có khí chất trầm tĩnh bưng trà nhài ngồi xuống, trong lúc nhất thời Ba Như Nguyệt cảm thấy thấp thỏm.
 
Thứ nhất không nghĩ cô sẽ ngồi chung với mình, thứ hai không ngờ người như cô có thể nói những lời này.
 
Ô Hiểu Dạ là lão bà của Cảnh Dã, cô lạnh lùng còn Cảnh Dã nhiệt tình làm người ta có cảm giác trái ngược, trên thực tế, khi cô biết người luôn có vẻ mặt cợt nhả Cảnh Dã là chồng của cô gái này thì hoàn toàn ngạc nhiên, nhưng hai người tiếp xúc lại vô cùng tự nhiên thân mật.
 
Vợ chồng bọn họ và vợ chồng Đào Hoa là bạn rất thân, hai đôi vợ chồng cùng nhau mở nhà hàng này, nhưng Cảnh Dã và Hiểu Dạ không ở đây, mà ở trong một căn hộ lân cận.
 
Cô nhớ, hai vợ chồng bọn họ cũng có hai đứa con gái
 
Đứa lớn học cao trung, đứa bé bắt đầu đến trường, tính tình có vẻ quá mức yên tĩnh, cô hoài nghi đứa bé kia mắc chứng trầm cảm. Ô Hiểu Dạ đi đâu cũng đưa cô bé theo, nhưng hôm nay lại không thấy cô bé đâu cả.
 
“Xin lỗi quấy rầy cô, Đào Hoa muốn tôi nhờ cô giúp, ăn thử bánh quy mới ra lò.” Khóe miệng Hiểu Dạ khẽ nhếch, đưa bánh quy sô cô la đến trước mặt cô, “Mới ra lò, ăn thử một chút.”
 
Như Nguyệt đang cầm li trà, hai mắt mở lớn nhìn, cầm lấy chiếc bánh, cắn thử một cái.
 
Không ngờ, bánh quy này lại ăn ngon như vậy.
 
“Oa, ăn ngon thật.” Như Nguyệt kinh ngạc nhìn Hiểu Dạ, “Hai người bỏ thêm oải hương vào trong sao?”
 
“Đúng.” Hiểu Dạ nghe vậy, cả gương mặt bừng sáng, vui vẻ nói: “Bản thân tôi cũng thích mùi này, Đào Hoa sau khi biết, đã nói sẽ thử bánh quy mùi oải hương.”
 
“Cô có những cây hương thảo nào?” Nhắc tới thứ mình thích, tinh thần cô hưng phấn.
 
“Có trồng mấy bồn, không nhiều lắm chỉ tự mình chơi đùa thôi.” Hiểu Dạ nhìn cô hỏi: “Tôi nghe bọn họ nói cô muốn mở cửa hàng bán thực vật và tinh dầu thơm? Cô bán những cây thực vật hay đã ướp khô?”
 
“Đều có. Ý định của tôi trừ việc bán tinh dầu thơm còn trông những cây hương thảo ở ngoài, còn phải có một số sản phẩm phụ làm từ hương thảo ví dụ như là nến thơm, xà phòng thơm, hay tinh dầu thơm” thấy cô so với tưởng tượng thân thiết hơn, Như Nguyệt thả lỏng, nói chuyện với Hiểu Dạ, Tất nhiên là sẽ giữ lại một số bí quyết độc quyền về tinh dầu thiên nhiên, cô nếu có hứng thú, về sau có thể tới xem thường xuyên.”
 
“Nghe cũng không tệ, cô lấy tên cửa hàng rồi sao?”
 
“À, chưa có.” Như Nguyệt xin lỗi cười cười, “Tôi đã nghĩ qua, giống như là ánh trăng rừng rậm các loại… nhưng có vẻ không hợp.”
 
“Cô cảm thấy không đúng chỗ nào?” Hiểu Dạ một tay chống cằm, cảm thấy rất hứng thú hỏi cô.
 
“Tôi cũng không rõ, cảm giác giống như….” Như Nguyệt nhíu mày, tay vung lên giữa không trung, cười khổ nói: “Không có cảm giác mạnh mẽ.”
 
“Vậy à.” Hiểu Dạ khẽ cười, “Không sao, cô từ từ suy nghĩ, dù sao chờ ba người bọn họ sửa lại và trang hoàng xong thì vẫn còn khá nhiều thời gian.”
 
“Đúng vậy, nhưng chưa có tên cửa hàng thì khó có thể tiến hành.” Cô hé miệng, cười bất đắc dĩ: “Giống như danh thiếp…., bảng hiệu những thứ này cũng chưa thể tiến hành, nghĩ đến đã thấy đau cả đầu.”
 
“A, đúng rồi.” Hiểu Dạ quấy nhẹ cốc hồng trà, đề nghị: “Hay nhờ mọi người nghĩ vài cái tên, sau đó có thể tập trung lại chọn ra một cái tên thích hợp.”
 
“Nếu được như vậy thì quá tốt, nhưng liệu có làm phiền mọi người không?” Cô vừa nói, vừa không nhịn được nhìn về phía nhà mình, vừa đúng lúc Mạc Sâm quay đầu lại, cùng chạm mắt với cô, khóe miệng khẽ nâng, gật đầu với cô một cái.
 
Như Nguyệt thấy thế, mỉm cười gương mặt ửng hồng, nhưng vẫn cùng anh gật đầu chào hỏi.
 
“Người khác thì tôi không biết, nhưng Mạc Sâm nhất định sẽ không thấy phiền.”
 
“Tại sao?” Như Nguyệt trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, có chút mờ mịt.
 
Hiểu Dạ cầm cốc hồng trà uống một ngụm, nhìn cô mỉm cười: “Cô không phải là bạn gái của anh ấy sao? Nếu anh ấy ngại phiền toái sao lại đưa cô tới đây?”
 
Hai mắt Ba Như Nguyệt mở lớn, hai giây sau, mới hiểu ý tức của câu nói kia.
 
Bạn gái? Người nào? Cô sao?
 
Trời ạ, sao lại có thêm một người nữa hiểu nhầm?
 
Gương mặt ửng đỏ Như Nguyệt vội vàng mở miệng: “Không phải, cô hiểu lầm, tôi khong phải là bạn gái của anh ấy.”
 
“Không phải?” Hiểu Dạ sững sờ.
 
“Không phải.” Cô lúng túng vuốt mặt, “Anh ấy chỉ có lòng tốt giúp đỡ tôi thôi, Đào Hoa, ừm, cô ấy không nói cho cô sao?”
 
“Không có.” Hiểu Dạ mỉm cười xin lỗi nói: “Thật xin lỗi, cô ấy chỉ nói cô là bạn của Mạc Sâm, muốn mở cửa tiệm ở bên cạnh, cô lại ngủ trong phòng Mạc Sâm, cho nên tôi mới….”
 
Ok, ít nhất cô hiểu được Đào Hoa không phải bà tám nhiều chuyện rồi.
 
“Anh ấy chỉ nhường phòng cho tôi.” Như Nguyệt vừa buồn cười vừa lúng túng, đành kể lại tình huống của mình cho Hiểu Dạ.
 
“Hóa ra là như vậy, thật ngại quá.” Phát hiện ra mình hiểu nhầm, Hiểu Dạ cũng thấy lúng túng.
 
“Không sao… cô đừng để ý, hơn nữa tôi thật sự ngủ trong phòng anh ấy, cô hiểu nhầm cũng là chuyện bình thường.” Cô đỏ mặt xua tay một cái, muốn Hiểu Dạ chớ để trong lòng.
 
Hai cô gái vừa quen nhau cùng mỉm cười, Hiểu Dạ uống một ngụm trà, không nhịn được hỏi lại: “Cho nên, cô đã có đối tượng sao?”
 
Cô nhếch miệng, tự giễu: “Không, tôi vừa mới bị người ta vứt bỏ.”
 
Hiểu Dạ sững sờ, lẩm bẩm nói: “Xin lỗi.”
 
“Không sao, tôi mấy ngày nay đã nghĩ thông rồi.” Như Nguyệt lắc đầu, cười cười, nhìn cái thìa nhỏ trong tay nói: “Thật ra tôi và anh ta, chính là vì thấy đã lớn tuổi, mới vội vàng tìm người để gả, cộng thêm anh ta vốn là bạn của tôi, điều kiện cá nhân cũng tốt, đối xử với tôi không tệ, cho nên khi anh ta cầu hôn, tôi đã đồng ý, không hề suy nghĩ xem anh ta và mình có hợp hay không. Nhưng khi tôi phát hiện anh ta yêu người khác thì ngoài việc tức giận và khiếp sợ thì cũng không cảm thấy quá đau lòng, tôi mới phát hiện thì ra mình không phải là yêu anh ta. Thật là buồn cười, sống tới ba mươi tuổi mới phát hiện ra bản thân mình lại sợ cô đơn.”
 
“Điều kiện của hôn nhân, không nhất định phải có tình yêu.” Thấy hai mắt cô rớm lệ, Hiểu Dạ đưa tay chạm vào tay cô, an ủi: “Con người chính là một động vật quần cư, là người ai cũng sợ cô đơn.”
 
“Thật có lỗi, có chút đa cảm mà thôi.” Như Nguyệt cầm khăn giấy lau nước mắt, mỉm cười nói: “Trước kia tôi nghĩ rằng mình rất độc lập tự chủ, cảm giác có thể sống một mình, ai ngờ qua hai mươi tám tuổi không hiểu tại sao lại cảm thấy nôn nóng.”
 
“Mọi việc tùy duyên mà thôi.” Hiểu Dạ mỉm cười trấn an cô: “Ai biết được, nói không chừng bạch mã hoàng tử của cô sẽ ở ngoài đường mà đụng phải cô.”
 
Tuy cảm thấy khả năng này hoàn toàn không thể xảy ra, Như Nguyệt nghe thế vẫn bật cười.
 
“Hi vọng là thế.”
 
Cô nhìn trời xanh biển biếc, trong lòng thầm cầu nguyện.
 
Thật, hi vọng được như vậy….
 
Mở cửa hàng không phải là một chuyện đơn giản.
 
Sau khi xác định những người đàn ông kia có chút tài năng với nghề mộc, còn tiến hành rất thuận lợi, cô vội mượn điện thoại và máy tính của Đào Hoa, liên lạc với các đại lý ở bên ngoài.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
71276
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lạc Hòa
view: 219287
Nd: SE.
Động cơ Tàn Khốc
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 364620
Nd: SE.
Ai là của ai
Tác giả: Tiên Chanh
view: 354938
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 372139
Nd: SE.
Nơi cuối con đường
Tác giả: Tình Không Lam Hề
view: 501610
Nd: HE.
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 594722
Nd: HE.
Vợ Ngốc
Tác giả: A Bối
view: 866951
Như Hoa Như Sương Lại Như Gió
Tác giả: Vương Thinh
view: 540750
Nd: SE.
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 396344
Nd: HE.
Bong bóng
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
view: 6785331
Nd: HE.
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 446608
Nd: Ngược. HE.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 617073
Nd: HE.
Đũa lệch dễ thương
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 889096
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15395204
Em Dám Quên Tôi   view 7401683
Không xứng   view 7336278
Hiền Thê Khó Làm   view 7290649
Thứ nữ sủng phi   view 7107824
Ân nhân quá vô lại   view 6943127
Gia cố tình yêu   view 6911609
Mưa ở phía tây   view 6883181
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc