Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 8
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Đào Hoa vừa đi, chỉ còn lại anh và cô, Như Nguyệt không hiểu sao có chút hoảng hốt, trong nháy mắt thật đúng là muốn giống Đào Hoa chạy trốn như bay.

 
“Chân cô đỡ hơn chưa?”
 
“Tốt… tốt hơn nhiều….” Cổ họng cô co rút, dưới ánh mắt của anh cô có chút khẩn trương.
 
“Cô muốn mở cửa hàng?”
 
“Ừm.” Cô cúi đầu vuốt vuốt cái vòng chìa khóa trong tay.
 
“Cửa hàng gì?”
 
“Buôn bán thực vật, cùng tinh dầu thơm.”
 
“Nghe có vẻ không tệ.”
 
“Ừ.”
 
“Được chiết khấu chứ?”
 
“Tất nhiên.”
 
“Cô biết, cô có thể ngẩng đầu nhìn tôi… tôi không phải Medusha, sẽ không biến cô thành tượng đá.”
 
“Xin lỗi, tôi….” Gương mặt Như Nguyệt đỏ bừng, đột nhiên ngẩng đầu, ngượng ngùng nhìn người đàn ông trước mắt, cố gắng giải thích, “Anh tất nhiên không phải, tôi không cố ý, chỉ là tôi không quen…. Tôi không biết phải làm thế nào…. Tôi nói hôm qua… Trời ạ, tôi thật sự lúng túng…. Đáng ghét, anh nhất định không hiểu tôi nói gì, tôi cũng không biết tôi đang nói gì…. Tóm lại, cám ơn anh hôm qua đã giúp tôi!”
 
Nhìn người đàn ông trước mắt, khóe môi ẩn dấu nụ cười, cô rên rỉ một tiếng, vô lực lầu bầu, “Tôi không phải cố ý muốn nói lời nói không mạch lạc như vậy.”
 
“Không sao, tôi nghe cũng hơi hiểu.” Anh cười một tiếng, bổ sung: “Một câu cuối cùng.
 
Như Nguyệt ngạc nhiên nhìn anh, sau đó chớp mắt, cũng không nhịn được mỉm cười.
 
Cười một tiếng, cả người thả lỏng, mặc dù còn chút lúng túng nhưng cũng không quá mức khẩn trương.
 
“Xin lỗi, tôi bình thường không như thế này.” Cô sờ mũi một cái, mỉm cười mở miệng.
 
“Tôi biết rõ.”
 
“Tôi hình như còn chưa chính thức giới thiệu với anh.” Cô hít sâu một cái, đưa tay ra, mỉm cười giới thiệu, “Xin chào, tôi là Ba Như Nguyệt.”
 
“Mạc Sâm.” Anh cầm tay cô, lặp lại tên của mình.
 
Tay của anh giống như bề ngoài của anh, thon dài, rắn chắc, có lực, nhưng trong lòng bàn tay lại hoàn toàn trái ngược với gương mặt anh tuấn của anh, đây là một bàn tay phải làm công việc bình thường, cô không thể không chú ý tới móng tay của anh hết sức sạch sẽ lại gọn gàng.
 
Tay của anh rất ấm, lúc anh buông tay, nhất thời cô còn có chút tiếc nuối.
 
“Anh học tiếng trung ở đâu?” Mặt Như Nguyệt đỏ hồng, sợ anh phát hiện được cảm xúc của mình, vội vã nhét tay vào trong túi áo khoác, đi vào trong nhà, một mặt nói lảng sang chuyện khác, tán dương: “Rất ít thấy người nước ngoài nào nói tiếng Trung chuẩn như vậy.”
 
“Trước kia có hứng thú, nên học chỗ này một chút, chỗ kia một chút, sau lại gặp bạn ở trong hội Trung văn, thường nói chuyện, dần dần lưu loát.” Anh đi theo sau cô, vào trong nhà.
 
“Thật là không tệ.” Cô đi về phía sau, vừa kiểm tra tình trạng ngôi nhà, vừa hỏi: “Anh là người ở đâu? Nước Mĩ?”
 
“Ừ.”
 
Một con nhện to từ góc tường bò ra, cô liếc nhìn một con nhện một cái, thận trọng tránh khỏi đường đi của nó, đi tiếp, Mạc Sâm thấy vậy khóe miệng khẽ cong lên.
 
Hai người tới phòng ở phía sau, nơi này là phòng bếp, nhưng tường đã bị bong tróc, bếp gas và lò vi sóng cũng bị lấy đi, chỉ còn lại dấu vết đã từng sử dụng.
 
Như Nguyệt nhìn phòng bếp bị tàn phá, trong lòng khó chịu, thầm thở dài, xoay người bám vào tay vịn cầu thang bị côn trùng đục thủng, lại còn lung lay, đi lên trên.
 
“Cô xác định cầu thang này còn có thể đi?” Thây cô có vẻ muốn lên lầu, anh không nhịn được mở miệng.
 
“Chắc là đi được.” Cô nhún vai một cái, không dám khẳng định, cô thử bước lên một bước.
 
Bậc đầu tiên, vẫn ổn, cô thận trọng bước tiếp, mấy bậc tiếp theo không có việc gì, cô an tâm quay đầu mỉm cười với anh: “Chắc chỉ có tay vịn bị hỏng thôi.”
 
Mạc Sâm gật đầu đi theo, hai người lên lầu hai, trên lầu có hai phòng, một phòng khách một phòng vệ sinh, cộng thêm trước sau có ban công, mặc dù không có vật dụng gì, nhưng trừ bụi bặm và mạng nhện xem ra tốt hơn so với lầu một.
 
Cô tới một gian phòng, căn phòng này chứa đầy đồ vật lộn xộn, cô nhìn thấy một cái đèn bàn đã lâu, hơi sững sờ, bước nhanh lên phía trước, cầm lên nhìn, chiếc đèn này chính là cái mà cô dùng khi con bé.
 
Đã trải qua khá lâu, trên chiếc đèn dính đầy bụi, nhưng xem ra vẫn còn khá tốt.
 
Cô đưa tay lau bụi, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
 
“Cô có khỏe không?”
 
“Tốt.” Cô phục hồi tinh thần, ôm chiếc đèn giải thích cho anh: “Xin lỗi, tôi không ngờ nó còn ở đây. Đây là chiếc đèn hồi nhỏ tôi thích nhất, anh xem cái kính này, phái sau nó có nửa vòng tròn, thật ra bên trong có ngọn đèn nhỏ, bấm một lần trước mặt đèn sẽ sáng, bấm hai lần, phía dưới sẽ sáng, vào ban đêm khi đặt một tấm ảnh ào bên trong, đèn sáng lên, gương sẽ hiện ra hình ảnh. Lúc nhỏ tôi rất thích nó, cảm thấy nó thật thần kì, sau này rời đi cũng không kịp mang theo, trong lòng cảm thấy tiếc nuối….”
 
Phát hiện mình nói quá nhiều, cô ngượng ngừng dừng lại, phát hiện ra anh không quá để ý, ngược lại mở miệng hỏi.
 
“Cô khi còn nhỏ đã từng ở đây?”
 
“Ừ, ở một thời gian.” Cô ôm đèn bàn, nhìn xung quanh, nhớ lại quãng thời gian ở lại nơi này. Có chút buồn bã nói: “Lúc ba mẹ tôi li hôn, mẹ đưa tôi đến ở với dì, đây chính là phòng trước kia của tôi.”
 
“Xin lỗi.” Không biết là sẽ chạm đến chuyện đau lòng của cô, Mạc Sâm lẩm bẩm nói xin lỗi.
 
“Không sao, đều đã qua.” Như Nguyệt lắc đầu cười, nói: “Dù sao, thời gian ở đây tôi đã rất vui vẻ, mặc dù dì rất cô độc, nhưng dì có rất nhiều tiểu thuyết, tôi nhớ mỗi buổi tối đều núp trong chăn, dùng đèn bàn đọc lén tiểu thuyết.”
 
Nghe cô nói, trong nháy mắt, anh giống như nhìn thấy cô lúc đó, bộ dáng lén lút ở trong chăn đọc tiểu thuyết, thảo nào cô nói thích đèn bàn, nó từng theo cô vượt qua giai đoạn khó khăn, đối với cô mà nói, nó không chỉ là đèn bàn mà thôi.
 
“Nó còn có thể sử dụng sao?”
 
“Không biết được, cũng đã nhiều năm rồi.”
 
Thấy cô mặc dù nói như vậy, nhưng vẫn ôm chiếc đèn, bộ dạng lưu luyến, Mạc Sâm nói: “Thử xem sao, biết đâu còn có thể sử dụng, nếu như bị hư, thì đã sớm bỉ bỏ đi.”
 
Cô nghe thế, hai mắt sáng bừng, vội vàng tìm ổ điện, cắm vào.
 
Nhưng chiếc đèn không có một chút phản ứng.
 
Cô một lần nữa bấm nút, nhưng chiếc đèn vẫn im lìm như cũ, nhất thời cảm thấy chán nản.
 
“Có lẽ bóng đèn bị hỏng.” Thấy vẻ mặt chán nản của cô, anh mở miệng an ủi.
 
“Chắc vậy.” Cô mở miệng, không ôm hi vọng, cầm chiếc đèn lên.
 
Mặc dù nó bị hư, cô vẫn ôm lấy, đủ biết cô lưu luyến nó thế nào, Mạc Sâm không nhịn được mở miệng: “Có thể để tôi xem một chút không?”
 
Yêu cầu của anh khiến Như Nguyệt có chút ngạc nhiên.
 
“Có lẽ tôi có thể sửa được.”
 
“Anh xác định?” Cô nghe thế, trong lòng dâng lên một tia hi vọng.
 
“Đương nhiên.” Anh mỉm cười, “Nhưng không đảm bảo nhất định có thể sửa tốt.”
 
“Không sao, còn hơn là không thử.”
 
Ánh mặt trời mùa đông rất ấm, bầu trời xanh rộng lớn.
 
Phía trước, trên mặt biển, có một chiếc ca nô chậm rãi lái vào cảng.
 
Đang cầm một li trà nóng, Ba Như Nguyệt khoác một chiếc áo choàng màu đỏ ngồi trên ghế ở phòng ăn bên ngoài cửa hàng “Ánh trăng màu lam”, nhìn ba người đàn ông hoàn toàn khác nhau nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt đang làm việc trong sân nhà mình.
 
Đồ Hải Dương, Cảnh Dã, Mạc Sâm.
 
Nhóm người làm thợ mộc.
 
Câu này hiện lên trong đầu khiến cô không tự chủ mỉm cười.
 
Đồ Hải Dương, Cảnh Dã, Mạc Sâm.
 
Ba người đàn ông này dù ngoại hình hay cá tính đều không giống nhau.
 
Đồ Hải Dương cao lớn mạnh mẽ, nhưng lại trầm ổn, khiến người ta có cảm giác tin tưởng.
 
Cảnh Dã sáng sủa phóng khoáng, cả người tản mát ra hóc môn phái nam khiến người khác không thể sao lãng.
 
Mạc Sâm anh tuấn đẹp trai, thân hình dù không to con như hai người kia nhưng khí chất u buồn cùng dáng vẻ lại hấp dẫn ánh mắt của những cô gái.
 
Ba người bọn họ mỗi lần đứng chung một chỗ, sẽ hấp dẫn ánh nhìn của người khác, đồng thời đem lại cho cô cảm giác áp bức rất lớn.
 
Ba người đàn ông hấp dẫn như vậy nhưng cô không có phúc hưởng thụ.
 
Lần đầu tiên xuất hiện trước mặt cô, thì cô thiếu chút nữa choáng váng, sau đó bởi vì khẩn trương lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, giọng nói lắp ba lắp bắp.
 
Ông trời, đứng trước ba người đàn ông thành thục hấp dẫn như vậy, ai có thể trách cô biểu hiện giống như là kẻ háo sắc? Cô cũng không tin có người phụ nữ nào đứng trước ba người họ có thể hoàn toàn miễn dịch.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
72203
Thất Nương
Tác giả: Nhất mộng bạch đầu
view: 407056
Chỉ có thể là yêu
Tác giả: Hân như
view: 382439
Thê nô
Tác giả: Cổ Linh
view: 443003
Nd: Sủng.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 491207
Nd: HE.
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 574328
Nd: HE.
Nghê Thường thiết y
Tác giả: Thanh Ca Nhất Mảnh
view: 378731
Nd: HE.
Bí mật bị thời gian vùi lấp
Tác giả: Đồng Hoa
view: 828120
Nd: HE.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết
Tác giả: Lục Xu
view: 558466
Nd: HE.
Mối tình đầu
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 530450
Giấc Mộng Giang Sơn
Tác giả: Cương Quyết Mạnh
view: 267182
Nd: HE.
Thần Y Ngốc Phi
Tác giả: Đường Mộng Nhược Ảnh
view: 518193
Nd: HE.
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 293756
Nd: HE.
Nếu Không Là Tình Yêu
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 604713
Nd: Ngược. HE.
Chỉ dụ anh cắn câu
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
view: 670015
Nd: Ngược. HE.
Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút
Tác giả: Quai Quai Băng
view: 1504212
Nd: Ngược. HE.
Bác sĩ, Nhất Thế cần gì?
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 458144
Nd: HE.
Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 298700
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391702
Em Dám Quên Tôi   view 7399314
Không xứng   view 7332261
Hiền Thê Khó Làm   view 7288486
Thứ nữ sủng phi   view 7106176
Ân nhân quá vô lại   view 6941170
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6880503
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc