Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 6
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Nếu như không phải sự việc ngoài ý muốn năm năm trước, anh có lẽ sẽ không chú ý đến cô.

 
Nhưng chuyện xảy ra ngoài ý muốn đó, anh và sinh mạng của cô có mối liên kết.
 
Ban đầu, anh chỉ muốn… Anh không biết được, nếu lúc ấy không phải là cô, anh đã chết từ lâu rồi, cho nên khi anh bị ép buộc nghỉ ngơi sau vụ việc kia, anh mới nhờ người tìm cô.
 
Mới đầu, anh cũng không xác định được sau khi tìm thấy cô anh sẽ làm gì.
 
Thân phận của anh, không cho phép anh xuất hiện trước mặt cô, nhưng anh muốn gặp cô, không hiểu vì sao rất muốn gặp cô một lần.
 
Mặc dù vì sự kiện lần đó khiến cô nổi tiếng, nhưng cô lại không muốn bị quấy nhiễu…
 
Trước tiên là dọn nhà, nhưng người của anh không tốn nhiều thời gian đã tìm được địa chỉ của cô.
 
Cũng như anh, cô cũng ở bệnh viện.
 
Lần đó, trên đùi trái của cô có vết thương dài mười mấy cen ti mét, suýt chút nữa thì cô không thể đi bộ bình thường.
 
Anh vừa biết tin, dùng hết tất cả các mối quan hệ mời người tới giúp cô.
 
Mấy ngày sau, anh tìm bác sĩ tới giúp cô phẫu thuật, sau đó mất máy tháng làm trị liệu, mới giúp cô lúc đi bộ sẽ không bị chân thấp chân cao.
 
Sau đó, cô tìm được công việc mới, khôi phục lại cuộc sống thường ngày.
 
Anh biết, mình nên dừng lại, cô đã khôi phục cuộc sống bình thường, nhưng mỗi lần nhìn vào tin tức báo cáo tỉ mỉ về cô, nhìn những bức ảnh lúc cô vui, buồn, giận dữ, không biết tại sao anh lại không thể dừng lại.
 
Ban đầu là áy náy và cảm kích, nhưng về sau, cô đối với sinh mạng vô cùng nhiệt tình và kiên trì, khiến anh luôn hi vọng cô có được hạnh phúc.
 
Bình an và hạnh phúc.
 
Không biết từ khi nào bắt đầu, người con gái thiện lương, nụ cười rạng rỡ này đã trở thành động lực của anh.
 
Ngày bình thường đơn giản.
 
Lần trước nhận được báo cáo của cô chính là cách đây hai tháng.
 
Khi đó, trên báo cáo viết cô đính hôn với người bạn trai đã quen nửa năm, còn có hình của cô và vị hôn phu.
 
Người đàn ông kia, ba mươi hai tuổi, gia thế tốt, cha mẹ đều là giáo viên, trước mắt là nhân viên ở một công ty kinh tế, không có ham mê bất lương.
 
“Shit!”
 
Nghĩ đến lúc nãy ở ngoài cửa không cẩn thận nghe được lời cô nói, Mạc Sâm nắm chặt li rượu, không nhịn được nhỏ giọng mắng.
 
Trời đánh, lúc đầu anh nghe tin cô có bạn trai thì anh còn rất cẩn thận sai người đi kiểm tra thân phận và gia đình đối phương, nhưng người đàn ông đó có bối cảnh giống như tờ giấy trắng, ngay cả giấy phạt giao thông cũng không có, cộng thêm việc đối phương đối xử với cô rất tốt, cho nên anh mới không điều tra sâu.
 
Anh làm sao lại ngờ được, tên khốn kiếp kia là đồng tình luyến ái!
 
“Tên khốn kiếp!”
 
“Cho nên, cô gái kia chính là cô ấy, đúng không?”
 
Nghe được giọng nói trầm thấp mạnh mẽ, Mạc Sâm ngẩng đầu, chỉ thấy Hải Dương không biết từ lúc nào xuất hiện trước mặt anh, ngồi xuống ghế sofa.
 
“Cô gái nào?” 
 
“Cô gái cứu cậu trong vụ nổ năm năm trước.” Hải Dương mắt không chớp nói.
 
“Làm sao cậu ——" sắc mặt Mạc Sâm hơi biến đổi, đang muốn hỏi làm sao cậu ta lại biết bỗng nhớ đến, lúc ấy đưa anh đi chính là Cảnh Dã và Hải Dương, anh thầm mắng trong lòng một tiếng, hai người ấy nhất định ở trên ti vi xem tin tức về cô.
 
“Cậu ở tren thuyền mê sảng.” Hải Dương nhìn anh, “Mình tra được hành tung của cô ấy, nhưng mình không biết cậu vẫn liên lạc cùng cô ấy.”
 
Bởi vì thân phận và quan hệ, cho nên Mạc Sâm rất ít khi dính dáng tới người bình thường, chứ đừng nói là giữ vững liên lạc với một cô gái nhiều năm như vậy, hay là, cô ta có vấn đề?
 
Hải Dương rùng mình, mở miệng hỏi: “Cô ấy liên quan tới vụ nổ?”
 
“Không phải.” Mạc Sâm hậm hực, uống một ngụm rượu.
 
“Cái gì?” Hải Dương nhíu mày.
 
“Thứ nhất, mình không liên lạc với cô ấy.” Anh tức giận trợn mắt nhìn Đồ Hải Dương, “Thứ hai, cô ấy không liên quan tới vụ nổ. Cô ấy chỉ đến đó nghỉ phép, xui xẻo gặp phải chuyện đó thôi.”
 
“Nhưng mấy năm nay không phải cậu vẫn cho người theo cô ấy?” Hải Dương nhíu mày rậm, anh lần trước chạy vào số liệu CIA điều ra thì thấy hồ sơ của cô, nên mới nhanh chóng nhận ra.
 
“Đó….” Mạc Sâm dời mắt, khàn giọng nói: “Chỉ là phòng ngừa.”
 
Hải Dương sững sờ, nhìn bộ dạng của anh, có chút kinh ngạc, “Cậu nói là, cậu thật sự không liên lạc với cô ấy, cậu và cô ấy buổi chiều mới gặp lại?”
 
“Đúng.” Anh vẻ mặt tối sầm, nhìn Hải Dương cảnh cáo: “Cho nên lúc nói chuyện cậu cẩn thận một chút, cô ấy cái gì cũng không biết.”
 
“Có ý gì?” Hải Dương nhíu mày.
 
“Chính là….” Hải Dương nhíu mày, mệt mỏi thở dài: “Cái gì cũng không biết.”
 
“Cậu nói là….” Hải Dương ngẩn người, kinh ngạc hỏi lại: “Cô ấy không biết được cậu là!”
 
“Đúng, cô ấy cái gì cũng không biết.”
 
“Cô ấy sao lại ở đây?”
 
Đá lạnh bị tan ra rắc một tiếng.
 
Anh nâng ly nhấp một cái, chất lỏng màu hổ phách lạnh lẽo, cay nồng trôi xuống cổ, đốt cháy dạ dày của anh.
 
“Bởi vì cô ấy thừa kế ngôi nhà của dì, lại phát hiện hôn phu của mình là một tên khốn bị gay, cho nên mới đau lòng chạy tới đây tị nạn” Mạc Sâm nhìn chằm chằm vào li rượu trong tay, có chút tức giận lạnh lùng nói: “Cô ấy không biết đã từng cứu minh, không biết mình là ai, hoặc mình là cái gì, cô ấy chỉ nghĩ mình là một người tốt bụng đúng lúc đi qua, quyết định làm việc thiện giúp đỡ cô ấy!”
 
“Ông trời.” Hải Dương than thở nhìn anh, một giây tiếp theo, không nhịn được bật cười: “Cậu định sẽ làm gì với cô ấy?”
 
Mạc Sâm một ngụm uống sạch li rượu, lầu bầu nói: “Xem chừng.”
 
Hải Dương đứng dậy, lắc đầu một cái, không nói thêm nữa, chỉ mỉm cười trở về phòng
 
Bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, Mạc Sâm chỉ cảm thấy trong đầu một mảnh hỗn loạn.
 
Năm năm qua, anh vẫn muốn nhìn thấy cô, lại sợ mình quấy nhiễu cuộc sống của cô, ai biết anh cố ý tránh ra, nhưng vẫn ngoài ý muốn gặp gỡ.
 
Thật ra, chính mắt được nhìn thấy cô, nói cảm xúc của anh không bị ảnh hưởng, tuyệt đối là giả.
 
Cô so với trong trí nhớ của anh thì nhỏ nhắn hơn nhiều, hình như có chút yêu đuối, không kiên cường như vậy. Tóc của cô dài ra, mềm mại. Da càng thêm trắng mịn, giống như là chưa bao giờ bị phơi nắng.
 
Cô khóc nức nở trong lòng anh, nhỏ nhắn, yếu ớt như vậy…..
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
65405
Động cơ Tàn Khốc
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 258530
Nd: SE.
Giang nam hận
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 344329
Nd: Ngược. HE.
Người vợ bí mật
Tác giả: Mạc Oanh
view: 509129
Nd: HE.
Thiên Thần Sa Ngã
Tác giả: Tào Đình
view: 210120
Nd: SE.
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 6862993
Nd: Sủng. HE.
Trăng nở hoa
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 315901
Tình Yêu Pha Lê
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
view: 364929
Nd: SE.
Bản sắc thục nữ
Tác giả: Tiên Chanh
view: 645707
Nd: HE.
Ký ức độc quyền
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 715438
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 289842
Nhật ký chia tay
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 252556
Nd: HE.
Chỉ là chuyện thường tình
Tác giả: Tâm Văn
view: 6370447
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14903688
Hiền Thê Khó Làm   view 6907283
Em Dám Quên Tôi   view 6862993
Không xứng   view 6835904
Thứ nữ sủng phi   view 6754740
Ân nhân quá vô lại   view 6620840
Mưa ở phía tây   view 6531230
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc