Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 4
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mạc Sâm thở phào nhẹ nhõm, thuận thế ôm cô.

 
Như Nguyệt không có lên tiếng phản đối, vì chân cô rất đau, cho nên chỉ có thể khẩn trương bám vào vai anh.
 
Nếu như bình thường, cô sẽ không dễ dàng tin tưởng một người xa lạ như vậy, nhưng anh dịu dàng, lúc cô cần người giúp thì anh xuất hiện, cô biết mình phải cẩn thận dù sao anh ta cũng chỉ là người xa lạ, nhưng ngực của anh sao lại ấm áp như thế, nếu không phải quá mất mặt rồi, cô thật sự muốn ôm chặt người đàn ông đưa tay giúp đỡ mình, khóc thật lớn.
 
Nước mắt vẫn còn đọng trong mắt, khiến những gì cô nhìn thấy đều mông lung, cô lúng túng xấu hổ nhìn nút áo khoác của anh, từ đầu tới cuối không dám ngẩng đầu nhìn anh.
 
Cô biết mình không quá nặng, nhưng cũng không phải nhẹ, anh ôm cô lại nhẹ nhàng, hiển nhiên người đàn ông này so với tưởng tượng của cô còn cường tráng hơn nhiều, cũng không phải chỉ có gương mặt đẹp mắt mà thôi.
 
Đi tới bên ngoài ngôi nhà gỗ có nóc nhà mới tinh ở bên cạnh, anh vừa đi tới cửa có một cô gái chủ động ra mở cửa.
 
“Chuyện gì vậy, Mạc Sâm?”
 
“Chân cô ấy bị trật.” Anh vừa nói vừa ôm cô đi vào trong ngôi nhà ấm áp, hỏi : “Đào Hoa, em cầm giúp anh một ít đá lạnh và khăn mặt tới đây.”
 
“Được, em mang tới ngay.” Hà Đào Hoa mặc dù tò mò muốn chết, nhưng vẫn nhanh chóng quay người đi vào phòng bếp lấy khăn mặt và đá lạnh.
 
Anh ôm cô thẳng lên lầu hai, đi tới một căn phòng.
 
“Phiền cô mở giúp cửa được không?” Anh nhẹ nhàng mở miệng, “Tôi không thể tự mở.”
 
Như Nguyệt cứng đơ, vội vàng buông tay đang ôm vai anh, đưa ra mở cửa.
 
Anh ôm cô đến bên giường, động tác nhẹ nhàng đặt cô xuống, sau đó ngồi kiểm tra chân và mắt cá chân của cô, mở miệng trấn an: “Có chút sưng, chờ sau khi chườm đá một lát, rồi lại chườm khăn ấm sẽ tốt hơn.”
 
“A, cảm ơn!” Cô ngồi ở mép giường, toàn thân không tự chủ được lo lắng.
 
“Tôi hỏi một chút được không?”
 
“Cái gì?”
 
“Giầy của cô đâu?”
 
“Ừm.” Cô hé miệng, sau đó nói thêm một cau: “Tôi vứt đi rồi.”
 
Anh hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu, một giây sau, nụ cười hiện lên trên môi anh, làm dịu đi vẻ lạnh lùng trên gương mặt.
 
Nhìn anh mỉm cười, trái tim của cô, không hiểu sau đập nhanh.
 
“Cô còn đôi giày nào không?”
 
Anh nhìn chăm chú vào cô, còn cô chỉ nhìn mắt cá chân sưng to của mình, lúng túng nói: “Không có.”
 
“Mạc Sâm, khăn và đá lạnh đây.”
 
Cô gái dáng người xinh đẹp ở lầu dưới bê chậu nước đi vào mỉm cười nhìn cô: “Xin chào.”
 
“Xin chào.” Như Nguyệt thấy thế vội vàng cùng cô gật đầu chào hỏi.
 
“Tôi là Hà Đào Hoa, gọi tôi Đào Hoa là được.” Cô vươn tay, tự giới thiệu.
 
“Ba Như Nguyệt.” Thấy cô vui vẻ niềm nở, Như Nguyệt thoáng thở phào nhẹ nhõm, cầm tay của Đào Hoa, mỉm cười.
 
Mạc Sâm thấy cô buông lỏng một chút, mới nói: “Đào Hoa, phiền em chườm đá giúp cô ấy được không? Anh qua nhà bên cạnh lấy hành lí của cô ấy.”
 
Hả? Hành lý?
 
Đào Hoa trừng mắt nhìn, mặc dù rất tò mò nhưng không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu, “Tất nhiên, không thành vấn đề, anh mau đi đi.”
 
“Cảm ơn.” Mạc Sâm khẽ mỉm cười, lúc này mới xoay người rời đi.
 
Anh vừa rời đi, trong phòng một mảnh yên tĩnh, Đào Hoa mỉm cười với Như Nguyệt, ngồi xuống chườm đá giúp cô, nhưng không được mấy giây, Đào Hoa không nhịn được mở miệng hỏi thăm.
 
“À, xin lỗi, Như Nguyệt, phải không?”
 
“Ừ.”
 
“Cô là bạn gái Mạc Sâm sao?” Đào Hoa tò mò nhìn cô gái trước mặt, nước mắt còn chưa khô.
 
Cô biết Mạc Sâm hơn một năm, một năm này anh ta thỉnh thoảng sẽ tới tìm Hải Dương và Cảnh Dã, nhưng chỉ có một mình, chưa từng thấy anh ta đưa người bạn nào tới, chứ đừng nói người bạn đó là nữ.
 
Đào Hoa vốn nghĩ Mạc Sâm kiểu như: “Hoang dã như sói.” Ai biết anh ta lại ôm một cô gái xuất hiện, nước mắt còn chưa khô, giống như vừa khóc xong, khiến cô tò mò muốn chết.
 
“Không phải” Như Nguyệt đỏ mặt, có chút xấu hổ lắc đầu giải thích: “Tôi mới vừa gặp anh ấy.”
 
“Mới vừa?” Đào Hoa ngẩn ngơ.
 
“Đúng, mới vừa, ở bên ngoài.” Như Nguyệt biết Đào Hoa hiểu lầm, lúng túng nói: “À, tôi mới chuyển đến nhà bên cạnh, nhưng bị trật chân, phòng chưa sửa xong, anh ta nói cô sẽ không để ý….”
 
“Tất nhiên, tất nhiên, sẽ không.” Đào Hoa nghe vậy, cười cười xua tay nói, “Xin lỗi, bởi vì Mạc Sâm không có nói nhiều về chuyện của bản thân, lại chưa từng mang cô gái nào tới, nên tôi mới hiếu kì.”
 
“Không sao.” Như Nguyệt cười nhẹ, chân thành nói: “Tôi mới nên nói xin lỗi, ngại quá làm phiền cô.”
 
“Sẽ không.” Đào Hoa khẽ nhếch miệng, vỗ vỗ tay Như Nguyệt, muốn cô thoải mái, “Nếu cô chuyển đến nhà bên cạnh thì tốt rồi, chúng ta về sau là hàng xóm, giúp nhau là việc nên làm. Có câu, ở nhà dựa vào ba mẹ, ra ngoài nhờ ban bè, có đúng không?”
 
Sau khi trải qua một ngày bi thảm, nghe được những lời này, Như Nguyệt cảm động, cổ họng nghẹn lại, nước mắt lại trào lên hốc mắt.
 
“Cám ơn….”
 
“Đừng khách sáo.” Thấy Như Nguyệt khóc, Đào Hoa vội lấy khăn giấy đưa cho cô.
 
“Xin lỗi… Tôi bình thường….. Cũng không phải thích khóc như vậy….” Như Nguyệt xin lỗi nhận lấy khăn giấy, nức nở nói: “Hôm nay… không biết chuyện gì đã xảy ra…..”
 
“Không sao, con người đôi khi cũng có thời điểm tâm trạng suy sụp.” Đào Hoa rút tiếp khăn giấy đưa cho cô, vừa nói: “Khóc đi, dùng sức khóc thật lớn, khóc xong cô sẽ thấy tốt hơn, sau đó giải quyết mọi chuyện là được.”
 
Cách nói mạnh mẽ cùng động tác của Đào Hoa, làm cho Như Nguyệt không nhịn được bật cười, cô lấy khăn giấy lau nước mắt, nhìn Đào Hoa hiền lành ở trước mặt, cười nói: “Thật xin lỗi, cô nhất định cảm thấy tôi giống người điên.”
 
“Sẽ không, tôi gần đây, cũng thường——" chợt có suy nghĩ thoáng qua, Đào Hoa nhỏ giọng hỏi: “À, cô không phải mang thai chứ?”
 
“Tôi? Mang thai?” Như Nguyệt trợn trừng mắt, kinh ngạc chỉ vào mình, thấy Đào Hoa gật đầu một cái, giây tiếp theo, cô đột nhiên cười ra tiếng.
 
“Ha ha ha—— không có....., tôi không có mang thai——" cô cười không ngừng được, cười đến nước mắt cũng chảy ra.
 
“Cô....” Thấy cô tự dưng cười như vậy, Đào Hoa có chút lo lắng.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
76014
Mờ ám
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 6753813
Nd: HE.
Tổng tài thực đáng sợ
Tác giả: Cận Niên
view: 1667879
Nd: Ngược. HE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 2027143
Nd: HE.
Dấu Mộng
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 549505
Nd: Ngược. HE.
Hương Hàn
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 385838
Nd: Ngược. SE.
Phù Hiểu, em là của anh
Tác giả: Độc Độc
view: 715953
Nd: Sủng. HE.
Vết Son Trên Môi Anh
Tác giả: Cấn Vân Khánh
view: 1515954
Nd: SE.
Anh trai em gái
Tác giả: Tào Đình
view: 338458
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 415811
Nd: HE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 400670
Nd: HE.
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 574637
Nd: HE.
Ai là của ai
Tác giả: Tiên Chanh
view: 354732
Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút
Tác giả: Quai Quai Băng
view: 1508229
Nd: Ngược. HE.
Cho Anh Nhìn Về phía Em
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 287267
Nd: SE.
Miệng Độc Thành Đôi
Tác giả: Dung Quang
view: 483894
Nd: HE.
Bán dực
Tác giả: Tối Chung Chương
view: 460307
Nd: SE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 386971
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400035
Không xứng   view 7333600
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6941994
Gia cố tình yêu   view 6910064
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc