Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 3
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Gió lạnh thổi vù vù, thổi bay mái tóc dài của cô, làm chúng rối loạn, cô đưa tay che mặt, nhưng anh vẫn có thể thấy hai mắt cô vì khóc mà sưng đỏ, gò má bị gió lạnh thổi đỏ lên, chiếc va li màu đỏ ngã ở bên cạnh, bộ đồ công sở màu trắng vì bị ngã nên trông xộc xệch, tất chân bị rách từ đầu gối tới mắt cá, đôi giầy cao gót ở trên chân bây giờ không cánh mà bay.

 
Cô nhìn trông thật sự vô cùng…. Vô cùng thê thảm.
 
“Tiểu thư?”
 
Cô giật mình, ngẩng đầu, giống như bây giờ mới phát hiện sự tồn tại của anh.
 
Là cô!
 
Nếu như vừa nãy còn có một chút nghi ngờ, bây giờ nhìn thấy đôi mắt to đen trong suốt khiến người ta gần như là chết chìm trong đó của cô, tất cả toàn bộ tiêu tan.
 
Chính là đôi mắt này, anh vĩnh viễn không bao giờ quên đôi mắt chứa đầy tình cảm của cô.
 
Nhìn thấy anh, cô sửng sốt một chút, trong nháy mắt anh còn tưởng cô nhận ra mình, nhưng không phải, cô chỉ hốt hoảng đưa tay lau nước mắt, khàn giọng hỏi: “Chuyện gì?”
 
“Cô có khỏe không?” Anh đè xuống nỗi thất vọng đang trào lên, nhẹ nhàng mở miệng.
 
“Không khỏe.” Cô nhìn anh chằm chằm, nước mắt còn đọng lại trên lông mi.
 
A, đúng vẻ mặt này, giống như dù bất cứ chuyện gì xảy ra, cô cũng không chịu khuất phục.
 
Mạc Sâm nhíu mày, khóe miệng khẽ nhếch: “Cần giúp một tay không?”
 
Cô không trả lời, hốc mắt rưng rưng, nhìn anh chằm chằm.
 
Trong nháy mắt, anh biết cô rất muốn cự tuyệt anh, nhưng sau một giây, nước mắt đã ngừng lại tự dưng trào ra.
 
“Đúng vậy… Tôi cần giúp….” Cô cắn môi, đưa tay lên che mắt, khóc nghẹn ngào sụt sùi thừa nhận, “Tôi cần giúp một tay…. Chân của tôi… Bị trật rồi….”
 
“Chân nào?” Anh lấy khăn trong túi ra đưa cho cô.
 
“Phải…. Chân phải…..” Cô nhận lấy khăn, càng khóc to hơn.
 
Anh cầm mắt cá chân cô kiểm tra, co đau nên co rụt lại.
 
Xương không gãy, nhưng vết thương của cô mất vài ngày mới khỏi.
 
“Cô ở đâu?” Anh đưa mắt nhìn cô.
 
“Nơi đó.” Cô chỉ về phía trước.
 
Anh nhìn theo phương hướng của cô, sững sờ một chút, nơi cô chỉ chính là ngôi nhà bên cạnh quán bia của Hải Dương.
 
“Tôi tưởng ngôi nhà đó không có người ở.”
 
“Hôm nay tôi… vừa mới đến….” Cô cắn môi nức nở nói.
 
Thấy cô càng khóc khổ sở, anh không hỏi thêm, chỉ đưa tay ôm lấy eo cô.
 
“Anh muốn làm gì?” Cô giật mình, sợ bị ngã, vội vàng đưa tay bám vào vai anh.
 
“Đưa cô về.”
 
“Nhưng… hành lí của tôi….” Cả người cô cứng ngắc, gương mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ lo lắng.
 
“Sau khi đưa cô về sẽ quay lại lấy.” Anh trấn an cô, ôm qua đi qua đường.
 
Một người nước ngoài.
 
Một đại soái ca tóc vàng mắt xanh nói tiếng trung.
 
Theo lí thuyết, cô sẽ cảm thấy vui vẻ vì anh hùng cứu mĩ nhân.
 
Dù sao được một anh chàng lớn lên trông đẹp trai thiện lương pha lẫn vẻ u buồn cứu, chuyện này không phải ngày ngày đều phát sinh.
 
Nhưng cô lại chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, bởi vì cô không thể nào tưởng tượng nổi một người luôn thông minh lanh lợi như cô, lại có lúc nhếch nhác đến mức phải có người giúp, hơn nữa còn khóc đến nỗi nước mắt nước mũi lem nhem.
 
Ngồi ở trên bậc thang, Ba Như Nguyệt nhìn soái ca đang xách chiếc vali đỏ tới gần, thành thật mà nói, cô rất xấu hổ.
 
Cả đời này, cô rất ít khi bị chật vật như vậy.
 
Nhìn người đàn ông càng lúc càng tới gần, cô hít sâu một cái, cố gắng tỉnh táo, lấy chìa khóa trong túi, đứng dậy muốn mở cửa, nhưng chân phải mới hơi dùng sức một chút, đã đau đến phát khóc.
 
“Đáng ghét!” Chìa khóa ở trong tay cô rơi xuống, cô cắn môi dưới cúi đầu, nắm chặt cửa cố gắng chống đỡ, nước mắt theo đó chảy xuống, một chuỗi câu nói thô tục được tuôn ra.
 
Mặc dù nghe được tiếng bước chân của anh đã tới sau lưng, cô lại chỉ có thể tựa đầu chống đỡ trên cửa, cắn môi rơi lệ, không muốn quay đầu lại đối mặt với người đàn ông chứng kiến bộ dáng chật vật của mình.
 
Mạc Sâm nhìn hai vai cô khẽ run, chỉ để hành lí xuống, cúi người nhặt chìa khóa lên, đưa vào tay cô.
 
Cô hai mắt đẫm lệ nhìn chìa khóa trong tay, thật vất vả mới tìm được chìa, mở cửa.
 
Căn nhà trống rỗng, trừ dây leo đang bò trên cửa sổ và mạng nhện cùng với sàn nhà có lớp bụi thật dầy ra, thì khong còn gì cả.
 
Cô sớm đoán được tình huống bên trong không thể so với bên ngoài nhưng khi tận mắt thấy cũng khiến cho cô bị đả kích một chút.
 
Khi mở cửa trong nháy mắt cô còn tưởng rằng mình sẽ thấy được người dì lạnh lùng cô độc ngồi ở phía sau quầy đọc sách, thế nhưng điều đó là không thể, trong cửa cái gì cũng không có.
 
Ngôi nhà này cùng ngôi nhà trong kí ức của cô hoàn toàn khác nhau, không có cọc gỗ, không có bàn ghế, không có bức tranh ấm áp, không có mùi thơm của cà phê, cũng không còn những bông hoa khô mà dì tự làm.
 
Nơi đây chỉ toàn bụi bẩn và mạng nhện, ngôi nhà trống rỗng âm u, co nhếch miệng, lau đi nước mắt, cười khổ tự giễu.
 
“Cô không thể ở chỗ này.”
 
Người đàn ông khàn giọng nói, kéo tinh thần cô trở về, cô kinh ngạc quay đầu, “Cái gì?”
 
“Cô không thể ở chỗ này.” Anh nghĩ bên trong sẽ trông khá hơn so với bên ngoài một chút, ít nhất trong phòng cũng có đồ đạc, nhưng chỉ liếc mắt một cái, anh đã xác định ngôi nhà này ít nhất một năm không có người ở, càng không nói đến nguy hiểm, bởi vì trừ ngôi nhà ra thì cầu thang, tường ngăn, cửa sổ cũng không có, lầu một gần như là rộng mở.
 
“Tất nhiên là có thể.” Cô nắm chặt tay nắm cửa, không tự chủ ưỡn thẳng sống lưng.
 
Cảm thấy cô lo lắng và phòng bị, Mạc Sâm chợt nhớ, cô vừa nói hôm nay mới đến, tất nhiên không phải mua ngôi nhà này thì chính là thuê nó. Mặc dù không hiểu tại sao trong báo cáo của anh không nhắc đến, nhưng cô xác định sẽ ở nơi này. Nhìn biểu tình của cô lúc mới vào cửa, chắc cô cũng không dự đoán được tình huống bên trong lại tệ như vậy, cô nhất định còn chưa đến xem.
 
“Sau khi sửa sang thì có thể.” Anh nhìn cô nói, “Nhưng không phải hôm nay.”
 
Cô phòng bị mở miệng, “Tiên sinh, cảm ơn anh đã giúp, chỉ là——"
 
“Mạc Sâm.” Anh ngắt lời cô, “Cô có thể gọi tôi là Mạc Sâm.”
 
Như Nguyệt nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, hít sâu một hơi nói: “Mạc Sâm, cám ơn anh đã giúp một tay, tôi biết rõ ngôi nhà bây giờ thoạt nhìn rất tệ——"
 
“Cô không thể ở chỗ này.” Anh lần nữa ngắt lời cô, chậm chạp nhưng kiên định nói: “Ít nhất hôm nay không được.”
 
Anh kiên trì phản đối khiến cô tức giận, Như Nguyệt nắm chặt tay nắm của, lạnh mặt nói: “Cám ơn anh quan tâm, nhưng có thể hay không là chuyện của tôi.”
 
Nhìn cô mím chặt môi, mày nhíu chặt, anh lại hơi nhẹ nhàng thở ra.
 
Bộ dạng này của cô anh rất quen thuộc, ngay cả trong mơ cũng thấy.
 
“Xin lỗi.” Ánh mắt anh dời khỏi gương mặt cô, nhìn cảnh tượng đổ nát trong ngôi nhà, nói chậm rãi: “Nhưng tình trạng ngôi nhà này không tốt, chân cô bị thương, cho dù muốn sửa sang lại ngôi nhà cũng không có biện pháp, cộng thêm hôm nay là ngày nghỉ, khách sạn và quán trọ cũng đầy khách, tôi nghĩ cô sẽ không ngại đến cửa hàng của bạn tôi ở bên cạnh nghỉ tạm một đêm.”
 
Nhà bạn? Bên cạnh?
 
Như Nguyệt nhìn chằm chằm vào anh, trong lúc này cảm thấy ngượng ngùng.
 
Cô biết, đây là ý tốt của anh.
 
Chỗ này chưa được sứa sang lại, không thể ở, cô cũng biết.
 
Nhưng biết là một chuyện, vì tinh cảnh lúng túng của mình mà cảm thấy xấu hổ, càng làm cô xấu hổ hơn, cô rõ ràng biết, trừ phi cô muốn một mình ở nơi bụi bặm đầy mạng nhện này hơn nữa còn không có khả năng tìm được chăn bông để vượt qua một đêm rét lạnh trong ngôi nhà này, nếu không cô nhất định phải tìm một chỗ ở, cho dù cô không biết hàng xóm xung quanh.
 
“Tôi….” Cô ho nhẹ hai tiếng, nhìn chằm chằm vào sàn nhà, nhắm mắt khàn giọng mở miệng, “Nếu như không phiền toái…. Lời nói….”
 
Đáng ghét, nước mắt lại rơi xuống.
 
Cô tức giận ảo não lau đi nước mắt đã chảy xuống, không hiểu vì sao lại hận dáng vẻ yếu đuối vô dụng của mình.
 
“Nếu như bọn họ cảm thấy phiền, tôi sẽ không nói với cô như vậy.” Anh đưa tay về phía cô. “Đến đây.”
 
Cô nhìn bàn tay to lớn kia, thật lâu sau mới buông lỏng tay nắm cửa 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
70658
Đen ăn đen
Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
view: 6199261
Nd: HE.
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 355041
Nd: HE.
Thời Gian Tươi Đẹp
Tác giả: Đinh Mặc
view: 522931
Nd: HE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 275525
Nd: Sủng. HE.
Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người
Tác giả: Tựu Mộ
view: 480598
Nd: HE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1870995
Nd: Sủng. HE.
Tháng Ngày Ước Hẹn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 452170
Nd: HE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 290769
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 544870
Nd: Sủng. HE.
Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 674547
Nd: Sủng. HE.
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 990036
Nd: Sủng. HE.
Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Điền Phản
view: 3195060
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 482246
Vết Son Trên Môi Anh
Tác giả: Cấn Vân Khánh
view: 1350021
Nd: SE.
Tình Cạn Người Không Biết
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6339341
Nd: HE.
Hái sao 2
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 293653
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14917181
Hiền Thê Khó Làm   view 6913257
Em Dám Quên Tôi   view 6872263
Không xứng   view 6840745
Thứ nữ sủng phi   view 6760611
Ân nhân quá vô lại   view 6625475
Mưa ở phía tây   view 6536277
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc