Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nguyêt Quang

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 2
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trên thực tế, ba ngày sau khi xảy ra chuyện như vậy, cô mới hiểu bản thân mình trước kia chính là trốn tránh hiện thực.

 
Cho đến bây giờ, cô hiểu rõ Gia Hùng giống như là anh em mà không phải là người yêu, vì cô muốn kết hôn, cho nên mới tình nguyện bỏ qua những chứng cứ này.
 
Về sau hai tên khốn kiếp kia cũng đã tới nhà cô muốn giải thích, nhưng cô không cho vào, ngồi trong phòng khách cô chợt phát hiện, đời người đúng là một vở kịch hoang đường.
 
Từ nhỏ, cô luôn vì kỳ vọng của người khác mà cố gắng, khi mẹ vẫn còn sống thì cô cố gắng đạt được mong muốn của mẹ, khi mẹ qua đời cô lại cố gắng đạt được kì vọng của bạn bè, bạn trai, trở thành nhân viên tốt, bạn tốt, thậm chí chuẩn bị trở thành vợ tốt ! 
 
Cuộc đời của cô luôn cố gắng đạt kì vọng người khác, cô nghĩ chỉ cần mình làm tốt, hạnh phúc sẽ đến….
 
Shit !
 
Cô ra sức kéo hành lí, thở hổn hển trên lối đi bộ, một chiếc xe tải phóng qua, bụi cuốn tung.
 
"Cứt chó, cứt chó, cứt chó ——"
 
Cô một bên mắng, một bên giẫm mạnh lên những viên gạch bước đi.
 
Sau khi xảy ra chuyện đó, hôm sau cô từ chức.
 
Cô không có cách nào đối mặt với hai tên khốn kiếp lường gạt tình cảm của mình, cũng không muốn ở lại cái thành phố lạnh lùng đó, cho nên khi luật sư thông báo cho cô, người dì vừa qua đời hai tháng trước để lại cho cô một ngôi nhà, thì cô lập tức thu dọn hành lí, không chút suy nghĩ lên máy bay, trở lại nơi duy nhất trong trí nhớ từng cho cô sự ấm áp.
 
Đó là một ngôi nhà có mái màu đỏ, dây leo bò lên tường gạch, trước nhà trồng một gốc cây bàng, mỗi khi tới mùa đông, lá cây từ màu xanh chuyển sang màu hồng, ở dưới tàng cây dì làm một cái xích đu màu trắng, phía trên còn có mái che.
 
Dì mở quán cà phê, mặc dù buôn bán không phải là tốt, nhưng nhiều năm trước khi ba mẹ li hôn, cô từng ở đó một năm.
 
Dì là một người rất cô độc, bà tuyệt đối không thích những đứa bé, cũng không thích chị mình, nhưng mùa hè đó bà cho cô ở lại, hoàn toàn là do mẹ cô ép buộc, bởi vì mẹ cô trực tiếp nhét cô vào cửa hàng của dì, rồi chạy thẳng.
 
Lúc mới đầu cô rất lúng túng, mặc dù dì chăm sóc cô một năm nhưng chưa bao giờ cô thấy dì cười, đến khi mẹ tới đón cô, hàng năm cô vẫn viết thư cho dì, nhưng dì cũng chưa hề gửi lại, khi biết dì để lại ngôi nhà cho mình, cô thật sự rất kinh ngạc.
 
Mặc kệ lí do là thế nào, ngôi nhà này đã đến đúng lúc, cô cần phải có nơi để đến, cho nên mới đi tới đây.
 
Không ngờ cô đúng là vận đen đủi, xuống máy bay đón taxi giữa đường bị bỏ lại, cô tức giận, thanh toán tiền xe, xuống xe xách hành lí đi bộ về phía trước.
 
Cô cũng không tin là tự mình không đi tới được !
 
Kéo hành lí đi được gần một cây số, cô rốt cuộc thấy được ngôi nhà quen thuộc ở phía xa.
 
Lúc thấy được ngôi nhà, cô mồ hôi ướt đẫm, tay chân nhức mỏi, cô gần như vui mừng muốn khóc, lập tức kéo hành lí đi nhanh về phía trước, nhưng khi cô càng lúc càng tới gần thì lại phát hiện tình huống có vẻ không đúng.
 
Chờ cô tới trước cửa nhà dừng lại, thì cảnh tượng hoang tàn đổ nát khiến cô sững sờ.
 
Cháy rụi.
 
Ngôi nhà này, thế nhưng, bị thiêu, rụi——
 
Cô nghẹn họng trừng mắt nhìn, quả thật không thể tin vận khí của mình có thể đạt tới mức này.
 
À, đương nhiên, nó vẫn còn là một ngôi nhà hai tầng lầu, trừ việc phía bên trái toàn bộ bị cháy đen, thì những tường gạch đỏ đó nguyên nhân vì tồn tại quá lâu nên cũng loang lổ bong ra từng mảng, ban công trước mặt bị phá để lại một cái lỗ thủng to, mấy miếng thủy tinh ở cửa sổ lầu một đều không thấy, xích đu dưới tán cây bàng đang nằm trên đám cỏ dại, trên tường lầu hai có một biển hiệu phai màu sắp bị rơi trên mặt ghi “Karaoke Thiên Đường”
 
Cây bàng bị gió thổi, cành lá lung lay.
 
Cô trừng mắt nhìn mọi thứ bị tàn phá, có cảm giác muốn ngất đi.
 
“Xin lỗi tiểu thư, hai hôm nay đúng là ngày nghỉ, khách sạn chúng tôi đã hết phòng.”
 
Nghe tiếng trả lời trong điện thoại di động, Ba Như Nguyệt nhìn chằm chằm vào quyển danh bạ vừa mượn của khách sảnh, ngồi ở trên ghế salon trong đại sảnh khách sạn, cô đau đầu vẻ mặt như đưa đám chỉ muốn gào hét lên cho đỡ bực tức.
 
Ông trời, người của toàn bộ thế giới cùng chạy đến đây hết sao?
 
Yêu cầu của cô không nhiều, chỉ cần một gian phòng trong khách sạn hoặc nhà nghỉ cũng được, một gian phòng để cô có thể tắm, và nghỉ ngơi mà thôi, nhưng trong thành phố này mỗi nhà hàng, khách sạn đều kín phòng hết rồi! Cô vừa gọi điện cho tất cả các khách sạn, nhà nghỉ ở quyển danh bạ mượn của khách sạn, ai ngờ ngay cả một phòng nhỏ cũng không còn!
 
Trời ạ! Tại sao lại lắm người rảnh rỗi đi nghỉ vào lúc này? Những người này không còn có chỗ nào khác để đi sao?
 
Đáng ghét!
 
Nhìn ra ngoài, bầu trời âm u, cô biết mình chỉ còn một lựa chọn, đó là quay lại ngôi nhà đó.
 
Trả danh bạ cho quầy lễ tân ở khách sạn, cô kéo va li, cố không chú ý đến bàn tay đang bị đau và sưng đỏ, một lần nữa rời khỏi đại sảnh khách sạn, mệt mỏi đi mấy trăm mét trở về ngôi nhà của mình.
 
Bên ngoài, gió lạnh thấu xương, gió thổi lay mấy cây dừa vang lên tiếng xào xạc, khi cô thật vất vả mới đi đến, lại không cẩn thận dẫm lên nền gạch bị vỡ, gót giày bị gãy, cả người nghiêng ngả, một giây sau, cô dùng một tư thế xấu xí nhất, hai chân rộng mở nằm sấp, ngã lên mặt đất, cú ngã này, không chỉ xé rách váy của cô, còn làm cô bị trật chân.
 
Thật quá đáng, thế này rất là quá đáng rồi!
 
“Đôi giầy quái quỷ! Địa phương quái quỷ! Người đi đường quái quỷ! Đây rốt cuộc là cái thế giới quái quỷ gì đây aaaaaa——"
 
Lần này, cô không nhịn được hét lớn, cô lật người ngồi dưới đất, nổi giận, cởi đôi giày cao gót ném thật mạnh, sau đó ngửa mặt lên trời tức giận hét lớn.
 
Giày cao gót bay về phía sân cỏ, lăn hai vòng, đập vào cây dừa, rơi xuống.
 
Cô biết bây giờ mình trông rất giống người điên, nhưng không thể kiềm chế, chỉ có thể tức giận tay nắm chặt thành quyền nhìn trời gào thét: “Nhìn xem! Tôi con mẹ nó rốt cuộc làm sai cái gì? Sao lại đối xử với tôi như vậy? Tôi sống đến từng này tuổi không tranh giành cướp đoạt, chỉ muốn giống như những người bình thường kết hôn sinh con, bình an sống qua ngày, loại yêu cầu này cực kì quá đáng sao? Cực kì quá đáng sao?”
 
Cô gào to, tất cả uất ức và chua xót xông lên đầu, nước mắt tràn mi.
 
“Chết tiệt! Đáng ghét ….” Cô chán nản đưa tay che mắt, cắn môi nghẹn ngào, “Đáng ghét…..”
 
Gió lạnh vẫn thổi tung mái tóc dài của cô, cô ngồi trên lối đi, nước mắt rơi đầy mặt.
 
Là cô!
 
Anh không thể tin được rằng mình thấy cô.
 
Nhìn cô gái đang ngồi trên lối đi bộ, Mạc Sâm chớp mắt mấy cái, trong nháy mắt còn tưởng mình bị ảo giác, nhưng cô vẫn như cũ giống đứa con nít yếu ớt ngồi im một chỗ khóc nức nở.
 
Yếu đuối, bất lực, cô không giống như cô gái anh từng biết, ít nhất anh thì anh biết, cô gái kia sẽ không bao giờ ngồi dưới đất khóc, huống hồ là ngồi ở trên đường cái khóc bi thảm như thế.
 
Cô gái bị vận mệnh đánh bại này thật sự không giống người mà anh biết.
 
Hơn nữa, anh nghĩ giờ phút này cô phải ở hòn đảo nhỏ phía Bắc mới đúng.
 
Chắc không phải cô.
 
Trời mới biết, anh phải tốn biết bao sức lực mới không khiến mình chạy đi nhìn cô, coi như là cô gái này thật sự là cô, anh cũng không nên tiếp cận cô.
 
Anh ổn định bước chân, đi về phía cô gái nhếch nhác đang ngồi khóc nức nở, gương mặt cô càng lúc càng rõ ràng.
 
Mặt mũi của cô vẫn giống như trong kí ức của anh, điều khác biệt là giờ phút này mặt cô đầy nước mắt, giống như hoàn toàn sụp đổ.
 
Anh nên đi qua mới đúng.
 
Nhưng cô đang khóc.
 
Anh không nên đến gần cô, cho dù cô gái này thật sự là cô.
 
Nhưng cô đang khóc, khóc như ruột gan đứt từng khúc, khóc giống như thế giới trước mắt cô hoàn toàn sụp đổ!
 
Đáng chết!
 
Anh chửi thầm một tiếng, dừng bước, đứng trước mặt cô.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
73748
Không thể thiếu em
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 504082
Nd: HE.
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 327025
Nd: HE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 307558
Nd: HE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 880032
Nd: HE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1870995
Nd: Sủng. HE.
Dịu Dàng Đến Bên Anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 845836
Nd: HE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 318991
Nd: HE.
Cớ sao nói không yêu
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 443621
Nd: Ngược.
Bị Độc Thân
Tác giả: Triệu Cách Vũ
view: 379349
Hôn
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 525815
Nd: Ngược. HE.
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 529420
Nd: Sủng. HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 406026
Nd: Ngược. HE.
Tiểu Khanh Ngốc Nghếch
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 461234
Nd: Ngược. HE.
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 371830
Nd: Ngược. HE.
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Tác giả: Tào Đình
view: 211871
Nd: SE.
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 6872263
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14917181
Hiền Thê Khó Làm   view 6913257
Em Dám Quên Tôi   view 6872263
Không xứng   view 6840745
Thứ nữ sủng phi   view 6760611
Ân nhân quá vô lại   view 6625681
Mưa ở phía tây   view 6536277
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc