Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Dịch Lộ Lê Hoa

Tác giả : Khạp Thụy Hồ Ly   
Chương 36: Rèm Cửa Sáng Ánh Trăng
<< Trước    / 124      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Lộ Dao ra khỏi lều chạy như bay tới phủ châu, còn chưa xuống núi thì thấy Từ Thiên tới đón. Lộ Dao khẩn trương, chân không dừng bước, miệng nói “Chủ quản Từ, hai vị Võ Đang Du Ân bây giờ đang ở trong lều ta, sắp xếp dùm ta một chút.”

 
Từ Thiên thân là quản sự, sớm đã nghe người ta nói chuyện ở cửa Thiện Hòa đường, liền đoán được tám phần Lộ Dao muốn ông bố trí cho hai người này, hiện tại chính vì chuyện đó mà đến. Ông nghe Lộ Dao nói vội hỏi “Hai người? Bây giờ chúng ta chỉ có một lều trống thôi. Đồ mới ngày mai mới đưa tới được.”
 
Lộ Dao nghe thế dừng bước “Căng như vậy? Được rồi, để họ ở lại lều ta tối nay đi, hôm nay e là ta không có thời gian quay về đâu.”
 
Từ Thiên hơi do dự “Vậy… được không?”
 
Lộ Dao xua tay “Thời điểm này có gì mà được hay không, đề phòng lây nhiễm mới quan trọng.” Nói rồi sốt ruột định đi.
 
Từ Thiên đột nhiên nói “Lộ đại phu, trang chủ có thư.”
 
Lộ Dao vừa nghe là Thu Nhiên vội vàng dừng bước, quay đầu hỏi “Thu Nhiên có việc gì à?”
 
Từ Thiên lật đật tiến lên, nhìn trái nhìn phải nhỏ giọng “Hiệu thuốc lớn Trân Huệ Đường ở Sơn Đông giữ lại một vị bách bộ, thừa dịp này tăng giá. Trang chủ và mấy hiệu buôn khác mấy lần muốn thu mua đều bị bác lại.”
 
Bách bộ là vị thuốc quan trọng nhất để chế rượu thuốc phòng ác hạch truyền nhiễm, lúc này Tuyền Châu và Vĩnh An cần dùng với lượng cực lớn. Ngoại trừ đưa toàn bộ vị bách bộ trong kho của mình ra dùng, Phó Thu Nhiên còn liên kết với với mấy hiệu buôn dược làm ăn với Thu Linh trang lấy bách bộ ra. Ai ngờ Trân Huệ Đường lại nhân lúc này cháy nhà hôi của giữ bách bộ lại để tăng giá. Lộ Dao nghe xong trề môi “Chắc chắn là chủ ý của đại công tử nhà đấy, tên nhãi ranh đó xưa nay chẳng biết cái gì.” Nói rồi phẩy tay “Chuyện này ông nói với ta vô dụng, với tính tình Thu Nhiên sợ rằng giờ này đã mài dao soèn soẹt rồi. Ông nói với Thu Nhiên muốn làm gì cũng được, có thể bung một số dược liệu của y quán chúng ta ra, thừa cơ ép giá, ta không tin Trân Huệ Đường bọn họ không theo.”
 
Từ Thiên thoáng chần chừ, nói “Chuyện này tất nhiên tại hạ hiểu, trang chủ và mấy hiệu buôn của Phổ Tế y hội đang cùng trù tính chuyện này. Chỉ là còn có một chuyện muốn nói qua với Lộ đại phu, người của Trân Huệ Đường hình như hoài nghi thân phận của cô nương. Lần trước lúc trang chủ bàn chuyện làm ăn với họ, bọn họ từng nửa vô tình nửa cố ý nhắc tới cô nương, hình như biết cô nương có liên quan đến chuyện mua bán dược liệu của Thu Linh trang.”
 
Lộ Dao nhún vai “Biết thì đã sao, dù sao họ không biết y quán cũng của chúng ta, Thu Nhiên vừa bung dược liệu ra, bọn họ không đền theo cũng không được.”
 
Từ Thiên nói “Tại hạ không có ý chỉ chuyện này, mà là xưa nay đại đương gia của bọn họ làm việc không sạch sẽ, lúc trước từng có đồng liêu bị bọn họ ám toán. Nếu lần này kết thù với Thu Linh trang, tại hạ sợ…”
 
Lộ Dao cả cười “Chủ quản Từ yên tâm đi, so sánh vụ không sạch sẽ thất đức, vượt qua được ta và Thu Nhiên không nhiều lắm đâu. Ta đi trước đã, bên phủ châu có ca bệnh nặng chờ ta. Ông gửi thư cho Thu Nhiên, nói hắn tự quyết đi. Việc khác chờ Tuyền Châu xong rồi lại nói đến tôn tử Trân Huệ Đường kia.” Nói rồi chạy băng băng, không thấy bóng dáng.
 
Từ Thiên than thở, suy ngẫm vị trước mặt này với cái vị ở Kim Lăng, cảm thấy lời này quả thật có lý. Kế đó sực nhớ đến lời Lộ Dao căn dặn ban nãy, vội vàng đi tới lều nàng.
 
Du Liên Châu và Ân Lê Đình không biết đã ngồi bao lâu, nghe ngoài lều có tiếng hỏi nhỏ “Xin hỏi Du nhị hiệp và Ân lục hiệp có ở trong lều chăng?”
 
Hai người nghe tiếng liền ngừng vận công, khí hồi đan điền. Ân Lê Đình vén rèm, thấy một nam tử trung niên đứng bên ngoài, vội vàng mời vào.
 
“Tại hạ Võ Đang Ân Lê Đình, đây là nhị sư huynh tại hạ Du Liên Châu. Xin hỏi ngài là?”
 
“Tiểu nhân là một quản sự của Thu Linh trang, tên là Từ Thiên. Bái kiến Võ Đang Du nhị hiệp, Ân lục hiệp.” Nói rồi lấy lễ văn sĩ chào hai người.
 
Du Liên Châu vội đứng dậy hoàn lễ, nói “Chủ quản Từ khách sáo rồi, hai người chúng ta không mời mà tới, đem thêm phiền phức cho ngài rồi.”
 
Từ Thiên nói “Nào có nào có! Hai vị là bằng hữu của Lộ đại phu, trang chủ đặc biệt căn dặn qua, hễ là người của phái Võ Đang nhất định phải đãi như thượng khách. Huống chi hai vị mang từ Võ Đang tới đây không ít thảo dược quý giá, giúp đỡ như thế Từ Thiên cảm kích còn không kịp, nói gì tới phiền phức?”
 
Hàn huyên đôi câu, Từ Thiên đưa một bao đồ to cho Ân Lê Đình, nói với hai người “Vốn là Lộ đại phu căn dặn tại hạ chuẩn bị hai nóc lều đàng hoàng nhưng trước mắt thiếu vật liệu, vừa khéo thiếu mất một lều, đến ngày mai mới dựng đủ. E là trong hai vị có một người phải nghỉ tạm chỗ này một đêm.”
 
Du Liên Châu nói “Không dám làm phiền chủ quản Từ, sư huynh đệ ta ở chung một chỗ là được.”
 
Từ Thiên lắc đầu “Du nhị hiệp không biết đó, hiện giờ trong thành Tuyền Châu ác hạch dữ dội, rất dễ truyền nhiễm. Lộ đại phu kiên quyết để các đại phu, tạp dịch mỗi người một lều vì đề phòng lỡ có người mắc bệnh mà lây lẫn nhau. Nếu hai vị ở chung, bị Lộ đại phu biết được, sợ rằng tại hạ sẽ bị trách mắng. Hễ dính tới vấn đề sức khỏe, tính tình Lộ đại phu quả thật tại hạ rất sợ.”
 
Hai người nhớ tới lần trước trên núi Võ Đang, Du Đại Nham và Mạc Thanh Cốc so chiêu khi vết thương chưa lành mà bị Lộ Dao chửi mắng, lại nghĩ tới buổi chiều hôm nay, Lộ Dao nhảy dựng xì khói lỗ tai, không từ chối nữa. Ân Lê Đình đang định đứng dậy, Du Liên Châu lại ra hiệu cho chàng ở lại, mình thì đi cùng Từ Thiên. Trước khi đi lại dặn Ân Lê Đình, nếu muốn ra ngoài nhất định phải mặc áo choàng và đeo găng tay, Ân Lê Đình gật đầu đồng ý.
 
Từ Thiên và Du Liên Châu đi chưa tới một khắc, Ân Lê Đình lại nghe ngoài lều có tiếng bước chân từ đằng xa chạy tới, vừa chạy vừa gọi “Lộ Dao! Lộ Dao! Cô mau xem cái này!” Roạt một tiếng, rèm bị vạch ra, một người đứng ở cửa, áo choàng trắng trên người hình như mới cởi xuống, gương mặt tuấn tú với cặp mắt hoa đào, chính là Tô Tiếu. Trong tay hắn ôm một cái bình gốm, bên trong cắm mấy nhánh hải đường.
 
Bên này Tô Tiếu hào hứng xồng xộc đi tìm Lộ Dao, ai dè vén rèm lên lại thấy một nam tử ngồi giữa lều, tức thời kinh ngạc nhìn đối phương. Hắn lui lại một bước quan sát chung quanh một chút, xác định chỗ này thật sự là lều của Lộ Dao, lại nhìn người trong lều, lập tức nổi giận “Tên đăng đồ tử [33]nhà ngươi từ đâu đến?”
 
Câu này làm Ân Lê Đình đang định nói cũng ngẩn ra, thực ra chàng không biết chỗ này vốn là lều của Lộ Dao. Thấy đối phương hình như rất tức giận, bước lên một bước muốn túm lấy cổ áo chàng. Ân Lê Đình thấy đối phương không hề biết võ công nên cũng không tiện ra tay, khéo léo nhích người tránh đi, ôm quyền nói “Tại hạ Võ Đang Ân Lê Đình, xin hỏi huynh đài là?”
 
Tô Tiếu là đại phu, có thể nói là trói gà không chặt, đương nhiên không rành chuyện giang hồ. Nếu là người giang hồ, nghe thấy mấy chữ “Võ Đang Ân Lê Đình”, người muốn động thủ e rằng vẻn vẹn được mấy tay. Song Tô Tiếu nào để ý mấy thứ này, thấy đối phương tránh đi, nhấc cái bình trong tay ném tới. Ân Lê Đình vừa buồn cười vừa hết cách, bàn chân lại nhích, lập tức chuyển đến sau lưng hắn, đồng thời chuôi kiếm cắt ngang, vững vàng cản được cái bình cắm hoa kia, nước không bắn ra lấy một giọt. Tô Tiếu gần như không nhìn thấy động tác của đối phương, thấy người trước mắt đột nhiên biến mất không khỏi nhảy dựng, tưởng là gặp ma. Lại nghe sau lưng có người hỏi “Vị huynh đài này, xin hỏi cao danh quý tánh là?”
 
Tô Tiếu quay phắt lại, thấy người đó ung dung đứng sau lưng mình, phong thái tuấn tú, song hễ nghĩ đến hắn ta nửa đêm ở trong lều Lộ Dao là tức không để đâu cho hết, nhè mặt đối phương đấm tới một đấm. Gia giáo Võ Đang quả thật rất tốt, từ Tống Viễn Kiều trở xuống, từ nhỏ đã được dạy dỗ, bảy người đều rèn luyện được cách đối nhân xử thế đúng mực. Mặc dù đối phương hết sức vô lý, ra tay liền đánh vào mặt Ân Lê Đình vẫn né đi, một tay cầm kiếm nhẹ nhàng đè nắm đấm đối phương lại. Tô Tiếu muốn rụt về lại phát hiện kiếm của đối phương đè lấy nắm tay mình như hình với bóng, không sao tránh được. Tức muốn chết “Ngươi quản tên ta làm cái gì? Tên đăng đồ tử nhà ngươi xấc láo quá!”
 
Liên tục bị chửi đăng đồ tử hai lần, Ân Lê Đình vừa tức vừa buồn cười, chỉ cảm thấy người này thật là kỳ cục khó hiểu. “Tại hạ tự hỏi mình xưa nay luôn giữ lễ”, bỗng dưng nhớ lại buổi chiều ở ngoài cửa Thiện Hòa đường mình kích động ôm lấy Lộ Dao, lập tức nóng mặt, vội nói “Vì cớ gì huynh đài lại bảo tại hạ là đăng đồ tử?”
 
Tô Tiếu bị Ân Lê Đình đè hai tay lại, phát hiện mình không thể động đậy lấy một tí, không khỏi trợn mắt, khí thế không chịu kém nửa phần “Ngươi đường đường một nam nhân nửa đêm ở trong lều Lộ đại phu định làm cái gì? Không phải đăng đồ tử thì là gì?!”
 
Còn chưa đợi Ân Lê Đình trả lời lại thấy rèm vén lên, là Từ Thiên, chỉ nghe Từ Thiên hỏi “Tô đại phu, sao ngài ở chỗ này?”
 
Tô Tiếu tức giận nói “Chủ quản Từ, tên đăng đồ tử này nửa đêm canh ba nấp trong lều Lộ Dao, e rằng không có ý tốt. Ông mau ném hắn ra!” Nói rồi chỉ vào mũi Ân Lê Đình.
 
Trán Từ Thiên đổ mồ hôi lạnh, vội vàng kéo Tô Tiếu ra nói “Tô đại phu, vị này là Ân lục hiệp phái Võ Đang, là bằng hữu của Lộ đại phu. Tối nay nhất thời không dựng lều kịp, Lộ đại phu muốn ngài ấy nghỉ lại trong lều mình trước.”
 
Tô Tiếu nghe xong, bình tĩnh đánh giá Ân Lê Đình, nhíu mày nói “Phái Võ Đang? Là cái gì? Còn cái gì mà Ân lục hạt [34]? Sao có sáu con mắt còn mù được? Huống chi hắn ở đây thì Lộ Dao ở chỗ nào?”
 
Lần này Ân Lê Đình hoàn toàn dở khóc dở cười, đối phương không phải người giang hồ, chẳng trách được hắn, thế là ôm quyền nói “Phái Võ Đang là môn phái giang hồ, cũng là sư môn của tại hạ, mong công tử đừng nói năng vô lễ. Tại hạ họ Ân tên Lê Đình, Ân lục hiệp gì đó bất quá là bằng hữu giang hồ yêu mến mà tôn xưng thôi.”
 
Từ Thiên đứng bên nói “Ân lục hiệp chớ trách, vị này là Tô đại phu Tô Tiếu, cũng là bằng hữu của Lộ đại phu. Ngài ấy không phải người giang hồ nên không biết đại danh phái Võ Đang.”
 
Ân Lê Đình mỉm cười, hoàn toàn không để bụng “Tô huynh đã không phải người giang hồ thì không biết phái Võ Đang là bình thường mà.”
 
hông biết tại sao, Tô Tiếu càng nhìn người trước mặt càng thấy không vừa mắt, hỏi Từ Thiên “Lộ Dao đâu? Sao không ở Thiện Hòa đường?”
 
Từ Thiên đáp “Trước mắt Lộ đại phu đang ở phủ châu, chỗ đó có một đứa bé ba tuổi bị ác hạch xuất huyết. Hơn một canh giờ trước Lộ đại phu đã tới đó rồi, vừa rồi còn nói với ta nếu gặp ngài thì bảo ngài xong việc qua đó một chuyến.”
 
Tô Tiếu nghe nói Lộ Dao tìm hắn, cũng không để ý việc khác nữa, soạc cẳng chạy đi. Đi được ba bước, bỗng dưng sực nghĩ ra điều gì, quay lại bên cạnh Ân Lê Đình, giằng lấy bình gốm cắm đầy hoa hải đường ban nãy hắn dùng làm vũ khí từ tay chàng, trừng Ân Lê Đình một cái, quay người sải chân đi.
 
Lúc này Ân Lê Đình lại đang nghĩ một chuyện khác, thấy Từ Thiên định đi, vội vàng giữ ông ta lại “Chủ quản Từ, vừa nãy Tô huynh nói lều này là của Lộ Dao? Tại hạ ở chỗ này có ổn không?”
 
Từ Thiên lắc đầu nói “Đây là do Lộ đại phu căn dặn. Một là tối nay chắc Lộ đại phu không có thời gian quay về nghỉ. Hai là thời kỳ đặc biệt, có một số việc không thể chú ý được. Tối nay xin Ân lục hiệp nghỉ ngơi trong này, ngày mai tại hạ sẽ chuẩn bị lều của ngài đàng hoàng.”
 
Ân Lê Đình nghe xong gật đầu, thoáng chần chừ, lại hỏi “Ngày nào Lộ Dao cũng bận rộn như thế ư?”
 
Từ Thiên cười nói “Quả thật ba vị đại phu Lộ, Tô, Âu Dương bận nhất, lại nói những đại phu khác cũng không kém bao nhiêu, thường thường nửa đêm có bệnh nhân tới hoặc là phát bệnh, lại phải tới ngay lập tức. Có điều hôm nay đúng là hơi bận hơn hẳn, chỉ vì một đứa bé ba tuổi nhiễm nặng, trước mắt ba vị đại phu này đều ở phủ châu, hết sức giữ đứa bé. Ân lục hiệp, Tô đại phu thẳng tính nhanh mồm nhanh miệng nhưng y thuật thì rất giỏi, cũng không có ác ý, chẳng qua nói hơi thẳng thừng, chuyện tối nay ngài đừng để trong lòng.”
 
Ân Lê Đình lắc đầu “Tất nhiên là không. Tuy Tô đại phu không phải người giang hồ nhưng tính tình thẳng thắn có mấy phần giống người giang hồ, tại hạ không trách đâu.”
 
Tiễn Từ Thiên đi, Ân Lê Đình nhìn cái lều nửa ngày. Mới đầu không biết đây là lều của Lộ Dao, còn không cảm thấy gì. Bây giờ nghĩ đến đây là nơi Lộ Dao luôn ở, lập tức cảm thấy thân thiết vài phần, ngay cả hai cái rương lạnh tanh, trên rương có một cốc trà mẻ miệng, thêm một cái giường xếp chật hẹp, lúc này nhìn cũng cảm thấy thân thiết hơn. Ánh trăng thật đẹp, bàng bạc trong trẻo lọt qua cửa sổ lều chiếu vào trong. Ân Lê Đình nằm rên giường, dường như có thể ngửi thấy mùi thảo dược thơm mát trên người Lộ Dao, nhớ tới dáng vẻ Lộ Dao dậm chân dậm cẳng hôm nay, dáng vẻ mỉm cười dưới ánh tà dương, nhất thời mặt mày nong nóng, cõi lòng nặng trĩu hơn hai tháng nay bỗng chốc tan biến.
 
[33] Đăng Đồ Tử, đại phu nước Sở. Cụm từ này dùng để chỉ người háo sắc. Cụ thể thì mọi người xem ở đây nhe.
 
http://vietnamese.cri.cn/chinaabc/chapter16/chapter160420.htm
 
[34] Chữ hiệp 侠 (hào hiệp) trong Ân lục hiệp đọc là xiá, chữ hạt 瞎 (nghĩa là mù) đọc là xia ^^
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 124      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
30488
Con đường vấy máu
Tác giả: Kim Bính
view: 359264
Nd: Ngược. HE.
Mãi mãi là bao xa
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 607494
Nơi nào hạ mát
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 321154
Nd: Sủng. HE.
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 529420
Nd: Sủng. HE.
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1436541
Nd: Ngược. HE.
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 990036
Nd: Sủng. HE.
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh
Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên
view: 630051
Nd: Sủng. HE.
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 416223
Nd: HE.
Tuyết lạc trần duyên
Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q
view: 338767
Đá Quý Không Nói Dối
Tác giả: Tâm Doanh Cốc
view: 416841
Nd: Ngược. HE.
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 375332
Nd: HE.
Hôn
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 525815
Nd: Ngược. HE.
Ảnh hậu tái sinh
Tác giả: Mị Bảo
view: 292211
Gia cố tình yêu
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 6474889
Cốt cách mỹ nhân
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 1446429
Nd: Sủng. HE.
Tháng Ngày Ước Hẹn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 452170
Nd: HE.
Xin em đứng đắn chút
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 1524297
Nd: HE.
Cuộc Chiến Chinh Đoạt
Tác giả: Kim Bính
view: 672384
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14917181
Hiền Thê Khó Làm   view 6913257
Em Dám Quên Tôi   view 6872572
Không xứng   view 6840848
Thứ nữ sủng phi   view 6760611
Ân nhân quá vô lại   view 6625681
Mưa ở phía tây   view 6536277
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc