Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Quỷ Dạ Xoa

Tác giả : Hắc Khiết Minh   
Chương 47
<< Trước    / 55      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Thả tôi ra! Đồ khốn! Buông ra.” Anh ôm cô, bay vùn vụt qua cả thành phố, đáp xuống trên ban công nhà mình, sải bước đi vào trong nhà, vào phòng tắm rộng lớn.”Thả tôi xuống!” Cô tức giận hét lên.

 
 Anh không buông tay, chỉ ôm cô vào trong lòng, xả nước ấm.
 
 Dòng nước ấm áp từ vòi sen tuôn ra, xối lên đầu lên mặt hai người, rửa trôi máu trên người anh, nhưng không thể rửa trôi dòng nước mắt không ngừng trào ra từ đôi mắt cô.
 
 “Thả tôi ra!” Cô đưa tay đẩy anh, lại đẩy không nổi, anh vững chãi giống như tường đồng vách sắt.
 
 “Không.” Anh ôm cô thật chặt, nhân lúc cô còn yếu, nhân lúc cô không có nhiều sức lực phản kháng. “Anh xin lỗi, anh rất xin lỗi, anh không cố ý… “
 
 “Tránh ra! Tôi không muốn nghe!” Anh nói được một nửa, thì cô đưa tay bịt tai, đau khổ gào thét. Nhưng giọng anh xuyên qua hai tay, không ngừng truyền đến. Anh ôm lấy cô, cùng cô đứng dưới vòi hoa sen, vội vã giải thích bên tai cô: “Anh chỉ muốn được ở bên em, anh chỉ muốn bảo vệ en, anh chỉ muốn có sức mạnh để bảo vệ em!”
 
 “Anh đã quên tôi!” Cô oán giận chỉ trích, “Anh đã quên!”
 
 Người anh cứng đờ, cố nhịn đau, khàn khàn giải thích: “Anh chưa bao giờ muốn quên em! Anh không biết sẽ biến thành như vậy, anh không biết sẽ quên em, nếu như anh biết, anh tuyệt đối sẽ không đồng ý giúp nữ pháp sư trộm sách. Anh chỉ có mình em, chỉ còn mình em mà thôi… Mất em rồi, có được sức mạnh để làm gì?”
 
 Không cần, cô không muốn tin, cô không muốn lại tin một lần nữa.
 
 Nhiều buồn, nhiều đau, nhiều khổ, tràn ngập tim cô.
 
 Nước mắt không ngừng rơi.
 
 “Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!” Cô nhắm mắt lại, đẩy anh, khóc nói: “Anh tránh ra, tránh ra! Một mình tôi sống rất tốt, rõ ràng một mình tôi vẫn có thể sống tốt! Tôi không cần anh! Anh có nghe không? Tôi không cần anh!!!”
 
 Anh ôm cô gào khóc nghẹn ngào, sợ hãi nói ra khao khát trong lòng: “Nhưng anh cần! Anh cần em!”
 
 Cô sững sờ, nhắm chặt hai mắt, càng bịt chặt tai nhưng vẫn không ngăn được giọng anh.
 
 “Anh cần em… Van xin em, đừng đẩy anh ra, hãy cho anh thêm một cơ hội, hãy nghe anh nói… ” Anh ôm lấy cô gái mình yêu đang run rẩy không ngừng trong ngực, cầu khẩn, từ bỏ tất cả kiêu ngạo và tự tôn, “Em là người duy nhất anh quan tâm, người duy nhất anh muốn có, anh nguyện đánh đổi tất cả để có em! Nhưng khi ấy anh không có gì cả, không có gì cả, anh thậm chí không thể bảo vệ em… ” Anh khàn khàn nói bên tai cô: “Em bảo anh đi, cho nên anh đi, chỉ có những ký ức ở bên em mới giúp anh sống sót trong vực sâu u tối kia. Nếu như anh biết cái giá phải trả để có được sức mạnh là mất đi trí nhớ về khoảng thời gian ở bên em thì anh tuyệt đối sẽ không đồng ý… Chứ đừng nói chi … “
 
 Anh nghẹn ngào, nước mắt lăn xuống: “Chứ đừng nói đến… Làm tổn thương em… “
 
 Giọng anh nhỏ gần không thể nghe thấy, nhưng cô lại nghe rất rõ ràng.
 
 Cô có thể cảm nhận được sự run rẩy của anh, nghe thấy đau đớn trong giọng anh.
 
 Rõ ràng có nước ấm đang xối xuống nhưng cô vẫn biết người đàn ông kề sát bên tai mình đang khóc. Nước mắt của anh còn nóng hơn nước, nhỏ lên bàn tay cô, lên vai cô nhỏ, nóng như vàng nung.
 
 “Xin lỗi… Đã quên em… Anh không cố ý, anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em… Anh chưa bao giờ muốn quên… Nhưng anh không dám đối mặt… Không muốn tin…”
 
 Anh không thể phát ra thành tiếng, không trọn vẹn thành câu, không thể nào biểu đạt sự hối hận khi tự tay cướp đi sự sống của cô.
 
 “Em chết… Là tại anh… ” Nhớ lại chuyện đó gần như lăng trì anh, anh ôm lấy người con gái mình yêu, đau đớn tan nát cõi lòng, khàn giọng thổ lộ: “Đau lắm… Đau lắm… Anh không thể chịu nổi… Anh yêu em… Em là báu vật duy nhất của anh… Sao anh lại quên em… Sao có thể tự tay cướp đi tính mạng em… Sao có thể ngu xuẩn lạnh lùng như thế… ” Đau đớn tỏa ra từ anh rõ ràng đến thế. Cô không muốn nghe, nhưng không thể nào không nghe; cô không muốn cảm nhận, nhưng không thể nào trốn tránh. Anh hít một hơi thật sâu, run giọng thừa nhận, “Anh không dám thừa sai lầm lầm của mình… Cho nên trốn tránh… Cho nên lại quên… “
 
 Đau đớn ấy rung chuyển tim cô. 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 55      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
32960
Ma kính
Tác giả: Mạc Nhan
view: 161195
Nd: HE.
Vẽ Mắt
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 146054
Nd: HE.
Hoa Thiên Cốt
Tác giả: Fresh Quả Quả
view: 519326
Thượng Tiên
Tác giả: Thị Kim
view: 345359
Nd: HE.
Thay tim
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 298700
Lãng Tử Xinh Đẹp
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 194670
Nd: HE.
Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư
Tác giả: Đường Thất Công Tử
view: 532407
Nd: Ngược. HE.
Tiệm Quan Tài Phố Tây
Tác giả: Toái Dạ
view: 198069
Tru tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
view: 1581256
Quỷ Dạ Xoa
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 230102
Nd: Ngược. HE.
Bỉ Ngạn Hoa
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 378525
Vài lần hồn mộng
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 217227
Nd: HE.
Mạnh Bà Truyền
Tác giả: Lý Triều Cẩn
view: 409322
Nd: SE.
Người Yêu Ơi Đi Nào
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 383366
Nd: Sủng. HE.
Vương phi trở về
Tác giả: Thục Khách
view: 579066
Cẩm Tâm
Tác giả: Công Tử Bạch
view: 331557
Nd: SE.
Phù sinh mộng, tam sinh ước
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 313635
Nd: Ngược. HE.
Liên Hoa Yêu Cốt
Tác giả: Liên Tuyết Tử Thần
view: 371315
Nd: SE.
Mùa hoa rơi gặp lại chàng
Tác giả: Thục Khách
view: 367916
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14297739
Hiền Thê Khó Làm   view 5489076
Em Dám Quên Tôi   view 5440563
Thứ nữ sủng phi   view 5375982
Không xứng   view 5375467
Ân nhân quá vô lại   view 5236314
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc