Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Heath trao đổi cái nhìn cảm thông với các cậu chàng, rồi hoàn toàn tập trung vào Annabelle, nói nhẹ nhàng và bình tĩnh. “Kể cho tôi nghe chuyện này xảy ra như thế.”

 
Annabelle vung tay lên. “Tôi không biết. Trong mùa hè, chỉ có Dean ghé qua. Rồi anh ta đưa Jason và Dewitt tới cùng. Rồi Arté yêu cầu tôi để mắt tới Sean, vì vậy tôi mời cậu ta qua – chỉ một lần thôi, phiền cô – và anh ta xuất hiện cùng Leandro và Matt. Một anh chàng Ngôi Sao ở đây, một anh chàng Gấu ở đó… Cái này dẫn tới cái kia. Và giờ tôi có cuộc chè chén tiềm năng chết người trong tay mình, ngay giữa phòng khách.”
 
“Tôi đã nói chị không nên lo lắng về điều đó,” Jason nói. “Đây là lãnh địa trung lập.”
 
“Ừ, phải rồi.” Mắt cô toé lửa. “Lãnh địa trung lập cho đến khi ai đó nổi điên, và rồi tất cả sẽ nổi điên.”
 
“Chúng tôi lấy làm tiếc, Annabelle, nhưng hình như chị mất mấy cái sửa sổ phía trước và một nửa tầng hai.”
 
“Người duy nhất nổi điên kể từ khi chúng tôi đến đây chính là chị,” Sean nói thầm.
 
Trên mặt Annabelle hiện lên vẻ đằng đằng sát khí buồn cười đến mức Eddie phát sặc – hoặc có thể do phân bón hoa violet châu Phi – phun bia ra ngoài đường mũi, khiến tất cả mọi người đều tán dương.
 
Annabelle quay phắt sang Heath, chộp phần trước áo sơ mi của anh trong hai nắm tay, kiễng chân, và rít lên với anh qua hai hàm răng nghiến chặt. “Họ sẽ say xỉn, và rồi một trong số những tên ngốc này sẽ đâm sầm chiếc Mercedes của anh ta vào chiếc xe chở đầy các bà sơ. Và tôi sẽ bị liên quan. Đây là Illinois. Chúng ta có luật dành cho chủ nhà trong tiểu bang này.”
 
Đây là lần đầu tiên Heath thất vọng về cô. “Cô quên không lấy chìa khoá xe của họ à?”
 
“Tất nhiên tôi đã giấu kín chúng đi rồi. Anh nghĩ tôi ngốc sao? Nhưng…”
 
Cửa trước bật mở, và ngài Robillard nóng bỏng chết người nhảy điệu van với cặp kính Oakleys, hoa tai kim cương và đôi ủng cao bồi. Anh chàng vẫy tay bằng hai ngón giống như vị vua chết tiệt của vương quốc Anh.
 
“Ôi, khỉ thật. Giờ thì hãy giết tôi đi.” Nắm tay Annabelle trên chiếc áo sơ mi của anh trở nên chặt hơn. “Ai đó sẽ đưa cậu ta ra ngoài. Tôi có thể cảm nhận được điều đó. Rồi cuối cùng cậu ta không gãy tay thì cũng bị què, và rồi tôi sẽ phải đương đầu với Phoebe.”
 
Heath nhẹ nhàng nới lỏng các ngón tay của cô ra. “Bình tĩnh nào. Anh chàng người tình có thể tự lo cho mình được.”
 
“Tất cả những gì tôi muốn là trở thành bà mối. Điều đó quá khó hiểu sao? Một bà mối đơn giản.” Cô đứng trở lại bằng gót chân. “Cuộc đời thật tồi tệ.”
 
Leandro cau mày. “Annabelle, chị bắt đầu khiến tôi lo lắng rồi đấy.”
 
Ba sải chân dài đưa Robillard tới bên cô. Anh nhìn Heath hồi lâu, rồi vòng tay quanh Annabelle và hôn mạnh lên môi cô. Cơn cuồng nộ bùng nổ sau mi mắt Heath. Tay trái anh nắm lại thành nắm đấm, nhưng đây là nhà Annabelle. Và cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu anh làm những gì anh muốn.
 
“Annabelle là của tôi,” Dean tuyên bố khi anh kết thúc nụ hôn và nhìn chằm chằm vào mắt cô. “Bất cứ ai làm phiền cô ấy sẽ phải đương đầu với tôi… và đường tấn công của tôi.”
 
Annabelle có vẻ khó chịu, điều này khiến Heath cảm thấy tốt hơn nhiều. “Tôi có thể tự chăm lo cho bản thân. Điều mà tôi không thể đương đầu là một ngôi nhà đầy những trẻ nít say xỉn.”
 
“Điều đó thật khó nghe,” Eddie nói, có vẻ bị xúc phạm.
 
Dean vuốt ve vai cô. “Các bạn biết phụ nữ có bầy có thể vô lý thế nào rồi đấy.”
 
Quá nhiều cái đầu bắt đầu gật gù.
 
“Em yêu, em đã kiểm tra như anh đã báo chưa?” Dean lại trượt cánh tay xuống vòng quanh người cô. “Em đã biết liệu em có mang trong mình đứa con yêu của anh hay không chưa?”
 
Rõ ràng Annabelle thấy thế là quá lắm rồi, bởi cô cười phá lên. “Tôi cần một chai bia.” Cô chộp lấy chai bia của Tremainne và uống cạn phần còn lại.
 
“Chị không nên uống nếu chị có thai,” Eddie Skinner cau mày nói.
 
Leandro đánh mạnh vào đầu Eddie.
 
Heath nhận ra anh đang có khoảng thời gian vui vẻ nhất trong nhiều tuần qua.
 
Điều đó nhắc anh nhớ đến Delaney.
 
Annabelle quá bận rộn nên không phát hiện ra cô ấy qua đám đông, và Delaney không di chuyển khỏi chỗ đứng ngoài hiên trước nhà. Cô đứng tựa lưng vào tường và nụ cười dễ thương vĩnh cửu đóng băng trên mặt, nhưng mắt cô đờ đẫn và có chút hoang dã. Delaney Lightfield, kỵ sĩ, vô địch bắn bồ câu, tay chơi golf, người trượt tuyết kỳ cựu, chỉ vừa mới thoáng thấy tương lai của cô, và cô không thích những gì cô vừa thấy.
---
“Đừng ai để tôi ăn nhiều hơn một cái nem rán nhé.” Annabelle đặt chai bia không lên chồng tạp chí. “Giờ tôi gần như không thể kéo khoá quần bò lên được rồi.” Cô nhướn mắt nhìn Eddie đang cau mày nhìn cô. “Và tôi không có thai.”
 
Robillard vẫn muốn gây chuyện. “Chỉ bởi anh đã không làm hết sức. Tối nay chúng ta sẽ giải quyết chuyện đó, em yêu.”
 
Annabelle đảo mắt nhìn quanh để tìm một chỗ ngồi xuống, nhưng tất cả ghế đều đã bị chiếm chỗ, vì thế cuối cùng cô ngồi trên đùi Sean. Cô ngồi trên đó nghiêm nghị nhưng thoải mái. “Và tôi chỉ có thể ăn một miếng pizza thôi.”
 
Heath cần làm gì đó với Delaney, và anh đi về phía cô. “Xin lỗi về chuyện này.”
 
“Em nên hoà đồng.” Delaney nói quả quyết.
 
“Nếu em không muốn thì không cần đâu.”
 
“Chỉ là… chỉ hơi quá sức chịu đựng một chút. Ngôi nhà thì quá nhỏ, và có quá nhiều người.”
 
“Chúng ta hãy ra ngoài.”
 
“Vâng, có lẽ như thế tốt hơn.” 
 
Heath dắt cô ra ngoài hiên. Mất một lúc, họ không nói gì cả. Delaney nhìn chằm chằm vào ngôi nhà bên kia đường, hai tay ôm quanh người. Anh tựa vai vào thùng thư, chiếc hộp nhẫn nặng nề ép vào hông anh. “Anh không thể bỏ mặc cô ấy.” Anh nói.
 
“Ồ, không, không. Em không mong anh làm thế.”
 
Anh đút hai tay vào trong túi. “Anh đoán em cần nhìn thấy cuộc sống của anh như thế này. Đây là ví dụ tương đối tốt.”
 
“Vâng. Chỉ là em thật ngốc nghếch. Em đã không…” Cô nở nụ cười tự chế nhạo mình, đầy căng thằng. “Em thích khán đài hơn.”
 
Anh hiểu, và anh mỉm cười. “Khán đài giữ một khoảng cách với thực tế.”
 
“Em xin lỗi,” cô nói, “Em đã hình dung nó khác.”
 
“Anh biết.”
 
Ai đó lại vặn nhạc to lên. Cô trượt hai ngón tay cái dưới cổ áo khoác và nhìn quanh. “Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi hàng xóm gọi cảnh sát.”
 
Cảnh sát có xu hướng phớt lờ khi những vẫn động viên hàng đầu của thành phố không biết cư xử, nhưng anh không tin rằng điều đó có thể trấn an cô.
 
Ngón tay cô lần theo chuỗi ngọc trai. “Em không hiểu làm thế nào Annabelle có thể thoải mái đến như thế với tất cả sự hỗn loạn đó.”
 
Anh chọn cách giải thích đơn giản nhất. “Cô ấy có mấy người anh trai.”
 
“Em cũng vậy.”
 
“Annabelle là người dễ trở nên buồn chán. Anh cho là em có thể nói cô ấy tự tạo niềm vui cho mình.” Cũng giống như anh.
 
Cô lắc đầu. “Nhưng nó thật… hỗn loạn.”
 
Đó chính xác là lý do Annabelle để bản thân liên quan đến chuyện này.
 
“Cuộc sống của anh tương đối hỗn loạn,” anh nói.
 
“Vâng. Giờ thì em thấy điều đó.”
 
Vài khoảnh khắc im lặng trôi qua. “Em có muốn anh gọi taxi cho em không?” anh nói khẽ.
 
Cô chần chừ, rồi gật đầu. “Có lẽ như vậy tốt hơn.”
 
Trong lúc chờ đợi xe, họ xin lỗi lẫn nhau, cả hai đều nói những điều tương đối giống nhau, rằng họ nghĩ chuyện sẽ có kết quả, nhưng họ đã phát hiện ra không phải như vậy. Mười phút chờ taxi kéo dài mãi mãi. Heath đưa cho người tài xế năm mươi đô la và giúp Delaney vào trong xe. Cô ngước lên mỉm cười với anh, trầm tư nhiều hơn là buồn bã. Cô là người phụ nữ tuyệt vời, và anh thoáng hối hận rằng mình không phải mẫu đàn ông có thể hài lòng với sắc đẹp, bộ óc, sự thông minh và khả năng thể thao. Không, chính nhân tố Tinker Bell đã lôi kéo anh. Khi chiếc taxi đi khỏi, lần đầu tiên kể từ đêm họ gặp nhau anh cảm thấy thư thái.
 
Đồ ăn tới trong khi họ đợi bên ngoài, nhưng khi anh quay vào trong nhà, không ai ăn uống gì hết. Thay vào đó, tất cả mọi người dồn hết vào trong phòng khách, nhạc đã vặn nhỏ xuống, sự chú ý của mọi người tập trung vào chiếc mũ lưỡi trai NASCAR ngửa lên đặt ở gần chân của Annabelle. Lúc tiến lại gần hơn. Anh nhìn thấy đủ loại đồ trang sức kim cương đang sáng chói ở đáy mũ.
 
Annabelle nhìn thấy anh và cười toe. “Mọi người chờ tôi nhắm mắt lại, nhặt một món lên, và ngủ với chủ nhân của món đồ trang sức đó. Một đổi một. Chuyện đó hẳn phải vui như thế nào?”
 
Dean ngẩng đầu nhìn từ phía bên kia của căn phòng. “Chỉ để anh biết thôi, Heathcliff, cả hai chiếc hoa tai của tôi vẫn còn ở trên tai.”
 
“Đó là vì cậu rẻ tiền.” Dewitt Gilberr, cầu thủ bắt bóng ở thil của Dean, vỗ vào lưng anh.
 
Annabelle mỉm cười với Heath. “Họ chỉ đang cư xử ngu ngốc thôi. Họ biết tôi sẽ không làm thế.”
 
“Chị có làm đấy,” Gray Sweeney nói. “Có tới 15 cara trong chiếc mũ đó.”
 
“Khỉ thật. Tôi luôn muốn được ngủ với một cô nàng tóc đỏ tự nhiên.” Reggie O’Shea cởi phắt cây thánh giá có hình Chúa Jesu nạm kim cương đeo trên cổ và bỏ vào trong mũ.
---
Những người đàn ông nhìn chằm chằm vào cây thánh giá.
 
“Cái đó sai rồi.” Leandro nói.
 
Những tiếng thì thầm vang lên thoả thuận rằng Reggie sẽ lấy lại sợi dây chuyền của anh ta.
 
Annabelle thở dài, và Heath nghe thấy vẻ hối hận thành thật với Chúa trong giọng cô. “Chuyện này thật vui, nhưng đồ ăn nguội rồi. Sean, bộ hoa tai lộng lẫy thật đấy, nhưng mẹ cậu sẽ giết tôi mất.”
 
Chưa nói đến những gì Heath sẽ làm.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 58      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
46041
Ăn xong chùi mép
Tác giả: Phi Cô Nương
view: 615734
Nd: Sủng. HE.
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 330218
Nd: HE.
Mị Hương
Tác giả: Cống Trà
view: 318476
Nd: HE.
Vương phi thần trộm
Tác giả: An Dĩ Mạch
view: 452273
Dê ác đánh sói
Tác giả: Cổ Linh
view: 368328
Nd: Ngược. HE.
Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý!
Tác giả: Sữa chua be be
view: 362972
Nd: Sủng. HE.
Ngọc tỏa Dao đài
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 418180
Nd: HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 307249
Nd: HE.
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 409940
Nd: HE.
Hai “cầm” cùng vui
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
view: 376362
Nd: HE.
Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!
Tác giả: Cố mạn
view: 318888
Nd: Sủng. HE.
Động Tiên Ca
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 470195
Nd: Sủng.
Nghịch Thần
Tác giả: Đào Đào Nhất Luân
view: 459380
Nd: HE.
Chân Ngắn, Sao Phải Xoắn
Tác giả: Huyền Lê
view: 551462
Công chúa Quý Tính
Tác giả: Tựu Mộ
view: 362663
Nd: HE.
Tình Phi Đắc Ý
Tác giả: Hạ Quảng Hàn
view: 556303
Nd: HE.
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 761376
Từng đóa bọt sóng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 413957
Nd: HE.
Đừng Kiêu Ngạo Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 1700324
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14863415
Hiền Thê Khó Làm   view 6888228
Em Dám Quên Tôi   view 6844556
Không xứng   view 6809330
Thứ nữ sủng phi   view 6740011
Ân nhân quá vô lại   view 6604669
Mưa ở phía tây   view 6512896
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc