Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nữ phụ là vô tội

Tác giả : Tiểu Cô Tử   
Chương 7: Ta Oan Uổng
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Tiết Tình giống như chạm điện một dạng đột nhiên thu hồi ánh mắt, lại nhẹ chân nhẹ tay đi tới cái bàn gần đó, ngồi đối diện Lưu Huỳnh, cái bàn tựa vào bên tường, Tiết Tình dựa vào nhĩ lực hơn người có thể nghe được thanh âm bên phòng cách vách. Chớ hoài nghi, Tiết Tình là cố ý ngồi ở chỗ này , thân là nữ phụ nàng tại sao có thể không chú ý động tĩnh nữ chủ, rót cho mình ly trà, nhịp tim nâng lên, chú ý vang động tường bên kia.

 
Tiếng mở cửa, thanh âm vải vóc ma sát, thanh âm vật nặng bị thả vào trên giường, thanh âm vải vóc ma sát, thanh âm vải vóc, thanh âm ma sát, xen lẫn thanh âm rên rỉ rất nhỏ của Nam Cung Lạc Lạc. Tiết Tình tay cầm ly trà thật chặt, nghe được thanh âm, trong óc nàng có thể tưởng tượng ra hình ảnh chân thực giống như điện ảnh, Hái Hoa Tặc ôm Nam Cung Lạc Lạc vào phòng, đem nàng đặt lên trên giường, đang cởi y phục của nàng. Nam Cung Lạc Lạc không chỉ là trúng mê hương, còn có xuân dược, xuân dược quả nhiên là Linh Đan Diệu Dược tài ba nhất trong ngôn tình cổ đại, Nam Cung Lạc Lạc hiện tại liền tựa như kim liên phụ thể. Rất nhanh, trừ tiếng rên rỉ của Nam Cung Lạc Lạc ra có tiếng nam nhân nặng nề thở dốc, đối với cảnh tượng kích tình như trong tiểu thuyết lãng mạn đối với Tiết Tình mà nói, tường bên kia đang làm gì nàng rõ như lòng bàn tay, trong đầu không tự chủ nghĩ đến hình ảnh kia, hơi có chút ngượng ngùng.
 
Lưu Huỳnh ngồi đối diện Tiết Tình, cũng chú ý thanh âm sát vách, trên mặt hắn không có biểu hiện gì lớn, nhưng là không thể nghi ngờ hắn cũng biết chuyện sát vách đang xảy ra. Tiết Tình phát hiện tình hình bây giờ chính là nàng và sư điệt mình đang cùng nhau ngồi quan sát phim AV (1) không có hình ảnh, thật không có nhân tính! Quá táng tận lương tâm rồi ! Mặt của nàng đỏ bừng ra.
 
Căn cứ theo tiểu thuyết đặt ra, Hái Hoa Tặc mới vừa cởi y phục Nam Cung Lạc Lạc, hôn hai cái, sờ mấy cái, Diêm Minh thánh đấu sĩ liền từ trên trời giáng xuống cứu đi Lạc Lạc Athena, sau đó Diêm Minh như thế nào giúp Lạc Lạc giải độc trước cũng không đề cập tới, lần đầu tiên của Lạc Lạc là cho Diêm Minh không có chỗ cho Hái Hoa Tặc đây là khẳng định, nhưng Diêm Minh thế nào cho đến bây giờ không có tới, thanh âm sát vách đã gần như kịch liệt, Diêm Minh ngươi tại sao đến giờ còn chưa đến. . . . . . Tiết Tình khẩn trương đứng lên, có lẽ mình phải làm chút gì, dù sao cưỡng dâm đối với một nữ nhân tổn thương quá lớn.
 
Đột nhiên, tiếng thở dốc cùng rên rỉ dừng lại, thanh âm sát vách trở nên rất cổ quái, có rõ ràng âm thanh rơi nước. Nghe nói nữ nhân khi đến thời điểm XX sẽ ướt át, rớt thật nhiều nước. . . . . . Này cũng thật quá ướt đi! Tiết Tình hoài nghi mình nghe lầm, định đem lỗ tai áp vào trên tường muốn nghe rõ hơn. Nhưng, sát vách đã không có tiếng vang, ngược lại cửa phòng của mình bị người khác một cước đá văng.
 
Diêm Minh đứng ở trước cửa, trong ngực ôm Nam Cung Lạc Lạc, Nam Cung Lạc Lạc vẫn hôn mê , lộ ra cánh tay trắng nõn cùng bắp đùi, trên người xốc xếch khoác các loại y phục, trên mặt nàng vẫn điềm tĩnh như cũ, khóe mắt mang theo lệ, bộ dáng điềm đạm đáng yêu vừa thấy đã thương. Nếu như muốn bình luận một chữ "Nhất", người Tiết Tình không muốn thấy nhất là Diêm Minh, Nam Cung Lạc Lạc tay trói gà không chặt, nàng chỉ là khí thế tương đối suy, nhưng Diêm Minh hắn là có triệu chứng gián đoạn tính điên cuồng giết người, Tiết Tình nhìn thấy hắn liền rùng mình hoàn toàn là phản ứng bản năng cầu sinh sinh vật.
 
"Tiết Tình! Ngươi thật to gan!" Diêm Minh nổi giận, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tiết Tình.
 
Nhìn thấy Diêm Minh, Lưu Huỳnh lập tức đứng dậy đứng ở bên cạnh Tiết Tình, ngón tay trắng noãn đã nắm chuôi Thanh vân kiếm. Diêm Minh một tiếng nói làm Tiết Tình sợ đến tâm run run rẫy rẫy, trong đầu chỉ có không ngừng tuần hoàn hai chữ "Muốn sống, muốn sống, muốn sống, muốn sống…" , nghĩ cố giả bộ bình tĩnh thanh âm lại không ngừng run rẩy: "Đại gia, ngài, ngài đây là thế nào? Có chỗ nào không hài lòng?"
 
"Ngươi đừng cho là ta có thể vẫn mặc kệ hành động của ngươi, lại dám chỉ điểm Hái Hoa Tặc xuống tay với Lạc Lạc." Sắc mặt của Diêm Minh âm trầm đến đáng sợ.
 
Đây quả thực là chuyện buồn cười nhất Tiết Tình ở thế kỷ này nghe được, nàng chỉ điểm Hái Hoa Tặc xuống tay với Nam Cung Lạc Lạc? Này, đại gia ngươi tỉnh giùm có được hay không, hôm nay không phải Cá tháng Tư!
 
Thấy dấu hiệu Tiết Tình không có thừa nhận sai lầm, Diêm Minh một tay ôm Nam Cung Lạc Lạc, một cái tay khác đưa đến trước mặt, chưởng một phát, bọc hành lý da sói tuyết trên giường như bị nam châm hút bay đến trong tay hắn, hắn đem bọc hành lý hướng không trung quăng lên, tất cả những thứ trong bọc hành lý gì đó rối rít từ không trung rơi xuống, Diêm Minh đưa tay chộp lấy một bình thuốc sứ trắng nói: " Hợp Hoan Tán của Thanh Bình Nhạc, người bình thường làm sao có thể lấy được, đừng nói với ta , Linh Vũ phái các ngươi luôn luôn tự cho mình thanh cao đã dùng tới vật này rồi hả ?"
 
Nam Cung Lạc Lạc bị hạ thuốc chính là Hợp Hoan Tán, thuốc này quả thật khó có được, nhưng là không thể nói rõ chính là nàng cho Hái Hoa Tặc ."Ta. . . . . . Ta. . . . . . Ngươi gần đây cũng không tới tìm ta, ta sợ ngươi bị hồ ly tinh khác cướp đi, liền mua cái này. . . . . ." Tiết Tình cúi xuống, ấp úng nói, ông trời a, muốn nàng làm sao giải thích cho Diêm Minh xuân dược là thánh vật ở trong lòng nữ xuyên qua.
 
"Ta tìm hay không tìm nữ nhân cũng đều không liên quan đến ngươi, nhớ ngươi chỉ là nữ sủng của ta." Diêm Minh lôi cổ áo Tiết Tình xách nàng đến gần mặt mình, bởi vì cổ áo bị giơ lên, lộ ra một mảng da thịt trắng mẩy, bươm buớm Mặc Sắc lộ ra một nửa cánh, tựa như dấu ấn đầy tớ một dạng khiến Tiết Tình cảm thấy khó chịu.
 
Thấy Diêm Minh đánh Tiết Tình, Lưu Huỳnh không thể nhịn nữa, Thanh Vân kiếm dứt khoát ra khỏi vỏ, ở phòng mờ mờ lóe ra ánh sáng, ánh mắt của Tiết Tình nhanh chóng bắt được kiếm quang, tránh thoát tay Diêm Minh, thân thể đánh về phía Lưu Huỳnh, đôi tay ôm lấy hai cánh tay của hắn, dùng phần bụng ngăn cản chuôi kiếm đem Thanh vân kiếm lần nữa áp trở về sao. Một loạt động tác nhìn giống như đang bảo vệ Diêm Minh, thật ra thì nàng thật muốn bảo vệ Lưu Huỳnh, nam chủ không phải là người ngươi nghĩ đụng là có thể đụng a, lấy trong tiểu thuyết đặt ra, coi như sư phụ của Tiết Tình nàng sống lại đều không phải là đối thủ Diêm Minh, huống chi là Lưu Huỳnh.
 
Thấy Tiết Tình như cũ bất chấp tất cả bảo hộ mình, tâm tình của Diêm Minh hơi khá hơn một chút, Tiết Tình là con cờ quan trọng nhất mà hắn để ở trong võ lâm chính phái, nhịn thêm một chút, chờ sự nghiệp lập thành rồi dọn dẹp nàng đều được, sắc mặt Diêm Minh hòa hoãn chút, hướng Tiết Tình nói: "Chuyện này lần sau không được tái phạm, đừng có làm gì Lạc Lạc, nếu không. . . . . ." Diêm Minh cho Tiết Tình một ánh mắt hung ác, Tiết Tình rất phối hợp rùng mình.
 
Nam Cung Lạc Lạc trong ngực Diêm Minh đúng lúc rên rỉ một tiếng, trên mặt nàng một mảnh ửng hồng, thân thể ưỡn ẹo muốn thoát y phục khoác trên người , Diêm Minh biết nàng không thể đợi thêm, có lẽ hắn cũng không thể đợi thêm, xoay người rời đi.
 
Tiết Tình đưa mắt nhìn Diêm Minh ôm mỹ nhân rời đi, đại não từ sợ hãi với Diêm Minh chuyển tới xúc cảm da thịt với Lưu Huỳnh, cánh tay Lưu Huỳnh nhìn mảnh khảnh, trên thực tế thật có bắp thịt, Tiết Tình cảm thấy đây là một thân thể của nam nhân đồng thời lại cảm thấy hắn mềm mại giống như nữ nhân một dạng. Chờ Diêm Minh đi xa Tiết Tình mới dám buông Lưu Huỳnh ra, người đến người đi quá vội vàng, nghĩ lại nếu ở đô thị chắc chắn sẽ không cho nàng cơ hội ôm lấy một nam nhân xa lạ, nữ xuyên qua quả nhiên có nhiều phúc lợi, coi như ngươi nhất định bị chết thảm thiết cũng sẽ để cho ngươi hưởng hết diễm phúc.
 
Thân thể Lưu Huỳnh có chút cứng ngắc, Tiết Tình buông tay ra hắn vẫn ngẩng ngơ lui về phía sau một bước, mặc dù biết nàng chỉ là muốn bảo vệ Diêm Minh, trong lòng vẫn có một chút dòng nước ấm lượn quanh.
 
Diêm Minh cứu Nam Cung Lạc Lạc, Hái Hoa Tặc này thì sao? Tiết Tình nhớ tới sự tồn tại của tên đó, chạy đến phòng bên cạnh, cửa phòng mở rộng ra, Tiết Tình đứng ở trước cửa là có thể nhìn thấy cảnh tượng trong nhà, thê thảm không nỡ nhìn, Hái Hoa Tặc đang sống sờ sờ bị xé rách mà chết, giống như một bãi bùn lầy xụi lơ trên mặt đất, cơ hồ mất đi hình người, thì ra là mới vừa rồi nghe được thanh âm chảy nước là thanh âm giọt máu rơi trên đất. Nhớ cảnh Tiết Tình chết trong tiểu thuyết cũng không có mỹ quan, có thể so với bùn lầy trên đất còn khó coi hơn sao? Tiết Tình hoảng hốt một hồi, giống như thi thể trên đất chính là tương lai của mình, tương lai vai phụ, nàng ngồi chồm hổm trên mặt đất, cách cỗ huyết nhục rất gần, mặc cho huyết khí ngất trời quấy rầy khứu giác bén nhạy của nàng, nơi này không phải địa điểm Nam Cung Lạc Lạc cùng Diêm Minh nên gặp nhau lần nữa, cũng không phải là thời gian nên gặp nhau, sai lầm thời gian sai lầm địa điểm, duy nhất chính xác là vai phụ đáng chết vẫn là chết thảm như vậy, Tiết Tình rất sợ hãi , rất sợ, coi như nàng hao hết tâm lực cũng trốn không thoát tình tiết trong nguyên tác, nàng không muốn bị vạn người thóa mạ, không muốn ở trong tù Võ Lâm minh chịu hết khi dễ, không muốn bị Tiêu Quy Ứng xem thường chặt đầu xuống a.
 
Một nữ nhân đi ngang qua phòng nghỉ liếc mắt nhìn, lập tức, tiếng thét chói tai vang dội khách sạn, khách ở dưới phòng cũng bị tiếng thét chói tai hấp dẫn, từ từ tụ lại đến gian phòng này. Người kia là ai? Nam nhân này là ai? Nữ nhân này là người nào? Có khá nhiều người giang hồ vây tới đây nghị luận, "Nhìn, nam nhân kia trên y phục có hoa văn Thanh Phong của Linh Vũ phái " có người kiến thức rộng nói như vậy, "Thì ra là đại hiệp Linh Vũ phái " nghe nói bên trong có người của Linh Vũ phái, càng nhiều người tụ lại tới đây.
 
"Nhường một chút, các vị nhường một chút!" Tiểu nhị hét lớn, tạo ra một con đường cho chưởng quỷ mình, chưởng quỹ mập lùn đi từ từ xuyên qua đám người, chạy đến bên cạnh Tiết Tình.
 
"Nữ hiệp, này. . . . . ." Chưởng quỹ làm khó nói, người trong giang hồ đánh đánh giết giết mặc dù rất bình thường, nhưng để trong tiệm hắn có người chết tóm lại khiến hắn khó làm ăn rồi.
 
"Mấy ngày nay Hái Hoa Tặc gây án chính là hắn, phiền toái chưởng quỹ mua cỗ quan tài chôn cất rồi." Tiết Tình móc ra một thỏi bạc kín đáo đưa cho chưởng quỹ: "Tuy là ác tặc, nếu chết rồi, hãy để cho hắn nhập thổ vi an(2)."
 
Chưởng quỹ lập tức vui vẻ ra mặt, đem bạc Tiết Tình đẩy trở về: "Nữ hiệp giết Hái Hoa Tặc đáng đâm ngàn đao chính là Ân Nhân Ô Trấn chúng ta, làm sao có thể thu tiền của người được."
 
Cái thiếu phụ từng hướng chưởng quỹ hỏi thăm Hái Hoa Tặc cũng ở đây, nhìn thi thể sau cất giọng hướng Tiết Tình nói: "Người cũng không phải do ngươi giết, Linh Vũ phái chính là dùng kiếm, nhưng tên tặc này là bị người tay không xé rách mà chết, nhìn cô nương cùng công tử cũng không giống người có khí lực lớn như vậy."
 
"Không phải ta giết, lúc ta tới hắn đã chết." Tiết Tình nói như vậy.
 
"Thủ đoạn quá độc, lại đem người sống xé rách, võ lâm chính phái đều sẽ không làm thế, chỉ có thể là người của hoang mạc." Thiếu phụ tiếp tục nói.
 
Nghe được hai chữ hoang mạc, đám người liền xôn xao, võ lâm cùng hoang mạc tranh đấu không biết bắt đầu từ lúc nào, cũng không biết lúc nào sẽ kết thúc, hai bên đều tiêu diệt lẫn nhau, người hoang mạc làm việc rất hung dữ, trong mắt người ở chỗ này chính là hóa thân ma quỷ, cũng khó trách bọn họ rất sợ. Chỉ là thiếu phụ đã đoán đúng, đúng là do người hoang mạc, nhưng không phải là người hoang mạc bình thường, mà là thủ lĩnh hoang mạc.
 
"Mọi người không nên hoảng sợ, người đã đi nha." Một câu nói của Lưu Huỳnh liền khiến chung quanh lập tức an tĩnh, uy tín của Linh Vũ phái ở võ lâm cũng rất tốt.
 
Dưới sự hiệp trợ của Tiết Tình cùng Lưu Huỳnh, chưởng quỹ mới sơ tán quần chúng vây xem, tiểu nhị đã thở hổn hển mang đến một cỗ quan tài. Hái Hoa Tặc đại ca, mặc dù ngươi máu chảy tương đối nhiều, dầu gì ngươi vẫn là toàn thây, còn có người giúp ngươi nhặt xác, tội nghiệp, ai cho ngươi không có mắt đi chọc nữ chủ, lần sau đầu thai nhớ, hỏi thăm người phía sau đài rồi mới xuống tay.
 
(1) AV: Phim sex
 
(2) nhập thổ vi an: vào đất bình yên
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
68186
Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý!
Tác giả: Sữa chua be be
view: 325686
Nd: Sủng. HE.
Cửu gia đừng làm vậy
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 946261
Nd: HE.
Gái Già Xì Tin
Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
view: 383057
Nd: HE.
Em không vào địa ngục thì ai vào
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 786508
Nd: Sủng. HE.
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1098701
Nd: HE.
Đường gia Tiểu Miêu
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 427347
Nd: HE.
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 437853
Nd: Sủng. HE.
Nữ vương dẫm đạp anh đi
Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực
view: 550535
Nd: Ngược. HE.
Nhất dạ thâu hoan
Tác giả: A Bối
view: 555994
Nd: HE.
Yêu nghiệt nhà ta
Tác giả: Cầu Mộng
view: 473697
Chạy đâu cho thoát
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 493782
Nd: HE.
Thượng Thần, Ngài Hạ Lưu!
Tác giả: Tử Diên Vỹ
view: 2501973
Nd: HE.
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 223201
Nd: HE.
Yêu Em Thật Xui Xẻo
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 870865
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14066916
Hiền Thê Khó Làm   view 2820140
Em Dám Quên Tôi   view 2774408
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc