Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Năm tháng là đóa hoa nở hai lần

Tác giả : Đường Thất Công Tử   
Chương 7: Chúng ta là bạn bè cả đời
<< Trước    / 35      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Tôi buộc phải ở bên Lâm Kiều và Tô Kỳ chịu giày vò trong nước sôi lửa bỏng, lại một học kỳ nữa bắt đầu.
Buổi sáng đến trường đợi bọn họ, giữa trưa ăn cơm đợi bọn họ, buổi chiều tan trường lại đợi bọn họ. Điều này rất nhanh làm cho tôi trở thành một học sinh ham đi học cũng ham đi WC. Bởi vừa đi đến lớp, chỉ có vào WC mới không phải đối mặt với hai người.
 
Nhưng không lâu sau, ngay tại khi sự kiện trọng đại Trung Quốc ra nhập WTO không quá vài ngày, rốt cuộc tôi cũng mất khoảng thời gian đi WC quý giá, bởi vì Tô Kỳ vui sướng phát hiện cá tính của tôi và cô ấy rất hợp nhau, chúng tôi có thể tay trong tay cùng nhau đi vào WC cho có bạn.
 
Tôi cảm thấy có lẽ một ngày nào đó bọn họ lên giường chắc cũng sẽ mời tôi chứng kiến, mà trong ba năm này, đến tột cùng bọn họ có làm chuyện đó để kiếm đứa con thừa tự hay không, đến nay đối với tôi vẫn là một dấu hỏi. Các học sinh khác đều cảm thấy tôi là một con kỳ đà, nhưng bọn họ cũng cực kỳ buồn bực, làm một con kỳ đà, tôi lại có thể hòa bình với cả nam nữ chính như vậy, tôi quả đúng là một con kỳ đà dễ hòa nhập.
 
Suốt một học kỳ gian khổ này, linh hồn của tôi cũng bắt đầu được rèn luyện.
 
Lúc đầu, cho dù một cái nắm tay của bọn họ cũng sẽ làm tôi buồn cả ngày, thậm chí nghĩ đến biệc bỏ thuốc độc vào cà mèn cơm của Tô Kỳ, nhưng khi học kỳ chấm dứt, tôi đã có thể ở một bên canh gác cho bọn họ hôn nhau rồi.
 
Lâm Kiều chung thủy và say đắm với Tô Kỳ là sự dịu dàng mà ấm áp mà lâu nay tôi thầm ngưỡng mộ trong lòng. Anh ta là một người bạn trai tốt, gửi gắm tình cảm cho anh ta làm cho tôi cảm thấy thế giới này thật ảm đoạn, ảm đạm đến có thể quy y xuất gia rồi.
 
Khi đó cũng từng nghĩ, rõ ràng tôi thân với Lâm Kiều trước Tô Kỳ, rõ ràng trong thời gian đó tôi có nhiều cơ hội xuống tay như vậy, mà cuối cùng kết quả là đây, chỉ có thể than một câu, duyên, tuyệt đối khó cưỡng.
 
Tôi viết tên anh ta trong nhật ký của mình, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều. Nếu viết chữ thảo chứng tỏ hôm nay anh ta cực kỳ buồn phiền, nếu viết chữ lệ có nghĩa là hôm nay anh ta rất bình thản, nếu viết chữ khai tượng trưng cho việc hôm nay anh ta rất trầm mặc. Tôi biết đây là cái thời đại ngay cả “áo mưa” cũng không chắc đã an toàn, nhật ký có khóa cũng không hề đáng tin cậy như mọi người vẫn tưởng. Nhưng cảm xúc tràn ngập thật sự không có cách nào nói ra miệng, cho nên chỉ dám một lần lại một lần viết tên anh ta trong nhật kí, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều. Không bao lâu sau, tôi đã thuần thục được tất cả các nét trong chữ “Lâm Kiều” của tất cả các lối viết người Trung Quốc sử dụng, nhưng đáng tiếc là… không có cách nào triển lãm tuyệt kỹ đó trước mắt người khác.
 
Sau năm thứ hai, cuốn nhật ký đầy những chữ Lâm Kiều này rốt cuộc bị lưu lạc, sau nhiều lần xuôi ngược, cuối cùng rơi vào trong tay Tô Kỳ. Thực ra nhặt được nhật ký của bạn học cũng là chuyện bình thường, bọn họ phá chiếc khóa sổ ra, sau đó phát hiện mỗi trang nhật ký đều đầy những chữ tên Lâm Kiều, đương nhiên sẽ phán đoán nó là của Tô Kỳ. Cái trùng hợp là bọn họ nhặt được của rơi, lập tức đến lớp chúng tôi trả lại.
 
Tôi từ phòng giảng dạy trở về, chỉ nhìn thấy Tô Kỳ sắc mặt trắng bệch ngồi ở chỗ của tôi, trên tay cầm quyển nhật ký, khóa đã bị phá tung.
 
Khi đó tôi nghĩ, tốt lắm, ngày này rốt cuộc cũng tới, nếu đã biết rồi thì tránh xa tôi ra, tôi đã không chịu được nữa từ lâu rồi.
 
Tô Kỳ là một nữ sinh rất mê môn tiếng Anh, hơn nữa cô ấy không giống tôi là vì Lâm Kiều mới nhiệt tình thích môn tiếng Anh như vậy, mà sự yêu thích của cô ấy thực sự xuất phát từ bản thân. Cô ấy rầm một tiếng đặt quyển sổ của tôi trên bàn nói: “Nhan Tống, trước giờ tự học đợi tôi gốc cây bạch quả phía sau three teaching building.”
 
Tôi nói: “Được.” Ngẫm lại còn nói: “Three teaching building là cái gì?”
 
Cô ấy nói: “Giảng đường số ba.”
 
Tôi nói: “À, vậy không phải là three teaching building, là the third teaching building. Hơn nữa thời gian trước nữ sĩ Thúy Thoa đã quyên tiền tu sửa nó rồi, hiệu trưởng đã đệ đơn lên bộ giáo dục phê chuẩn đổi thên thành tòa nhà Thúy Hoa, tên gọi tắt là Thúy Hoa lâu, CuiHua Building.”
 
Tô Kỳ trừng mắt liếc nhìn tôi một cái.
 
Tôi nghĩ hiệp một nếu đã toàn thắng, thì giặc cùng đường cũng không cần đuổi, vì thế vội vàng nói: “Dù sao mình cũng sẽ đợi cậu ở gốc bạch quả tree, phía sau tòa building kia.”
 
Tô Kỳ lại trừng mắt liếc nhìn tôi một cái, xem chừng trong đầu đang ong lên vì tức giận.
 
Hai cây bạch quả ở sau lầu Thúy Hoa đã bị mùa đông tàn phá, lá rụng trơ trụi, không thể không khoe mình trong tư thế khỏa thân. Nếu cây bạch quả kia cũng phân chia đực cái, mà hai cây này lại đúng là một đực một cái, thì đúng là chuyện cực kỳ xấu hổ.
 
Tô Kỳ nói: “Nhan Tống, kia không phải là nhật ký của cậu đúng không?”
 
Tôi nói: “Mình…”
 
Cô ấy nói: “Mình nghĩ cậu là ngoại lệ, không ngờ ngay cả cậu cũng bị nhan sắc của Lâm Kiều mê hoặc.”
 
Tôi nói: “Mình…”
 
Cô ấy nói: “Không, đây không phải sự thật.”
 
Tôi nói: “Mình…”
 
Cô ấy nói: “Nói cho mình biết, cuốn nhật ký kia không phải của cậu, cậu cũng không thích Lâm Kiều.”
 
Tôi nói: “Mình…”
 
Cô ấy bịt lấy lỗ tai: “Mình không muốn nghe, mình không muốn nghe, nhất định là cậu gạt mình, cậu là bạn bè tốt nhất của mình và Lâm Kiều.”
 
Tôi khổ sở nhắm mắt nói: “Bạn học à, bạn có thể chờ mình phát biểu xong ý kiến được không?”
 
Bây giờ nhớ lại, khi đó tôi thực ra có thể hoàn toàn phủ nhận, vì trên cuốn nhật ký cũng chẳng hề có đại danh Nhan Tống. Nhưng trên thực tế tôi đã dũng cảm thêm mắm thêm muối thừa nhận, tôi nói: “Tô Kỳ, mình thích Lâm Kiều một năm ba tháng hai mươi mốt ngày rồi, cho nên về sau đừng có ngớ ngẩn nữa. Lâm Kiều bảo mình đi theo hai người, để cậu ta vui vẻ cậu cũng phải giả làm vợ hiền để cho mình đi theo. Mình là bạn của Lâm Kiều, đúng, nhưng tình bạn so với cậu còn kém một chút, cậu cũng rất thích mình phải không, thực ra mình cũng nhìn thấy được. Ba chúng ta quan hệ như vậy, lại còn chơi với nhau, đến lúc đó cậu bị mình dồn đến góc tường thì làm sao bây giờ?”
 
Cô ấy sửng sốt trong chốc lát, lông mày giãn ra, cười lạnh một tiếng: “Cậu cũng đánh giá bản thân quá cao rồi, cậu cho rằng có thể dồn tôi đến góc tường sao?”
 
Thực ra tôi cũng hiểu được chỉ bằng tôi không thể nào dồn cô ấy đến góc tường, nhưng thua người không có nghĩa là thua trận, vì thể diện, vẫn miễn cưỡng vực dậy tinh thần: “Cũng khó nói.”
 
Mặt cô ấy vừa đỏ vừa trắng, lại cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên là mười sáu tuổi đã sinh con, thật không biết xấu hổ. Cậu muốn dồn tôi đến góc tường cũng phải có bản lĩnh, cậu có bản lĩnh gì đây? Chi bằng nói xem khi mười sáu tuổi cậu đã cùng với ai mà sinh ra đứa con vô loài?”
 
Nói đến thứ tình yêu này, thật là có thể làm cho một cô gái trường kỳ thi trượt ngữ văn trong chớp mắt trở thành một cao thủ hùng biện.
 
Tôi học cô ấy cười lạnh một tiếng: “Nếu tôi nói Lâm Kiều chính là cha của con tôi thì sao?”
 
Sắc mặt Tô Kỳ xám ngắt, hồi lâu cắn răng nói: “Nhan Tống, chuyện này không phải chuyện có thể bậy bạ lung tung.”
 
Tôi nói: “Ha ha, quả thật tôi chỉ nói lung tung thôi.”
 
Cô ấy bị sự vô liêm sỉ của tôi đánh bại, giẫm lên đám lá mùa đông khô héo chạy mất.
 
Mối thù của tôi và Tô Kỳ liền như vậy mà thành. Tôi vốn chỉ nghĩ, làm cho cô ấy biết rằng tôi có tình ý với bạn trai của mình, sẽ làm cho cô ấy nâng cao cảnh giác, nhanh chóng đem Lâm Kiều cách xa tôi ra. Nhưng cô ấy lại làm như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, duy nhất là vào nhà vệ sinh cũng không bao giờ tay trong tay đi cùng tôi nữa.
 
Không lâu sau, trong trường ồn ào huyên náo đồn, nói có một em học năm thứ nhất đang điên cuồng theo đuổi Tô Kỳ, ý đồ làm ly gián cảm tình Lâm – Tô. Đàn em này tuy rằng bộ dạng không bằng Lâm Kiều, nhưng tướng mạo lưng hùm vai gấu, đường hoàng dễ nhìn, dư luận cảm thấy, cho dù Tô Kỳ bỏ Lâm Kiều đến với đàn em này, cũng không tính là thỏa hiệp với thẩm mĩ đại chúng, vì thế, trong những cuộc tranh cãi có rất nhiều bên đứng về phía người thứ ba.
 
Tô Kỳ không rõ ràng từ chối sự theo đuổi của đàn em. Mỗi buổi sáng đến sớm tự học, đều có một bông hoa hồng được gửi đến chỗ ngồi của cô ấy. Thông qua lớp giấy bóng kính được gói tỉ mỉ ngoài bông hoa hồng, các bạn học nhận định đây tất nhiên không phải là hoa hái trộm trong vườn trường mà là dùng nhân dân tệ mua ở cửa hàng bán hoa, lập tức bị sự si tình của cậu ta làm cho cảm động, dư luận dần dần đứng về phía cậu nam sinh lưng hùm vai gấu này.
 
Lâm Kiều vẫn hoạt động theo đúng như lịch trình trước đây của mình, lên lớp, đánh cầu, ăn thịt lợn của tôi vào bữa trưa, cũng vẫn nhớ rõ mỗi ngày tan học đưa tôi về nhà, cái chính là những hoạt động này không còn sự có mặt của Tô Kỳ.
 
Tôi nói: “Cậu với Tô Kỳ sao lại thế này?”
 
Anh ta quăng cho tôi quả bóng, xoay người cầm lấy chai nước khoáng, uống một ngụm lớn, khẽ nhíu mày nói: “Không có gì, chúng tôi chiến tranh lạnh.”
 
Tôi nói: “Thế là sao, hai người nên khôi phục quan hệ đi, đỡ làm mình đứng giữa khó xử.”
 
Anh ta nhếch mày nói: “Cậu nghe được cái gì rồi? Nói tôi đã chia tay với Tô Kỳ, bây giờ thực ra đang qua lại với cậu?”
 
Tôi ha ha cười hai tiếng: “Cậu nắm bắt tin tức cũng thật là nhanh.”
 
Anh ta xoay quả bóng trong tay một vòng, cười nói: “Nhan Tống, chúng ta là bạn bè cả đời, cậu sẽ không vì mấy câu đồn đại này mà xa lánh tôi chứ?”
 
Dưới khoảng trời xanh này, anh ta nói, Nhan Tống, chúng ta là bạn bè cả đời.
 
Tôi chua xót cười ha ha: “Làm sao có thể, cậu đã nói đấy, chúng ta là bạn bè cả đời.”
 
Một khắc đó, khuôn mặt dễ nhìn lấm tấm mồ hôi trước mắt làm cho tôi nảy ra một ý tưởng bạo lực, tôi muốn tát cho anh ta một cái.
 
Buổi tối thứ sáu, Lâm Kiều gọi điện thoại đến, nói có vé xem phim sắp hết hạn, anh ta muốn tìm người đi xem cùng.
 
Tôi nói: “Cái này không được, tôi rất bận.”
 
Anh ta nói: “Cậu bận cái gì?”
 
Tôi nói: “Cái gì cũng bận.”
 
Anh ta nói: “Cứ quyết định vậy đi, ngày mai hai giờ chiều, tôi sẽ đến thẳng nhà tìm cậu.”
 
Gọi điện thoại lại đã thấy không có ai nhấc máy.
 
Anh ta không biết, tuy rằng tôi không sợ hãi lời đồn đại, nhưng lại sợ hãi không chế ngự được trái tim mình.
 
Không biết những người khác hạnh phúc như thế nào, nhưng thật sự chỉ cần hai ba câu của anh ta là mọi phòng tuyến của tôi đều xong đời, thật là không phải bom đạn mà còn mạnh hơn cả bom đạn.
 
Nếu bộ phim lần này không thể tránh được, tôi phải lập tức điều chỉnh tâm lý, nháy mắt cảm thấy, Lâm Kiều, người trong mộng của mình, sinh thời có thể cùng anh ta đi xem riêng một bộ phim thật là xa xỉ. Trong trường học có nhiều nữ sinh thầm mến anh ta như vậy, đại đa số trong có họ chỉ có thể mua ảnh chụp của anh ta rồi lực bất tòng tâm ngắm nhìn, nhưng tôi có thể nhìn thấy tiên sống để giải cơn khát trong mơ, cái này không phải đáng quý lắm sao? Đáng quý, rất đáng quý chứ.
 
Tôi lục tung tủ tìm ra một chiếc váy liền áo bà ngoại tặng cho khi Nhan Lãng đầy tháng. Mặc vào đi ra bên ngoài một vòng, cảm thấy hơi lạnh, vì vậy lại khoác thêm một chiếc áo lông, nhưng chiếc áo lông vừa dài vừa rộng lập tức “giọng khách át giọng chủ”, chiếc váy liền áo làm lộ rõ dáng người đều bị che mất. Tôi ôm cánh tay suy nghĩ một lát, khi Lâm Kiều gõ cửa, lập tức đưa ra quyết định, cởi chiếc áo lông kia ra.
 
Lâm Kiều mặc áo khoác đứng ngoài ngẩn người, đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lần rồi nói: “Cậu không lạnh sao?”
 
Tôi sờ soạng đám da nổi gai ốc trên cổ rồi nói: “Không lạnh.”
 
Ở cửa rạp chiếu phim đụng phải Tô Kỳ cùng cậu bé theo đuổi cô ấy là một việc bất ngờ. Tô Kỳ đang ôm một hộp bỏng ngô, cậu em kia đang cúi đầu nói với cô ấy gì đó. Tôi nghĩ là cậu em này thật sự cũng đã bỏ nhiều công sức rồi, cùng lúc đó biểu tình của Lâm Kiều cứng nhắc lại.
 
Có lẽ là người yêu nên tâm linh giữa họ tương giao, Tô Kỳ đang định rẽ trái lập tức xoay người về phía sau nhìn thấy chúng tôi, tôi nhớ là mình vừa đi qua một nhà vệ sinh công cộng, chắc là cô ấy định vào nhà vệ sinh trước khi xem phim.
 
Tô Kỳ nhìn thấy chúng tôi, ngạc nhiên cực độ, bỏng ngô đổ lả tả xuống đất. Một bác gái đi qua than thở: “Ôi, lãng phí quá!”
 
Tô Kỳ giận run người: “Hai người, hai người…”
 
Lâm Kiều đột nhiên cầm lấy tay của tôi, cười lạnh một tiếng nói: “Chúng tôi làm sao?”
 
Tô Kỳ không thể không nhìn thẳng bàn tay Lâm Kiều nắm lấy tay tôi, sau một lúc lâu không nói nên lời, đôi mắt đỏ lên, cậu em ở bên cạnh lúng túng đến mức vò đầu bứt tai, Lâm Kiều lại vẫn thờ ơ như cũ.
 
Tô Kỳ rốt cuộc khóc thành tiếng, nức nở nói: “Lâm Kiều, tôi hận anh chết đi được.” Nói xong xoay người chạy về phía cầu thang. Lâm Kiều cứng lại một lúc, đột nhiên bỏ tay tôi, nhanh chóng đuổi theo.
 
Rốt cuộc anh ta ở cầu thang đuổi được rồi ôm chặt lấy cô ấy. Cô ấy ở trong lòng anh ta mãnh liệt khóc, mãnh liệt đánh trả. Thế cho nên rất nhiều năm về sau mỗi khi tôi xem phim truyền hình chuyển thể từ tiểu thuyết Quỳnh Dao, nam nữ chính vì hiểu lầm mà gặp lại nhau, cảnh đó cực kỳ quen mắt, bởi nghệ thuật quả nhiên là lấy phong vị từ cuộc sống.
 
Tô Kỳ nói: “Anh đi tìm Nhan Tống đi, đi tìm Nhan Tống đi, anh với cô ấy tay nắm tay như vậy, anh còn quan tâm đến em làm gì.”
 
Lâm Kiều nói: “Bình tĩnh một chút, em vốn biết anh và Nhan Tống không có gì mà, ngoan một chút, đừng làm loạn.”
 
Tô Kỳ ghé vào vai Lâm Kiều, ngẩng đầu liếc mắt nhìn tôi một cái.
 
Cậu em kia chạy đến, đá hộp bỏng ngô, oán hận nói: “Tại sao tôi lại cảm thấy mình bị lấy ra làm trò cười nhỉ?”
 
Tôi nói: “Nhóc con, bây giờ mới phát hiện ra sao?”
 
Cậu ta liếc mắt nhìn tôi một cái: “Có gì mà đắc ý, không phải chị cũng bị lấy ra làm trò cười?”
 
Tôi nói: “Đúng vậy, chúng ta đều bị lấy ra làm trò cười rồi.”
 
Rất lâu sau, Chu Việt Việt thất tình khóc rối tinh rối mù hỏi tôi: “Tống Tống, tại sao cậu lại chưa bao giờ khóc? Có phải cậu không có tuyến lệ hay không?”
 
Tôi nói: “Cậu mới không có tuyến lệ, cả nhà cậu không có tuyến lệ.”
 
Việt Việt, nếu không muốn khóc thực ra rất đơn giản.
 
Bước đầu tiên, ngẩng đầu
 
Bước thứ hai, nhắm mắt.
 
Như vậy, nước mắt sẽ chảy ngược vào trong lòng thôi.
 
Người khác sẽ không nhìn thấy sự yếu đuối của cậu, bọn họ sẽ nghĩ, cậu là một con khổng tước ngạo mạn.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 35      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
102073
1 Cm Ánh Dương
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 419107
Bác sĩ, Nhất Thế cần gì?
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 355659
Nd: HE.
Hái sao 2
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 300039
Nd: HE.
Thất Nương
Tác giả: Nhất mộng bạch đầu
view: 345050
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 332175
Nd: HE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1900968
Nd: Sủng. HE.
Nửa Vòng Tròn
Tác giả: Hà Xứ Thính Vũ
view: 331557
Nd: HE.
Mãi mãi là bao xa
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 616043
Giày Thủy Tinh Nối Duyên
Tác giả: Ngữ Lục
view: 330424
Nd: Ngược. HE.
Em Là Định Mệnh Đời Anh
Tác giả: Hàm Hàm
view: 592147
Nd: HE.
Chỉ là chuyện thường tình
Tác giả: Tâm Văn
view: 6384455
Bệnh Tình Yêu
Tác giả: Phương Tranh
view: 612850
Nd: HE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 279439
Nd: Sủng. HE.
Ai là của ai
Tác giả: Tiên Chanh
view: 263268
Nơi Nào Đông Ấm
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 326922
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14950862
Hiền Thê Khó Làm   view 6931797
Em Dám Quên Tôi   view 6891730
Không xứng   view 6862787
Thứ nữ sủng phi   view 6782653
Ân nhân quá vô lại   view 6641749
Mưa ở phía tây   view 6554920
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc