Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Giáo Sư, em có thể tốt nghiệp được chưa?

Tác giả : Kiêu Dương Noãn Noãn   
Chương 29: Đếm ngược thời gian cuộc thi
<< Trước    / 62      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Tuy buổi chiều có cuộc thi Anh ngữ, nhưng chỉ có một số ít người tham gia, cho nên các tiết học buổi sáng vẫn diễn ra bình thường.

 
Tiết sau cùng của buổi sáng ngày hôm nay là giờ tự học, bởi vì Lâm Nhất Nhiên cảm thấy lo lắng nên học không vào được chữ nào, sách cũng xem không vô, đêm qua cô lại còn uống bia nên bây giờ đầu đau như búa bổ, cô nhắm mắt, gục đầu lên trên bàn nghỉ ngơi một chút, lại cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh.
 
Bởi vì không có giáo viên cho nên trong lớp có chút ồn ào, Đường Cẩm kéo ghế đến bên cạnh Lâm Nhất Nhiên, “Lớp trưởng, cậu không thèm quản lý lớp à?”
 
Tuy Lâm Nhất Nhiên nhắm mắt, nhưng trong đầu cô lại đang suy nghĩ về cuộc thi chiều nay, làm gì còn thời gian quan tâm đến Đường Cẩm, cũng mặc kệ cho mọi người huyên náo.
 
Lớp học đang ồn ào náo nhiệt, Trần Tư Tầm đẩy cửa bước vào.
 
Liếc mắt trông thấy Trần Tư Tầm, Lâm Nhất Nhiên đột nhiên hoảng sợ, dù sao cả chiều và đêm hôm qua cô không gặp anh, sáng nay cũng không có tiết của anh, cộng với chuyện buổi trưa ngày hôm qua, cô còn chưa suy nghĩ phải nên đối mặt với anh như thế nào, anh lại xuất hiện như vậy chỉ khiến lòng cô cảm thấy thật căng thẳng.
 
Mà Trần Tư Tầm thì lại không để ý đến Lâm Nhất Nhiên, anh đi thẳng lên trên bục giảng, “Xin mọi người ít phút, tôi có chuyện muốn nói.”
 
Anh dừng lại một chút, ánh mắt xẹt qua Lâm Nhất Nhiên đang ngồi phía cuối lớp học, “Tôi vừa nhận được thông báo, vì lý do gia đình, bạn học Chiêu Dương đã bay sang Brazil từ đêm qua, hiện tại đã đến nơi an toàn, mẹ của bạn ấy có gọi điện cho nhà trường, nói rằng sẽ mang bạn ấy đi sang Pháp và định cư ở đó, cho nên bà ấy gọi điện xin làm thủ tục chuyển trường.”
 
Chiêu Dương chuyển trường?
 
Mọi người bàn tán xôn xao, ánh mắt không tự chủ nhìn đến Tân Lương đang ngồi ở sau cùng.
 
Lâm Nhất Nhiên mạnh mẽ quay đầu lại, nhìn chằm chằm Tân Lương bằng ánh mắt không thể tin, trong đầu hiện lên những lời nói của cô ấy đêm qua.
 
“Chiêu Dương quật cường như vậy, chắc chắn cô ấy sẽ không dễ dàng buông tay.”
 
Mà lúc này. . . . .Tân Lương đang dựa vào ghế, khoanh tay ôm trước ngực, vẻ mặt không chút thay đổi, không có một tí gì gọi là kinh ngạc.
 
“Anh ta nói tường tận như vậy để làm gì?” Đường Cẩm lẩm bẩm, “Chẳng lẽ để cho Tân Lương nghe?”
 
“Không phải đâu. . .ai lại làm như vậy?”
 
“Bởi vì thời gian gấp rút, Chiêu Dương đã không kịp nói lời tạm biệt, bạn ấy ngỏ lời xin lỗi với mọi người. Được rồi, mọi người tiếp tục học đi.” Trần Tư Tầm cũng không nhiều lời, lại nhìn về vẻ mặt hờ hững của cô nữ sinh, “Tân Lương, đi theo tôi ra ngoài một chút.”
 
“Oa----“ Trần Tư Tầm vừa bước ra ngoài, mọi người trong lớp liền xôn xao bàn luận, khí thế ngất trời.
 
“Cậu đoán thầy Trần gọi Tân Lương ra làm gì? Chẳng lẽ lại là cổ vũ Tân Lương đi tìm Chiêu Dương?”
 
“Điên à, Chiêu Dương đã đến Brazil rồi, nói không chừng còn đang trên đường bay sang Pháp nữa!”
 
“Aizz, một đôi đang tốt đẹp như vậy tự nhiên lại bị chia ly, đúng là thế sự vô thường mà.”
 
“Cậu thở dài cái gì?”
 
“Ai cần cậu quan tâm!”
 
“Ôi trời, cậu nói xem có phải Trần Tư Tầm đã biết chuyện của hai người bọn họ rồi hay không?” Đường Cẩm lấy sách che mặt, nhiều chuyện hỏi.
 
“Không biết, tớ không hỏi đến.”
 
Lâm Nhất Nhiên vẫn còn đang đắm chìm trong kinh ngạc, cô cảm thấy không thể cứ như vậy mà bỏ qua, điện thoại trong ngăn bàn bỗng rung lên, Lâm Nhất Nhiên cầm điện thoại, Đường Cẩm sáp lại hỏi: “Ai vậy?”
 
Trưa nay đến chỗ tô, em muốn ăn gì?
 
Anh nghĩ là chúng ta nên nói chuyện.
 
“Cậu gần đây có số đào hoa à?” Đường Cẩm sửng sốt hồi lâu, “Sao Lý Điển lại nhớ tới cậu rồi?”
 
“Ai biết.” Lâm Nhất Nhiên nhíu mày, “Mặc kệ cậu ta.”
 
“Vậy còn Trần Tư Tầm thì sao?” Đường Cẩm cười cợt nhả, “Em ~ muốn ~ ăn ~ ông xã nha- -“
 
Đáp lại Đường Cẩm là một quyển sách tiếng Anh thật dày.
 
Trong văn phòng không một bóng người, xung quanh đều mát mẻ, điều hòa cũng không mở ra, chắc là trước khi đi Trần Tư Tầm đã tắt.
 
Trên bàn có một túi nilon, bên cạnh chặn một mẩu giấy nhỏ: Tôi đi họp, em ăn xong thì ở đây nằm nghỉ một chút đi, không cần chờ tôi.
 
“Lại họp, thật là bận rộn.” Lâm Nhất Nhiên bĩu môi, thầm nghĩ mình không cần phải ở riêng với Trần Tư Tầm, cô thở phào nhẹ nhõm.
 
Tiếng chuông khủng bố lại vang lên, Lâm Nhất Nhiên lấy điện thoại từ trong túi ra , nhìn trên màn hình hiện ra hai chữ “Lý Điển”, cô chau mày.
 
Cậu ta lại muốn làm gì đây?
 
Lâm Nhất Nhiên đang do dự không biết có nên nghe hay không, cửa lại bị đẩy ra.
 
Không phải anh đã nói là không cần chờ sao?
 
Lâm Nhất Nhiên bỗng dưng cảm thấy hơi chột dạ, vội vàng cúp điện thoại, nhưng người vào không phải là Trần Tư Tầm.
 
“Hi, Lâm Nhất Nhiên!”
 
Khác với Bội Tưởng xinh đẹp sắc sảo, tuy Lâm Tâm Thất cũng mặc một chiếc váy dài, nhưng lại khiến cho người khác có cảm giác ấm áp như ánh mặt trời.
 
“Chị Thất Thất?”
 
“Ngạc nhiên lắm sao?” Lâm Tâm Thất nghiêng đầu bật cười, cô buộc tóc đuôi ngựa ở phía sau, lúc ẩn lúc hiện, cảm giác rất thuần khiết, “Buổi chiều cô phải cuộc thi phải không?”
 
Rõ ràng Lâm Tâm Thất đã qua tuổi hai mươi lăm nhưng vẫn xinh đẹp như vậy. Khi cô ấy mười tám tuổi, chỉ sợ là lại càng khiến cho người khác say mê điêu đứng, khó trách Trần Tư Tầm lại yêu cô ấy.
 
Lâm Nhất Nhiên suy nghĩ miên man, trong lòng có chút khổ sở, giọng nói không khỏi có chút lãnh đạm, “Không phải cuộc thi.”
 
“A. . . . .” Lâm Tâm Thất suy nghĩ, đôi mắt cười cong cong thành hình bán nguyệt, “Mặc kệ là cái gì, nhất định phải cố gắng nhé! Buổi chiều thi xong tôi mời cô ăn cơm.”
 
“Ôi? Không cần đâu. . . .”
 
“Cái gì mà không cần, thi cử vất vả như vậy, nhất định phải đến đấy!” Lâm Tâm Thất nhanh chóng ngắt lời của Lâm Nhất Nhiên, cố chấp nói, “Quyết định như vậy đi, tối nay nhớ nói Trần Tư Tầm chở cô tới, tôi đi trước đây, nhất định phải tới nhé!”
 
Nói xong liền phất phất tay rồi đi ra ngoài.
 
Phải tới sao?
 
Lâm Nhất Nhiên không khỏi há hốc mồm, cô ấy đến đây chỉ để nói cho mình là tối nay mời cơm sao? Chẳng lẽ cô ấy không tò mò vì sao mình lại ở trong phòng làm việc của Trần Tư Tầm? Không đúng, nếu cô ấy đã đến đây để tìm mình thì chắc chắn là cô ấy biết mình đang ở trong phòng của Trần Tư Tầm.
 
Cô ấy không ghen sao?
 
Lâm Nhất Nhiên không thể hiểu được, tại sao Lâm Tâm Thất lại không cảm thấy thắc mắc như vậy? Chẳng lẽ cô ấy nghĩ, bởi vì Trần Tư Tầm tìm kiếm một người giống như mình lúc mười tám tuổi nên cảm thấy rất vui vẻ sao?
 
Ba giờ chiều, ở trong hội trường bắt đầu tiến hành cuộc thi Anh ngữ.
 
Lâm Nhất Nhiên tùy tiện tìm một chỗ ở phía sau ngồi xuống, cô cảm thấy hơi nhức đầu, trong tay vẫn còn cầm bài diễn thuyết, tranh thủ một chút thời gian sau cùng, đọc lướt qua một lần.
 
Những người tham gia cuộc thi đều đã đến, Lâm Nhất Nhiên chỉ lo xem bài diễn thuyết trong tay mình mà không để ý ánh mắt của mọi người có chút kỳ lạ.
 
“Cậu là Lâm Nhất Nhiên à?” Một nam sinh vóc dáng cao lớn đi tới, “Năm lớp mười một, có phải thầy Lưu là chủ nhiệm lớp cậu đúng không?”
 
“Đúng vậy.” Lâm Nhất Nhiên ngẩng đầu quan sát nam sinh xa lạ trước mặt, khách khí hỏi: “Không biết có chuyện gì hay không?”
 
“Không có gì.” Ánh mắt của nam sinh dường như có chút khinh thường, nói bâng quơ: “Tôi chỉ nghe thầy Lưu nói, năm lớp mười một, môn tiếng Anh của cậu rất kém, không biết tại sao cậu lại có thể tham gia cuộc thi này cho nên tôi mới đến xem thử thôi.”
 
Nam sinh nói một cách quái gở, giọng lại rất lớn khiến cho ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, không ít người xì xào bàn tán.
 
“Nhưng mà nghe nói hiện giờ, cậu và thầy giáo dạy tiếng Anh cực kỳ thân thiết, thật khó trách, haha.”
 
Nam sinh buông xuống những lời nói này rồi quay lưng đi, sắc mặt của Lâm Nhất Nhiên trở nên vô cùng khó coi, bàn tay cô run lên, chỉ có thể gắt gao nắm chặt bài diễn thuyết.
 
Phía trên sân khấu, mọi người đang thảo luận xôn xao, màn còn chưa được kéo nhưng thầy giám thị đã cầm Microphone bước ra ngoài, Lâm Nhất Nhiên chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, cô nhìn chằm chằm bài diễn thuyết trong tay, đầu óc trống rỗng, tất cả đều đọc không vào.
 
Bỗng nhiên, có một bàn tay nhẹ nhàng xoa lên mái tóc cô, dịu dàng nói: “Đừng căng thẳng.”
 
Lâm Nhất Nhiên hít sâu một hơi, nhỏ giọng đáp: “Ừm.”
 
Trần Tư Tầm nâng tay, vén lại mái tóc còn vương trên trán cô, anh hơi cúi người, “Tất cả đều đã chuẩn bị tốt, trò nhất định có thể thành công, đừng sợ.”
 
Lại là cái điệu bộ không đứng đắn, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, tất cả đều là hương vị của anh.
 
Lâm Nhất Nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy trong mắt anh toàn bộ là sự cưng chiều, đột nhiên cô cảm thấy những sự quan tâm này đều là vì Lâm Tâm Thất, vẫn là bởi vì Lâm Tâm Thất. . . .
 
Tân Lương nói đúng, Trần Tư Tầm anh muốn loại phụ nữ như thế nào mà chẳng có, sao lại phải tìm một người thế thân.
 
Xinh đẹp thì không nói, Lâm Nhất Nhiên cô thì có tài đức gì mà có thể nhặt được một người đàn ông cực phẩm như vậy?
 
Trong lòng cô rối bời, giống như có hai giọng nói bên tai đang nói chuyện, một bên cười nhạo mình chỉ là người thế thân, còn bên kia thì lại phản bác, nói Trần Tư Tầm không phải là người như vậy, Lâm Nhất Nhiên không biết tin ai.
 
Trần Tư Tầm nhìn thấy cô không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mình, anh cười cười, đưa tay véo nhẹ vào má cô một cái rồi xoay người bước đi.
 
Lâm Nhất Nhiên thất thần nhìn bài diễn thuyết đang nằm trong tay mình, đầu óc cô có chút hỗn loạn, không khỏi cảm thấy chán nản, bên trên sân khấu dần dần yên tĩnh lại, giọng nói của thầy giám thị xuyên qua bức màn thật dày truyền đến, kỳ thi đã bắt đầu.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 62      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
49852
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 350612
Nhật ký chia tay
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 343917
Nd: HE.
Bạn Chanh
Tác giả: Giá Oản Chúc
view: 549505
Nd: HE.
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 484409
Nd: HE.
Giày Thủy Tinh Nối Duyên
Tác giả: Ngữ Lục
view: 418592
Nd: Ngược. HE.
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Tác giả: Tào Đình
view: 284486
Nd: SE.
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 459174
Nd: HE.
Lương Ngôn Tả Ý
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 564234
Nd: HE.
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 588130
Nd: HE.
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 543737
Nd: HE.
Chỉ có thể là yêu
Tác giả: Hân như
view: 392842
Thuần Dưỡng
Tác giả: Phá Đầu
view: 403863
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15428370
Em Dám Quên Tôi   view 7453183
Không xứng   view 7392722
Hiền Thê Khó Làm   view 7330613
Thứ nữ sủng phi   view 7141814
Ân nhân quá vô lại   view 6977941
Gia cố tình yêu   view 6957547
Mưa ở phía tây   view 6927059
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc