Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Yêu phu quân lang băm

Tác giả : Đậu Toa   
Chương 8
<< Trước    / 28      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Bút Mạt Trừng một tay cầm theo gia sản thiếu đến không thể thiếu hơn được của mình, một tay dắt Đô Chậm Ảnh khiêng đống dược liệu trên vai, không để ý mọi người chỉ trỏ, miệng lẩm bẩm không ngừng, vừa đi đến phòng ở vừa mới mua hôm nay.

 
“Tiểu Ảnh, cậu nói có tức hay không a?” Nàng xoay người lại, vẻ mặt thở phì phì, không còn bình tĩnh thành thục như thường. “Tên anh cả thối tha của cậu dám coi thường cậu như vậy, cũng không ngẫm lại y thuật của mình căn bản không tốt hơn ai, thường thường còn đến cầu xin cậu chữa bệnh, còn phục phịch giống như nhị ngũ bát vạn* vậy.
 
(AN: ‘Nhị ngũ bát vạn’ là các quân cờ trong Mạt chược, kéo được nhị ngũ bát vạn tức là được bài ngon, nên cụm từ này được dùng để ví với vẻ kiêu ngạo tự đắc của một người như kéo được nhị ngũ bát vạn.)
 
Đầu óc Đô Chậm Ảnh đã sớm bị cãi nhau kịch liệt vừa rồi ầm ỹ đến hôn mê, sao có thể hiểu được bây giờ nàng rốt cuộc đang nói gì. Cho dù như thế, hắn vẫn gật đầu cho có lệ, còn đáp ứng một tiếng nữa.
 
Hiếm khi được phát hỏa một lần Bút Mạt Trừng cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, nàng không chú ý đến phản ứng hoảng hồn của Đô Chậm Ảnh, tiếp tục lải nhải, “Làm được đến như vậy, hắn không sợ bị thiên lôi đánh xuống sao? Rõ ràng là người thân của mình, cũng không phải là con kẻ thù, sao hắn có thể đối xử với cậu như vậy… Tiểu Ảnh, chuyện này thật sự làm cho người ta tức giận, đúng không?”
 
Hắn lại vô thức dạ, lực chú ý chuyển đến tay hai người giao nắm.
 
Xúc cảm non mềm của bàn tay nhỏ bé kia, nhiệt độ có chút lạnh, như khắc vào mỗi một chỗ trong thân thể, khiến hắn ngày đêm mong nhớ, khó có thể quên.
 
Mạt Mạt… Mạt Mạt… Nhìn cái miệng nhỏ nhắn than thở không ngừng của nàng, còn có vẻ mặt sinh động, hắn không khỏi hoảng hồn, trong lòng một lần lại một lần gọi tên của nàng.
 
Cái miệng nhỏ nhắn đỏ au kia giống như kẹo hồ lô, làm cho người ta rất muốn cắn một ngụm, còn có chút da thịt trắng noãn giống như bánh bao mới ra lò, lộ ra dưới áo, làm cho người ta thèm muốn được nếm thử xem tư vị kia có ngọt ngào đến mức khiến người ta khó quên hay không…
 
“Tiểu Ảnh, cậu có nghe tôi nói hay không a?” Đứng ở ngoài cửa gọi hắn vài lần, cũng không thấy hắn đạp lại câu nào, Bút Mạt Trừng không khỏi tức giận.
 
“Nói chuyện? Hả! Nói gì?” Hắn giật mình phục hồi tinh thần lại, ngơ ngác hỏi: “Đang nói đến anhh cả hả?”
 
Bút Mạt Trừng bĩu môi, không vui mở miệng: “Nói anh cả cái gì a! Tôi đang nói sau này chúng ta sẽ sống ở đây.”
 
Thật là không biết trong đầu hắn nghĩ cái gì, luôn dùng biểu tình giống như đói bụng nhiều ngày nhìn nàng, ánh mắt cực nóng kia thiếu chút nữa làm cho nàng nghĩ mình là món ăn ngon, đang bưng lên bàn chuẩn bị để cho người ta hưởng dụng.
 
Sải bước đi vào khu vườn nhỏ, nhà này trừ phòng khách ở phía trước, phía sau có bốn gian phòng, nàng kéo Đô Chậm Ảnh vào căn phòng lớn nhất nói: “Đây là căn phòng lớn nhất, cậu ngủ ở đây đi! Cách vách còn có một căn phòng nhỏ, lát nữa cậu bỏ nhưng cây thuốc cùng chai chai lọ lọ này vào trong đó, hai gian phòng này đều để cho cậu tùy ý sử dụng.”
 
Ha ha, nhìn cách bài trí trong phòng, trong lòng nàng không khỏi mỉm cươi đắc ý.
 
Nếu không phải chủ nhân ngôi nhà này vừa khéo là khách hàng thân thiết mua thuốc tráng dương của bọn họ, chỉ sợ không có cách nào mua được với giá rẻ như vậy đâu! Cho nên gian phòng lớn nhất đương nhiên để cho Đô Chậm Ảnh ở, đây là tính toán tốt của nàng lúc đi xem phòng ốc.
 
“Để ta ở?” Đô Chậm Ảnh nhíu mày: “Vậy Mạt Mạt thì sao? Mạt Mạt không ở cùng với ta sao?”
 
“Ách…” Nàng sứng sốt một chút, còn chưa kịp trả lời, có người liền bộc phát tính tình.
 
“Ta không cần! Ta muốn Mạt Mạt ngủ cùng với ta!” Đô Chậm Ảnh bộc phác tính tình, bắt đầu ném đồ trong phòng.
 
“Tiểu Ảnh… Tiểu Ảnh, cậu ngừng lại chút…” Chụp lại nhưng đồ đạc hắn ném ra ngoài, Bút Mạt Trừng vừa kích động nói: “Một gian phòng lớn cho cậu ngủ không tốt sao? Như vậy sẽ không cần hai người ngủ chung một giường a.”
 
Trọng điểm là, nàng cũng không muốn lại ngủ chung với một người đàn ông trưởng thành —— tuy rằng suy nghĩ của hắn giống như một đứa nhỏ, nhưng từ sau lần ‘thử nghiệm thuốc’ ngoài ý muốn kia, nàng hoàn toàn thấy rõ đàn ông căn bản là đàn ông, cho dù bình thường có hồn nhiên như thế nào, cũng không có biện pháp đè nén phản ứng sinh lý.
 
Cho nên hai người ngủ riêng là phương pháp tốt nhất.
 
“Ta không cần phòng lớn, cũng không cần ngủ một mình, ta chỉ muốn Mạt Mạt ngủ cũng với ta!” Hắn nổi cáu nói, đột nhiên ôm chặt lấy Bút Mạt Trừng, không muốn nàng lại rời đi.
 
Cặp cánh tay sắt kia ôm nàng không buông, còn có độ ấm xuyên qua quần áo truyền đến, đột nhiên làm cho nàng luống cuống tay chân, nói cũng ấp a ấp úng.
 
“Tiểu, Tiểu Ảnh… Cậu buông tay ra trước! Nếu không… Nếu không tôi chờ đến lúc cậu đã ngủ sẽ trở về phòng?”
 
Nàng tự cho đã nói ra đề nghị tốt, nhưng mà người đàn ông quật cường kia cũng sẽ không bởi vì nhân nhượng nho nhỏ này mà bỏ qua chấp nhất của mình.
 
“Không cho phép trở về phòng, ngủ cùng với Tiểu Ảnh!” Hắn cố chấp lặp lại.
 
"Này... Này không được a!"
 
“Vì sao không được? Lúc trước không phải Mạt Mạt luôn ngủ cùng với ta sao?”
 
“Ai! Lúc trước là lúc trước a, bây giờ đã có phòng của mình, hai người tách ra ngủ chẳng lẽ không được?” Nàng thử thông suốt chuyện hai người quá mức thân cận, còn có ký ức về đêm đó không ngừng tràn ra trong đầu nàng, muốn thuyết phục hắn.
 
“Không được không được không được, chính là không được!” Hắn lắc đầu liên tục nói vài cái ‘không được’chính là không muốn nàng tìm ra lý do thuyết phục hắn. “Mạt Mạt ngủ ở đâu, ta liền ngủ ở đó!”
 
Đô Chậm Ảnh nhắc lại lập trường của mình, gằn từng tiếng, nói chém đinh chặt sắt, không có nửa điểm nhân nhượng.
 
Tóm lại chỉ có một lựa chọn —— ngủ cùng nhau, không thương lượng!
 
Ban đêm, trước cửa một gian phòng.
 
Người đàn ông đứng ở ngoài cửa, người phụ nữ ở trong phòng, không khí đông đặc lại giằng co.
 
“Trở về phòng ngủ đi!” Người phụ nữ cái đầu nhỏ xinh nhưng khí thế không nhỏ, thanh âm vang dội trong đêm có vẻ thanh thúy trong vút.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 28      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
72615
Truyện liên quan :
Động Tiên Ca
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 457526
Nd: Sủng.
Cặp đôi trời định
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 583495
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 708125
Nd: HE.
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 314562
Nd: HE.
Yêu phu quân lang băm
Tác giả: Đậu Toa
view: 313841
Nd: HE.
Đến đây nào bác sĩ của anh
Tác giả: Như Thi Vấn
view: 669397
Nd: HE.
Gái Già Xì Tin
Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
view: 411382
Nd: HE.
Ngọc tỏa Dao đài
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 399640
Nd: HE.
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 634995
Nd: HE.
Ai Gia Có Hỷ
Tác giả: Đạm Anh
view: 436823
Nd: HE.
Thượng thư đại nhân, biến
Tác giả: Tô Áng
view: 675680
Nd: HE.
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 388722
Nd: HE.
Luyện yêu
Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
view: 723369
Ân nhân quá vô lại
Tác giả: Cầu Mộng
view: 6549255
Nd: HE.
Công Chúa Cầu Thân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 436205
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 781564
Nd: HE.
Nhất dạ thâu hoan
Tác giả: A Bối
view: 630154
Nd: HE.
Rồng Bay Phượng Múa
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 838523
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14675749
Hiền Thê Khó Làm   view 6820866
Em Dám Quên Tôi   view 6783168
Không xứng   view 6735170
Thứ nữ sủng phi   view 6686348
Ân nhân quá vô lại   view 6549255
Mưa ở phía tây   view 6454186
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc