Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Yêu phu quân lang băm

Tác giả : Đậu Toa   
Chương 3
<< Trước    / 28      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Nơi này không có tổng thống, chỉ có cái loại hoàng đế xuất hiện trong phim cổ trang.

 
Nơi này đương nhiên cũng không có vòi nước cùng đèn điện, chỉ có đòn gánh múc nước cùng thùng nước, còn có ngọn nến thoạt nhìn thật nhỏ.
 
Cho nên… Căn cứ vào đủ loại dấu hiệu bên ngoài cho thấy, nàng đang ở trong một triều đại không rõ, một thời đại cổ xưa nào đó, phòng nàng ở bây giờ, nghe nói là nhà tranh của ‘quái nhân thứ hai Dương Châu’ gì đó.
 
Quá khoa trương đi! Chằng qua là lên núi mà thôi, thế mà lại gặp chuyện này, nàng phải đi mua sổ xố ngay lập tức… Không đúng! Ngay cả trở về cũng không biết trở về như thế nào, còn muốn mua sổ xố cái gì?
 
Nàng vỗ đầu mình một chút, bắt buộc mình thanh tỉnh một chút, so với bên kia mơ mộng viễn vông, không bằng suy nghĩ tiếp theo phải làm sao mới có vẻ thực tế chút.
 
Hừ hừ, lấy lực thích ứng của loài gián, cũng không phải là một chút tình huống đột ngột có thể họa hỏng như vậy.
 
“Mạt Mạt, chị đã về rồi?”
 
Bút Mạt Trừng chân trước còn chưa vào cửa, giong nói lo lắng đã truyền vào tai. Xưng hô ghê gớm như vậy không cần đoán cũng biết, nhất định là người đang ở chung với nàng Đô Chậm Ảnh phát ra.
 
Kể từ ngày nàng ngã vào trong vườn trở đi, hai người đã ở chung 2, 3 ngày, ngoại trừ cá tính bám người quá mức ra, nói thật, nàng căn bản không biết hắn có tính cách buồn vui thất thường, mất hứng một cái sẽ bắt người thí nghiệm dược hiệu như người ta nói.
 
“Mạt Mạt, trên đường chơi vui sao?” Hình ảnh Đô Chậm Ảnh giống như con chó nhỏ, làm cho nàng không thể không tạm thời buông tha nghi vấn trong lòng trấn an hắn.
 
“Trên đường không phải đều như vậy sao? Có cái gì chơi vui hay không chơi vui?” Nàng ôn nhu nói, kéo ống tay áo của hắn ngồi vào trên ghế, sau đó cầm lấy khăn tay lau mồ hôi cho hắn.
 
“Vậy sao? Nhưng đã lâu anh cả không cho phép ta ra khỏi nhà, ta muốn biết bên ngoài có phải còn náo nhiệt như cũ, chơi vui như cũ hay không!”
 
“Anh cả cậu không cho phép cậu ra khỏi nhà? Vì sao?” Sẽ không phải là sợ hắn tính tình như đứa trẻ gặp phải phiền phức chứ, cho nên mới nhốt hắn trong này, không cho hắn ra khỏi nhà?
 
“Anh cả nói ta sẽ gây rắc rối, nên không cho ta ra khỏi cửa.” Đô Chậm Ảnh cô đơn nói, thanh âm rầu rĩ ủy khuất kêu oan trong lòng.
 
“Phiền toái?” Sẽ không như nàng suy nghĩ chứ… “Tiểu Ảnh, lúc cậu đi trên đường, có phải hay dùng những loại cây thuốc này trên người khác không?
 
“Mạt Mạt, sao chị biết?” Hắn ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi.
 
Ha ha, nghĩ cũng biết! Trên trán nàng thoáng chốc có ba cột đen, bên miệng không khỏi lộ ra nụ cười khổ.
 
Lời đồn về thiếu gia nhà họ Đô này, nàng đi dạo trên đường một vòng không biết nghe được bao nhiêu, hầu hết đều nói hắn vui buồn thất thường, lại thích thí nghiệm dược hiệu trên đường, có khi thậm chí còn làm cho bệnh nhân đến khám chết khiếp! Cho nên căn bản không cần suy nghĩ nhiều, suy luận chút liền biết.
 
“Cậu liền nghe lời anh cả cậu như vậy, từ đó trở đi không đi trên đường nữa?” Nàng vốn nghĩ ‘quái nhân thứ hai Dương Châu’, hẳn là làm theo ý mình, không chịu nghe lời người khác khuyên răn mới đúng, làm sao có thể giống người ngoan như cục cưng, người ta nói một câu liền nghe theo mà làm?
 
"Đúng vậy!"
 
“Cậu nghe lời như vậy, hắn cho cậu đường ăn, hay là cho cậu uống bùa mê?” Bút Mạt Trừng tức giận đánh hắn, thuận tiện cầm lấy cốc nước cẩn thận nghe ngóng, chỉ sợ thật sự uống bùa mê.
 
“Ảnh cả không có cho đường ăn, anh cả chỉ cho cây thuốc.” Đô Chậm Ảnh làm như nghiêm túc nói, bộ dáng thận trọng làm cho nàng xem thầm nghĩ bật cười.
 
Ngốc quá!
 
“Người ta cho cậu cây thuốc liền khăng khăng một mực hắn là người tốt, không nghe qua truyện cổ tích cô bé lọ lem sao? Sẽ hại người đều là chị gái cùng mẹ kế.”
 
“Cô bé lọ lem nào?” Hắn tò mò hỏi. “Một người trong nhà chị à?”
 
Ai nha, nàng đã quên bây giờ không phải là thời đại nàng lớn lên, cùng người xưa này nói chuyện cô bé lọ lem hắn cũng nghe không hiểu. Nhưng, trọng điểm không phải là cô bé lọ lem, mà là anh cả kia sao có thể bắt nạt động vật nhỏ lương thiện a? Nhìn hắn cái gì cũng không hiểu, tùy tiện dùng chút cây thuốc đã muốn sai bảo em trai của mình?”
 
Căn cứ vào tin tức nàng hỏi thăm trên đường, lão đại nhà họ Đô tuyên bố với bên ngoài, vì để Đô Chậm Ảnh dưỡng bệnh thật tốt, mới mang hắn đến gian nhà tranh nhỏ tĩnh dưỡng, tránh cho hắn ở trong nhà họ Đô bị quấy rầy.
 
Khi nàng nghe được tin này, rất muốn vọt tới trước mặt anh cả kia giơ ngón giữa, mắng to lương tâm hắn rốt cuộc ở nơi nào?
 
Còn tĩnh dưỡng nữa chứ! Nói nghe tốt như vậy, trên thực tế căn bản là trục xuất đến gian nhà tranh nhỏ này, trừ ba bữa cùng cây thuốc ra, cái gì khác cũng không quan tâm, ngay cả quần áo của hắn đã giặt đến rách tùm lum cũng không có ai để ý.
 
Hơn nữa người mang đồ đến thì như thế nào? Một bộ dáng phục phịch lắm lời, còn khi hắn nghe không hiểu mắng hắn là thằng điên. Làm không rõ ràng lắm, rốt cuộc ai là mới là chủ tử a? Lúc trước nàng không biết sự tình bên trong, nhiều lắm nhăn mặt nhíu mày cho qua, nhưng hôm nay nàng biết chân tướng sự việc, lần sau tên nô tài kiêu ngạo đó đến xem, nàng sẽ cho bọn hắn sắc mặt hòa nhã mới lạ!
 
Toàn bộ quá đáng đến cực điểm!
 
Cũng chỉ có thằng ngốc này lẳng lặng cho người ta mắng, cũng không phản bác gì, thật là thằng ngốc! Thằng ngốc!
 
“Tiểu Ảnh, sau khi cậu ở chỗ này, anh cả cậu có đến thăm cậu sao?” Nhịn xuống tức giận, nàng lại mở miệng hỏi, không biết anh cả kia có thể không lương tâm đến tình trạng nào.
 
“Có a!” Nhưng mỗi lần đến đều mang một ít người có bệnh kỳ lạ đến cho hắn điều trị, cho nên đôi khi hắn liền xem người nào làm hắn chán ghét, vụng trộm trêu cợt đối phương một chút.
 
Ừm, coi như có lương tâm! Bút Mạt Trưng lại hỏi tiếp: “Vậy hắn đến đây làm gì?”
 
“Muốn ta chữa bệnh.”
 
“Còn gì nữa?”
 
“Chữa bệnh”
 
“Cho nên ta hỏi còn gì nữa?” Nàng đã nhịn không được nắm chặt tay.
 
“Chữa trị cho người ta.” Hắn không hề thấy phiền nói lại lần nữa.
 
Tốt lắm! Anh cả nhà họ Đô, ngượi thật sự đã chọc giận ta! Ngươi thế mà lại lợi dụng em trai bộ dáng điềm đạm đáng yêu, cực kỳ giống động vật nhỏ phải bảo vệ đến nước này?! Hừ hừ, ngươi đừng để ta đụng đến, hay nói cách khác…
 
Nếu không dạy dỗ ngươi một chút, Bút Mạt Trừng ta liền đảo ngược tên! 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 28      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
88271
Truyện liên quan :
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 1076659
Nd: HE.
Luyện yêu
Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
view: 745102
Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang
Tác giả: Ức Cẩm
view: 364105
Nd: Sủng. HE.
Không Cẩn Thận Họa Lớn Rồi
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 909696
Nd: HE.
Nhất dạ thâu hoan
Tác giả: A Bối
view: 668264
Nd: HE.
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 325583
Nd: HE.
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 470813
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu
Tác giả: Lại Bảo
view: 479465
Đến đây nào bác sĩ của anh
Tác giả: Như Thi Vấn
view: 705962
Nd: HE.
Mị Hương
Tác giả: Cống Trà
view: 322596
Nd: HE.
Đường gia Tiểu Miêu
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 483276
Nd: HE.
Thái hậu mười lăm tuổi
Tác giả: Trà Hoa Cúc
view: 768277
Nd: HE.
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 673002
Nd: HE.
Chết, sập bẫy rồi !
Tác giả: KingKong Barbie
view: 371521
Nd: HE.
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 495430
Bạn học, chào em
Tác giả: Tát Không Không
view: 454127
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14903482
Hiền Thê Khó Làm   view 6906665
Em Dám Quên Tôi   view 6862890
Không xứng   view 6835595
Thứ nữ sủng phi   view 6754431
Ân nhân quá vô lại   view 6620737
Mưa ở phía tây   view 6530818
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc