Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phượng ẩn thiên hạ

Tác giả : Nguyệt Xuất Vân   
Chương 38: Tu La chợt hiện (2)
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Đó là người mà nàng không tài nào ngờ được sẽ xuất hiện ở đây – Tiêu Dận.
 
Nói như vậy thì, ngày hôm đó, con chim nàng trông thấy ở Trúc Uyển đúng là Hải Đông Thanh của Tiêu Dận rồi, không phải nàng nhìn lầm.
 
Tiêu Dận chẳng những đã tới Nam Triều, mà vừa rồi chỉ vì muốn có được tin tức của nàng từ chỗ người được coi là Đan Hoằng mà tham gia đấu giá ở thanh lâu. Đó là người mà nàng không thể ngờ sẽ xuất hiện trong cái bẫy nàng sắp đặt đêm nay.
 
Vậy mà chàng đã xuất hiện rồi!
 
 “Điện hạ, chúng ta có cần đi xem không?” Cát Tường cẩn thận hỏi Hoàng Phủ Vô Song.
 
“Chuyện đó đương nhiên, cuộc vui náo nhiệt thế này, bản Thái tử đương nhiên không thể bỏ qua được.” Hoàng Phủ Vô Song đạp chân, ra lệnh cho một thị vệ khinh công khá tốt cõng hắn, rồi liền đuổi theo ra ngoài.
 
Đuổi đến tận bên sông Thanh Giang, Hoa Trước Vũ theo Hoàng Phủ Vô Song và cả Cát Tường, cùng nấp trong rừng cây bên sông, nằm trong đám cỏ mùa hạ mọc dưới đất, ngước về phía bờ sông.
 
Lúc này, trăng đã lên đến giữa trời, ánh trăng sáng trong như thủy ngân rót xuống, chiếu lên mình mấy bóng người bên bờ sông.
 
Một người thân hình gầy gò, mặc một thân áo trắng rộng rãi, đứng ở đó trong tư thế nho nhã. Trên mặt chàng đeo nửa chiếc mặt nạ bằng bạc rực rỡ, chỉ để lộ ra đôi mắt thâm sâu, sống mũi cao, và đôi môi đẹp đẽ.
 
Hoa Trước Vũ chưa từng nghĩ rằng, người này lại có thể hóa trang giống Doanh Sơ Tà đến thế. Nàng vốn chỉ bảo An tìm một người thân hình gần giống như Doanh Sơ Tà là được, ai ngờ người này chẳng những thân hình giống, điều càng hiếm thấy hơn là, khí thế của người này, cũng chính là tà khí ung dung ngông cuồng và sự sắc bén có được do rèn luyện trên chiến trường của Doanh Sơ Tà. Người chưa từng ra chiến trường không thể có được điều đó, tìm đại một người, không thể đóng giả được khí thế ấy.
 
Người này là ai? Trong lòng Hoa Trước Vũ cực kỳ nghi hoặc.
 
“Đây chính là Doanh Sơ Tà ư? Khí thế sắc bén thật!” Hoàng Phủ Vô Song nằm bò trong rừng cây, ánh mắt sáng rực nhìn vào Doanh Sơ Tà giả, nói với vạn phần cảm thán.
 
“Điện hạ, đây là một nhân vật có tiếng, nếu hắn có thể dốc sức cho Điện hạ thì tốt, chỉ đáng tiếc là…” Cát Tường khẽ nói.
 
“Doanh Sơ Tà” đang kéo theo một người con gái, chính là My Loan vừa nãy trong Miên Nguyệt Lầu. Phía không xa trước mặt chàng, có hai người đang đứng, một là Đẩu Thiên Kim, một là Tiêu Dận.
 
Tiêu Dận đứng lặng bên dòng sông, ánh trăng như dải một màn sương trắng mờ ảo lên tà áo tím sẫm của chàng, nhìn từ góc độ của nàng, cảm thấy chàng thật cao lớn và uy phong, khắp người từ trên xuống dưới toát lên một thứ khí thế. Đôi mắt tím thâm sâu lạnh lùng như vực thẳm, càng chứa đầy thần sắc phức tạp, nhìn chăm chăm vào “Doanh Sơ Tà” phía trước.
 
Đẩu Thiên Kim đứng cách hai người không xa, trong tay cầm một đồng tiền lớn giỡn chơi, tựa như đang diễn tạp kỹ, cứ xoay qua xoay lại.
 
“Tại hạ thật là vinh hạnh, không ngờ lại có thể gặp được hai đại nhân vật ở đây. Có nằm mơ cũng không thể ngờ, giá của tại hạ lại cao đến thế, có thể kinh động người của cả ba nước hợp lực truy bắt, thực là vinh hạnh vô cùng. Ha ha ha…” “Doanh Sơ Tà” nói xong, ngửa đầu lên trời cười, hào khí xung thiên.
 
“Viêm đế vẫn chưa có khả năng sai khiến được bản Thái tử đâu, hơn nữa, chuyện của Nam Triều các ngươi, bản Thái tử chẳng thèm để ý!” Ngữ điệu của Tiêu Dận trầm thấp mà từ tốn, giọng nói hơi khàn và chua xót.
 
“Ồ? Vậy ngài đuổi theo tại hạ làm gì?” “Doanh Sơ Tà” hỏi với vẻ chẳng coi vào đâu.
 
“Bản Thái tử kính trọng ngươi là một anh hùng, nếu ngươi đã bị truy bắt khắp nơi, sao còn ở lại Nam Triều, ngươi bây giờ theo bản Thái tử đến Bắc Triều được không?” Tiêu Dận trầm giọng hỏi.
 
Tiêu Dận đã biết Hoa Trước Vũ là Ngân Diện Tu La, thế nhưng, Tiêu Dận không hề biết Hoa Trước Vũ đã biết chàng biết điều đó. Bởi lẽ khi chàng nói ra điều đó, lại là lúc đang say, sau khi tỉnh lại không còn nhớ gì nữa. Vì thế, hiện giờ chàng không thể trực tiếp nhận “Doanh Sơ Tà” là muội muội.
 
Hoàng Phủ Vô Song nằm bò trong rừng, nghe thấy những lời ngông cuồng của Tiêu Dận, tay đã từ từ nắm chặt thành quyền, đôi mắt đen khẽ nheo, căm hận nói: “Đúng là tên Thái tử Bắc Triều ngông cuồng!”
 
“Ai đó? Mau ra đây!” Tiêu Dận bỗng quay đầu, nhìn về phía rừng cây, thần sắc cao ngạo lạnh lùng trong đôi mắt tím như thủy tinh, lộ ra từng chút một, khiến người khác không dám nhìn thẳng vào.
 
Kì thực, dựa vào thính lực của Tiêu Dận, e rằng đã phải phát hiện ra trong rừng có người nấp từ lâu, chắc hẳn chàng đoán được đó là người của Nam Triều, cho nên vừa rồi mới tỏ ra chẳng thèm quan tâm tới Nam Triều như thế.
 
Tiêu Dận, cho dù thân tại Nam Triều, vẫn bá đạo ngông cuồng như vậy.
 
Hoàng Phủ Vô Song không nhịn được nhíu chặt đôi mày tuyệt đẹp, để lộ ra vẻ mặt bất cần và kiêu căng, “Bắc Triều Thái tử đến Nam Triều từ bao giờ? Sao không nói một tiếng, để Nam Triều chúng ta khoản đãi cho tử tế!”
 
Hắn từ từ đứng dậy, phủi cành lá trên người, chắp tay sau lưng, ưỡn thẳng người lên, ngạo nghễ đi ra khỏi khu rừng.
 
Hoa Trước Vũ cũng chậm rãi bò dậy từ dưới đất, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười khổ, theo sau lưng Hoàng Phủ Vô Song từ tốn bước qua. Nàng có phần sợ hãi, nàng không biết được, liệu Tiêu Dận có tiết lộ thân phận của nàng ra hay không. Nàng theo ánh mắt của Hoàng Phủ Vô Song, thần sắc bình tĩnh nhìn về phía Tiêu Dận.
 
Thế nhưng, sự chú ý của Tiêu Dận lại không đặt lên tiểu thái giám như nàng, đôi mắt tím trầm ngâm lạnh lùng như sương giá, nhìn Hoàng Phủ Vô Song một cách lạnh lẽo. Hoa Trước Vũ thở hắt ra một hơi, dịch về phía bóng cây bên cạnh.Tiêu Dận nhếch đôi môi mỏng, nhìn Hoàng Phủ Vô Song khẽ chau mày nói: “Các hạ là…”
 
Hoa Trước Vũ không tin, Tiêu Dận lại không nhận ra Hoàng Phủ Vô Song, cho dù hắn chưa từng gặp Hoàng Phủ Vô Song thì thân là người kế vị Bắc Triều, đối với người kế vị của Nam Triều, cũng không thể không biết như thế.
 
Hoàng Phủ Vô Song đứng trước mặt Tiêu Dận, sắc mặt cực kì sầm sì.
 
Trong lòng Hoa Trước Vũ hiểu rõ, hắn không chỉ tức vì câu nói này của Tiêu Dận. Mà bởi lẽ, hắn đứng trước mặt Tiêu Dận, dù cho đã ngẩng cao đầu, đứng thẳng lưng, thì vẫn thấp hơn Tiêu Dận cả một đoạn. Thân hình người Bắc Triều vốn đã cao hơn người Nam Triều, huống hồ Tiêu Dận lại là một nhân vật kiệt xuất của Bắc Triều, hơn nữa Hoàng Phủ Vô Song lại còn là một thiếu niên chưa lớn hẳn.
 
Cát Tường nghe thấy Tiêu Dận hỏi, liền cất giọng the thé: “Đây là Thái tử của Nam Triều chúng ta!”
 
Tiêu Dận khẽ nhướng mày, trong đôi mắt tím lóe lên ánh mất như cười, “Hóa ra là Thái tử Nam Triều, bản Thái tử đã thất lễ rồi. Không biết Điện hạ đêm khuya sao lại ở đây, lại còn ăn mặc thế này? Suýt nữa thì bản Thái tử tưởng là thích khách rồi!”
 
Hoàng Phủ Vô Song nheo mắt nhìn Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim, ngửa cổ hỏi: “Đêm nay có chuyện gì thế, mảnh đất nhỏ Thanh Thành này, sao lại thành ra được hai vị quý khách giá đáo, thực là hiếm thấy. Không biết hai vị đến từ bao giờ, sao khong lên hành cung trên núi?”
 
“Bản Thái tử đến chỉ vì việc riêng, không muốn lên hành cung làm phiền!” Tiêu Dận lạnh lùng hờ hững nói, cực kỳ không để tâm, thi thoảng lại liếc nhìn “Doanh Sơ Tà” đang đứng bên kia một cái, như thể sợ “Doanh Sơ Tà” đó bỏ đi mất.
 
Đẩu Thiên Kim lại càng cuồng ngạo, thậm chí chẳng thèm đi về phía Hoàng Phủ Vô Song, vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngón tay xâu vào giữa đồng tiền, không ngừng xoay xoay. Đôi mắt đào hoa hờ hững liếc nhìn Hoàng Phủ Vô Song, cười mỉm nói: “Bản vương thực không ngờ, Điện hạ hóa ra là người đồng đạo với bản vương, nửa đêm đến thanh lâu để tầm hoan.”
 
“Các người nói đủ chưa? Đã muốn bắt tại hạ, thì xông cả lên đi! Lôi thôi gì nữa?” “Doanh Sơ Tà” đột nhiên lạnh lùng mở miệng, đưa tay lên eo, soạt một cái, rút binh khí ra.
 
Hoa Trước Vũ nhìn động tác rút binh khí ung dung tự tại của “Doanh Sơ Tà”, trong lòng kinh ngạc. Động tác này, chàng ta cũng cố tình mô phỏng Doanh Sơ Tà, giống đến như thế, người này, nhất định đã từng thấy nàng rút đao.
 
Binh khí được rút ra, Hoa Trước Vũ lại càng sững sờ.
 
Thanh đao này, mũi đao có phần hơi cong, giống như vầng trăng non. Lưỡi đao màu trắng thanh hàn, tựa như ánh trăng trong đêm lạnh lẽo. Tên gọi của thanh đao này, là Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao. Đây là đao của Hoa Trước Vũ, là lưỡi đao giết địch trên chiến trường của nàng.
 
Hoa Trước Vũ hoàn toàn sững sờ, thanh đao này khi nàng về kinh thành, không hề mang theo. Nàng cứ tưởng cả đời có lẽ sẽ không dùng đến thanh đao này nữa, cho nên mới đem nó giao cho Thái bảo quản.
 
Là Thái ư? Hoa Trước Vũ nheo mắt nhìn “Doanh Sơ Tà” một lượt, thân hình đó, còn cả đôi môi mỉm cười đó, chẳng phải chính là Thái sao?
 
Có thể giả dạng nàng giống đến như thế, ngoại trừ tứ đại thân vệ cùng nàng thân cận ngày đêm, còn có thể là ai?
 
Trước khi xảy ra chuyện, phụ thân đã sớm phái An và Thái đi, An bị phụ thân đưa vào trong cung, còn Thái, đương nhiên cũng ở trong kinh thành. Thế nhưng, Hoa Trước Vũ không ngờ, đêm nay, cậu ta lại đóng giả Doanh Sơ Tà.
 
Thân hình Thái gầy gò nhất trong số bốn thân vệ, vóc dáng cũng không quá cao. Hiện giờ, nàng mới đột nhiên nhận phát hiện ra, chiều cao của Thái cũng xấp xỉ như nàng. Trong số bốn thân vệ, Thái là người tính tình ôn hòa nhất, chỉ khi giết người, trong mắt cậu ta mới thoáng hiện lên một chút sắc bén, ngày thường, lúc nào cũng mềm mỏng như một cô nương. Thực không ngờ, Thái lại có thể đóng giả nàng giống đến vậy, khí chất ngông cuồng, kiêu ngạo, và sắc bén, cả ba đều hiện lên sinh động khắp toàn thân.
 
Khi biết Doanh Sơ Tà là do Thái đóng giả, Hoa Trước Vũ liền có phần lo lắng.
 
Kế hoạch ban đầu, để cho Doanh Sơ Tà giả dẫn dụ kẻ đứng đằng sau lộ diện rồi lập tức thoát thân, nhưng ai ngờ, lại dụ ra được những nhân vật lớn như Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim. Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim dường như không có ác ý với Doanh Sơ Tà, còn thế lực âm thầm tìm kiếm Doanh Sơ Tà ở Vũ Đô, lại không dẫn dụ ra được. Hiện giờ, bị những cao thủ như Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim nhắm lấy, e rằng Thái khó có thể thoát thân.
 
Đang nghĩ như vậy, Hoa Trước Vũ liền nhanh nhạy phát giác, ven sông không hề yên ổn như vẻ bề ngoài, trong rừng cây kia, dường như có người mai phục, rốt cuộc là người của ai, trong lòng nàng không rõ. Chắc không phải là người của Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim, nếu nói là của Hoàng Phủ Vô Song, nàng lại không dám tin rằng hắn có thể có tâm cơ đến thế.
 
Chính vào lúc đó, trên đường lớn vang lên tiếng vó ngựa, Hoa Trước Vũ ngước mắt nhìn ra, chỉ thấy trong màn đêm, một cỗ xe từ từ đi tới. Cỗ xe đó dài hơn một trượng, cao ba thước, bên ngoài trang sức bằng vải thêu màu bạc, màn trướng màu vàng. Xe được bốn ngựa kéo, đằng sau còn hơn chục thị vệ theo hầu.
 
Vừa trông thấy khí thế của đoàn xe này, Hoa Trước Vũ liền hiểu rằng, người ngồi bên trong tất là trọng thần của triều đình.
 
Hết Tập 1
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
228557
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1126202
Nd: Ngược. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1706916
Nd: Sủng. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1492779
Nd: Sủng. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2751233
Nd: HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4593903
Nd: Ngược. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1476814
Nd: HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 727283
Nd: Ngược. SE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 497490
Nd: Sủng. SE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1489380
Nd: HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 906194
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1168432
Nd: Sủng. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 971908
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5876150
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1057913
Nd: Sủng. SE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 821219
Nd: Ngược. SE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 749119
Nd: Ngược. SE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1177084
Nd: Ngược. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1174612
Nd: Sủng. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 508305
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15088161
Hiền Thê Khó Làm   view 6998232
Em Dám Quên Tôi   view 6983400
Không xứng   view 6949307
Thứ nữ sủng phi   view 6870409
Ân nhân quá vô lại   view 6694897
Mưa ở phía tây   view 6619295
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc