Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phượng ẩn thiên hạ

Tác giả : Nguyệt Xuất Vân   
Chương 37: Tu La chợt hiện (1)
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Đêm dần về khuya, Hoa Trước Vũ đang chuẩn bị canh đêm ngoài gian nghỉ ngơi của Hoàng Phủ Vô Song, chợt thấy Hoàng Phủ Vô Song ăn mặc chỉnh tề từ trong ra.
 
“Tiểu Bảo Nhi, ngươi và Cát Tường thay quần áo ban đêm, theo ta ra ngoài một chuyến.” Hắn nói, thanh âm đặc biệt nghiêm nghị.
 
Hoa Trước Vũ cực kỳ ít khi trông thấy vẻ mặt nghiêm túc đến thế của Hoàng Phủ Vô Song, lại nhìn quần áo hắn đang mặc, chỉ là một chiếc trường bào bằng vải đoạn màu xám bình thường, trên đầu cũng không đội mũ vàng, chỉ buộc búi tóc bằng sợi dây cùng màu. Toàn thân từ trên xuống dưới đều cực kỳ đơn giản, khác biệt hoàn toàn với thói xa hoa thường ngày của hắn, trông chẳng khác gì một công tử nhà giàu bình thường.
 
Hoa Trước Vũ và Cát Tường nhanh chóng thay quần áo thái giám thành áo vải của người hầu, theo Hoàng Phủ Vô Song ra khỏi hành cung Thanh Giang.
 
Hành cung Thanh Giang nằm bên sườn dãy núi Thanh Sơn, dưới chân núi là Thanh Thành. Thanh Thành nguyên là một tòa thành nhỏ, không hề phồn hoa. Bắt đầu từ mấy năm trước, mỗi năm vào mùa hạ, Hoàng thượng đều đến đây tránh nóng, Thanh Thành cũng dần dần trở nên phồn thịnh.
 
Ba người đi xe ngựa, chưa đến nửa canh giờ, xe liền dừng lại trước kỹ viện Miên Nguyệt Lầu trong Thanh Thành.
 
“Sao Điện hạ lại nghĩ đến chuyện đi thanh lâu thế?” Hoa Trước Vũ hỏi.
 
Hoàng Phủ Vô Song nằm nghiêng trên sập trong xe, đắc ý cười đáp: “Nghe nói Miên Nguyệt Lầu cực kỳ náo nhiệt, bản Thái tử muốn đi xem thử một phen, chuyện này không thể để cho phụ hoàng biết được, nếu không, bản Thái tử chắc chắn sẽ bị phụ hoàng mắng chết. Bản Thái tử tin tưởng hai ngươi, nên mới cho các ngươi đi theo, không ai được phép nói ra, nghe rõ chưa?”
 
Hoa Trước Vũ không thể ngờ rằng, Hoàng Phủ Vô Song cũng có ngày tìm đến những chốn này, đây có thể coi là thu hoạch của nàng không? Trong bóng tối, nàng mượn ánh đèn rọi vào trong xe từ cửa sổ, lặng lẽ nhìn Hoàng Phủ Vô Song: khuôn mặt trẻ tuổi, đẹp đẽ đến thế, tựa như được điêu khắc từ thứ ngọc thượng hảo, đẹp đẽ đến mức không một tì vết; đôi mắt thâm sâu, lấp lánh ánh nhìn hưng phấn, tựa như con chim lâu ngày bị nhốt trong lồng được thả ra, cuối cùng cũng có thể tung cánh bay liệng.
 
Trong Miên Nguyệt Lầu khách khứa rất đông, Hoàng Phủ Vô Song để quy nô dẫn đương, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, nghe quy nô giới thiệu, đêm nay, Miên Nguyệt Lầu bọn họ mới có thêm vài cô gái Tây cương.
 
Miên Nguyệt Lâu sở dĩ nổi danh, cũng là bởi bọn họ mỗi năm đều mua về một loạt mỹ nữ ở Tây cương, đám mĩ nữ này phong thái khác biệt so với nữ nhân Nam Triều, đẹp yêu kiều mà hoang dại, đến Miên Nguyệt Lầu cực kỳ được hoan nghênh.
 
Khi bọn Hoa Trước Vũ bước vào, trên đài cao còn chưa có cô nương biểu diễn. Tất là vẫn chưa đến giờ, sau thời gian chừng một nén hương, tú bà của Miên Nguyệt Lầu uốn éo bước lên đài.
 
Tiếng người trong sảnh dần dần hạ xuống, chỉ thấy tú bà cười tươi nói: “Cảm ơn các ngài đã nể mặt, giá lâm Miên Nguyệt Lầu của chúng tôi. Đêm nay Miên Nguyệt Lầu chúng tôi mới có thêm mấy vị cô nương đến từ Tây cương, bọn họ ấy à, ai nấy đều là mỹ nhân tuyệt sắc, tài nghệ siêu quần. Vẫn theo quy tắc cũ, lát nữa, các cô nương lên đây biểu diễn, nếu các ngài vừa mắt, xin thoải mái đấu giá, ai trả giá cao thì đêm nay cô nương đó sẽ là của người đó. Quy tắc của Miên Nguyệt Lầu chúng tôi mọi người đều đã rõ, lão thân cũng không nói thêm nữa. Sau đây xin mời người đầu tiên – Tế Yêu[1] cô nương lên đài.”
 
[1] Tên cô gái này có nghĩa là eo thon.
 
Tú bà vừa dứt lời, bên dưới có kẻ cao giọng quát: “Ma ma, mau bắt đầu đi, ta đã chuẩn bị đủ bạc rồi, để xem các cô nương của bà liệu có khiến ta mê hồn hay không!”
 
Tú bà lui xuống trong tiếng reo hò, chỉ nghe thấy tiếng nhạc du dương vang lên, khúc nhạc kéo bằng hồ cầm, không dịu dàng triền miên như nhạc của Nam Triều, mà sục sôi hào sảng, mang đậm phong tình dị quốc.
 
Khúc nhạc như thế, đối với người Nam Triều mà nói, quả thực là mới mẻ xa lạ, nhưng Hoa Trước Vũ nghe vào, lại thấy quen thuộc vô cùng. Khúc nhạc thế này, khiến người ta nhớ đến bầu trời cao nguyên, đến bước nhảy âm vang, tiếng vó ngựa lộc cộc, tiếng ca thô hào…. và cả những niềm hoan hỉ và nỗi bi ai đã qua.
 
Một người con gái mặc váy lụa màu mỡ gà theo điệu nhạc uyển chuyển bước ra, trang phục của nàng ta không phải kiểu váy rộng của Nam Triều, mà bó sát thân hình, tôn lên những đường nét kiều diễm của cơ thể, bộ ngực đầy đặn, chiếc eo thon thả, đều cực kỳ quyến rũ. Người con gái hoa danh Tế Yêu này múa theo khúc nhạc sôi nổi, tư thế cực kỳ thướt tha, mê hoặc lòng người.
 
Trên mặt Tế Yêu che một chiếc khăn mỏng, chỉ để lộ ra đôi mắt sáng như làn thu thủy, sóng mắt theo cùng điệu múa gửi đi bao nhiêu tình ý.
 
Điệu múa kết thúc, khách khứa bắt đầu đấu giá. Cuối cùng, người được một đêm của Tế Yêu, đã phải trả ba trăm lượng bạc ròng.
 
Một đêm ba trăm lạng, nơi đây không hổ là cái động tiêu tiền.
 
Sau khi Tế Yêu được đưa đi, tiếng đàn du dương lại vang lên. Mới nghe, tiếng đàn triền miên dịu dàng, hoàn toàn khác với khúc nhạc Tây cương vừa rồi.
 
Rèm trên đài cao được kéo ra, một cô gái áo trắng quỳ trên đài, trước mặt bày một chiếc dao cầm, tấu lên một khúc nhạc êm ái. Khúc nhạc này dường như không phải của Tây cương, nhưng cũng ẩn chứa phong tình như thế, cực kỳ dễ nghe.
 
Mọi người nghe say sưa, khúc đàn bỗng nhiên thay đổi, điệu nhạc cực kỳ ngọt ngào nhu mì, không biết từ bao giờ mang theo sát khí, cực kỳ kín đáo, khiến người ta khó lòng phát hiện. Sau đó, theo khúc đàn được đàn, âm điệu rành rọt thánh thót này lại xuất hiện thêm hai lần nữa, nhưng mỗi lần đều bị người đánh đàn khéo léo dùng điệu khác ẩn giấu đi. Thế nhưng, người dụng tâm vẫn có thể để ý thấy.
 
Khúc đàn tấu xong, cô gái áo trắng đứng dậy trên đài cao, gỡ tấm khăn che mặt xuống.
 
Một gương mặt kiều diễm hiện ra trước mặt mọi người, mang màu da vàng như tiểu mạch và đôi mắt xinh đẹp tựa nho đen của nữ nhân Tây Lương Quốc.
 
Khi Đan Hoằng gảy đàn cho nàng trên chiến trường, lúc nào cũng dùng khăn che mặt, dung mạo của nàng cũng giống như Doanh Sơ tà, cực kỳ thần bí. Đối với những chuyện thần bí, người ta thường đoán mò không biết chán. Ví như, đối với dung mạo của Doanh Sơ Tà, có hai suy đoán hoàn toàn trái ngược, một là cực xấu, hai là cực đẹp.
 
Đối với Đan Hoằng, cũng có rất nhiều suy đoán. Một trong số đó, nói rằng Đan Hoằng có khí chất của người Nam Triều và dung nhan của người Tây Lương Quốc. Có lời đồn rằng Đan Hoằng là do nữ nhân Tây Lương Quốc và tướng sĩ Nam Triều sinh ra, cho nên, người Tây Lương không dung nạp, ruồng rẫy buộc nàng phải đến Nam Triều ẩn thân.
 
An thực là tài giỏi, lại có thể tìm được vật quý thế này. Hơn nữa, cậu ta lại để người con gái ấy mặc váy trắng, thực là tuyệt diệu, bởi lẽ Đan Hoằng mặc váy đỏ, còn người con gái này mặc váy trắng, trong thật có giả, trong giả có thật, dễ khiến người khác tin là thật.
 
Khúc đàn ban nãy, cũng chẳng gọi là hay, người con gái này hoa danh là My Loan, cầm kỹ suy cho cùng không sánh được với Đan Hoằng, nhưng vẫn khiến quan khách đua nhau trả giá.
 
Đầu tiên có người trả năm mươi lạng, tiếp đó là một trăm lạng, chằng mấy chốc liền leo lên tận ba trăm lạng, cùng giá với cô nương Tế Yêu ban nãy. Khi tú bà tưởng rằng không còn ai trả giá cao hơn nữa, liền nghe thấy trong nhã thất ở góc trái tầng hai, có người cao giọng quát: “Công tử nhà ta trả năm trăm lạng!”
 
Giá ban nãy, đều leo lên từng mười lạng hay hai mươi lạng một, vậy mà người này lại từ ba trăm lạng gọi thẳng lên năm trăm lạng. Năm trăm lạng đủ để một hộ gia đình bình dân chi tiêu cả đời, vậy mà năm trăm này lại chỉ dùng để mua một đêm của My Loan. Đây cũng là mức giá cao nhất từ trước đến nay ở Miên Nguyệt Lầu.
 
Lời vừa nói ra, mọi người đều nhìn về phía nhã thất ở góc trái tầng hai, chỉ thấy trước cửa treo một bức rèm trúc vẽ hoa lan, sau rèm, ánh đèn thấp thoáng mập mờ. Người bên ngoài không nhìn thấy bên trong, nhưng người sau rèm lại có thể nhìn rất rõ tình cảnh bên ngoài.
 
Hoàng Phủ Vô Song vừa nghe thấy giá đã leo lên năm trăm lạng, lập tức nổi hứng thú, nheo mắt cười nói: “Thú vị, thú vị đây…”
 
“Điện hạ có muốn góp vui khong?” Hoa Trước Vũ khẽ hỏi.
 
“Để xem tình hình đã. Người con gái này mặc dù cũng khá xinh đẹp, nhưng sao sánh được với Uyển Nhi, e là đến cả Tiểu Bảo Nhi của chúng ta cũng chẳng thể sánh bằng. Tiểu Bảo Nhi, nếu ngươi là con gái, sợ rằng lên trên đài kia, giá sẽ còn cao hơn!”
 
Hoa Trước Vũ cười nói, “Điện hạ nói đùa rồi!”
 
Chính vào lúc mọi người tưởng rằng người ra giá năm trăm lạng sẽ có được My Loan cô nương, trong nhã thất ở góc phải tầng hai có người cao giọng quát: “Sáu trăm lạng!”
 
Gian nhã thất này vừa hay đối diện với gian ban nãy, cũng có một bức rèm trúc che trước cửa, khiến người ta nhìn không rõ bên trong, ngay cả người hầu hét giá cũng đứng sau rèm cất tiếng.
 
Sáu trăm lạng! Người có thể vung tay tiêu cả ngàn vàng như thế, cũng không ít nhỉ! Hai người nà dường như đều nhất quyết muốn có được My Loan, chẳng ai chịu nhường ai, giá cứ một trăm lạng một tăng lên.
 
Hoàng Phủ Vô Song thấy cuộc đấu giá gay gắt thế, bỗng nhiên có chút nghi hoặc, hắn khẽ hỏi: “Các ngươi xem, cô My Loan kia xinh đẹp lắm hay sao? Ta thấy cũng chẳng có gì, sao lại đáng tiền đến thế?”
 
Cát Tường vội sà đến trước mặt Hoàng Phủ Vô Song khẽ nói: “Điện hạ, nô tài nhận ra rồi, My Loan cô nương này có vấn đề, cho nên đám người kia mới tranh nhau kịch liệt như thế. Nô tài từng nghe nói, thuộc hạ của Doanh Sơ Tà có một cô nương gảy đàn, người có chú ý đến mấy chỗ âm điệu mang đầy sát ý không? Mặc dù đã cố ý che giấu, nhưng vẫn bị người dụng tâm nghe được. Cô ta lại đến từ Tây cương, cho nên, những người đấu giá kia chưa biết chừng chính là những kẻ đang âm thầm tìm kiếm Doanh Sơ Tà.”
 
Hoàng Phủ Vô Song nghe thấy thế, sắc mặt trầm ngâm, “Nói như vậy thì, bọn họ muốn thông qua cô My Loan này để tìm Doanh Sơ Tà?”
 
Cát Tường nhanh chóng gật đầu.
 
Hoa Trước Vũ không ngờ, Cát Tường lại có thể nghe ra được sát ý trong khúc nhạc vừa rồi, ngày thường trông hắn cúi mày cụp mắt, cực kỳ ít nói, hóa ra cũng thông hiểu âm luật.
 
Giữa lúc bọn họ nói chuyện, người trong gian nhã thất bên phải thét giá một ngàn lạng, thực đúng là vung tay tiêu tốn ngàn vàng. Lúc này, trong sảnh không có một tiếng nói, tất cả đều vểnh tai nghe xem giá còn có thể cao đến đâu, chắc hẳn là lúc này dù chỉ một cây kim rơi xuống đất, cũng có thể nghe rõ tiếng động.
 
Chính vào lúc đó, chỉ nghe thấy một giọng nói ung dung mà ngông cuồng vang lên: “Một nghìn lạng lẻ một quan tiền.”
 
Sau phút im lặng ngắn ngủi, “phụt” một tiếng, không biết vị khách nào đã phun trà trong miệng ra, phun đầy lên lưng vị khách ngồi đằng trước, vị này nhảy cẫng lên chửi rủa. Nhưng mọi người chẳng ai thèm để ý tới bọn họ, đều quay đầu lại xem vị khách đáng yêu ra giá một nghìn lạng lẻ một quan tiền đó là ai?
 
Hoa Trước Vũ ngàn lần không thể ngờ được rằng, những người có hứng thú với Doanh Sơ Tà lại nhiều đến thế. Đêm hôm đó, Hoa Trước Vũ dặn dò An ngầm tung ra tin đồn, nói rằng trong đám nữ nhân đến từ Tây cương, có một người đánh đàn rất hay, không ngờ, những kẻ hành động theo tin đồn lại nhiều như vậy.
 
Đại khái, những kẻ đấu giá kia cũng không thể ngờ được sự việc lại thành ra thế này.
 
Hoa Trước Vũ theo ánh mắt của mọi người, nhìn về phía người ra giá, người đó ngồi ở góc tây bắc trong sảnh, một thân áo gấm màu san hô sáng, trên áo thêu đầy những đồng tiền vàng. Bộ quần áo đó, kể cũng rất ăn nhập với chốn ăn chơi trụy lạc như Miên Nguyệt Lầu. Nam tử mang khuôn mặt tuấn mỹ bất phàm, cực kỳ tao nhã. Có điều đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp kia, lại đang phát sáng nhìn vào mỹ nữ trên đài, mang vẻ đẹp hoang dã mê hoặc lòng người.
 
Hoa Trước Vũ không kìm nén nổi chau mày một cái, kẻ này hóa ra là Thụy vương Đẩu Thiên Kim của Đông Yên. Có phải hắn bị thần kinh không? Lần trước cầu hôn với nàng ở Bắc Triều, giờ lại đến đây đấu giá. Hơn nữa, chẳng phải hắn là Đông Tài Thần hay sao, thiếu gì tiền bạc, sao lại chỉ đấu hơn người trước có một quan tiền, không sợ kẻ khác cười cho ư?
 
Hoàng Phủ Vô Song cũng quen Đẩu Thiên Kim, trông thấy hắn, lạnh lùng “hừ” một tiếng, “Hừ, sự tình đêm nay, quả là càng lúc càng thú vị!”
 
“Công tử, hay là người cũng ra giá đi?” Cát Tường dè dặt hỏi.
 
“Đợi cho bọn chúng tranh nhau đến phút cuối cùng đã!” Hoàng Phủ Vô Song nhướng mày nói.
 
“Một nghìn một trăm lạng…”
 
“Một nghìn một trăm lẻ một quan…”
 
“Một nghìn hai trăm lạng…”
 
“Một nghìn hai trăm lẻ một quan…”
 
 
Đẩu Thiên Kim lúc nào cũng chỉ trả hơn người khác một quan, hơn nữa, hoàn toàn không hề có ý rút lui.
 
Mọi người đều nghi ngờ không hiểu cuộc đấu giá hôm nay sẽ cao đến mức nào, chỉ thấy một quy nô vội vã chạy lên, nói gì đó vào tai tú bà đứng trên đài, sắc mặt tú bà lập tức trắng bệch, cũng chẳng thèm để ý tới các khách hàng đang đấu giá nữa, lắc tấm thân béo mập xuống khỏi đài.
 
“Xảy ra chuyện gì thế?” Khác khứa trong Miên Nguyệt Lầu đâu chịu buông tha cho mụ ta, có người đứng ra cản đường nói.
 
“Ôi chao, con My Loan trời đánh ấy bỏ chạy mất rồi! Nhiều tiền thế này mà không chịu kiếm, nó bỏ chạy cùng một kẻ khác rồi.” Tú bà thấy không giấu được, vỗ đùi khóc lóc nói.
 
“Bỏ chạy theo ai rồi?” Có người hỏi.
 
“Nghe nói là một người đeo mặt nạ!” Tú bà khóc nhòe hết cả lớp phấn son trát dày trên mặt.
 
Lời nói của mụ tú bà tức thì lọt vào tay kẻ có dụng tâm, chẳng khác gì khúc nhạc tiên. Chỉ thấy tấm rèm trúc cửa nhã thất bên trái lập tức cuộn lên, rồi lại lập tức hạ xuống, cùng lúc đó, một bóng hình màu tím bay ra khỏi rèm, mọi người chỉ thấy vụt qua trước mắt, dường như thứ vừa tạt qua là một cơn gió, lúc nhìn lại, bóng người đó đã biến mất khỏi Miên Nguyệt Lầu. Thoắt hiện, rồi lại thoắt biến, rất nhiều người còn chưa kịp nhìn rõ người đấu giá ra tay hào phóng ấy là ai.
 
Hoa Trước Vũ là người luyện võ, cho nên nhìn thấy rất rõ ràng. Mặt hồ tĩnh lặng trong lòng nàng tựa như bị người ta ném xuống một hòn đá lớn, không ngừng rung động, dập dờn từng vòng sóng.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
233604
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1827838
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2564700
Nd: Ngược.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1341884
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 965213
Nd: Ngược. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 871277
Nd: Ngược. SE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1240223
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1279672
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1104675
Nd: Sủng. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1591453
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 775178
Nd: Ngược. SE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1885003
Nd: HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 531171
Nd: Sủng. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 850677
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1715671
Nd: HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 947085
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2472206
Nd: Ngược. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 947806
Nd: SE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1536142
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15221237
Em Dám Quên Tôi   view 7179821
Hiền Thê Khó Làm   view 7108236
Không xứng   view 7089181
Thứ nữ sủng phi   view 6948998
Ân nhân quá vô lại   view 6792541
Mưa ở phía tây   view 6720647
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc