Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phượng ẩn thiên hạ

Tác giả : Nguyệt Xuất Vân   
Chương 28: Kiếm vũ sắc bén (3)
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 “Không đúng, bạch hải đường đâu sánh được với phong tư của tiểu công công!” Một người khác phản đối.
 
Hoa Trước Vũ lạnh lùng đưa mắt nhìn qua, thấy trong mắt hai người đang nói đầy vẻ si mê. Ở Vũ Đô, có một số quý gia đệ tử thích đàn ông. Không ngờ hai người này lại còn dám công khai đưa lời chòng ghẹo. Cũng có vài người muốn nói mà chưa mở lời, chỉ vì Thái tử ở đây, thế nhưng Hoa Trước Vũ vẫn có thể nhìn rõ tâm tư của họ qua nét mặt. Có lẽ họ nghi ngờ nàng là nam sủng của Thái tử Hoàng Phủ Vô Song mất rồi!
 
Bên tai bỗng vang lên một tiếng “hừ” lạnh lùng, phá tan bầu không khí, “Bạch hải đường có tội gì đâu!”, câu nói này rất hàm súc, nhưng ý tứ của hắn, cũng không phải khó đoán. Đó chính là nói nàng hoàn toàn không xứng được với bạch hải đường!
 
Hoa Trước Vũ cười nhạt nhìn về phía người nói ra câu ấy, chỉ thấy Cơ Phụng Ly ngồi tựa nghiêng trên bàn, trong tay cầm chén rượu, nhìn nàng vừa như hữu ý lại như vô tình, cười cực kỳ nhàn nhã, dưới ánh đèn, càng làm rõ thêm những làn sóng long lanh trong đôi mắt phượng.
 
Trong lòng Hoa Trước Vũ lập tức cảm thấy giá lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười tao nhã, “Đa tạ các vị tán thưởng, Nguyên Bảo đâu sánh được với bạch hải đường, chẳng qua chỉ là ngọn cỏ dại dưới thềm mà thôi. Nô tài không biết múa, chỉ biết múa kiếm, cho nên, đành dùng cành hoa làm kiếm, mua vui có các vị đại nhân.”
 
Tiếng nói vừa dứt, tiếng đàn của Hoàng Phủ Yên đã nổi lên, xuyên qua làn sương khói, một khúc “Hạc Xung Thiên” bay bổng trong không trung.
 
Cành hoa trong tay Hoa Trước Vũ rung lên, trong khoảnh khắc dường như biến thành thanh kiếm sắc, cùng múa theo tư thế của nàng. Cành hoa biến hóa như du long, lúc có lúc không, thân tùy theo cành hoa, cành hoa tùy theo tâm, bóng hoa nhanh như chớp không ngừng múa lượn dưới ánh đèn.
 
Nếu cành hoa là thanh kiếm sắc, tất sẽ có kiếm quang lấp loáng sắc nhọn, mọi người đều không ngờ, tiểu thái giám dịu dàng xinh đẹp này, lại có thể múa ra được kiếm pháp nhanh nhẹn phóng khoáng như thế.
 
Một thân trang phục thái giám màu đỏ sẫm ôm chặt lấy thân hình mảnh khảnh của nàng, bên eo thắt đai lưng ngọc cùng màu, không có tà váy rộng tung bay, cũng không có dải lụa mỏng mềm mại làm điểm nhấn. Thế nhưng, nàng vẫn múa rất đẹp, đẹp mà không mất đi vẻ uy phong lẫm liệt, tao nhã mà không mất đi âm hưởng hào hùng.
 
Phồn hoa từ vạn ngàn cây lá, nụ cười say đắm chốn hồng trần, dường như đều không sánh bằng khoảnh khắc thăng hoa này của nàng.
 
Không thể đơn giản định nghĩa đây là múa kiếm được nữa, cũng không giống điệu múa đơn thuần của Ôn Uyển, hoặc giả nên nói đây là sự kết hợp giữa hai thứ đó sẽ càng thỏa đáng hơn. Thế nhưng, lúc này chẳng ai đi phân tích chuyện đó làm gì, tất cả đều đang mê đắm trước từng động tác của nàng.
 
Cầm kỹ của Hoàng Phủ Yên quả nhiên không tệ, tiếng đàn du dương thanh thoát nhịp cùng kiếm pháp như nước chảy mây trôi, tựa như đàn bướm đang nô đùa.
 
Bỗng nhiên, một tiếng như xé lụa vang lên, khúc đàn đột nhiên đổi thành vang rền. Hoa Trước Vũ vẫy cành hoa trong tay một cái, thân hình nhanh nhẹn bay lên, tựa như cánh hạc bay về trời, không ngừng lượn vòng trên không trung, hòa cùng theo đó, vô số cánh hoa màu trắng đua nhau rụng xuống.
 
Nàng tung mình nhảy xuống giữa cơn mưa cánh hoa rơi, kiếm khí tùy tâm thu về, tiếng đàn vừa hay cũng đến hồi kết thúc. Từng phiến hoa rơi, như mưa đổ, điểm xuyết cho điệu múa, đậu trên vai, trên tóc nàng.
 
Cành hoa nở đầy bạch hải đường, vẫn chỉ là một cành hoa, không còn trông thấy bất kỳ điểm khác thường nào nữa. Chỉ là những đóa hoa nở rộ ban nãy đã rơi rụng cả, còn mấy nụ hoa lại vì một phen nhảy múa mà lặng lẽ nở tung.
 
Hoa mới nở, mùi thơm ngào ngạt, ngát hương đến không diễn tả thành lời.
 
Nàng cười nhạt, cung kính nói: “Nô tài đã khoe cái vụng về rồi, xin các vị đại nhân bỏ quá cho!” Nói đoạn, nàng quay người, hướng về phía Hoàng Phủ Vô Song thi lễ nói: “Điện hạ, nô tài bạo gan, không biết có thể thay Điện hạ tung đóa hoa này không?”
 
Hoàng Phủ Vô Song gật đầu đồng ý, Hoa Trước Vũ cầm cánh hoa nói: “Đóa hoa này, nô tài xin thay Điện hạ tung ra, các vị đại nhân chuẩn bị đón nhé.” Nàng khẽ búng một cái, ba đóa bạch hải đường mới nở liền bay về phía những kẻ vừa rồi đưa lời khiếm nhã.
 
Một đóa bay về phía Lý đại nhân nói nàng giống bạch hải đường, một đóa bay về phía Trương đại nhân nói bạch hải đường không sánh được với nàng. Một đóa khác lại bay về phía Cơ Phụng Ly.
 
Sau đó Hoa Trước Vũ chậm rãi lui về phía sau lưng Hoàng Phủ Vô Song, ẩn vào trong ánh sáng mơ hồ, thu hết hào quang, tựa như nàng chưa từng xuất hiện. Màn kiếm vũ vừa rồi, nàng chỉ dùng hai thành nội lực, trong mắt mọi người, không ai cảm thấy nàng võ công cao siêu, chỉ cảm thấy nàng múa kiếm đẹp mắt mà thôi. Ở Vũ Đô, những người có công lực như thế cũng không phải ít.
 
Mọi người hiển nhiên vẫn còn đắm chìm trong điệu múa kiếm của Hoa Trước Vũ, cho nên, đám người còn đang chìm đắm trong niềm kinh ngạc ấy, chẳng ai để ý thấy đóa hoa trong tay Hoa Trước Vũ đã được tung ra.
 
Lúc đóa bạch hải đường thứ nhất được tung đến, Lý đại nhân cười hoan hỉ giơ tay ra đón, nhưng không ngờ đóa hoa lại mang theo khí thế mạnh mẽ, khiến ngón tay hắn tê dại rồi đột nhiên xòe ra, bạch hải đường liền rơi xuống đất. Cơ mặt hắn co giật một hồi lâu, mới không kêu lên thành tiếng.
 
Khi đóa bạch hải đường thứ hai bay đến trước mặt vị Trương đại nhân kia, hắn vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị của điệu múa, đóa hoa liền lặng lẽ cắm lên búi tóc của Trương đại nhân, màu trắng thuần khiết làm nổi bật mái tóc đen, trông rất đẹp, nhưng sắc mặt hắn chẳng dễ coi chút nào, bởi lẽ cuống hoa hình như đã cào rách da đầu, khiến hắn đau nhói từng cơn.
 
Đóa hoa thứ ba được Cơ Phụng Ly đón lấy, bạch hải đường kiều diễm nằm giữa những ngón tay thuôn dài của hắn, cánh hoa trùng trùng điệp điệp, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
 
“Giai nhân xưa họ Công Tôn,
 
Vung tay múa kiếm chuyển rung bốn bề.
 
Người xem thần sắc não nề,
 
Đất trời nghiêng ngả chẳng về đúng nơi.
 
Rực như Nghệ[3] bắn mặt trời,
 
Thoắt như tiên thánh dạo chơi cưỡi rồng.
 
Múa lên sấm sét đùng đùng,
 
Ngừng tay sông biển sáng trong hiền hòa.[4]
 
Kiếm pháp hay lắm, múa hay lắm!” Cơ Phụng Ly cầm đóa hoa mỉm cười, trong đôi mắt đen như thủy mặc, không che giấu vẻ tán thưởng.
 
[3] Chỉ Hậu Nghệ.
 
[4] Trích từ “Quan Công Tôn đại ngương đệ tử vũ kiếm khí hành” (Bài hành xem đệ tử của đại nương Công Tôn múa kiếm) của Đỗ Phủ.
 
“Tiếng đàn rất hay, kiếm pháp rất hay, múa rất đẹp!” Có người cuối cùng cũng tỉnh lại, vỗ bàn nói, giọng rất lớn.
 
Mọi người liền theo đó rộ lên phụ họa, hết lớp này đến lớp khác, cảm khái vô cùng. Nhưng cũng không thiếu những bậc đức cao vọng trọng, không ngừng cảm thán trong lòng: yêu nghiệt, đúng là yêu nghiệt, người như thế hầu cận bên Điện hạ, sớm muộn gì cũng thành tai họa.
 
“Tướng gia, ngài và Trương đại nhân hai người đều đón được hoa hải đường, sau đây ai sẽ hành tửu lệnh đây?” Cuối cùng cũng có người trông thấy Cơ Phụng Ly và vị Trương đại nhân kia mỗi người một đóa hoa, bèn cười nói.
 
Tiếng nói vừa dứt, đóa bạch hải đường trên tay Cơ Phụng Ly đột nhiên tung ra, tầng tầng lớp lớp cánh hoa bỗng chốc rụng tứ tán, rơi lả tả xuống chiếu, như bông tuyết, như cánh bướm, mang theo hương thơm lưu luyến.
 
Một đóa hoa xinh đẹp, phút chốc rụng rơi điêu tàn trong tay hắn.
 
Cơ Phụng Ly cả kinh trong bụng, đóa hoa này, hiển nhiên trong phút được tung ra, đã mang theo nội lực, đến bây giờ, bạch hải đường mới rụng tung như thế. Người ngoài nhìn vào, dường như hắn làm hỏng đóa hoa, kỳ thực kẻ gây họa từ đầu lại là tiểu thái giám kia. Hơn nữa trong số những cánh hoa rơi, có hai cánh sượt qua má hắn, mang theo sự sắc bén như lưỡi dao và hương thơm ngào ngạt lướt qua khuôn mặt. Nếu không phải hắn ứng biến nhanh, khẽ nghiêng đầu một cái, e rằng, trên má đã bị rạch thành hai vết thương.
 
Đôi lông mày dài của Cơ Phụng Ly khẽ chau, trong đôi mắt đen dài hẹp lóe lên vẻ sắc bén không dễ gì nhận thấy, đến khi ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt tuấn mỹ, chỉ còn lại nụ cười như có như không. Hắn ngước mắt nhìn về phía bóng hình sau lưng Hoàng Phủ Vô Song, tấm áo màu đỏ sẫm theo gió tung bay, tiểu thái giám thân hình mảnh dẻ như hoa cúc kia, trong màn đêm mờ tối, tựa như một cái bóng mờ nhạt.
 
Tất là Trương đại nhân và Lý đại nhân cùng đón được hoa hải đường kia đều không dễ chịu gì, vừa rồi hắn đã trông thấy biểu hiện co giật trên khuôn mặt Lý đại nhân. Không ngờ, tiểu thái giám này lại thanh cao đến thế, không cho phép người khác tùy tiện gièm pha. Chẳng qua hắn chỉ nói một câu “Bạch hải đường có tội tình gì đâu”, liền bị y giỡn mặt như thế.
 
Tính cách như thế, tâm cơ như thế, thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
 
Hoa Trước Vũ ẩn sau lưng Hoàng Phủ Vô Song, khi trông thấy Cơ Phụng Ly chỉ khẽ nghiêng đầu đã tránh được mấy cánh hoa bạch hải đường, nàng liền có thể khẳng định, tay Tả tướng quyền khuynh thiên hả, dựa vào tài hoa mà nổi tiếng xa gần kia, kì thực cũng biết võ công.
 
Nàng chẳng qua chỉ muốn do thám võ công của hắn một chút. Cho nên, mới đồng thời tung bạch hải đường về phía cả hai kẻ nói năng càn rỡ kia, một là để cảnh cáo, hai là để che mắt mọi người xung quanh.
 
Mọi người trông thấy đóa bạch hải đường trong tay Cơ Phụng Ly bỗng nhiên rụng cánh, một số quan viên thân cận với hắn liền cười nói đùa: “Không ngờ tướng gia cũng là người thủ đoạn độc ác, hủy hoại đời hoa, ha ha ha.”
 
Ôn Uyển ngồi trên tiệc, thần sắc trước sau lạnh nhạt, mãi đến khi Hoa Trước Vũ bắt đầu múa kiếm, trên khuôn mặt ngọc đoan trang trầm tĩnh của nàng ta, mới bỗng chốc hiện lên vẻ kinh ngạc sững sờ. Nàng ta đã sớm nhận ra, người này chính là vị công tử từng làm cầm sư ở Túy Tiên phường, cầm kỹ của y, nàng ta cũng đã từng được chứng kiến. Thế nhưng, nàng ta không ngờ rằng, vị cầm sư này lại còn biết múa kiếm, hơn nữa điệu múa tiêu sái mà không mất vẻ quyến rũ thế này, cho dù có luyện cả đời e rằng nàng ta cũng không tài nào múa được. Trong niềm kinh ngạc, nàng ta không khỏi cảm thấy có phần may mắn, may mà y chỉ là một thái giám mà thôi.
 
Ba đóa hải đường mà Hoa Trước Vũ tung ra, chỉ có đóa của Trương đại nhân là vẫn còn nguyên vẹn cắm trên tóc, hắn ta đứng dậy, tâm tình vẫn có chút kích động, đọc đại một bài thơ, rồi gỡ đóa bạch hải đường trên búi tóc xuống tung đi.
 
Lần này, người đón được bạch hải đường là một võ tướng ngoài ba mươi tuổi, thân hình cao lớn, dáng dấp khôi ngô, gương mặt dường như quanh năm làm bạn cùng nắng gió, trông có phần sạm đen. Gã nhặt đóa bạch hải đường rơi trên vạt áo lên, khẽ nheo đôi mắt hổ, ngập ngừng nói: “Thi từ văn nhã bản tưởng không biết làm, chỉ biết hát một khúc mà thôi!”
 
Lời nói của gã đã có chút hàm hồ không rõ, hiển nhiên không phải say vừa. Tiếp đó gã liêu xiêu đứng lên, cầm cây đũa trúc trên bàn, vừa gõ vào bàn vừa hát.
 
“Vầng trăng ra núi Thiên Sơn,
 
Mênh mang nước bể mây ngàn sáng soi.
 
Gió đâu muôn dặm chạy dài,
 
Thổi đưa trăng sáng ra ngoài Ngọc Môn.
 
Bạch Đăng quân Hán đóng đồn,
 
Vũng kia Thanh Hải dòm luôn mắt Hồ.
 
Từ xưa bao kẻ chinh phu,
 
Đã ra đất chiến, về ru mấy người?
 
Buồn trông cảnh sắc bên trời,
 
Giục lòng khách thú nhớ nơi quê nhà.
 
Lầu cao, đêm vắng, ai mà,
 
Đêm nay than thở ắt là chưa nguôi.”[5]
 
[5] Quan Sơn Nguyệt, nguyên tác Lý Bạch, bản dịch của Tản Đà.
 
Chất giọng cục mịch, mang theo chút sục sôi, một chút bi thương, một chút hào sảng.
 
Đây là một khúc hát mà binh sĩ trấn thủ biên quan đều biết. Tướng sĩ biên cương lúc nhàn rỗi, không có thú tiêu khiển gì hơn, chẳng tỷ võ thì sẽ thi hát. Những khúc “Quan Sơn Nguyệt”, “Tòng Quân Lệnh” gì gì đó, ai nấy mở miệng ra là hát được.
 
Lúc này, viên võ tướng hát khúc nhạc kia, ở vào tình cảnh như ngày hôm nay, hiển nhiên không thích hợp chút nào. Thế nhưng, rõ ràng là gã đã say. Mọi người cũng chẳng ai so đo với gã, chỉ có vài viên quan chỉ trỏ nói: “Lưu Mặc à Lưu Mặc, ngươi lại say quá rồi.”
 
“Từ xưa bao kẻ chinh phu, đã ra đất chiến, về ru mấy người?” Gã vừa tung hoa hải đường đi vừa lẩm bẩm, đôi mắt hổ đầy vẻ say sưa, nhìn về phía tường rào đổ nát bên kia hồ.
 
Đó là gian nhà của bà nội và người nhà Hoa Trước Vũ, phen này Khang vương đến ở khá vội vàng, còn chưa kịp dọn đi cho sạch.
 
Trong lòng Hoa Trước Vũ khẽ động, người này mặc dù nàng không hề quen biết, thế nhưng, trực giác mách bảo với nàng rằng, gã quen biết phụ thân nàng. Hoặc giả, gã cũng từng trấn thủ ở Lương Châu.
 
Đêm đã về khuya, tửu yến cũng dần đến hồi kết, mọi người lần lượt cáo từ.
 
Hoàng Phủ Vô Song được Hoa Trước Vũ và Cát Tường dìu đỡ rời khỏi tửu yến.
 
Trước khi đi, Hoa Trước Vũ nhìn bao quát yến tiệc thêm một lượt, chỉ thấy Cơ Phụng Ly đang nằm phục trên bàn, đôi mắt dài khẽ nheo, chuyên chú nhìn những khóm hoa nở rộ dưới trời đêm. Vài sợi tóc đen rủ xuống trán, khẽ bay bay ở hai bên mái, con ngươi hắn toát lên vẻ nhàn nhã không tả xiết.
 
Hoàng Phủ Vô Song đã say hẳn rồi, Hoa Trước Vũ và Cát Tường cùng nhau dìu hắn lên xe ngựa. Hắn quả thực không phải say vừa, khuôn mặt nhỏ tuấn tú dường như được đánh một lớp phấn son đỏ ửng. Đôi mắt vốn đen trắng rõ ràng cực kỳ trong trẻo, lúc này tựa như được đổ đầy rượu, mơ màng mông lung.
 
Tên tiểu sát tinh này rượu vào rồi cũng chẳng ra làm sao, uống say liền bắt đầu khóc. Điểm này hoàn toàn trái ngược với Tiêu Dận, Tiêu Dận thì cười, cười đến nỗi không ngậm miệng lại được.
 
Nhớ đến Tiêu Dận, trong lòng Hoa Trước Vũ chợt xót xa, con người ấy, có lẽ vẫn coi nàng là muội muội. Chàng sủng ái muội muội như thế, trên đường xuất giá nàng lại đột nhiên mất tích, không biết chàng sẽ điên cuồng tìm kiếm nàng thế nào đây?
 
“Ha ha ha, đã lắm, thật đã lắm. Rượu ngon, rượu rất ngon!” Hoàng Phủ Vô Song nằm trên sập trong xe ngựa, lè nhè cất tiếng, hơi rượu xộc lên khiến Hoa Trước Vũ gần như muốn ngạt thở.
 
“Uyển Nhi, Uyển Nhi, sao nàng chẳng chịu nhìn ta lấy một lần?!” Hoàng Phủ Vô Song chợt vùng dậy, vừa khóc vừa đấm xuống sập, tiếng kêu thùm thùm, khiến người nghe không khỏi đau thương.
 
Hoa Trước Vũ chưa từng nghĩ rằng, chẳng qua chỉ là tham gia yến tiệc, mà hắn đã có thể tự chuốc say như thế. Hắn thân là Thái tử kia mà, sao lại có thể không biết nặng nhẹ, say khướt thế này, nếu bị người khác trông thấy, thật là mất hết cả thân phận. Hơn nữa, say rượu rồi lại còn nói năng lung tung, những lời gan ruột đều tuôn ra hết cả.
 
Có điều, đây mới chính là Hoàng Phủ Vô Song, hắn có bao giờ quan tâm đến thân phận của mình?
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
238033
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 946879
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1535421
Nd: HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1113945
Nd: Ngược. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 883122
Nd: Sủng. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1591453
Nd: Sủng. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1827426
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6080605
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2443263
Nd: Ngược. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4714619
Nd: Ngược. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1179453
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1010327
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1458995
Nd: Ngược. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1324580
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1151025
Nd: Sủng. SE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2472000
Nd: Ngược. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 531171
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1715671
Nd: HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1239296
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15221237
Em Dám Quên Tôi   view 7179512
Hiền Thê Khó Làm   view 7108030
Không xứng   view 7088975
Thứ nữ sủng phi   view 6948998
Ân nhân quá vô lại   view 6792541
Mưa ở phía tây   view 6720647
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc