Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn

Tác giả : Tân Di Ổ   
Chương 40: Hãy Đi Cùng Em
<< Trước    / 51      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Mỗi cuối tuần, Phương Đăng đều ra cửa hàng muộn hơn một chút, nhưng hôm nay cô cố tình dậy thật sớm, khi đánh xe ra khỏi chung cư, cô nhìn thấy Lục Nhất ở ngã rẽ từ quảng trường ra đường lớn.

 
Lục Nhất cũng nhận ra xe của cô, bèn dừng bước lại. Phương Đăng vốn định làm lơ như mọi lần, nhưng khi lại lần nữa bỏ rơi anh ở phía sau, nhìn thấy bóng dáng đó càng lúc càng nhỏ, một cảm giác buồn bực không nói nên lời tự nhiên nảy sinh.
 
Lục Nhất thấy cô bỏ đi tuyệt tình như thế, cảm thấy hơi thất vọng, đang định quay mình đi, bỗng nghe thấy tiếng xe chạy đến gần, quay lại nhìn một cái, gương mặt thoáng chốc nở nụ cười ngạc nhiên.
 
“Hôm nay lại ‘trùng hợp’ nhỉ?” Phương Đăng quay đầu xe, kéo cửa kính xuống hỏi.
 
“Đúng thế.” Lục Nhất nói xong, tự cảm thấy câu nói dối này quá lộ liễu, liền bẽn lẽn cười, “Kỳ thực cũng không hẳn như thế, tôi chờ đã một lúc rồi, muốn xem có thể tình cờ gặp cô không.”
 
Phương Đăng không buồn hỏi anh gặp cô để làm gì, cô ra hiệu cho anh lên xe.
 
“Tôi muốn đưa anh đến chỗ này.”
 
Trong lòng Lục Nhất khó tránh nảy sinh một đống câu hỏi, cô đã đi qua sao còn quay lại, giờ đây muốn đưa anh đến nơi nào? Anh thử mở lời, nhưng thấy Phương Đăng lúc này không muốn nói chuyện. Dù gì anh chỉ cần được nhìn thấy cô là mãn nguyện rồi, thôi thì nuốt những điều muốn nói vào bụng, phó mặc cho cô sắp xếp.
 
Phương Đăng đỗ xe ngay cạnh quảng trường trung tâm, cùng Lục Nhất lên một chuyến tàu, đến đảo Qua Âm lần nữa. Có điều lần này cô không cùng anh đi dạo vòng quanh, mà đến thẳng cô nhi viện Thánh Ân.
 
Các bà sơ lâu năm trong cô nhi viện vẫn nhận ra Phương Đăng, cô được coi là một trong những trẻ mồ côi “có thành tựu” đi lên từ cô nhi viện này. Những rèm cửa và một phần vỏ chăn của đám trẻ trong cô nhi viện là do Noel năm ngoái, viện trưởng đến tìm Phương Đăng quyên về. Do đó thấy cô, nụ cười trên gương mặt họ càng thêm niềm nở.
 
Được sự cho phép của sơ, Phương Đăng dẫn Lục Nhất lên sân thượng của nhà ký túc. Ký túc xá là khu nhà cao nhất trong cô nhi viện, kỳ thực cũng chỉ có bốn tầng lầu, tầng thượng là một khoảnh sân bao la lát gạch xi măng bọng ruột. Thường ngày các cô lao công sẽ phơi quần áo và chăn chiếu ở đây, cũng hay có mấy đứa trẻ trái lệnh cấm của cô nhi viện, lén lút lên đây chơi đùa. Trước kia cứ quãng chập tối Phương Đăng lại leo lên sân thượng, từ nơi này nhìn ra, hơn một nửa Phó gia viện nằm gọn trong tầm mắt: cái cửa sổ quen thuộc của Đông lầu, hồ bán nguyệt cạn khô, và cả khu vườn sau cỏ mọc um tùm. Lúc thời tiết đẹp, những cơn gió đủ mạnh có thể làm xô dạt đám cỏ hoang, thi thoảng cô còn trông thấy con hồ ly đá nằm phục trong cỏ. Mười mấy năm đã qua, căn nhà xây chui của lão Đỗ chẳng còn, chỉ có cái sân thượng là vẫn thế.
 
Có lẽ vì đang là cuối tuần, các bà lao công nghỉ cả, những sào trúc và dây phơi đều trống không. Ở góc sân đặt mấy cái mẹt, bên trên xếp đầy quả đậu của bà sơ nào đó đem phơi, một con ong vàng vo ve bay qua bay lại. Ở góc khác có một cô bé trạc tám chín tuổi, đang dùng phấn trắng vẽ lên nền xi măng những nét nguệch ngoạc, thấy có hai người lớn đi đến, nó chẳng buồn để ý. Lục Nhất thấy cô bé vẽ một hình người, sau đó nằm đè lên trên.
 
“Con bé làm gì thế nhỉ?” Lục Nhất khó hiểu, quay sang hỏi Phương Đăng.
 
Phương Đăng nói: “Sao anh không tự đi mà hỏi con bé?”
 
Không ngờ Lục Nhất đi thật. Anh quỳ xuống bên cô bé đang nằm cuộn mình trên đất, nhỏ giọng đối đáp vài câu. Khi quay trở lại chỗ Phương Đăng, gương mặt anh khó giấu vẻ phức tạp.
 
“Con bé nói sao?”
 
“Cô bé nói nó vẽ mẹ, nó nằm lên bức tranh, coi như nằm trong lòng mẹ.”
 
Phương Đăng chẳng để ý đến vẻ thương cảm trong giọng Lục Nhất, cô thản nhiên nói: “Có khi nó còn chưa được nhìn thấy mẹ bao giờ. Không phải đứa trẻ mồ côi nào cũng may mắn như anh, cha mẹ mất vẫn được hưởng cảm giác yên ấm từ họ hàng thân thích. Những đứa trẻ bị đưa vào cô nhi viện hay nhà tình thường, hoặc là không được lành lặn khoẻ mạnh, hoặc người thân đều mất hết, chẳng còn nơi nào chịu chứa chấp.”
 
“Hồi nhỏ cô cũng vậy ư?” Lục Nhất phủi phủi bụi bặm trên đất, hai người dựa lưng vào lan can xi măng, ngồi bệt xuống nền đất.
 
Phương Đăng lắc đầu, “Khi vào đây tôi đã mười sáu tuổi, sự bảo bọc của cha mẹ đối với tôi chẳng phải quá quan trọng nữa. Lục Nhất, hôm nay tôi đưa anh đến đây, thực ra là có chuyện muốn nói.”
 
“Cô muốn tôi trông thấy nơi ở trước kia của cô?”
 
“Nói vậy cũng được. Những nơi tôi từng sống trong quá khứ, chỉ còn ở đây chẳng có gì thay đổi. Anh từng hỏi, ban đầu vì sao cha anh lại muốn nhận nuôi tôi đúng không?”
 
“Tại sao?” Lục Nhất bỗng cảm thấy hơi căng thẳng.
 
“Đã có ai nói gì với anh hay chưa?”
 
“Ý cô muốn nói đến điều gì?”
 
“Thôi bỏ đi. Tôi nghĩ nên giấu anh mãi mãi, nhưng bây giờ cảm thấy, anh biết cũng là cái tốt. Lục Nhất, khi cha anh quyết định nhận nuôi tôi, tôi đã mười sáu tuổi, anh chưa bao giờ cảm thấy ngạc nhiên ư?”
 
“Có lẽ ông muốn tôi có bạn?”
 
Phương Đăng bật cười, “Chắc cha anh không thể ngờ hai cha con ông lại giống nhau đến thế, giống ngay cả mắt nhìn phụ nữ. Ông ta nhận nuôi tôi, nhưng chưa từng nghĩ sẽ đưa tôi về sống tại căn nhà mà anh và mẹ kế anh ở... Ông nói tôi là Lolita của ông.”
 
Khi nói những lời này, Phương Đăng bình thản lạ thường, Lục Nhất lại mất rất lâu mới có thể nuốt trôi. Mấy lần anh muốn mở miệng, định nói rằng: “Không phải, cha tôi không phải hạng người đó.” Nhưng nói thế, chẳng khác gì ám chỉ Phương Đăng nói dối. Lý trí mách bảo anh rằng, xác suất Phương Đăng nói dối trong chuyện này là rất thấp.
 
Phương Đăng không để Lục Nhất có thêm thời gian “tiêu hoá”, cô nói tiếp: “Tôi cũng chẳng tốt đẹp gì, trong chuyện này không phải tôi bị ép, thậm chí tôi đã từng bước từng bước giăng lưới cha anh. Cái chết của ông, tôi không tránh khỏi liên đới. Nếu tôi không có mặt ở trên xe, ngày hôm đó có lẽ ông đã về nhà bình an, anh sẽ không mất cha, gia đình vẫn còn trọn vẹn đến tận bây giờ.”
 
“Sao cô phải làm thế?” Cổ họng Lục Nhất khô rát.
 
“Tương tự như lý do tôi tiếp cận anh, là vì tờ giấy ghi kết quả xét nghiệm đó. Khi tai nạn xảy ra, tôi tưởng rằng mình đã tiêu huỷ tất cả chứng cứ trong tay ông ta, không ngờ vẫn còn một bản nữa, do đó... Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Cứ như không hề quen tôi. Thật ra trước giờ anh chưa từng quen tôi, anh vốn dĩ không biết tôi là người như thế nào. Tôi bẩn thỉu đê hèn hơn những gì anh có thể tưởng tượng nhiều lắm.”
 
Trong khi Lục Nhất lặng im, Phương Đăng bắt đầu cuộc tự thuật miên man. Cô bắt đầu kể từ chuyện đặt chân lên đảo Qua Âm, lần đầu tiên ngồi trên bờ tường biệt thự họ Phó; đến chuyện mình ngưỡng mộ và thầm yêu Phó Kính Thù, ân oán cũ giữa ông bố nát rượu, cô Chu Nhan và họ Phó; dã tâm và sự ghẻ lạnh mà Phó Kính Thù phải chịu từ thời nhỏ; cuộc bắt cóc đột ngột; cái chết bất đắc kỳ tử của cha cô; bí mật thân thế của Phó Thất bị hé lộ... sau đó Lục Ninh Hải xuất hiện, mang đến cơ hội trở mình hiếm có cho hai đứa trẻ đang đắm mình trong tuyệt vọng, rồi dối trá, dục vọng và lòng tham đã đẩy những người bị cuốn trong vòng xoáy đó từng bước xuống vực thẳm.
 
Thậm chí cô còn kể cả những chuyện đáng xấu hổ cô đã làm vì Phó Kính Thù khi hắn quay về nhà họ Phó. Suốt cả câu chuyện, Phương Đăng không hề liếc nhìn Lục Nhất, cô bình thản mà thờ thẫn tái hiện lại ba mươi năm cuộc đời mình trước mặt một người lạ, không chút màu mè. Tất cả quá khứ ấy, cô đã từng trải nghiệm, từng đấu tranh vì nó, nhưng chưa từng đem ra kể như ngày hôm nay. Cuộc hành trình dị thường, hoang tàn đổ nát này, nghe cứ như một kịch bản hoang đường nào đó, cô muốn oán thán cũng không biết bắt đầu từ đâu.
 
“Ngạc nhiên lắm à? Lục Nhất, anh nói anh yêu tôi, anh có yêu một tôi như thế không?” Phương Đăng tựa đầu lên thanh lan can thô ráp, nhìn người đàn ông bên cạnh với chút chế nhạo đắng lòng.
 
Trông Lục Nhất có vẻ buồn.
 
“Có vẻ như cô đã làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch, toàn những chuyện... không được hay lắm. Nhưng nếu tôi là cô, tôi không chắc mình làm được tốt hơn.” Lục Nhất vùi mặt vào đầu gối, “Về chuyện cô và cha tôi, tôi không muốn nghe thêm nữa. Dù đó có là sự thật, cha trong tôi vẫn thế, vĩnh viễn là một người cha tốt.”
 
“Đúng, ông là một người cha tốt. Tất cả là lỗi của tôi.”
 
“Không phải thế, Phương Đăng. Tôi không khéo nói, có rất nhiều thứ tôi không biết phải diễn đạt thế nào cho đúng. Tôi... không thể nói tôi không hề kinh ngạc, hay không để tâm. Nhưng như cô nói, có những chuyện, dù có nhắm mắt lại cũng không thể giả vờ coi như nó chưa từng xảy ra, có điều... khi mở mắt ra, điều tôi muốn nhìn thấy nhất là nụ cười của cô.”
 
“Vậy sao?”
 
“Cô bảo tôi phải làm sao đây?”
 
Phương Đăng không rõ phải trả lời thế nào, cô cuộn mình lại, ngẩng đầu nhìn bầu trời đảo Qua Âm. Bầu trời mùa thu xanh biếc không một tì vết, càng chẳng có chỗ cho đau thương vô ích. Một cơn gió thổi qua, đám mây mỏng tang thẫn thờ trôi, cô thấy trong lòng trống không, những thứ đã mất không thể tìm lại, chỗ máu độc tích tụ lâu ngày được xả ra hết, chỉ còn trơ cái vỏ rỗng tuếch, nhếch nhác.
 
Cô nhắm mắt, cảm nhận ngọn gió đã lâu không gặp. Chúng đậu trên ngọn cây, thủ thỉ cùng mây trời, chúng nhìn thấy tất cả, nhưng chưa bao giờ dám lớn tiếng nói ra.
 
“Phương Đăng...”
 
“Suỵt!”
 
“Tôi...”
 
“Đừng nói.”
 
Lục Nhất ngoan ngoãn im lặng một lúc lâu, rồi lại động đậy cái chân.
 
“Nghe tôi nói này...”
 
“Anh đừng có lôi thôi như đàn bà nữa được không?”
 
Phương Đăng mở to mắt, cáu kỉnh nhìn Lục Nhất.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 51      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
31930
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 369152
Nd: HE.
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 432497
Nd: HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1340854
Nd: Ngược.
Chưa Từng Hẹn Ước
Tác giả: Lục Xu
view: 299009
Nd: HE.
Tuyết lạc trần duyên
Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q
view: 334853
Tựa như tình yêu
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
view: 381924
Nd: Ngược. HE.
Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 829871
Nd: HE.
Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 597606
Nd: Sủng. HE.
Tổng tài mặt trắng xấu xa
Tác giả: Băng Triệt
view: 560114
Nd: Ngược. HE.
Phù Hiểu, em là của anh
Tác giả: Độc Độc
view: 592353
Nd: Sủng. HE.
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 313429
Nd: SE.
Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút
Tác giả: Quai Quai Băng
view: 1132485
Nd: Ngược. HE.
Thiên Kim Đại Chiến
Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
view: 296743
Nd: HE.
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 504906
Không thể ngừng yêu
Tác giả: Lục Xu
view: 401082
Nd: Ngược. HE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 303232
Nd: HE.
1 Cm Ánh Dương
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 409322
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14868977
Hiền Thê Khó Làm   view 6890700
Em Dám Quên Tôi   view 6846410
Không xứng   view 6813038
Thứ nữ sủng phi   view 6741556
Ân nhân quá vô lại   view 6607141
Mưa ở phía tây   view 6515471
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc