Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn

Tác giả : Tân Di Ổ   
Chương 35
<< Trước    / 51      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 A Chiếu có vẻ càng nghe càng lơ mơ: “Quyết Minh Tử là cái quái gì?”

 
“Quyết Minh Tử là một loại hạt cỏ, dùng nhồi vào gối, sẽ giúp thanh lọc gan, sáng mắt.” Tâm trạng Minh Tử đang tốt, sẵn lòng bỏ công giải thích.
 
A Chiếu tỏ vẻ lĩnh ngộ bất chợt, “Thì cô cứ nói trắng ra, Quyết Minh Tử là hàng tốt, ai cũng muốn ngủ cùng, có phải dễ hiểu không.”
 
Minh Tử vốn định gật đầu, bỗng cảm thấy gờn gợn, vờ giận đấm vào ngực A Chiếu một đấm, “Cái loại lưu manh, ma cà bông, dám nói đểu!”
 
A Chiếu cười toe để lộ hàm răng trắng bóng, né qua một bên: “Ối ơi, cô ra tay tàn độc thế! Thôi đừng giỡn nữa, sao cô lại đến đây, đến một mình à?”
 
“Còn dám nói, mấy tháng trước thằng nào đồng ý đưa tôi đi chơi đảo Qua Âm mà nuốt lời? Khổ thân tôi ngớ ngẩn đợi một ngày ròng, cứ đinh ninh ai đó sẽ gọi điện cho mình thật.” Minh Tử nhớ lại chuyện hồi đó, tức thì muốn tính sổ với A Chiếu.
 
“Tôi muốn gọi điện cho cô mà, thề. Không ngờ hôm sau ông anh có việc gấp, tôi thật sự không có cách nào.”
 
“Việc của ông anh anh gấp, còn tôi chẳng đáng gì đâu nhỉ? Chẳng trách mọi người đều nói, anh em như tay chân, phụ nữ như áo quần!”
 
“Cô có phải cái gì của tôi đâu? Hơn nữa thỏi son của cô quá lởm, không cẩn thận một tí là nhoe nhoét chẳng nhìn ra cái gì, làm sao trách tôi được.” A Chiếu giở giọng lưu manh, “Cô đợi tôi mỗi một ngày chứ có phải cả đời đâu. Cùng lắm tôi hầu trả cô một ngày. Vuốt giận đi Quyết Minh Tử!”
 
“Anh không gọi tên tôi cho tử tế, tôi cũng mang tên anh ra làm trò bây giờ. A với chả Chiếu, có phải chữ ‘chiếu’ trong hồi quang phản chiếu không?” Minh Tử thấy A Chiếu có vẻ cáu kỉnh, trong lòng tự nhiên khoan khoái bớt, “Tôi chỉ đợi có một ngày, là vì không lâu sau cha gọi tôi về Đài Bắc.”
 
“Được rồi ân oán đôi mình kết liễu tại đây, hai đứa không đứa nào sai, lần trước không may. Hôm nay lại tình cờ gặp rồi đấy thôi, đã có duyên thế nào cũng có ngày tái nạm.”
 
Minh Tử nghe câu này thấy rất hài lòng, cô vốn dĩ không thực tâm giận hờn, do đó nụ cười mau chóng trở lại nở trên môi, tò mò hỏi: “Anh bảo đã chuyển khỏi đảo lâu rồi cơ mà, hôm nay lên đây làm gì?”
 
A Chiếu trỏ tay về phía tiệm bánh, “Đằng sau chỗ kia có một cô nhi viện, tôi lớn lên ở đó. Hôm nay về đem biếu cô nhi viện ít đồ.”
 
Minh Tử nghe xong, nhìn A Chiếu với cặp mắt khác, trong ánh nhìn lại thêm vài phần ngưỡng mộ, “Không ngờ trông anh như thằng ma cà bông, hoá ra cũng nhân hậu ra phết.”
 
A Chiếu vốn định nói thẳng, rằng mình thay mặt anh Bảy đến, tài trợ cho cô nhi viện đã là lệ cũ mười mấy năm nay của nhà họ Phó, đến đời Phó Kính Thù cũng cứ thế tiếp tục duy trì. Nhưng ngẫm lại, Minh Tử không quen biết anh Bảy, việc của anh Bảy, cũng là việc của nó, gái đã đem lòng hâm mộ, tội gì phủ nhận cho đời nó nghiêm trọng. Thế là nó mặc kệ cho chút sĩ diện đàn ông được thoả mãn, A Chiếu vẫy tay, đáp nhẹ như lông hồng: “Có gì đâu, vốn tôi xuất thân từ đây, quay về thăm viếng cũng là chuyện thường thôi. Lạ là cô ấy, sao lại lên đây một mình.”
 
Minh Tử nhăn nhó nói: “Tôi bảo đến đây coi mắt, anh có tin không?”
 
A Chiếu dĩ nhiên không tin, “Thời buổi nào rồi mà còn diễn tuồng ấy! Hot girl như cô, coi mắt làm cái gì?”
 
“Anh đang khen tôi đấy à?” Minh Tử mủm mỉm cười, “Tiếc là người nhà tôi không hề nghĩ thế, họ hy vọng tôi kết hôn với một người đàn ông mẫu mực, đúng theo sở thích của họ...”
 
“Người nhà cô từ cổ đại vượt thời gian đến đây à, hay nhà cô thuộc hạng lắm tiền, gia tài hàng chục hàng trăm tỉ chất cao như núi, không tính toán không xong, bắt buộc phải tìm cho cô một đối tượng môn đăng hộ đối.” A Chiếu nheo mắt nhìn chiếc sơ mi dáng dài Minh Tử đang mặc và đôi tông dưới chân cô, thuận miệng trêu.
 
Minh Tử cười hì hì đáp: “Ăn ốc nói mò mà cũng trúng. Anh có định bắt cóc tôi không đấy?”
 
A Chiếu chém gió thẳng tay: “Tôi sợ người nhà cô không thèm chuộc, cô lại bám lấy tôi thì chết à? Nếu đến coi mắt thế gã kia đâu? Người ta không thèm cô chứ gì?”
 
“Gì cơ?” Minh Tử trừng mắt nói, “Tôi mới không thèm anh ta thì có!”
 
“Như nào, gã đấy chắc vừa già vừa xấu, bị thọt chân, có năm đứa con riêng, người hôi như chồn chứ giề?”
 
Minh Tử cười khanh khách, “Không, thật ra anh ta rất tốt. Chính vì chỗ nào cũng quá tốt, bới mãi không ra chút nhược điểm nào, nên cảm giác cứ như... ma-nơ-canh. Sống chung với một người như vậy, tôi không thể lơ là bản thân một phút giây nào, lỡ mà để lộ mấy cái tính xấu ra thì mệt đấy.”
 
“Eo ôi xấu hổ quá đi thôi.” A Chiếu lạng người né cú “liên hoàn cước” của Minh Tử, cười hì hì nói, “Tốt quá cô không dám lấy, thế như tôi thì sao, chân tay mắt mũi đầy đủ, có bảo hành đàng hoàng.”
 
“Cứ ở đấy mà mơ đi.”
 
“À đúng rồi, cô là gái Đài, lại đến tận đây coi mắt, chẳng lẽ gã kia là người trên đảo? Nói thử xem biết đâu tôi quen.”
 
Minh Tử biết A Chiếu từ nhỏ lớn lên trên đất này, nên không muốn nói ra đối tượng của mình có một nửa quyền thừa kế Phó gia viện, nói ra chắc gì A Chiếu đã tin, mà có tin, cũng đâm nghĩ ngợi tò mò về gia thế của cô, như thế thì chán chết. Đôi con mắt Minh Tử đảo qua đảo lại mấy cái rồi nói: “Nhắc mãi vụ đấy làm gì? Anh bảo hầu tôi một ngày còn gì, lần này đừng hòng lừa tôi nữa. Nói mau, định hầu tôi kiểu gì đây?”
 
A Chiếu nghĩ tối nay anh Bảy chắc không cần đến mình, lập tức nói vẻ hào phóng: “Dù gì cũng lên đảo rồi, đi lang thang với nhau một hôm.”
 
Nhàn rỗi sinh nông nổi, Minh Tử vui vẻ đồng ý ngay. A Chiếu đưa Minh Tử đến một quán lẩu do người bản địa mở, làm gì thì làm trước tiên ních đầy cái bụng trước đã. Quán lẩu nằm trong một con ngõ nhỏ bên cạnh chợ, cửa vào không lớn lắm, bày biện cũng chẳng ra sao, nhưng dân đảo và khách khứa nghe tiếng đến ăn chật ních. Vừa bước chân vào quán, khí nóng đã ập vào mặt, khách ngồi ăn chen chúc trên những chiếc bàn nhỏ hình vuông, bên ngoài còn mấy người đứng chờ.
 
“Tôi thích ăn lẩu nhất đấy.” Minh Tử không ngại quán nhỏ tồi tàn, mặt cô đầy vẻ phấn khích, “Nhưng đông thế này, chắc phải đợi lâu lắm.”
 
A Chiếu chen đến cạnh một người đàn ông trung niên có vẻ là chủ quán, thầm thì mấy câu, lại đánh mắt về phía Minh Tử đang đứng thu lu một chỗ. Ông chủ nhoẻn cười hiểu ý ngay, vỗ vỗ vai A Chiếu, rồi sai nhân viên kê thêm một chiếc bàn nhỏ vào trong góc, vừa đủ cho hai người ngồi.
 
Minh Tử ngồi xuống theo A Chiếu, nhân viên quán nhanh nhẹn bưng nồi lên. Minh Tử hít hít mấy cái.
 
“Thơm nức cả mũi, tôi ở trên đảo gần một tuần mà sao không hề biết chỗ này nhỉ?” Cô liếc thấy A Chiếu dương dương tự đắc, không nhịn được lên tiếng chọc ghẹo, “Cơ mà khả năng của anh chỉ có thế này thôi à?”
 
A Chiếu vênh mặt, cười đáp: “Hãy đợi đấy.”
 
Nói xong cậu ta liền mất hút, nháy mắt đã lẩn vào bếp, hồi lâu chẳng thấy ra.
 
Đúng lúc Minh Tử nghi ngờ A Chiếu lén cửa sau trốn mất, mình lại được ăn quả lừa, bỗng thấy A Chiếu trở lại, trên tay lúc lỉu vật gì đó. Dừng lại bên cái bàn nhỏ của hai người, nó mân mê cái vật trắng phốp đó trong lòng bàn tay, Minh Tử lúc này mới nhìn rõ đó là một cục bột.
 
Cô còn chưa kịp hỏi, A Chiếu đã bắt đầu giở ngón nghề. Hai tay nó dang ra, cục bột bị kéo giãn, nó quay người một cái, cục bột đã xoắn lại tài tình như tay áo mấy diễn viên tuồng, suýt tí nữa quệt phải đỉnh đầu của Minh Tử. Cô kinh ngạc kêu lên, rụt cổ lại, chẳng buồn ăn nữa, cứ ngẩn ngơ nhìn A Chiếu biểu diễn tài nghệ xe sợi mì. Nó lúc thì giơ tay, khi thì uốn lưng, cứ như đang nhảy một điệu nhảy kỳ quặc, thế mà cục bột vẫn ngoan ngoãn nghe lời nằm trong tay nó, uốn éo như một con linh xà, co duỗi tự nhiên, trông hơi giật gân, nhưng là có nghề cả. Các thực khách đến ăn lẩu cũng lũ lượt dừng đũa quay đầu ra nhìn, chốc chốc có người lên tiếng khen hay. Minh Tử từng xem trò này trên ti vi rồi, nhưng tận mắt chứng kiến thì là lần đầu tiên, đặc biệt người biểu diễn lại là người quen của cô, Minh Tử phấn khích vỗ tay hò hét liên tục. A Chiếu vô cùng đắc ý, động tác càng lúc càng biến ảo, vắt mì càng lúc càng bay xa. Khi A Chiếu chuẩn bị dừng lại để tận hưởng tiếng hoan hô ngưỡng mộ của Minh Tử, vắt mì chẳng may bay vào đầu một ông khách trung tuổi ở bàn kế bên. A Chiếu vội thu tay về, ai ngờ vắt mì dính theo cả một vật đen sì sì, nhìn lại, mái tóc đen bóng mượt trên đầu ông khách to béo giờ chỉ còn cái gáo dừa, kể ra cũng khá bóng. A Chiếu túm lấy vắt mì và mớ tóc giả dính trên đó, chuyện quá bất ngờ khiến nó cũng ngớ người ra.
 
Ông béo hói kia cũng đang chẳng biết phải làm thế nào. Cả quán lặng thinh mất mấy giây, Minh Tử không nhịn được nửa gập lưng mà cười, xung quanh mau chóng cười rộ lên. Ông béo sờ lên đầu, sau phút kinh ngạc, ông nổi cơn tam bành, xông đến định phân rõ phải trái với A Chiếu. A Chiếu tự biết mình sai lè ra rồi, bèn cúi đầu xin lỗi, để sửa sai, cậu ta cung kính định đeo mái tóc giả lên đầu ông béo, ai ngờ trên tóc dính đầy sợi mỳ, xiên xiên vẹo vẹo đôi cái thứ rối tinh rối mù kia lên đầu, chỉ khiến ông béo trông càng buồn cười.
 
Mọi người xung quanh càng cười ầm ĩ, ông béo tủi quá hoá giận, giật phắt mái tóc giả ném vào mặt A Chiếu, đoạn giơ nắm đấm định nện nó luôn. A Chiếu vội vã nhảy tránh, trong lúc hỗn loạn xô đổ một chiếc bàn khác, nước lẩu đổ lênh láng ra đất, người ở bàn đó bắt đầu la ó. Thấy tình hình càng lúc càng loạn lạc, A Chiếu đẩy ông béo đang hùng hục xông vào sang một bên, nắm tay Minh Tử lúc này vẫn còn đang cười “ha ha” không dứt, chạy biến vào cửa bếp.
 
Hai người xuyên qua cửa sau nhà bếp, chạy vào một con ngõ khác. Rẽ bên này ngoặt bên kia một lúc, khi chắc chắn không còn ai đuổi theo, nó mới dựa lưng vào tường, vừa thở phì phò vừa cười.
 
“Đồ ma cà bông toàn làm việc chẳng ra gì, nếu tôi là ông béo đó, tôi không đánh nhừ xương anh ra thì thôi.” Minh Tử vỗ vỗ ngực, cười đến độ thở phì phò, quặn cả bụng, “Tiếc cái là mới ăn được có mấy miếng lẩu.”
 
“Vẫn còn nghĩ đến ăn được, không chạy á lão béo kia phá quán, ông chủ cho tôi teo đời là cái chắc.” A Chiếu nhắn nhó, “Nào ai biết tóc ông ta là tóc giả cơ chứ, đen như chó mực! Thôi không sao, lần sau tôi lại biểu diễn cái khác hay hơn cho mà xem.”
 
“Sao anh biết trò này?”
 
“Haiz, ngày xưa chả có việc gì tôi chưa từng làm.” A Chiếu thờ ơ đáp. Ánh tà dương trong con ngõ phản chiếu lên gương mặt ngây thơ của A Chiếu, từng giọt mồ hôi sáng lên lấp lánh. Nó quệt một cái, khiến một bột mì lem cả lên mặt, trông cả con người càng ngây ngô như đứa trẻ.
 
Hắn là thằng ma cà bông, Minh Tử thầm nghĩ, nhưng nụ cười khinh mạn mọi thứ của gã ma cà bông này hình như đang ngầm đốt cháy sợi dây kích hoá ẩn giấu trong cơ thể cô. Thấy cô cười mỉm dùng ngón tay lau vết bột trên mặt cho mình, A Chiếu ngoan ngoãn đứng im, lông mi khe khẽ hấp háy, Minh Tử càng lúc càng cảm nhận rõ, kíp nổ đang cháy lên như một con hoả xà, lan toả, nhảy nhót, rung động tận đáy tim.
 
Minh Tử nhón chân lên, sán lại gần. Trong lòng cô nghĩ... chẳng thể nghĩ quá nhiều được nữa.
 
“Anh có muốn nếm thử cảm giác bị nổ banh xác không?” Minh Tử níu lấy cổ áo A Chiếu thầm thì.
 
A Chiếu lúc này lại đang nhìn về phía đầu ngõ.
 
Phó Chí Thời dẫn theo một người phụ nữ, cùng một đôi vợ chồng trạc tứ tuần đi qua. Nơi ở của cha mẹ Phó Chí Thời gần ngay đây, những người đã quen sống trên đảo hầu hết không dễ gì chịu đi khỏi. Vài năm trước, hai vợ chồng già xây một biệt thự nhỏ hạng sang ngay trên mảnh đất cũ, vị trí nhìn ra biển, là miếng đất đẹp nhất nhì đảo.
 
Phó Chí Thời tuy là kỳ phùng địch thủ với A Chiếu, nhưng nó cũng không thể không thừa nhận, thằng đó rất có hiếu. Nghe nói tuần nào Phó Chí Thời cũng lên đảo thăm cha mẹ, mưa gió không thay đổi, vợ hắn cũng nhờ biết cách hầu hạ, làm vui lòng hai ông bà lại thêm cái bụng to ra, mới trở thành con dâu họ Phó.
 
Phó Chí Thời dìu bố mẹ, dường như có liếc mắt về phía bọn A Chiếu một cái, người phụ nữ bên cạnh đang liến thoắng nói gì đó, còn hắn cứ nhìn đâu đâu.
 
“A Chiếu, sao đấy? Có nghe thấy tôi nói gì không?” Minh Tử trách.
 
“Sao? Ai bị nổ tan xác cơ?” A Chiếu sực tỉnh, lúc này mới cảm nhận thấy bầu không khí tinh tế lãng mạn quanh mình.
 
“Não anh không có nếp nhăn à?” Cô gái trẻ khẽ hé đôi môi hồng, ánh mắt long lanh.
 
A Chiếu cảm nhận thấy Phó Chí Thời hình như lại “vô tình” liếc về phía này. Cái đồ con rùa đó đang đi với vợ và ông bà già, chẳng dám manh động đâu, nhưng nếu nhìn thấy cô nàng mình khoái đang nằm trong tay đối thủ, không khéo sẽ tức lộn ruột lên.
 
A Chiếu thầm khoái chí, gái đẹp ngay bên cạnh, càng chẳng kiềm chế được nữa. Nó cúi đầu hôn Minh Tử say đắm, mơ hồ nói: “Nổ thì nổ” 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 51      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
31209
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 365135
Nd: Ngược. HE.
Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 1002705
Nd: Ngược. HE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 311781
Nd: HE.
Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 570311
Nd: Ngược. HE.
Thuần Dưỡng
Tác giả: Phá Đầu
view: 291078
Nd: HE.
Đũa lệch dễ thương
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 724502
Nd: HE.
Chỉ có thể là yêu
Tác giả: Hân như
view: 299215
Giấc Mộng Giang Sơn
Tác giả: Cương Quyết Mạnh
view: 197863
Nd: HE.
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 503670
Truy đuổi
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
view: 366062
Nd: HE.
Khó có được tình yêu trọn vẹn
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6450478
Nd: Sủng. HE.
Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người
Tác giả: Tựu Mộ
view: 475345
Nd: HE.
Hôn
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 516133
Nd: Ngược. HE.
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 369152
Nd: HE.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 460822
Nd: HE.
Bình an của anh
Tác giả: Tích hòa
view: 265740
Lần Đầu Bên Nhau
Tác giả: Thái Trí Hằng
view: 360397
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14863415
Hiền Thê Khó Làm   view 6888228
Em Dám Quên Tôi   view 6844556
Không xứng   view 6809330
Thứ nữ sủng phi   view 6740011
Ân nhân quá vô lại   view 6604772
Mưa ở phía tây   view 6512896
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc