Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phượng ẩn thiên hạ

Tác giả : Nguyệt Xuất Vân   
Chương 19: Nước mắt nam nhi (1)
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Hoa Trước Vũ bỗng dưng có thêm một người anh trai, lại còn là một người lạnh lùng cao ngạo như Tiêu Dận, cảm giác thực vô cùng quái dị. Thế nhưng, có quái dị đến đâu nàng cũng phải tiếp tục diễn thân phận của Cẩm Sắc. Nàng không muốn lại bị Tiêu Dận lợi dụng thêm một lần nữa, hoặc lại bị Tiêu Dận đè lên giường, bởi bất luận thế nào, nàng không dám đảm bảo lần sau mình có thể an toàn rút lui. Hơn nữa, nàng cũng không biết phải kể chuyện của Cẩm Sắc với Tiêu Dận thế nào.
 
Cẩm Sắc đã chết, muội muội ruột của hắn đã chết, nếu hắn biết được, không biết sẽ đau buồn đến mức nào. Nếu lại biết được nàng ấy là vì nàng mà chết, có lẽ hắn sẽ bóp chết nàng. Mặc dù nàng cũng chẳng sợ chết, tính mạng này vốn là do Cẩm Sắc cứu lại. Có điều, nàng vẫn còn rất nhiều việc phải làm, hiện giờ, còn chưa thể chết được.
 
Hôm Hoa Trước Vũ tỉnh lại, Tiêu Dận liền đưa nàng vào cung gặp Bắc đế.
 
Trong cung điện nguy nga của Bắc Triều, Bắc đế Tiêu Sùng ngồi ngay ngắn, bên cạnh đã không còn Dạ phi. Đêm hôm đó, Dạ phi bị giam lỏng, phụ thân bà ta là Dạ Địch liền khởi binh tạo phản, cùng binh tướng của Tiêu Dận quyết một trận sống chết, cuối cùng Dạ Địch tử trận, Dạ phi thắt cổ chết.
 
Dẫu sao cũng là phu thê bao năm, ít nhiều cũng có tình cảm, Bắc đế rất đau lòng. Sự xuất hiện của Hoa Trước Vũ, tựa như một tia sáng trong màn đêm, soi rọi tâm tình u uất của Bắc đế.
 
Tiểu công chúa mất tích đã tìm lại được, khiến ông cực kỳ hoan hỉ. Hôm đó, ông liền muốn cử hành lễ sắc phong cho Hoa Trước Vũ. Thế nhưng, Hoa Trước Vũ đã từ chối, nguyên nhân là vì nàng tạm thời vẫn chưa thể tiếp nhận được việc phụ thân và huynh trưởng bỗng nhiên xuất hiện.
 
Đương nhiên, nguyên nhân thực sự chỉ mình Hoa Trước Vũ hiểu rõ.
 
Bắc đế và Tiêu Dận không còn cách nào khác, chỉ còn cách chọn tôn trọng ý kiến của Hoa Trước Vũ. Dẫu sao thì, khi nàng mất tích, còn chưa được hai tuổi, chẳng nhớ bất cứ chuyện gì, đối với nàng mà nói, bọn họ là những người xa lạ. Thậm chí, có khi còn là kẻ thù. Bởi lẽ nàng lớn lên ở Nam Triều.
 
Hoa Trước Vũ sau đó vẫn ở trong phủ Thái tử, tuy chưa được sắc phong, nhưng thân phận của nàng đã lan truyền ra bên ngoài, được rất nhiều người biết đến. Trong phủ Thái tử, nàng không còn bị kẻ khác sai như nô tỳ nữa.
 
Tiêu Dận thống nhất thảo nguyên, lại lật đổ Dạ phi, uy vọng ở Bắc Triều ngày một cao hơn, Bắc đế cũng bắt đầu để hắn lo việc quốc sự, ngày ngày phê duyệt tấu chương. Hắn cực kì bận rộn, thế nhưng, vẫn tranh thủ thời gian ở bên Hoa Trước Vũ.
 
Ngày tháng bình đạm như nước, từng ngày từng ngày trôi đi.
 
Trưa hôm nay, Hoa Trước Vũ đến thư phòng của Tiêu Dận tìm sách đọc. Hiện giờ, những nơi thế này, nàng đều có thể ra vào tự do.
 
Trong thư phòng của Tiêu Dận, có rất nhiều sách, hơn nữa phần lớn đều viết bằng chữ Hán. Nàng lấy một cuốn sách từ trên giá cao xuống, nhưng vì không cẩn thận lại làm một cuộn tranh rơi xuống đất, mở ra trên thảm, để lộ một bức hình mỹ nữ yêu kiều sống động.
 
Dưới tán cây ngọc lan, một người con gái dáng đứng yểu điệu, tà váy phiêu dật, thướt tha như Cô Dạ tiên tử [1]. Người con gái ấy cực kỳ xinh đẹp, thân hình thon thả cân đối, khuôn mặt tựa hoa đào điểm sương, mái tóc chải thành búi tao nhã sang trọng. Nàng ta liếc mắt khẽ cười, những cánh hoa trắng như tuyết rơi đầy trên vai.
 
[1] Là một nhân vật thần thoại trong truyền thuyết cổ đại của Trung Quốc, thiên tư xinh đẹp, khí chất cao nhã thuần khiết.
 
Chỉ là một bức vẽ, nhưng đã khiến người xem mê mẩn trong lòng.
 
Hoa Trước Vũ đưa mắt nhìn lướt qua, phát hiện góc dưới bên phải đề một câu thơ: Ôn Uyển cười khẽ nhạt màu xuân.
 
Hóa ra đây chính là bức vẽ chân dung Ôn Uyển.
 
Nàng chăm chú quan sát người con gái trong tranh, đây chính là người con gái đệ nhất đế đô. Nhan sắc quả nhiên không khác lời đồn, xinh đẹp như tranh.
 
Chính vì trông thấy bức tranh này, nên Tiêu Dận mới chọn Ôn Uyển làm Thái tử phi. Vì thế, mới có chuyện nàng phải thay người đi hòa thân, không thể không nói, vận mệnh của nàng hôm nay, khó tránh khỏi có liên quan tới người con gái này.
 
Hoa Trước Vũ ôm gối ngồi trên thảm, ngơ ngẩn nhìn người con gái trong tranh với tâm trạng phức tạp, trong lòng tựa như một lớp hồ kết dính, lau không sạch, rửa cũng không trôi.
 
Gió lạnh phả lên khuôn mặt nàng lạnh buốt, Tiêu Dận không biết từ lúc nào đã tiến những bước trầm ổn vào trong phòng. Thấy nàng ngồi ngơ ngẩn trên thảm, hắn có phần ngạc nhiên. Khi trông thấy bức vẽ trong tay nàng, sắc mặt hắn hơi ngẩn ra.
 
“Thế nào, muội ngưỡng mộ người ta xinh đẹp hả?” Tiêu Dận cởi áo khoác, ngồi trên ghế, thần sắc khoan thai.
 
Hoa Trước Vũ ngước mắt nhìn Tiêu Dận, cười ung dung: “Muội không hề ngưỡng mộ tướng mạo, nhưng lại rất ngưỡng mộ vận may của nàng ta.”
 
Tiêu Dận duỗi chân, đổi tư thế, ngồi thoải mái hơn một chút, “Giờ ta cũng phát hiện ra, dung mạo đúng là chẳng đáng gì.”
 
Hoa Trước Vũ cầm bức tranh, đứng dậy, giơ bức tranh tới trước mặt Tiêu Dận, nheo mắt cười nói: “Muội không tin lời huynh nói đâu, đàn ông bọn huynh đều thích những cô gái xinh đẹp, chẳng phải vì trông thấy bức tranh này mà huynh đã động lòng hay sao?”
 
Tiêu Dận nhướng mày: “Đó là trước đây, hiện giờ ta có nhìn thấy cô ta cũng chẳng động lòng, một chút cũng không.”
 
Hoa Trước Vũ hơi ngẩng đầu, lấy một quyển sách trên bàn, lặng lẽ giở một trang, điềm nhiên đáp: “Xé đi!”
 
Nhìn bộ dạng chẳng buồn quan tâm của Tiêu Dận, Hoa Trước Vũ cảm thấy chẳng thú vị gì. Nàng cuộn bức tranh lại, đặt lên trên giá: “Một bức tranh mỹ nhân đẹp mắt thế này, xé đi thì phí quá!”
 
Nàng bước nhanh đến giá sách tìm được một cuốn, cầm trong tay, “Muội đi ra đây, không làm phiền huynh đọc sách nữa.”
 
Đợi đến khi bóng hình Hoa Trước Vũ đi khỏi, Tiêu Dận mới đặt quyển sách trong tay xuống, dựa trên ghế, lặng lẽ ngồi rất lâu. Hồi lâu, hắn giơ tay lấy chiếc hồ cầm ở bên cạnh, bắt đầu kéo. Chẳng kéo một khúc nhạc cụ thể nào, cũng chẳng có ý nghĩa đặc biệt, chỉ như mây đưa gió thoảng, nhưng cũng còn hơn là ngồi không.
 
Tận đáy lòng hắn bỗng nhiên có một khoảng trống rỗng rất lớn, tựa như thiếu đi thứ gì quan trọng, cả đời cũng không tìm lại được. Từ nay, chỉ còn lại mỗi hai chữ vô vị mà thôi.
 
Hoa Trước Vũ ra khỏi thư phòng, trông thấy Lưu Phong đang đi nhanh về phía thư phòng, dường như có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với Tiêu Dận. Vừa hay Hồi Tuyết từ bên ngoài đi qua, nàng liền kéo lấy Hồi Tuyết, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
 
Hồi Tuyết cười bí hiểm: “Để Hồi Tuyết đưa người đi xem.”
 
Hai người cùng nhau đi ra cổng lớn của phủ Thái tử, chỉ thấy ngoài cửa có một hàng xe rất dài, trên xe chất đầy the gấm nhung đoạn và rượu ngon, phía sau còn có vô số bò dê.
 
“Những thứ này để làm gì?” Hoa Trước Vũ nghiêng đầu hỏi Hồi Tuyết. Đội xe này thật dài, mà những thứ chất trên xe trông đều rất đáng giá.
 
“Là của hồi môn đó.” Hồi Tuyết cười đáp.
 
“Chẳng lẽ có người muốn cưới cô sao? Chúc mừng! Chúc mừng!” Hoa Trước Vũ học theo điệu bộ của người Bắc Triều, ôm quyền hướng về phía Hồi Tuyết thi lễ. Kể ra cũng đã quen biết nhau được một thời gian, Hồi Tuyết có thể lấy được người trong mộng, nàng cũng thay cô ấy mà cảm thấy vui mừng.
 
Khóe miệng Hồi Tuyết co giật mấy cái, lạnh nhạt nói: “Không phải ta, là cô!”
 
Hoa Trước Vũ thật muốn tìm thầy bói tính thử xem, năm nay có phải sao Hồng Loan của nàng có động, mà trước sau mấy lần được tính chuyện thành thân. Đầu tiên là hoàng đế Nam Triều muốn gả Tam công chúa cho nàng, sau đó lại là Viêm đế ban hôn cho nàng với Cơ Phụng Ly, tiếp đến chính là gả cho Tiêu Dận để hòa thân.
 
Có hôn sự nào trong số đó, mà đến cuối cùng người bị tổn thương không phải là nàng?
 
Giờ Tây Lương Quốc lại đến cầu thân! Tây Lương Quốc à, nàng ở phía Tây mấy năm, cũng đã giết không ít binh lính Tây Lương, vị vua tiền nhiệm còn vì đại bại dưới tay Hoa gia quân, đành phải cắt nhượng năm tòa thành trì, về sau lửa giận công tâm, đồn rằng tức mà chết. Quốc quân hiện nay là đệ đệ của vị vua trước đó, đại khái là muốn mượn cớ hòa thân để kết thành liên minh với Bắc Triều. Thế nhưng, ông ta ngàn vạn lần không thể ngờ rằng, người mình muốn lấy, lại là Ngân Diện Tu La đã đánh cho quân Tây Lương tan tác.
 
Nàng nhìn sứ giả đứng đầu, thậm chí còn là một viên quan Tây Lương mà nàng quen biết, từng đến Lương Châu nghị hòa với phụ thân nàng. Hoa Trước Vũ khẽ kéo lại tấm khăn che mặt, may mà trước đây nàng đeo mặt nạ, giờ lại ngày ngày đeo khăn che mặt, nên không sợ bị người khác nhận ra.
 
Phủ Thái tử đang chưa biết tiếp đãi đoàn cầu thân thế nào, thì lại thấy một đoàn cầu thân khác giăng đèn kết hoa, ầm ĩ náo nhiệt rồng rắn kéo đến. Đoàn này không có bò dê, trên xe chất đầy những chiếc hòm cao như núi. Đến trước cửa phủ Thái tử, liền có người khiêng từng hòm từng hòm trên xe xuống, hòm nào cũng dát vàng dát bạc, đồ vật đựng bên trong chắc chắn cực kì giá trị.
 
Đẩu Thiên Kim mặc một thân cẩm phục xa xỉ ngồi trên một con ngựa đen, hắn ngước mắt, đôi mắt đào hoa quyến rũ lướt qua khuôn mặt Hoa Trước Vũ, trên mặt lập tức nở một nụ cười xán lạn.
 
Hóa ra Đẩu Thiên Kim cũng đến cầu thân, thần tài mà, đúng là ỷ nhiều tiền ức hiếp người ta, đánh bật cả hoàng đế Tây Lương.
 
Trong lòng Hoa Trước Vũ lại cảm thấy buồn vô hạn, nàng cảm thấy, mình rất nhanh chóng sẽ lại phải trở thành công cụ chính trị. Tiêu Dận cũng thế, Bắc đế Tiêu Sùng cũng vậy, sao có thể bỏ qua cơ hội tốt để liên minh thế này? Hơn nữa, nàng bỗng ý thức được một vấn đề còn nghiêm trọng hơn, đó là mang thân phận công chúa này, nàng dường như càng khó thoát thân.
 
Hoa Trước Vũ còn đang âu sầu, bên cạnh có một cơn gió lạnh tạt qua, một thân hình cao lớn đã xuất hiện trước cửa, trong đôi mắt tím ẩn giấu ngọn lửa rừng rực, chiếc áo màu xanh đen tỏa ra hàn khí ngạo nghễ không thể coi thường, khiến cho không khí hoan hỉ trước cửa lớn trong khoảnh khắc như đóng băng lại.
 
Đôi mắt tím của Tiêu Dận lướt qua khuôn mặt Hoa Trước Vũ, giọng nói trầm thấp vang lên: “Trác Nhã, muội vào trong trước đi!”
 
Hoa Trước Vũ mỉm cười, theo Hồi Tuyết quay vào trong phủ. Với tình hình này, nàng quả thực không nên xuất hiện ở đây, cứ để Tiêu Dận xử lý chuyện này thì hơn.
 
Hoa Trước Vũ mang theo tâm sự trùng trùng quay về nơi ở, liền có một thị nữ đến bẩm, nói rằng Bạch Mã phu nhân đến tìm nàng.
 
Bạch Mã phu nhân là vú nuôi của Tiêu Dận, khi vừa đến Bắc Triều, Hoa Trước Vũ từng thấy bà ta đón Tiêu Dận ngoài cửa phủ, lại gặp thêm một lần nữa trong lễ mừng thọ của bà ta. Về sau, nghe nói bà ta lên chùa cầu phúc, không ở trong phủ nữa.
 
Tiêu Dận luôn rất kính trọng Bạch Mã phu nhân, bà ta không chỉ là vú nuôi của hắn mà như người mẹ thứ hai của hắn bởi từ khi mẫu hậu qua đời sớm, hắn được Bạch Mã phu nhân nuôi dưỡng trưởng thành.
 
Bạch Mã phu nhân chậm rãi tiến vào, trông thấy nàng liền khom gối hành lễ, Hoa Trước Vũ thấy vậy vội ngăn bà ta lại, “Phu nhân xin đừng khách khí!” Đương nhiên, cách xưng hô là nhũ mẫu, có làm thế nào nàng cũng không gọi ra ngoài miệng được, nên vẫn gọi bà ta là phu nhân như cũ.
 
Bạch Mã phu nhân vui vẻ đưa mắt nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm quét một vòng trên khuôn mặt Hoa Trước Vũ, bỗng nhiên chăm chú nhìn vào sau tai trái nàng, thần sắc ngầm tăng thêm vẻ nghi hoặc và cảnh giác.
 
“Cô có thực sự là Trác Nhã không?” Bà ta điềm đạm hỏi, trong giọng nói nghe không rõ là vui hay giận.
 
Hoa Trước Vũ đưa mắt nhìn, Bạch Mã phu nhân hỏi như vậy, xem ra là đã nghi ngờ nàng rồi. Dù sao thì, khi Cẩm Sắc mất tích, vẫn còn là một đứa trẻ quấn tã, Tiêu Dận khi đó tuổi còn nhỏ, muội muội hình dáng thế nào, đương nhiên cũng không còn nhớ nữa. Tiêu Sùng khi đó chỉ lo chinh chiến, có lẽ cũng chẳng có thời gian đi quan sát đứa con của minh. Thế nhưng, Bạch Mã phu nhân lại là vú nuôi của Tiêu Dận và em gái hắn, giống như mẫu thân ruột, thứ hàng giả như nàng e rằng không qua nổi đôi mắt sắc bén của bà ta.
 
Hoa Trước Vũ cười nhạt ngồi lên ghế, điềm nhiên nói: “Chuyện khi còn nhỏ ta đã không còn nhớ rõ, ta cũng không biết mình có phải hay không, có điều, bọn họ đều nói ta là Trác Nhã. Bà cho rằng ta có phải không?” Thực ra nàng chưa từng đích thân thừa nhận trước mặt Tiêu Dận rằng mình là Trác Nhã, chỉ nói không còn nhớ chuyện hồi nhỏ nữa.
 
Bạch Mã phu nhân chăm chú nhìn Hoa Trước Vũ với ánh mắt tưởng như hiền từ nhưng thực chất cực kỳ sắc bén, nói với giọng bình tĩnh: “Rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì? Ta tuyệt đối không cho phép ngươi làm chuyện gì bất lợi đối với Điện hạ!”
 
Nói như vậy là, hiển nhiên Bạch Mã phu nhân đã xác định rằng nàng không phải là Trác Nhã, không biết bà ta làm thế nào mà phát hiện ra. Có điều, nàng phải giữ miệng Bạch Mã phu nhân, tuyệt đối không thể để bà ta nói chuyện này ra được.
 
“Bà đã nói ta không phải, thì có lẽ ta không phải thật. Ta xin thề với trời, ta không có mưu đồ gì hết, cũng không muốn tiếp tục ở lại đây, hiện giờ ta chỉ muốn rời khỏi chốn này.” Nếu đã bị nhận ra, chi bằng Hoa Trước Vũ cứ nói thẳng, con gái bà ta là Tuyết Cơ thích Tiêu Dận, nàng tin rằng Bạch Mã phu nhân chắc chắn không muốn để cho nàng ở lại Bắc Triều.
 
Bạch Mã phu nhân sững người, hiển nhiên không ngờ rằng Hoa Trước Vũ lại thắng thắn như thế, hỏi với vẻ tựa như không tin: “Ngươi thực sự muốn rời khỏi đây ư?”
 
“Chuyện trong đại hội Na Mộ Đạt, phu nhân chắc cũng đã nghe nói. Bất kẻ hiện giờ ta là Trác Nhã hay Đan Hoằng, đều rất khó rời khỏi chỗ này. Nếu phu nhân đã không yên tâm để ta ở lại, vậy thì, không biết người có cách gì giúp ta rời khỏi đây không?” Hoa Trước Vũ chậm rãi nói.
 
Bạch Mã phu nhân trầm ngâm giây lát, “Vậy cũng được, ta có thể giúp ngươi rời khỏi đây, hy vọng sau này ngươi vĩnh viễn đừng bao giờ quay lại, càng đừng bao giờ nói rằng ta đã thả ngươi đi.”
 
Hoa Trước Vũ gật đầu chấp thuận, trước khi Bạch Mã phu nhân rời đi, nàng bỗng nhiên lại hỏi: “Ta muốn biết, bà làm thế nào biết được ta không phải là Trác Nhã?”
 
Bạch Mã phu nhân quay đầu cười nói: “Đằng sau tai trái của Trác Nhã có một cái bớt màu đỏ.”
 
Gió đêm thổi qua, vầng trăng khuyết tội nghiệp ẩn hiện giữa tầng mây, đám cỏ hoang cao ngang đầu gối nhấp nhô trong gió, tựa như biển lớn sóng vỗ dập dờn.
 
Hoa Trước Vũ nhìn bầu trời xanh sâu thẳm, từng ngôi sao bé nhỏ đều sáng lấp lánh, tựa như đôi mắt long lanh.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
242977
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5876150
Nd: Sủng. HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1177084
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 971908
Nd: Sủng. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1565394
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1057913
Nd: Sủng. SE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2486523
Nd: Ngược.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 906194
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 910932
Nd: Ngược. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2339130
Nd: Ngược. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1167814
Nd: Sủng. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4593903
Nd: Ngược. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1646764
Nd: HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1041227
Nd: Ngược. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1791994
Nd: HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2751233
Nd: HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 788156
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 910623
Nd: SE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 754372
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15088161
Hiền Thê Khó Làm   view 6998232
Em Dám Quên Tôi   view 6983400
Không xứng   view 6949307
Thứ nữ sủng phi   view 6870409
Ân nhân quá vô lại   view 6694897
Mưa ở phía tây   view 6619295
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc