Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phượng ẩn thiên hạ

Tác giả : Nguyệt Xuất Vân   
Chương 15: Chân tình giả ý (1)
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Đợt rét nàng Bân cùng với cái kết của chiến sự qua đi, những đụn tuyết đã bắt đầu tan chảy, trên thảo nguyên khắp nơi đều nhú mầm xanh.
 
Tiêu Dận đánh thắng trận, thống nhất được các bộ lạc, hoàng thượng long nhan mừng rỡ, chẳng những thưởng cho Tiêu Dận rất nhiều của cải, mà còn hạ lệnh trong đại hội Na Mộ Đạt, cử hành hoạt động kỷ niệm trọng đại để chúc mừng.
 
Đại hội Na Mộ Đạt là một ngày lễ rất quan trọng ở Bắc Triều, trong hội không chỉ có các cuộc thi đua ngựa, bắn cung, đấu vật,… mà còn có tiết mục biểu diễn ca múa của các dân tộc. Bắc Triều đã dần dần bị Hán hóa, một số dân tộc đã đổi thành họ kiểu người Hán, nhưng trong đại hội Na Mộ Đạt, vẫn có thể bỏ tiếng Hán, tên chữ Hán, phục trang người Hán, để mặc trang phục dân tộc.
 
Từ khi về phủ Thái tử, Hoa Trước Vũ lại ở trong điện nhỏ, không có chuyện gì thì không ra khỏi cửa. Tất cả những buổi lễ, kể cả đại hội Na Mộ Đạt, nàng đều không chút quan tâm. Thế nhưng, sáng sớm nay, Tiêu Dận lại phái Hồi Tuyết đưa đến một bộ Hồ phục, nói rằng muốn nàng mặc trong đại hội Na Mộ Đạt.
 
Hoa Trước Vũ không ngờ Tiêu Dận bắt nàng tham gia đại hội này, ở trong phủ buồn chán lâu ngày, nghĩ đến việc ra ngoài học hỏi một phen cũng là chuyện tốt, nàng bèn nhờ Hồi Tuyết giúp đỡ, mặc bộ Hồ phục đó lên.
 
Hồ phục của quý tộc Bắc Triều cực kỳ hoa mĩ, áo dài xẻ tà cổ trắng bắt chéo về bên phải, phía trên dùng chỉ màu bạc và màu xanh nhạt thêu đầy cành lá, cổ áo thêu màu, phía trên vạt đối diện trước ngực có hoa văn thêu chỉ vàng lấp lánh. Nơi chiếc áo xẻ tà, lộ ra chiếc vấy thêu xếp nếp màu hồng ở bên trong, bên eo phối hợp cùng một chiếc đai rộng màu trắng ngà mạ vàng. Trang sức trên đầu cũng cực kỳ sang trọng, là chiếc mũ trâm hoa hình búp sen, phía trên điểm xuyết viên ngọc hào quang rực rỡ. Trước tiên Hồi Tuyết chia mái tóc dài của Hoa Trước Vũ làm hai phần, chải thành hai bím gọn gàng, rồi cuộn thành búi thật đẹp, sau đó mới đội mũ trâm hoa lên.
 
Dường như Tiêu Dận biết nàng không muốn để lộ khuôn mặt thật, nên chiếc mũ trâm hoa được đưa đến có đính chuỗi hạt châu ở phía trước, sau khi đội lên có thể che đi nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra nửa chiếc cằm thon thon.
 
Hoa Trước Vũ mặc xong quần áo, liền theo Hồi Tuyết ra khỏi điện nhỏ. Ánh nắng phủ lên thân hình thon thả của nàng một lớp khói hồng nhàn nhạt, tà áo tung bay, trông nàng như một đóa phù dung chờ nở rộ dưới nắng sớm, phong tư dịu dàng thanh nhã vượt lên trên vô số cảnh phồn hoa, khiến nàng tựa như không phải người trong trần thế.
 
Khi Hoa Trước Vũ cưỡi con ngựa Yên Chi, theo Hồi Tuyết đến được bên hồ Tháp Nhĩ dưới chân núi Tuyết Sơn, ở đó đã cực kỳ náo nhiệt.
 
Màn trời xanh biếc như băng, những áng mây mỏng manh như lụa, vài chú chim điêu trên thảo nguyên sải cánh chậm rãi lượn vòng giữa tầng mây. Ánh mặt trời tươi tắn tỏa khắp thảo nguyên mênh mông, thảo nguyên sau khi tuyết tan, tựa như một bức họa vừa được mở ra khỏi cuộn trục, đầy vẻ hùng vĩ mà tươi mới. Nhìn ra xa, những con dân Bắc Triều mặc trang phục của các dân tộc khác nhau, tựa như những đóa hoa di động trên thảo nguyên, trông vô cùng lộng lẫy.
 
Được Hồi Tuyết dẫn đường, Hoa Trước Vũ nhanh chóng ngồi vào chỗ trên khán đài. Chẳng mấy chốc, Bắc đế liền đem theo phi tần ngồi xe đến, đằng sau là các đại thần trong triều.
 
Hoa Trước Vũ ngẩng đầu nhìn Bắc Triều đế vương Tiêu Sùng mà nàng chưa từng được gặp mặt, chỉ thấy ông ta dung mạo đẹp đẽ, khi còn trẻ chắc cũng là một chàng trai tuyệt sắc khiến các cô gái trên thảo nguyên phải xuýt xoa. Chỉ là năm tháng chẳng chừa một ai, ông quả cũng đã già, ánh mắt tuy lanh lợi, nhưng đầu mày cuối mắt đã dần lộ vẻ mệt mỏi, dường như tinh thần không được tốt lắm. Ông vừa ngồi xuống, liền thoải mái dựa lưng trên ghế.
 
Bên cạnh ông, lúc nào cũng kè kè một người phụ nữ, ăn mặc sang trọng, trên bím tóc quấn dây kim tuyến, hào quang lấp lánh. Trên mặt bà ta cũng đeo một tấm khăn che, không nhìn rõ khuôn mặt. Đôi mắt lộ ra ngoài, mỗi bên vẽ một vầng trăng non đỏ như máu cạnh bờ mi, khiến cho đôi mắt đẹp càng trở nên yêu kiều quyến rũ.
 
“Bà ta chính là Dạ phi, người được hoàng thượng của chúng ta sủng ái nhất.” Hồi Tuyết nhìn theo ánh mắt của Hoa Trước Vũ, hạ giọng nói.
 
Chẳng trách bà ta được sủng ái như vậy, người đàn bà này giống như một chén rượu ngon, khiến người ta mê mệt trong hương rượu thơm nồng, say đắm mãi không thôi. Sau khi Bắc đế đến nơi, các cuộc thi lần lượt bắt đầu.
 
Cưỡi ngựa, bắn cung, vũ đạo, tỷ võ,… các cuộc thi đều cực kỳ quyết liệt, những làn sóng reo hò không ngớt vang lên. Chàng trai thắng cuộc, nhận được đai gấm của cô gái trong lòng mình, vui đến mức mặt mày hớn hở.
 
Tặng đai gấm là tập tục thể hiện tình yêu của các thiếu nữ trên thảo nguyên, đến cả Hồi Tuyết cũng cầm trong tay một chiếc đai, quấn trên cổ tay, không biết định tặng cho ai. Lúc này Hoa Trước Vũ mới biết, hôm đó ngồi bên lò sưởi, thứ Hồi Tuyết tết chính là chiếc đai gấm này.
 
Lúc này đang diễn ra cuộc thi đấu vật, thân vệ của Tiêu Dận cũng đều tham gia. Hoa Trước Vũ để ý thấy ánh mắt của Hồi Tuyết trước sau đều tập trung nhìn về phía Lưu Phong, trong lòng đột nhiên hiểu ra. Lưu Phong vật ngã đối thủ cuối cùng xuống đất, bốn bề liền vang lên một tràng tiếng hoan hô.
 
Hồi Tuyết đứng dậy, đang định tiến ra, không ngờ có bốn năm cô gái đã chen lên trước, những chiếc đai gấm xanh đỏ tím vàng bỗng chốc buộc đầy lên cổ tay Lưu Phong. Hồi Tuyết cau mày, lại cắn răng ngồi xuống.
 
Nhìn cảnh ấy, Hoa Trước Vũ không khỏi thầm thở dài một tiếng.
 
Thi đấu vật kết thúc, liền đến màn thi đấu lớn nhất và được mọi người chú ý nhiều nhất trong đại hội Na Mộ Đạt: tranh cướp tuyết liên.
 
Tuyết liên là một loài kỳ hoa sinh trưởng trên đỉnh núi tuyết, mỗi năm chỉ nở vài ngày, vừa hay đúng vào mẫy ngày diễn ra đại hộc Na Mộ Đạt. Vì thế, bắt đầu từ hơn mười năm trước, trong đại hội Na Mộ Đạt đều có cuộc thi này, đây cũng là lí do vì sao đại hội Na Mộ Đạt lại được tiến hành dưới chân núi Tuyết Sơn.
 
Cuộc thi này khó khăn hơn tất cả các cuộc thi trước đó, đoạn đường trèo lên núi là đoạn dốc nguy hiểm nhất, ngoại trừ dây thừng và vũ khí tùy thân, những thứ khác đều không được mang theo. Hơn nữa trong quá trình leo núi, lại còn phải chiến đấu với những người cùng dự thi, ngăn kẻ khác leo lên đỉnh núi trước. Vì thế, người dự thi phải gan dạ, võ công cũng phải cao cường.
 
Mỗi năm, các tộc đều cử những thiếu niên xuất chúng đến tham gia, nếu đoạt được tuyết liên, có thể giành danh hiệu dũng sĩ chí cao vô thượng. Hơn nữa, còn có thể đem tuyết liên tặng cho người con gái mình yêu thương, được hoàng thượng ban hôn và được thần Tát Man che chở.
 
Hoa Trước Vũ quả thực chẳng hứng thú gì với cuộc thi này, ngồi đã lâu, nàng đang định ra ngoài đi dạo. Hồi Tuyết đột nhiên “ồ” lên một tiếng, “Đan Hoằng, cô xem, kia chẳng phải Điện hạ sao?”
 
Hoa Trước Vũ đưa mắt nhìn, quả nhiên, trong số hơn hai mươi người tham dự, kia chẳng phải Tiêu Dận hay sao? Hôm nay hắn mặc bộ Hồ phục, trên vạt áo đen quấn dây vàng, trông cực kỳ sang trọng. Mái tóc đen được chia ra tết thành từng lọn để xõa sau gáy, tựa như dòng mực chảy, càng tăng thêm vài phần vẻ đẹp hoang dã cho bề ngoài vốn đã tuấn tú của hắn. Hắn đứng trong đám người, thu hút sự chú ý của người khác như chim hạc đứng giữa đàn gà.
 
Thế nhưng, người được chú ý không chỉ có mình hắn, còn có một nam tử trẻ tuổi khác cũng cực kỳ bắt mắt. Một thân cẩm phục màu đỏ, sang trọng mà phô trương, điểm phô trương nhất là trên áo hắn ta lại còn thêu đầy những hoa văn hình tròn, nhìn kỹ hóa ra đều là những hoa văn hình đồng tiền.
 
Cẩm bào màu đỏ, hoa văn đồng tiền vàng, thắt lưng màu bạc, bên eo còn đeo một miếng ngọc bội màu xanh, tựa như sợ người ta không biết hắn có nhiều tiền vậy.
 
Người này chẳng những quần áo bắt mắt, mà vóc dáng cũng tuấn tú khác thường, cực kỳ khiến người ta chú ý. Da hắn sáng như ngọc, mái tóc đen bóng như trân châu, đôi mắt sáng như sao tỏa ra tia nhìn lấp lánh, thậm chí, hoa văn đồng tiền thêu trên áo cũng rực rỡ ánh vàng.
 
Hắn đứng trong đám người, không biết đang cùng người khác đàm luận chuyện gì, dường như cực kỳ vui vẻ, vỗ vai người bên cạnh một cái, cười nghiêng ngả.
 
Đó là một nam tử rất đẹp trai, rất tuấn tú, rất sáng sủa và cũng rất yêu nghiệt.
 
Nam tử đó dường như không phải là người Bắc Triều.
 
“Hồi Tuyết, người kia là ai vậy?” Hoa Trước Vũ chỉ vào hắn ta hỏi.
 
Hồi Tuyết còn chưa tỉnh lại sau trận kinh ngạc vì thấy Tiêu Dận tham dự cuộc thi. Bởi lẽ cuộc thi này xưa nay Tiêu Dận chẳng thèm để tâm, lần này đột nhiên lại xuất hiện trên trường đấu, Hồi Tuyết sao có thể không cảm thấy kinh ngạc? Hoa Trước Vũ hỏi liền hai câu, Hồi Tuyết mới giật mình đáp: “Đó là Thụy vương Đẩu Thiên Kim của Đông Yến Quốc.”
 
Hóa ra là Đông Tài Thần Đẩu Thiên Kim, chẳng trách ăn mặc như hộ nhà giàu mới phất.
 
Hoa Trước Vũ hoàn toàn tin tưởng rằng, hoa văn đồng tiền trên áo hắn là dùng chỉ vàng thêu thật, thắt lưng bạc là dùng chỉ bạc dệt nên, miếng ngọc bội kia chắc chắn cũng là cực phẩm. Thế nhưng, ăn diện như thế, nếu mặc trên mình kẻ khác không biết sẽ dung tục đến đâu, vậy mà mặc trên người hắn, trông lại có vài phần phong độ.
 
Bao năm nay, Đông Yên luôn đi theo chính sách hòa bình, lại thêm nước này giàu có, thường xuyên giúp đỡ các quốc gia khác về vấn đề tiền bạc, nên quan hệ với Nam Triều và Bắc Triều đều rất hòa hảo. Vì thế, Đẩu Thiên Kim có thể tham gia đại hội Na Mộ Đạt cũng chẳng có gì là lạ, điều kì lạ là, hắn lại tham gia cuộc thi tranh đoạt tuyết liên, hay là hắn đã phải lòng vị thiên kim nào ở Bắc Triều rồi?
 
Trống chiêng ba tiếng nổi lên, cuộc thi đã bắt đầu, liền thấy hơn hai mươi người tham dự tranh nhau trèo lên trên núi. Một đám người đứng dưới, ngước mắt theo dõi thế cục.
 
Người Bắc Triều ở trên trường đấu, không phân biệt tôn ti, những người dự thi kia để có thể tỷ thí với hai cao thủ như Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim, đều phải cực kỳ dốc sức.
 
Khinh công của Tiêu Dận cũng khá, hắn tung mình nhảy lên con đường dốc phủ đầy băng tuyết linh hoạt dễ dàng, bảo kiếm trong tay và dây thừng đều chưa cần dùng đến. Bộ Hồ phục hắn mặc hôm nay, đứng giữa băng tuyết trông cực kỳ nổi bật, chẳng mấy chốc đã nhảy lên trước cả đám người.
 
Bỗng nhiên nghe thấy bên cạnh có tiếng người cười phá lên, Hoa Trước Vũ đưa mắt nhìn, chỉ thấy Đông Tài Thần Đẩu Thiên Kim đã rút binh khí của hắn ra. Thứ binh khí ấy lại là ba đồng tiền hình tròn sáng lấp lánh, chẳng trách khiến người ta phải bật cười.
 
Gã này thật là vô cùng thú vị.
 
Hắn vung tay một cái, ba đồng tiền liền găm so le vào vách núi một cách khéo léo, tựa như ba bậc thang, hắn tung mình giẫm lên bậc thang đồng tiền mà leo, đến bậc cao nhất lại vận chân khí, đánh vào ba đồng tiền để thu chúng lại.
 
Binh khí của người Bắc Triều thường chỉ là đao hoặc kiếm, cũng có người dùng roi ngựa và thương dài. Nhưng bất luận là bình khí gì, cũng đều chỉ có một, chẳng như hắn, lại dùng ba đồng tiền, có thể sử dụng cách khôn vặt như thế để trèo lên vách núi cheo leo.
 
Đẩu Thiên Kim cứ thế sử dụng ba đồng tiền đến mấy lần, chẳng mấy chốc đã leo lên vị trí dẫn đầu. Có vài người thấy vậy đã rút binh khí ra, tấn công về phía hắn. Lập tức trên vách núi kiếm quang lấp loáng, đao quang sáng lòa, đấu thành một vòng tròn. Trong chốc lát đã có kẻ bại trận lăn từ trên vách núi xuống.
 
Dưới chân núi Tuyết Sơn, trước vách nui, đã được trải sẵn nệm cỏ rất dày, những người rơi xuống cũng không đến nỗi bị thương.
 
Cứ thế vừa leo trèo, vừa chiến đấu, đến cuối cùng, những người khác đều bị Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim đánh bại, trên vách núi, chỉ còn lại hai người bọn họ tranh đấu.
 
Hai người càng leo càng cao, cao đến mức dưới chân toàn là băng tuyết, càng ngày càng nguy hiểm. Hai người vừa leo, vừa giao đấu, quần áo họ giữa băng tuyết đều cực kỳ nổi bật. Mỗi lần họ nhảy lên, băng tuyết dưới chân đều rào rào rơi xuống, tựa như một trận mưa băng, cực kỳ đẹp mắt.
 
Những người bên dưới xem mà kinh tâm động phách, không khỏi phập phồng lo sợ.
 
Hoa Trước Vũ xem mà cũng ngứa ngáy tay chân, nếu nàng đóng giả con trai, tham gia cuộc thi tranh đoạt tuyết liên này thì hay quá. Ngồi lâu, nàng cảm thấy có phần vô vị, bèn chen ra khỏi đám đông, đi về phía ven hồ Tháp Nhĩ, ở đó yên lặng như tờ, sóng trên mặt hồ lấp lánh, long lanh.
 
Hoa Trước Vũ ngồi xuống cạnh một cây liễu già, dựa lưng vào thân cây, nghe âm vang tỏng trẻo của tiếng gió thổi trên mặt hồ nước chảy, trong lòng dâng lên một nỗi cô đơn khó lòng khỏa lấp.
 
“Đan Hoằng, sao cô lại chạy ra đây?” Hồi Tuyết vội chen ra khỏi đám đông, chạy về phía Hoa Trước Vũ.
 
“Không có gì, ở đó ồn ào quá, ta muốn yên tĩnh một lát. Sao cô không xem nữa, cuộc thi đã kết thúc chưa?” Hoa Trước Vũ hỏi lấy lệ. Dù sao thì, bất luận ai thắng, cũng chẳng liên quan đến nàng.
 
“Kết thúc rồi, cái tên Đẩu Thiên Kim đó kể cũng không phải chỉ có hư danh, đấu hòa với Điện hạ. Hai người họ đều đã lên được đỉnh núi, mỗi người hái được một đóa tuyết liên mang về.” Hồi Tuyết cười khúc khích, kéo tay Hoa Trước Vũ, nói “Đan Hoằng, chúng ta đi xem xem, bọn họ sẽ tặng tuyết liên cho ai?”
 
Hoa Trước Vũ đi theo Hồi Tuyết chưa được mấy bước, đã trông thấy dòng người bỗng nhiên đổ xô về phía mình. Cưỡi ngựa dẫn đầu chạy tới, một là Tiêu Dận, người còn lại là Đẩu Thiên Kim.
 
Hai người lúc này đã không còn vẻ tiêu sái như lúc đầu nữa, thậm chí có thể gọi là thảm hại. Chắc hẳn bọn họ đã quyết đấu một trận trên đỉnh núi cao mà mọi người không trông thấy, quần áo có phần rách nát, dường như còn bị thương nhẹ. Trên cánh tay họ, buộc đầy đai gấm đủ màu, tung bay trong gió, trông cực kỳ đẹp mắt.
 
Trên mặt hai người đều nở nụ cười tươi rói, một tay cầm dây cương, tay kia cẩn thận che chở đóa tuyết liên trắng muốt. Hai con tuấn mã cứ thế chạy thẳng đến trước mặt Hoa Trước Vũ mới dừng lại.
 
Trong khoảnh khắc, tiếng trống chiêng đều im bặt, đến cả tiếng huyên náo của đám đông cũng biến mất, mọi người đều nín thở nhìn về phía Hoa Trước Vũ.
 
Thế này là sao?
 
Nàng nhìn sang hai bên trái phải, ở đây, ngoại trừ nàng chỉ còn Hồi Tuyết. Nàng chưa từng cho rằng Tiêu Dận, và còn cả tên Đẩu Thiên Kim chưa từng gặp mặt bao giờ kia nữa, sẽ tặng tuyết liên cho nàng, trừ phi mặt trời trên thảo nguyên mọc ở đằng Tây. Vậy thì, đóa hoa này là để tặng cho Hồi Tuyết rồi.
 
Hồi Tuyết là một trong tứ đại thân vệ của Tiêu Dận, lại kiêm luôn thị nữ thân cận của hắn, vóc dáng xinh đẹp, tính tình chu đáo, lại cùng Tiêu Dận sớm tối bên nhau đã bao năm, tất là được Tiêu Dận vô cùng yêu thích và tin tưởng. Hắn tặng nàng tuyết liên, cũng chẳng có gì kì lạ. Có điều, người mà Hồi Tuyết thích hình như lại là Lưu Phong.
 
Tên Đẩu Thiên Kim kia, có lẽ trước đây từng gặp Hồi Tuyết, cho nên cũng thích nàng chăng.
 
Hoa Trước Vũ nghĩ thế, liền đưa mắt nhìn về phía Hồi Tuyết một cách rất tự nhiên. Ai ngờ, Hồi Tuyết cũng đang nhìn nàng, trong đôi mắt hạnh long lanh viết rõ hai chữ lớn: Ngưỡng mộ.
 
“Không phải nhìn nữa, tuyết liên không phải để tặng cho cô ấy đâu.” Từ trên đỉnh đầu vang lên tiếng nói trầm trầm của Tiêu Dận.
 
Hoa Trước Vũ ngẩng đầu, Tiêu Dận đem theo ánh sáng chói lòa nhã nhặn nhảy từ trên lưng con Đại Hắc Mã xuống, tay nâng đóa tuyết liên, chậm rãi đi đến đứng trước mặt nàng. Hắn đang mỉm cười, nụ cười ấy còn rạng rỡ hơn, ấm áp hơn cả ánh mặt trời trên đỉnh đầu hắn.
 
Tiêu Dận vốn là một người lạnh lùng, hắn rất ít khi cười.
 
Hoa Trước Vũ còn nhớ, vào lần đầu tiên gặp, hắn từng mỉm cười với nàng, nụ cười mê hoặc đó, cuối cùng đã đẩy nàng vào hàng quân kỹ.
 
Nụ cười lần này, khác với nụ cười khi đó, dường như là thực sự vui mừng. Nhưng nàng lại không cho rằng sẽ có chuyện tốt đẹp gì xảy ra. Không phải hắn định trị nàng một trận đấy chứ? Thực ra, nàng có phần không hiểu vị Thái tử Bắc Triều lạnh lùng này.
 
Bàn tay thuôn dài của hắn nâng đóa tuyết liên, giơ về phía Hoa Trước Vũ, cuối cùng dừng lại trước mặt nàng. Đóa tuyết liên nở rộ trên tay hắn, cánh hoa trùng trùng, mỗi cánh đều tựa như được cắt ra từ bàn tay khéo léo của thiên nữ, trắng lung linh như tuyết, đẹp đẽ vô ngần. Ánh mặt trời phản chiếu, khiến đóa hoa càng thêm tinh khiết, lấp lánh.
 
Hắn ngước lên, đôi mắt tím thâm sâu nhìn chăm chú vào nàng, trong đáy mắt, toát ra ánh sáng rừng rực.
 
“Đóa tuyết liên này là của nàng, cũng chỉ có nàng, mới xứng được với đóa tuyết liên này thôi.” Tiếng nói của hắn, mang theo chút từ tính, vứt bỏ vẻ lạnh lùng, thậm chí còn cực kỳ mê hoặc. Mãi đến lúc này, Hoa Trước Vũ mới hiểu, hóa ra Tiêu Dận muốn tặng đóa tuyết liên này cho nàng!
 
“Điện hạ muốn đem tuyết liên tặng cho cô ta, tặng cho đứa con gái này sao?” Có tiếng nói không cam lòng của một nữ nhân vang lên.
 
“Cô ta là ai thế? Che mặt thế kia chẳng rõ là ai?” Tiếng nói thì thầm, hòa cùng tiếng khóc lóc đầy thất vọng của rất nhiều cô gái.
 
Đai gấm trên người Tiêu Dận thực là nhiều quá, đằng sau hắn còn rơi lả tả không ít, xem ra những cô gái thầm mến mộ hắn rất đông, Hoa Trước Vũ đưa mắt đảo qua một lượt, liền gặp phải vô số ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen ghét.
 
“Cô nương có thể đợi một chút không? Đóa hoa này của ta cũng là dành tặng cô nương!” Đẩu Thiên Kim vội vã đi nhanh đến trước mặt nàng, giơ tay dâng đóa tuyết liên về phía Hoa Trước Vũ.
 
Nhìn ở cự li gần, Đẩu Thiên Kim quả nhiên càng tuấn tú hơn, hắn đang chớp chớp đôi mắt trong như làn thu thủy, tươi cười nhìn nàng chăm chú.
 
Lần này Hoa Trước Vũ hoàn toàn sững sờ. Nàng và hắn chưa từng gặp mặt bao giờ, vốn dĩ không hề quen biết, vì sao hắn cũng muốn tặng tuyết liên cho nàng?
 
“Hả, tặng hết cho cô ta sao?” Những cô gái đứng xem xung quanh tức muốn ngất đi được.
 
Tiêu Dận trông thấy Đẩu Thiên Kim tặng tuyết liên cho Hoa Trước Vũ, sắc mặt cứng đờ, trong đôi mắt tím như xuất hiện những mũi dao lạnh lùng tua tủa.
 
“Thụy vương, ngài nhất định muốn tranh với bản Thái tử sao?” Tiêu Dận hỏi với ngữ khí chẳng hề thân thiện.
 
Đẩu Thiên Kim quay đầu nở một nụ cười với Tiêu Dận, thong thả nói: “Điện hạ, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Bản vương cũng muốn thử xem, nói không chừng cô nương đây lại chọn bản vương cũng nên!”
 
“Nếu đã là như thế, chúng ta hãy đấu lại, nếu ngài thua cuộc, thì tránh xa nàng ấy ra, vĩnh viễn đừng bao giờ có ý gì với nàng ấy nữa.” Tiêu Dận cười lạnh lùng, hàn băng đã ngập tràn trong ánh mắt.
 
“Không cần phải tỷ thí nữa!” Hoa Trước Vũ hờ hững nói: “Tuyết liên của hai người ta đều không nhận đâu.”
 
Đám đông vốn yên lặng bắt đầu phát sốt lên, thậm chí còn có cô gái khóc thét. Lời của Hoa Trước Vũ trở thành câu nói kích động nhất mà bọn họ từng được nghe trong đại hội Na Mộ Đạt.
 
Vốn dĩ, cuộc thi tranh đoạt tuyết liên đã khá nguy hiểm, chỉ không cẩn thận một chút, sẽ bị ngã từ trên vách núi xuống, tuy ở dưới đã trải đệm cỏ rất dày, nhưng ngã từ trên cao xuống, cho dù không chết thì cũng sẽ bị thương. Cho nên, tuyết liên giành được từ cuộc thi này vô cùng quý báu. Xưa nay người tặng tuyết liên, chưa từng nghe nói có ai bị chối từ. Người con gái cho dù không thích người con trai tặng tuyết liên cho lắm, nhưng sau cuộc tỷ thí này, phần lớn đều sẽ cảm động trước tình yêu son sắt của chàng dành cho mình.
 
Thế nhưng, người con gái này lại từ chối, từ chối cả tuyết liên mà Thái tử của bọn họ đem tặng. Như thế có thể không kích động được sao?
 
“Giết cô ta đi, cô ta dám từ chối Thái tử, thế là đại bất kính với Thái tử, đại bất kính với Hoàng thượng, cũng là đại bất kính với thần Tát Man.” Đám đông bắt đầu lên tiếng công kích.
 
Trước trán Hoa Trước Vũ như hiện ra ba vạch đen, tội danh này chụp mũ cũng lớn quá rồi đấy.
 
“Vì sao?” Sắc mặt Tiêu Dận u ám, đôi mắt tím thâm sâu tựa như thủy tinh tím ngâm trong băng lạnh.
 
“Điện hạ có thể nói thử xem vì sao ngài lại tặng tuyết liên cho ta không? Ta nghe nói, tuyết liên chỉ để tặng cho người mình yêu thương nhất mà thôi.” Hoa Trước Vũ ung dung hỏi.
 
Tiêu Dận mỉm cười đáp: “Đúng thế, cho nên bản Thái tử mới tặng nàng!”
 
Hoa Trước Vũ không ngờ Tiêu Dận lại thẳng thắn đến thế, nói vậy có nghĩa nàng là người hắn yêu thương nhất rồi? Nhưng nàng hiểu rằng, nàng không phải!
 
“Nhưng ta không hề thích ngài!” Hoa Trước Vũ lãnh đạm đáp.
 
“Cũng được, đóa tuyết liên này nàng có thể không nhận, nhưng nàng vẫn cứ phải làm người phụ nữ của Tiêu Dận ta!” Tiêu Dận tuyên bố một cách bá đạo, giống như lúc hắn tuyên bố nhất định phải thu phục ba bộ lạc kia vậy. Hắn vứt đóa tuyết liên vào tay thị vệ sau lưng, quay người phi lên ngựa. Hắn ngồi trên mình ngựa nhìn nàng từ trên cao, trong đôi mắt sâu thẳm không thể nhìn thấu, dâng lên trùng điệp mây mù, sâu xa là thế, cao ngạo là thế.
 
Đẩu Thiên Kim đứng một bên, cầm đóa hoa mỉm cười. Cánh hoa trắng trong veo như thủy tinh phản chiếu khuôn mặt đẹp như ngọc của hắn, quyến rũ không sao tả xiết.
 
Hoa Trước Vũ vỗn không muốn rước phiền phức, chỉ muốn lặng lẽ sống qua những ngày tháng nguy hiểm này ở Bắc Triều. Thế nhưng, tuyết liên của Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim vừa tặng đến, nàng lập tức trở thành nhân vật nổi tiếng ở Bắc Triều. Trong lòng nàng hối hận vô cùng, hôm nay đáng lẽ không nên đến đây góp vui làm gì. Có trời mới biết được trong đám người đến xem cuộc vui hôm nay, liệu có thám tử của Nam Triều trà trộn hay không? Phàm là chuyện gì, cũng nên kín đáo nhẫn nhịn một chút thì hơn.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 119      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
251114
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1341884
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1113945
Nd: Ngược. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1138047
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1884900
Nd: HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 871277
Nd: Ngược. SE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 788568
Nd: Sủng. SE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1221477
Nd: Sủng. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 883122
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1324580
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2443263
Nd: Ngược. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 774766
Nd: Sủng. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2845375
Nd: HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1212722
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1209941
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1679621
Nd: HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1715671
Nd: HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1179350
Nd: Ngược. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 531583
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15221237
Em Dám Quên Tôi   view 7179512
Hiền Thê Khó Làm   view 7108030
Không xứng   view 7088975
Thứ nữ sủng phi   view 6948998
Ân nhân quá vô lại   view 6792541
Mưa ở phía tây   view 6720647
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc