Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phát Rồ

Tác giả : Thả An   
Chương 15
<< Trước    / 29      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sáng sớm lên máy bay, mười mấy tiếng trên mây, đến New York trời cũng vừa quá trưa.

 Lên ô tô, Hướng Phù Sinh hạ cửa kính xuống, ngắm những cảnh vật lướt qua hai bên xe, vừa thân quen vừa xa lạ. Cô chưa có thời gian ở lâu tại New York, vì năm đó Lâm Sóc sống tại đây, nên cô thường từ Cambrige vượt ba bốn tiếng dặm trường tới thăm hắn.
 
Trong kí ức cô, ấn tượng về thành phố này là cảnh đêm lộng lẫy nhìn ra từ khung cửa sổ rất lớn tại căn nhà Lâm Sóc đang ở. Thật náo nhiệt, thật lấp lánh. Không hề có bi thương, chỉ có những tâm tình mật ngọt và niềm hạnh phúc vô biên.
 
Hôm nay, cô gặp New York dưới ánh mặt trời. Dường như vẻ hào hoa lộng lẫy thời hoàng kim của thành phố này đã lùi xa. Khi những mật ngọt hân hoan trôi qua, chỉ còn trơ lại các căn nhà thấp bé chen chúc chật chội ở Brooklyn, vài con chó hoang vất vưởng bên rạch nước bẩn, thấp thoáng dáng người trần truồng áp mặt vào cửa kính, khuôn mặt u ám vô hồn.
 
Cô nhoẻn một nụ cười tự giễu. Cảnh vật vẫn thế, chỉ vì lòng người thay đổi mà trở nên quá xa lạ. Đến tận lúc này mà cô vẫn cứ mãi ăn mày dĩ vãng, trong lòng thật chua xót biết bao.
 
“Trên máy bay cũng chẳng ngủ tẹo nào, không mệt ư?” Giọng nói của Lâm Sóc vang lên bên tai Hướng Phù Sinh. Cánh tay hắn ôm trọn lấy cô, thản nhiên cất tiếng: “Tôi có chút việc ở công ty cần xử lý, chút nữa về đến nhà, em cứ nghỉ ngơi ngủ bù đi, nhé?”
 
Hắn khẽ nhướn mày, nửa như hỏi, nửa như khuyên. Cô không quay lại nhìn hắn, chỉ đáp một tiếng rồi thôi, chẳng để ý nỗi buồn trong mắt hắn khi nhìn cô gầy guộc xanh xao.
 
Lâm Sóc làm sao biết được, Hướng Phù Sinh của hiện tại, chỉ chọn nhìn thấy những gì cô muốn.
 
“Nhà” mà Lâm Sóc nói đến, vẫn là căn nhà của bốn năm trước, đến cách bày trí nội thất cũng không hề đổi thay. Lâm Sóc đem đồ đạc sắp đặt ổn thỏa rồi đến công ty ngay, để Hướng Phù Sinh một mình ở lại.
 
Hưóng Phù Sinh ngoái nhìn bốn phía, có lẽ đã có người đến dọn dẹp trước, trong chiếc bình còn cắm hoa bách hợp mà cô thích.
 
Hướng Phù Sinh lại gần ngửi thử, mùi hương vẫn như xưa.
 
Quá trưa, ánh nắng rất mạnh, Hướng Phù Sinh dạo tới bên cửa sổ, tấm thảm nhung giấu nhẹm những tiếng bước chân, cô lặng lẽ chạm vào những hoa văn dán trên cửa kính. Âm ấm.
 
Ngâm mình trong ánh nắng, cô nhắm mắt lại, cảm giác như trở về những năm tháng cũ.
 
Lúc đó cứ mỗi ngày nghỉ cuối tuần, cô từ trường tới, hắn cũng ngồi mười mấy tiếng máy bay bay sang. Cô tới sớm hơn, thường hay đứng trước cửa sổ chắn kính chờ hắn thế này. Chỗ cô đứng hơi cao, không thể nhìn thấy phía dưới tầng có người tới hay không. Cô cứ đứng đó ngẩng đầu ngắm cảnh sắc tươi đẹp, dang rộng cánh tay đón nắng. Hắn đến, sẽ rón rén tới đằng sau, ôm chầm lấy cô, thật đột ngột mà cũng thật hồn nhiên.
 
Cô sẽ chồng tay lên hai cánh tay đang ôm chặt thắt lưng mình, ngoảnh đầu lại, đón một nụ hôn ngọt ngào. Cái ôm của hắn thật rộng, làm cô muốn mãi đắm mình trong đó. Hai người quấn chặt lấy nhau, hắn đặt cô dựa sát vào cửa kính, nâng cô lên, cho bàn chân trần nhỏ bé giẫm lên chân mình.
 
Hai tay cô bám chặt cổ hắn, như một cành dây leo bám lấy một cây đại thụ. Cô an lành ngủ quên trên gốc cây lớn đó mà quên mất rằng, kết cuộc của phận dây leo, chính là vì yếu sức, rớt khỏi cây lớn mà chết.
 
Sống nhờ cái cây lớn, chết cũng vì nó.
 
Lâm Sóc tranh thủ giải quyết gấp công việc, trở về nhà đã thấy Hướng Phù Sinh cuộn tròn trên sô pha ngủ, cửa sổ phòng khách mở toang, nhưng bên ngoài đã tắt nắng.
 
Lâm Sóc tìm một tấm chăn lông khẽ khàng đắp cho cô. Dường như cô còn gầy hơn lúc mới gặp lại. Đôi môi đã quá nhợt nhạt kể cả trong mơ vẫn hơi nhếch lên, mí mắt khẽ rung động, vẻ như bất an.
 
Sự bất an đó, tất cả là do hắn.
 
Lâm Sóc đứng thẳng dậy, rảo bước tới trước cửa sổ. Những ngọn đèn hoa thắp sáng như bắt đầu kể câu chuyện của thành phố không có ban đêm. Còn câu chuyện giữa hắn và cô lại không biết viết tiếp ra sao.
 
Lấy một chiếc ly, rót rượu, Lâm Sóc đứng bên cửa sổ thật lâu.
 
Hướng Phù Sinh mở mắt liền trông thấy bóng hắn in dài trên đất, một tay đút trong túi quần, tay còn lại cầm ly rượu. Phía trước hắn, chính là cảnh đêm mà cô vốn đã thân quen.
 
Cảnh đêm kia khiến cô nhất thời không rõ mình đang mơ hay đang tỉnh.
 
Dường như cảm thấy điều gì, Lâm Sóc quay đầu lại, cười nói: “Tỉnh rồi à?”
 
Hướng Phù Sinh khẽ mấp máy môi. Hắn bước tới trước ghế quỳ xuống, lấy tay vén mấy lọn tóc lòa xòa của cô về sau tai: “Chắc em đói rồi, tôi đi làm món gì ăn nhé.”
 
Nói xong, hắn đứng dậy định đi. Hướng Phù Sinh vô thức nắm chặt lấy cổ tay hắn. Lâm Sóc hơi ngẩn người, nhíu mày nhìn. Cô ngóc đầu dậy, đôi mắt đẹp như phủ một làn sương mỏng, nhìn hắn rất nghiêm túc, như muốn tìm một câu trả lời sâu xa.
 
“Lâm Sóc, đây là mơ hay thật?” Cô hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.
 
Hắn quỳ xuống lần nữa, hỏi lại: “Em mong đây là mơ hay thật?”
 
Đôi mắt ấy như nhìn thấu tất cả, như cuốn bay con tim cô vào khoảng hư không vô tận.
 
Hướng Phù Sinh đột nhiên bật cười, nghe như tiếng chuông bạc: “Là mơ, còn có thể buông tuồng. Nếu là thực, chỉ đành buông tay.”
 
“Thế thì em hãy coi đây là mơ. Chỉ một đêm hưởng thụ giấc mộng đẹp thì có sao.”
 
Cô thu lại nụ cười, hồi lâu, cô đưa tay chạm lên mặt hắn, chậm rãi vẽ theo từng đường nét. Cô nhắm mắt lại. “Được thôi, hãy mơ giấc mơ đẹp đêm nay đi đã.” Cũng chỉ có trong mơ, em mới buông thả mình… tìm đến anh.
 
Cô chủ động kề môi, gác lại tất cả những cảm xúc hỗn tạp dồn nén lâu nay, dù là tội lỗi hay hận thù. Đêm nay, cô không phải là Hướng Phù Sinh, hắn cũng không phải Lâm Sóc. Chẳng kể thân phận hay quá khứ, chỉ nghe theo trái tim đang vò võ tương tư…
 
Để bùng cháy, chỉ cần một cái chớp mắt. Cô chính là chiếc xương sườn của hắn, chiếc xương sườn chí mạng. Hắn thuận thế đè lên, những hơi thở gấp gáp phả vào bên tai cô, chỉ nghe hắn lẩm bẩm: “Phù Sinh, anh muốn em.”
 
Nếu đã coi tất cả như một giấc mơ, thì chẳng cần tính toán điều gì giữa hai bên, dù oán hận hay giả tạo. Hắn muốn cô, ngày nào cũng thế, nỗi ham muốn đến cùng nỗi đau, nhưng quyến luyến không thể tách rời.
 
Hắn hôn điên cuồng. Cô nhấc đầu dậy, cánh tay vòng ra phía sau hắn, nắm chặt lấy lưng áo. Họ cứ thế hòa vào nhau. Bàn tay hắn đi vào trong chiếc áo màu gạo, vén cao, hắn hôn xuống dưới, nhấm nháp chiếc cằm thanh mảnh của cô, đặt lên cổ cô những nụ hôn sâu bỏng cháy.
 
Hướng Phù Sinh nhắm mắt lại, rên khẽ. Hắn cười nhẹ, cởi toang chiếc áo. Những đường nét tuyệt đẹp lộ ra trước mắt hắn, da thịt cô như ngọc như ngà, khiến ánh mắt hắn thêm sâu thẳm.
 
Cô cũng mỉm cười, định cởi cúc áo hắn. Nhưng vì mê loạn, chiếc cúc không chịu bung ra, khiến hắn càng như phát điên. Hắn mau lẹ tự cởi áo, ngậm lấy bờ môi cô lần nữa, mắng yêu: ”[/B]Hướng Phù Sinh, em ngốc quá.”[/B]
 
Cô hừ khẽ, giận dỗi đẩy hắn ra, bị hắn tiện thế nắm lấy khóa chặt cánh tay trên đỉnh đầu. Hắn đặt những nụ hôn ve vuốt men theo xương quai xanh, đôi tay hắn cũng theo đó dịch xuống…
 
Hắn do thám nơi nhạy cảm, khiến cô rên lên từng hồi. Cô bấu chặt lưng hắn, cắn răng, khẽ thốt ra hai từ “Lâm Sóc”.
 
Hắn cười xấu xa, thì thầm hỏi lại câu nói ban ngày: “Phù Sinh, em muốn anh rồi chứ?”
 
“Lâm Sóc, anh là đồ… khốn kiếp.”
 
“Rốt cuộc muốn, hay là không muốn?” Những động tác tay của hắn thêm gấp gáp.
 
Cô nhắm nghiền mắt lại, cứng đầu không hét lên, nhưng những tiếng rên đứt đoạn càng khiến hắn muốn trêu đùa.
 
“Phù Sinh, em muốn, hay là không muốn?”
 
Một giọt lệ, không biết vì lí do gì, lăn xuống từ khóe mắt Hướng Phù Sinh, cô bật ra một chữ.
 
“Muốn.”
 
Chỉ một chữ đó, gần như phá vỡ hết mọi nhẫn nại của Lâm Sóc. Hắn kéo cô vào lòng, hôn lên giọt nước mắt nóng hổi.
 
Gió cuốn mưa rền, triền miên không dứt.
 
Những ái ân lên đỉnh rồi lại thoái trào, thoái trào rồi lại sục sôi, là thiên đường cũng là địa ngục.
 
Từ phòng khách vào tới nhà tắm, cuối cùng ngủ lại giữa phòng bếp, lúc đó cũng đã là quá nửa đêm. Chiếc giường lớn vì trọng lượng của hai người mà võng xuống.
 
Hướng Phù Sinh bị Lâm Sóc ôm chặt cứng. Trong bóng tối, cô mở to mắt. Cửa sổ khép hờ, để lại một khe hở hẹp dài, một tia sáng của những ngọn đèn trong thành phố lọt qua đó len lỏi vào phòng. Cô ngẩng đầu lên, suýt chút nữa đụng phải cằm Lâm Sóc. Hướng Phù Sinh thử cựa quậy, nhưng vì Lâm Sóc ôm quá chặt, cô khó mà di chuyển được.
 
Trên đầu cô vọng lại tiếng thở đều đều, có lẽ hắn đã ngủ rất say. Cô thì vẫn tỉnh, vẫn luôn tỉnh.
 
Muốn hắn tin cô, phải có cách thể hiện trước mặt hắn. Phim giả tình thật, hay phim thật tình giả, cũng không có nhiều khác biệt. Giống như những tên gián điệp, là người xấu trong những kẻ tốt, hay là người tốt giữa những kẻ xấu, rốt cuộc không thể hiểu bản thân mình là ai, có điều thật ra, cả hai đều đúng cả.
 
Yêu hắn, hận hắn, đều là Hướng Phù Sinh.
 
Không cần phân biệt quá rõ, bởi đâu thể nào làm được. Điều cần thiết duy nhất là nhớ rõ mục tiêu của bản thân, vậy là đủ.
 
Nằm sấp trên ngực Lâm Sóc, Hướng Phù Sinh lặng lẽ lắng nghe nhịp đập trái tim hắn. Cô từ từ nhắm mắt, đặt tay lên eo hắn, cố xua tan những luồng suy nghĩ phức tạp. Cô thiếp đi.
 
Ngày hôm sau, khi Lâm Sóc tỉnh dậy, Hướng Phù Sinh vẫn cuộn tròn trong lòng hắn say ngủ. Nhìn khuôn mặt bình yên, dáng hình gầy nhỏ cong lưng nép bên mình, hắn không nhịn được cúi đầu hôn lên trán cô một cái.
 
Nhìn lên nữa, hắn liền phì cười, dù thường ngày Hướng Phù Sinh là một cô gái rất chỉn chu lịch sự, nhưng tướng ngủ thì thật gay go. Tấm chăn vốn đắp ngay ngắn trên cơ thể hai người đã bị cô đá ra lật ngang lộn ngửa. Hắn chỉ khẽ động đậy đã bị chân cô đưa lên quặp chặt cứng.
 
Bất giác, hắn nhớ lại những ngày tháng ngọt ngào trưóc kia.
 
Ngày lễ tình nhân tại Mỹ năm đó, hắn phải về Hồng Kông xử lý một số công việc, lúc trở lại thấy cô đã ngồi trên sô pha trong nhà từ lúc nào, tấm chăn lông dày quấn quanh người thành một bịch bông lớn, dưới chân còn đặt một thùng rác nhỏ, bên trong chật cứng giấy.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 29      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
75396
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh
Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên
view: 645707
Nd: Sủng. HE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 295919
Cần cù bù ngốc nghếch
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 299524
Nd: Sủng. HE.
Dùng cả đời để quên
Tác giả: Diệp Tử
view: 1065226
Nd: SE.
Mờ ám
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 6494974
Nd: HE.
Ký ức độc quyền
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 742424
Bệnh Tình Yêu
Tác giả: Phương Tranh
view: 622017
Nd: HE.
Giấc Mộng Giang Sơn
Tác giả: Cương Quyết Mạnh
view: 210326
Nd: HE.
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 238239
Nd: HE.
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 407983
Nd: HE.
Hoa lửa
Tác giả: Đản đản 1113
view: 526948
Nd: Ngược. HE.
Bà xã, ngoan nào
Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ
view: 560629
Nd: HE.
Trăng nở hoa
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 339488
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 6947041
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15035013
Hiền Thê Khó Làm   view 6968259
Em Dám Quên Tôi   view 6947041
Không xứng   view 6906150
Thứ nữ sủng phi   view 6810257
Ân nhân quá vô lại   view 6666160
Mưa ở phía tây   view 6589425
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc