Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Phát Rồ

Tác giả : Thả An   
Chương 10
<< Trước    / 29      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Lâm Sóc về tới nhà chỉ thấy Lệ Chí Thành đang ngồi uống trà trên sô pha phòng khách. Hắn liền quay ra hỏi người làm về Hướng Phù Sinh. Người làm nói, phu nhân ở trên lầu ngủ một giấc quá nửa ngày, khoảng ba mươi phút trước có xuống tầng lấy trà và bánh ngọt, rồi lại quay lên phòng. Lâm Sóc gật gật đầu, rảo bước về phía Lệ Chí Thành.

 
“Bốn mươi ba phút. Anh Lâm này, giờ anh làm ăn lớn cũng trở nên cao giá quá nhỉ?” Lệ Chí Thành ngồi dựa trên sô pha, đôi con ngươi màu nâu chăm chú nhìn Lâm Sóc.
 
Lâm Sóc mở một nút áo, thản nhiên ngồi xuống, một tay gác lên sô pha, tay kia cầm các giấy tờ Lệ Chí Thành bày sẵn trên bàn: “Anh không cần gặp tôi nhưng tiền lương vẫn cứ tính bình thường, luật sư lớn đúng là luật sư lớn.”
 
“Tôi giúp anh bao nhiêu năm, anh phải biết tôi không thích chờ đợi ai bao giờ.” Lệ Chí Thành ngồi thẳng dậy, tiếp tục: “Bản hợp đồng này tôi đã xem qua, không có vấn đề gì, tuần sau có thể sắp xếp để kí kết với đối tác. Nhưng tôi nghĩ hôm nay anh gọi tôi tới chắc không chỉ vì chuyện này.”
 
Lâm Sóc rời mắt khỏi đống giấy tờ, ngước lên nhìn điệu bộ vẻ như hiểu thấu mọi chuyện của Lệ Chí Thành. Lâm Sóc vứt tập giấy tờ xuống bàn nói: “Đã gặp cô ấy rồi à?”
 
“Phải, và bị làm ngơ đến tận cùng.”
 
“Tôi tưởng anh quen rồi chứ? Bữa tiệc giao thừa năm đó cô ấy bị anh đâm sau lưng, về sau có bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt thiện cảm nữa đâu.” Lâm Sóc nhướn mày.
 
“Tôi làm hại cô ấy không bằng một phần vạn anh.” Lệ Chí Thành nói một cách khinh thường: “Tôi không hiểu anh tìm cô ấy về đây làm gì? Bày trong nhà cho đẹp ư?”
 
Người làm bưng trà lên, Lâm Sóc nâng chén nhấp một ngụm: “Cô ấy trở về là sự thật. Tôi tìm anh tới, chỉ muốn giải quyết một số vấn đề pháp luật giữa tôi và cô ấy.”
 
Lệ Chí Thành nhăn mày: “Giữa anh và cô ấy chỉ tồn tại quan hệ ủy thác thôi. Chẳng lẽ anh muốn hủy bỏ quyền ủy thác của cô ấy cho anh?”
 
Hai hàng lòng mày của Lâm Sóc giãn ra, ngừng giây lát, nói: “Ý kiến này không tệ.”
 
“Đừng có đùa. Lúc đầu chúng ta rất mạo hiểm mới chế ra tờ báo cáo bênh án thần kinh đó, khiến Pháp viện tin rằng Hướng Phù Sinh không đủ năng lực hành vi dân sự lãnh số cổ phần thừa kế. Sau đó việc kí giấy ủy thác để anh trở thành cổ đông lớn nhất mới được thuận lợi. Giờ đây lại dễ dàng trả cho cô ấy, anh không phải Lâm Sóc mà tôi quen!”
 
“Tôi ăn năn hối cải chẳng lẽ không được?” Lâm Sóc hỏi.
 
Lệ Chí Thành nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lâm Sóc: “Anh thật sự nghiêm túc?”
 
“Tài sản trong tay tôi đã không chỉ có một Lợi Hằng nhỏ bé nữa. Hơn nữa tham vọng của tôi đâu chỉ dừng lại ở chút cổ phần của Lợi Hằng. Vốn dĩ là thứ thuộc về cô ấy, trả lại cũng là lẽ thường tình.”
 
Lệ Chí Thành nhắm mắt lại. Anh ta đang đợi một chữ “Nhưng…” của Lâm Sóc.
 
“Có điều, làm cho gọn gàng một chút. Đừng để dây dưa đến tôi.” Lâm Sóc cười nhạt.
 
“Từ trước đến giờ tôi hành sự luôn sạch sẽ.” Lệ Chí Thành phủi phủi quần áo nói: “Vậy là hết rồi?”
 
“Ngay lúc này thì hết rồi.” Lâm Sóc đặt tách trà trong tay xuống.
 
Lệ Chí Thành đứng dậy, “Tôi xin phép.”
 
“Không tiễn.” Lâm Sóc ung dung thưởng trà, người làm đưa Lệ Chí Thành đi ra.
 
Trước lúc đi, Lệ Chí Thành đột nhiên quay người lại hỏi: “Xem như tôi nhiều chuyện, anh thật sự cảm thấy mọi việc đi tới ngày hôm nay, anh và cô ấy còn có thể cứu vãn được ư?”
 
Nghe nói, Lâm Sóc đặt tách trà xuống, ngước nhìn Lệ Chí Thành: “Tôi không thích việc anh tỏ ra quan tâm quá mức tới Hướng Phù Sinh. Đừng giành giật với tôi, anh biết tính tôi rồi.”
 
…..O…..
 
Dù có người lên báo Lâm Sóc đã về nhưng Hướng Phù Sinh không có ý xuống tầng. Bọn người làm đều gọi cô là phu nhân không có nghĩa cô cũng phải diễn vai vợ hiền ra đón chồng đi làm về. Thêm nữa, Lệ Chí Thành đã tới, Lâm Sóc chắc chắn phải bàn bạc công việc với anh ta. Lâm Sóc không phải người tầm thường, quyết chẳng để cho cô dò la tin tức gì. Cô xuống đó chỉ làm mọi việc thêm bung bét mà thôi.
 
Bên ngoài trời đã tối, Hướng Phù Sinh liền đi vào phòng mở đèn, nằm trên giường đọc sách giết thời gian. Vừa đọc được hơn mười trang, tiếng gõ cửa bỗng vang lên. Nghe được hai tiếng gõ, thấy bên trong không đáp lại, người đứng ngoài bèn mở cửa ra.
 
Lâm Sóc bước vào, Hướng Phù Sinh không buồn ngẩng lên, cứ nằm nguyên trên giường lật sách, Dù ngoài miệng nói thói quen đã thay đổi, nhưng… cô vẫn thế, vẫn quen búi tóc thành hình nụ hoa phía sau đầu, vừa gọn gàng vừa mát mẻ, vẫn quen vén tóc mái ra sau tai lúc đọc sách, để tránh cản tầm nhìn, vẫn quen chỉ dùng một tay cầm cuốn sách, tay kia gác một bên, thi thoảng vô thức gõ gõ lên bất cứ thứ gì gần đó, có lúc là mặt bàn.
 
Người con gái trước mắt với cô gái năm xưa không có nhiều khác biệt, cứ như cầm trên tay một tấm ảnh được phục chế lại sau biết bao tháng năm thất lạc. Điều duy nhất không giống, đó là khóe miệng cô, nụ cười vô tư ngày nào đã chỉ còn là một cái nhếch môi vô cảm.
 
Lâm Sóc có thể hiểu cái nhếch môi ấy biểu lộ điều gì: Nó như nói với hắn rằng, cô đang chống đối.
 
Bị Hướng Phù Sinh tảng lờ, hắn đành tự mình tới ngồi bên giường, không nói gì, chỉ nhìn cô. Năm phút trôi qua, cuối cùng Hướng Phù Sinh cũng buông sách xuống, lạnh lùng đáp lại ánh nhìn của hắn.
 
“Có việc gì không, ông Lâm?” Cô nhấn mạnh hai tiếng cuối.
 
Sự ấm áp trong đôi mắt Lâm Sóc vụt tắt. Hướng Phù Sinh đột nhiên bật cười. Biết bao năm mới gặp lại, cô phát hiện bản thân rất thích thấy hắn nổi giận. Hắn quan tâm cô, cho dù có đem sự quan tâm đó giấu đằng sau cơn giận dữ, cô vẫn cứ nhìn ra. Ngày trước cô đối kháng hắn ra mặt, đó là vì cô chưa hiểu. Còn bây giờ, nụ cười cô đã khác.
 
“Tôi đã nói rồi, không được gọi ông Lâm nữa. Chọc cho tôi giận em vui lắm đúng không?” Hắn thu lại sự bực bội, hỏi một cách nghiêm túc.
 
“Muốn nghe lời thật lòng không?” Hướng Phù Sinh ngồi dậy, tiến sát lại gần hắn, hạ thâp giọng: “Đúng thế, tôi vui lắm. Anh còn làm gì được tôi nữa? Còn thủ đoạn xấu xa nào mà anh chưa dùng tới đâu?”
 
Ánh mắt cô lóe lên một tia thách thức. Cũng đôi mắt ấy, trước kia đã dành cho hắn hết mực yêu thương và ngưỡng mộ.
 
Hắn hiểu rõ thế nào là tự làm tự chịu. Dù cố nặn ra một nụ cười, nét đau đớn vẫn hiện rõ trên mặt hắn. Rốt cuộc, mang tình ái ra làm trò đùa cũng như chơi với lửa, làm đau người khác, không cẩn thận sẽ làm phỏng chính mình.
 
“Phù Sinh, tôi đón em về đây không phải muốn gây gổ với em thế này.”
 
Hướng Phù Sinh nghe nói, ngẩn người. Cô nhìn Làm Sóc vẻ kinh ngạc: “Gây gổ?” Cô bật cười. Càng lúc càng người lớn. “Gây gổ ư? Anh hại chết cha tôi, cướp Lợi Hằng của tôi, hủy hôn ước của tôi, còn vu cho tôi bị thần kinh, thậm chí còn…” Đang cao giọng, bỗng nhiên Hướng Phù Sinh ngưng bặt, ánh mắt vẫn nhìn chòng chọc vào Lâm Sóc. “Anh làm biết bao chuyện bỉ ổi, vậy mà nói tôi chỉ đang ‘gây gổ’ với anh ư?”
 
“Hướng Phù Sinh, về chuyện cha em, tôi chưa bao giờ cảm thấy hổ thẹn. Chính ông ta cũng nợ tôi một mạng. Huống hồ, cha em đột nhiên phát bệnh tim mà chết, sao lại đổ lỗi cho tôi?”
 
Đôi mắt Lâm Sóc dần dậy sóng: “Chỉ là, xin lỗi đã làm liên lụy đến em.”
 
“Một câu xin lỗi là xong à? Sao mà dễ dàng thế. Chuyện công việc đi một nhẽ, đã thua rồi, tôi không dám một lời oán trách. Nhưng thứ anh lừa gạt là tình cảm của tôi. Tôi nghi ngờ không biết anh có nguyên tắc làm người hay không?”
 
“Tôi sẽ mang cổ phần Lợi Hằng trả lại cho em.”
 
Lâm Sóc nói xong, những lời chất vấn của Hướng Phù Sinh cũng ngưng bặt. Cô nhìn hắn khó hiểu. Hồi lâu, cô quay mặt đi, nói rất khẽ: “Vậy là sao? Bù đắp? Hay ông Lâm đây thật sự hốì hận rồi? Thật buồn cười.”
 
“Vài ngày nữa luật sư chuẩn bị xong các giấy tờ liên quan, đến lúc đó em sẽ biết tôi có đùa hay không.”
 
Giọng nói thành khẩn đến thế, ngay cả gương mặt cũng chân thực đến thế. Hướng Phù Sinh buông sách xuống, đưa tay chạm vảo gương mặt của hắn. Từ hai hàng lông mày thẳng tắp, tới đôi mắt, tới chiếc mũi… ngón tay cô mang theo làn hơi ấm áp, khiến hắn thoáng hoang mang.
 
Nếu như là Hướng Phù Sinh của ba năm trước, có lẽ lúc này cô đã nhượng bộ, tháo bỏ mũ giáp đầu hàng. Từng chút một những thứ thuộc về hắn đối với cô đều là dấu yêu, là thân quen biết mấy. Ngón tay Phù Sinh dừng lại trên môi của Lâm Sóc, cử chỉ này có chút gì ám muội, khiến ánh mắt hắn bỗng rối loạn.
 
Hướng Phù Sinh cười, kề sát tai hắn, thì thầm: “Lâm Sóc, anh đoán xem, tôi có nên… giết anh thêm lần nữa?” Trong lúc nói, ngón tay cô đã nắm lấy yết hầu của Lâm Sóc, nhưng ngay tức khắc hắn đã nắm lấy cổ tay cô, bẻ ngược ra sau.
 
Vẫn nhanh nhẹn chính xác như từ trước tới giờ, Hướng Phù Sinh bị hắn ép phải quỳ xuống. Cô cười nhạt.
 
“Hướng Phù Sinh!” Ba chữ ấy khó nhọc thoát ra khỏi kẽ răng của Lâm Sóc
 
“Lâm Sóc.” Hướng Phù Sinh lừ mắt đón lấy ánh nhìn của hắn. Bỗng nhiên, cô hỏi một câu: “Anh còn nhớ, lần đầu tiên anh hôn tôi là vào lúc nào, trong trường hợp nào không?”
 
Lâm Sóc cau có, hắn không nhìn ra cô đang nghĩ gì.
 
“Quên rồi à?” Hướng Phù Sinh nhướn mắt.
 
“Trước khi em đi Mỹ vào năm thứ hai đại học, ở sân bay.”
 
Phải, tại sân bay, ngày hai mươi tháng Tám, cô vĩnh viễn không thể quên.
 
Kể từ ngày đó, cô vì một thứ hạnh phúc ngắn ngủi và giả dối mà gieo vào cuộc đời mình thứ mầm mống tai họa làm nghiêng ngả cả kiếp người.
 
“Lâm Sóc, tôi dâng hiến cho anh tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất, vậy mà anh nhẫn tâm khiến tôi nhục nhã ê chề.” Hướng Phù Sinh gằn từng chữ một: “Cho dù là bù đắp cũng đã muộn. Nếu lòng anh thực sự sám hối thì tôi nói cho anh biết, Lâm Sóc, tôi không giống anh, tôi sẽ không bắt anh trả nợ. Những gì anh nợ tôi, tôi bắt anh nợ cả đời!”
 
Mắt Lâm Sóc ánh lên một tia tàn độc, nhưng lát sau, hắn lại nở nụ cười hòa nhã. Hướng Phù Sinh cảm thấy hai cánh tay bị bẻ quặt ra sau đau nhói.
 
“Em tưởng nói thế tôi sẽ tha cho em à?” Hắn nói bằng một giọng dịu dàng: “Cho dù bên nhau để giày vò nhau, tôi cũng không để em đi.”
 
Nói xong, hắn thả Hướng Phù Sinh ra. Đang xoa tay quay mình lại, vẫn chưa kịp hoàn hồn, cô đã bị hắn nắm lấy bờ vai cưỡng hôn. Lưỡi hắn luồn vào trong quấn lấy lưỡi cô, mơn trớn, trêu chọc. Nụ hôn này vừa cuồng bạo vừa nồng nàn, từng chút từng chút một làm dấy lên nhục cảm trong cô. Hướng Phù Sinh bị giữ chặt bị ép phải ngẩng lên, cô túm lấy chiếc áo trên người hắn, vành tai dần đỏ ửng.
 
Lúc cô sắp hụt hơi hắn mới chịu buông ra. Gục đầu vào trán cô, hắn nói, giọng đã không còn giữ được sự thản nhiên thường ngày: “Phù Sinh, tim gan anh đâu phải sắt đá.”
 
“Đúng, dĩ nhiên không phải.” Lời nói của Hướng Phù Sinh khiến cơ thể Lâm Sóc hơi khựng lại. Cô nói tiếp: “Tim gan anh là của loài rắn rết kìa.”
 
Bị hắn siết chặt trong lòng, cô chỉ có thể đưa ngón tay lướt nhẹ những đốt sống sau lưng hắn. Rõ ràng cơ thể hắn đang cứng đờ. Không sai, hắn hiểu cô, cô cũng hiểu hắn.
 
“Lâm Sóc, giữ tôi lại anh chẳng được yên đâu. Suy nghĩ cho kỹ đi.”
 
Từ phòng Hướng Phù Sinh bước ra, tâm trạng Lâm Sóc rối loạn. Hắn xuống lầu, đuổi việc hết đám người làm rồi đi thẳng tới quầy bar mở rượu. Hắn trước nay không thích có người lảng vảng quanh mình, chỉ vì Hướng Phù Sinh đã quen như vậy, hắn cũng chịu khó biến nó thành thói quen. Rượu mạnh từ cổ họng trút xuống, đốt cháy cả dạ dày.
 
Cô hỏi hắn có nhớ nụ hôn đầu tiên, hắn quên ư, làm sao hắn quên cho được? Từng sự việc liên quan đến cô hắn đều nhớ rõ, rõ đến mức như có người cấy vào não hắn một con chip, cho dù hắn có cố gắng quên đến mức nào, chỉ cần cô nói một câu, mọi kí ức của hắn lại như hiện ra ngay trước mắt.
 
Hôm đó là ngày hai mươi tháng Tám, cô tham gia chương trình trao đổi sinh viên của trường, chuẩn bị đi Mỹ một năm. Trưa ngày hai mươi mốt cô sẽ lên máy bay. Nhân đêm cuối cùng ở Hồng Kông, cô mời chúng bạn tới vui chơi một bữa, hắn cũng được mời, lúc đó quan hệ giữa hai người vẫn chưa rõ ràng, nhưng cũng đã vượt quá ngưỡng bạn bè.
 
Hắn còn nhớ, đêm đó cô mặc chiếc váy dạ hội màu boóc đô dài tới đầu gối, vai trần, mái tóc dài búi cao cầu kỳ, đôi giày cao gót rất cao, vậy mà cô bước đi vẫn nhẹ nhàng uyển chuyển.
 
Hắn và Hạ Thiệu Phong tới cùng một lúc, ánh mắt Hạ Thiệu Phong từ đầu tới cuối không rời Hướng Phù Sinh nửa bước. Thật ra, hắn cũng thế.
 
Đêm ấy rất nhiều người tới chúc rượu, cô uống không ít, có lẽ cũng ngà ngà say, chân bước không vững. Hắn tách khỏi Hạ Thiệu Phong, ngoảnh ra, thấy cô một mình lên sân thượng, liền đi theo.
 
Trên sân thượng không có người, chỉ có gió mát. Cô bước tới tựa vào lan can. Dường như hơi mệt, cô cỏi bỏ đôi giày cao gót, chân trần bước đi trên mặt đá cẩm thạch, ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh.
 
Cô không hay, mình chính là cảnh đẹp trong mắt hắn, như họa lại như thơ. Chỉ đáng tiếc, hắn chẳng phải một người am tường lời thơ điệu nhạc, hắn chỉ là một thương nhân.
 
“Mệt à?” Hắn cuối cùng cũng lên tiếng.
 
Cô giật mình, đứng thẳng người, quay lại thấy là hắn, liền nở một nụ cười thật thoải mái, tiếp tục ngắm cảnh đêm. “Ở trong kia hơi chán. Anh theo em ra đây đó à?”
 
Hắn bước đến bên cô, dựa vào lan can, chỉ cười không nói.
 
“Dù sao đây cùng là lần đầu tiên em một mình đi xa như vậy.” Hồi lâu, cô nhỏ giọng thủ thỉ.
 
“Cô tiểu thư ơi.” Hắn khẽ cười, nói một cách chân thành. “Em nên học cách sống độc lập đi thôi, chẳng ai có thể mãi cạnh bên giúp em được.”
 
Cô quay đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh chớp chớp: “Lâm Sóc, em biết rồi nhé, anh hay tiêu cực lắm đấy.”
 
“Chỉ là hơi thực tế một chút thôi.” Hắn nói xong, liếc cô một cái: “Nhưng nếu em chịu xin xỏ, anh sẽ thường xuyên bay sang Mỹ chăm sóc em. Bên đó anh khá thông thạo mọi thứ.”
 
“Xì, xin á? Anh đừng có tưởng bở.” Hướng Phù Sinh đẩy Lâm Sóc ra.
 
Hắn giả bộ bị đẩy lui một bước, khi ngẩng lên liền thu lại nụ cuời: “Nói thật đấy, nếu em gặp chuyện, anh nhất định bay tới bên em sớm nhất có thể.”
 
“Ha, bạn bè tốt nhỉ?” Hướng Phù Sinh dường như cảm thấy điều gì đó, muốn làm lơ đi, liền vừa cười vừa nói.
 
Hắn không chịu bỏ qua: “Em biết ý anh không phải vậy mà.”
 
Cô dừng lại giây lát, ngoảnh đầu, nhẹ vén vài lọn tóc lòa xòa: “Ai biết ý anh là gì?”
 
“Hướng Phù Sinh. Em biết rõ, ý anh là… anh thích em.” Hắn nắm lấy tay cô, kéo cô quay lại. Tay hắn đỡ nhẹ cằm cô, khiến khuôn miệng cô khẽ hé mở. Eo cô mảnh dẻ, hắn chỉ dùng một tay đã ôm gọn. Lớp son trên môi thiếu nữ có mùi hương hoa quả, khiến người ta chỉ muốn mê đắm.
 
Cô bỗng trở nên luống cuống, cứng đơ như khúc gỗ trong lòng hắn. Cô mở lớn đôi mắt không biết phải làm sao.
 
Đầu mày cuối mắt hắn tràn ngập ý cười, hắn nhẹ nhàng mơn trớn bờ môi cô, không mau không chậm, dẫn dắt cô hé miệng đón mình. Cô dần dần nhắm mắt lại, hai gò má ửng hồng, gương mặt càng trở nên xinh đẹp, hắn cũng như đắm chìm trong cơn say.
 
Nhiều năm sau, Hướng Phù Sinh đã biết đó chính là giây phút mình sa ngã, nhưng tuyệt nhiên không biết Lâm Sóc cũng từ khoảnh khắc ấy rơi xuống vực sâu. Hai trái tim cùng rung động, đáng ra phải dẫn đến một mối tình lãng mạn vậy mà hai người họ lại lún sâu vào hai tai họa khác nhau.
 
Thêm một ly rượu bỏng rát nữa. Ánh mắt Lâm Sóc càng xa xăm.
 
Ba năm trước khi cô đâm hắn bị thương, liệu có từng nghĩ, hắn cũng biết đau?

 

Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 29      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
124527
1 Cm Ánh Dương
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 497799
Cô vợ giả của tổng giám đốc
Tác giả: Thanh đình
view: 7491808
Nd: Ngược. HE.
Con dâu nhà giàu
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 737686
Nd: Sủng. HE.
Tình Yêu Pha Lê
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
view: 406644
Nd: SE.
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 681654
Nd: Sủng. HE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 371315
Nd: HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 363281
Nd: HE.
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 458247
Nd: HE.
Thuần Dưỡng
Tác giả: Phá Đầu
view: 368637
Nd: HE.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai
Tác giả: Jassica
view: 524270
Nd: HE.
Anh trai em gái
Tác giả: Tào Đình
view: 282220
Chuyện cũ của Lịch Xuyên
Tác giả: Huyền Ẩn
view: 801546
Nd: Sủng. HE.
Giấc Mộng Giang Sơn
Tác giả: Cương Quyết Mạnh
view: 246685
Nd: HE.
Chỉ là chuyện thường tình
Tác giả: Tâm Văn
view: 6564293
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu
Tác giả: Diệp Tử
view: 420446
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15289320
Em Dám Quên Tôi   view 7270152
Không xứng   view 7187546
Hiền Thê Khó Làm   view 7183735
Thứ nữ sủng phi   view 7007399
Ân nhân quá vô lại   view 6854135
Mưa ở phía tây   view 6783271
Gia cố tình yêu   view 6774104
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc