Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Nếu Thanh Xuân Không Giữ Lại Được

Tác giả : Cố Vĩ   
Chương 8: Năm 2002
<< Trước    / 14      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Lễ tốt nghiệp trong men say...

 
Ba năm sau...
 
Chàng nghệ sĩ lang thang vẫn đi tìm lý tưởng và khao khát cho riêng mình...
 
Năm học mới 2002, Châu Tuệ lại nhận được một suất học bổng.
 
Trương Đình và Vương Huy đã nhận được báo ứng của Vương mẫu nương nương, Trương Đình thi trượt hai môn, Vương Huy thi trượt ba môn, học lại một môn.
 
Phùng Tùng đã mạo hiểm vượt qua cửa ải, phá lệ, lần đầu tiên không thi trượt môn nào.
 
Khác biệt lớn nhất của người thi qua và người thi trượt chính là trước ngày Mười lăm tháng Giêng, bạn vẫn ở nhà ăn bánh sủi cảo, uống rượu, thì những người thi trượt kia đã phải bước chân lên chuyến tàu hướng về Trùng Khánh.
 
Phùng Tùng lần này vô cùng sung sướng trên nỗi đau khổ của người khác. Anh ta an ủi Vương Huy: “Người anh em, mệnh của cậu thật quá thảm hại, có gia đình nào đón năm mới mà không ăn một bữa sủi cảo chứ?! Sao mỗi lần thi cử cậu đều không ăn được sủi cảo thế nhỉ?”.
 
Nếu là trước kia, tôi nói là trước khi Vương Huy và Trương Đình ở bên nhau, Vương Huy chắc chắn đã đánh cho Phùng Tùng một trận. Nhưng từ sau khi ở bên Trương Đình, Vương Huy có thể bình tĩnh đón nhận những lời châm chọc kiểu này của Phùng Tùng.
 
Năm 2002 là năm tốt nghiệp của lớp Châu Tuệ.
 
Năm này, lớp Châu Tuệ đã phải đi chiến đấu thực tế ở Cục doanh nghiệp Chứng khoán, học cách đầu cơ cổ phiếu.
 
Cũng trong năm này, bóng đá Trung Quốc đã thi đấu trên võ đài lớn World Cup. Kết quả, đội Trung Quốc đã không ghi được bàn thắng nào, để thủng lưới chín bàn trong lịch sử.
 
Phùng Tùng và Vương Huy là fan hâm mộ của câu lạc bộ Inter Milan khét tiếng nước Ý. Đối với chuyện Trung Quốc được vào World Cup mang tính lịch sử kia, Phùng Tùng và Vương Huy đều giơ hai chân ủng hộ.
 
Nhóm họ đã sắm một chiếc ti vi hàng second-hand, chờ đợi đội Trung Quốc sau khi để thua đội Costa Rica 2-0, có thể lấy lại được phần nào danh dự trong trận tranh đấu thứ hai với đội Bra-xin.
 
Kết quả, bạn rõ ràng rồi đấy, đội Trung Quốc đã để thủng lưới bốn bàn liên tiếp trước đội Bra-xin.
 
Phùng Tùng buồn bực xem Ronaldo, Rivaldo, Roberto Carlos, Ronaldinho lần lượt ghi bàn vào lưới, anh ta có chút suy sụp, có chút thương tâm.
 
Thế nhưng, khi Vương Huy vừa đứng dậy đi vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn, Phùng Tùng liền cầm điện thoại di động Siemens mà Vương Huy vừa mua lên. Anh ta liền phát hiện thấy một tin nhắn: Chúng ta chia tay đi.
 
Người nhắn tin là Trương Đình. Phùng Tùng ngơ ngẩn nhìn dòng tin nhắn kia. Anh ta lấy điện thoại của mình ra, dựa theo số điện thoại kia, bấm số gọi tới. Người bắt máy quả nhiên là Trương Đình, Phùng Tùng gần như phát điên.
 
Trước tháng Sáu năm 2002, trong lớp Chứng khoán 9901 chỉ có Phùng Tùng, Trương Đình và Vương Huy có điện thoại.
 
Đương nhiên rồi, Phùng Tùng muốn dùng chiếc điện thoại kia để “thể hiện” một lần. Dù sao thì ở thời đại lúc bấy giờ, điện thoại di động vừa đào thải máy nhắn tin BB. Mang theo con Siemens bên hông, có lẽ có thể làm quen được với một cô em khóa dưới trước khi tốt nghiệp. Đây là tính toán của Phùng Tùng.
 
Về phần Trương Đình và Vương Huy vì sao muốn mua điện thoại, sau khi xem xong trận thi đấu bóng đá giữa đội Trung Quốc và đội Bra-xin, cuối cùng Phùng Tùng đã hiểu.
 
Phùng Tùng xông vào nhà vệ sinh, túm lấy Vương Huy: “Nói cho tôi biết, cậu và Trương Đình rốt cuộc là sao hả?”.
 
Vương Huy biết chuyện gì đến sẽ đến, anh bình tĩnh nhìn Phùng Tùng: “Tôi và cô ấy đã ở bên nhau, giờ thì chia tay rồi”.
 
Phùng Tùng không thể kiềm chế tức giận, chỉ vào Vương Huy: “Đồ khốn nạn nhà cậu. Cậu chẳng những quyến rũ bạn gái tôi, mà còn giấu giếm tôi những hơn một năm, chết tiệt, đến khi các người chia tay, tôi mới biết được chân tướng sự việc!”.
 
Phùng Tùng ném quả đấm phẫn nộ về phía Vương Huy, còn Vương Huy đang ở trong nỗi buồn bực khi chia tay với Trương Đình, thế là hai người đánh nhau trong nhà vệ sinh nam.
 
Đây có lẽ là trận đánh nhau kịch liệt nhất trong nhà vệ sinh của trường đại học Trung Quốc từ trước tới giờ.
 
Khi trận chiến kết thúc, Phùng Tùng và Vương Huy đều sứt đầu mẻ trán, mặt mũi của hai người đều bầm giập. Thực ra đây là trận đấu quyền Anh không cân sức. Vương Huy cao hơn Phùng Tùng một cái đầu, thân hình cường tráng hơn Phùng Tùng một Võ Đại Lang.
 
Kết quả, Vương Huy đã đánh Phùng Tùng gãy một chiếc xương sườn.
 
Kết quả, sự việc này vô cùng nghiêm trọng, Phùng Tùng trọng thương nằm viện, Vương Huy được mời đến đồn công an. Cô Thái giận đùng đùng xông đến đưa Vương Huy về, xử phạt Vương Huy cực kỳ nghiêm khắc.
 
Mấy hôm cô Thái tức giận đến độ nghiến răng kèn kẹt, lãnh đạo trường học hết sức tức giận với lần đánh nhau này. Lãnh đạo đề nghị khai trừ Vương Huy.
 
Nhưng dù sao thì cô Thái vẫn là cô Thái, quả thực không nhẫn tâm nhìn thấy Vương Huy từ Sơn Đông xa xôi đến Trùng Khánh học, đến khi gần tốt nghiệp lại không cầm được cái bằng tốt nghiệp cao đẳng, thất bại thảm hại rời khỏi Trùng Khánh.
 
Cô Thái quyết định để bạn học trong lớp biểu quyết việc đi hay ở của Vương Huy. Cô Thái để Châu Tuệ sắp xếp lần bỏ phiếu trưng cầu dân ý này, chỉ cần có một bạn trong lớp không đồng ý giữ Vương Huy lại, vậy thì Vương Huy sẽ hoàn toàn bị khai trừ.
 
Châu Tuệ muốn viện cớ để đùn đẩy chuyện hóc búa lần này, thế nhưng cô Thái nói với cô một cách nghiêm khắc rằng cô bắt buộc phải chấp hành nhiệm vụ lần này.
 
Hai cô nàng người Tứ Xuyên trong phòng ký túc xá nói ra nguyên nhân Trương Đình và Vương Huy chia tay. Thì ra Trương Đình hy vọng Vương Huy ở lại Trùng Khánh, còn Vương Huy lại kiên quyết quay về Sơn Đông.
 
Đây có lẽ là nguyên nhân chia tay phổ biến và dễ hiểu nhất của sinh viên đại học ở Trung Quốc. Mùa tốt nghiệp, có rất nhiều cặp tình nhân đại học đều không bước qua nổi ngưỡng cửa này. Đương nhiên, thời đại học, vẫn có những cặp tình nhân đến với nhau vì tấm chân tình, yêu đến chết đi sống lại. Cảnh giới tình yêu của người ta có thể vượt qua muôn trùng núi non.
 
Song, đối với Trương Đình và Vương Huy mà nói, họ có coi đó là tình yêu thực sự hay không?
 
Trong lòng Vương Huy hiểu rõ ràng hơn ai hết. Quả thực là tình yêu ấy không được coi là tình yêu thực sự. Anh và Trương Đình ở bên nhau, đa phần đều là để giải trừ cô đơn và ưu sầu. Về phần tình yêu, Vương Huy nói với bản thân mình rằng, đừng tán hươu tán vượn nữa, trong lòng anh vốn chưa thể quên được Cố Tiểu Yến.
 
Nhiều bạn bè trong lớp đều tưởng rằng Châu Tuệ sẽ diệt trừ Vương Huy. Dù sao thì Châu Tuệ yêu đơn phương Vương Huy là sự thật không cần bàn cãi, còn chuyện Vương Huy cũng tuyệt tình, chơi đùa Châu Tuệ mấy ngày rồi đá cũng thật đến không thể thật hơn.
 
Có rất nhiều bạn học cho rằng Vương Huy đã làm “chuyện ấy” với Châu Tuệ. Một người đàn ông chơi đùa một người phụ nữ, chơi đùa chưa được mấy ngày đã đá người ta.
 
Bạn học đều tưởng rằng Châu Tuệ sẽ báo thù. Phùng Tùng cũng nghĩ như vậy. Cho nên, Phùng Tùng bày tỏ thái độ rõ ràng với cô Thái, bản thân mặc dù bị đánh đến trọng thương, nhưng mình là người địa phương, không thể bắt nạt một người ở nơi khác đến, cho nên, anh ta không bỏ phiếu chống lại Vương Huy.
 
Cô Thái không ngờ nhân phẩm của Vương Huy lại tốt đẹp đến vậy, trong lớp ngoại trừ Châu Tuệ ra, về cơ bản mọi người đều bỏ qua cho Vương Huy.
 
Thực ra, toàn bộ nguyên nhân không phải là nhân phẩm của Vương Huy tốt đẹp, mà Trương Đình với tư cách là bạn gái cũ của Vương Huy, đã rất có trách nhiệm với Vương Huy. Cô ấy khuyên các bạn học trong lớp bỏ qua cho Vương Huy. Dù sao thì mọi người đều là anh chị em học tập với nhau được ba năm, sắp sửa tốt nghiệp, ngay cả bằng tốt nghiệp cao đẳng cũng không cho người ta nhận, có vẻ quá tuyệt tình, cho nên, Trương Đình cũng cầu xin Châu Tuệ tha cho Vương Huy.
 
Vốn dĩ Châu Tuệ muốn tha cho Vương Huy, nhưng Trương Đình lại cầu xin cô như vậy, là phái nữ, họ hiểu rằng, thứ cảm xúc phức tạp trong lòng đã trỗi dậy.
 
Châu Tuệ lạnh giọng nói với Trương Đình: “Không cần cậu phải cầu xin tôi. Tôi sẽ đưa ra quyết định của riêng mình”.
 
Vương Huy nằm ba ngày liền trong phòng ký túc xá. Thực tình anh vốn không để tâm đến tấm bằng tốt nghiệp cao đẳng kia.
 
Lý tưởng của anh là âm nhạc, bởi vì anh luôn coi mình là một ca sĩ phái bi thương. Anh muốn sau khi tốt nghiệp sẽ đến Bắc Kinh, thực hiện giấc mơ âm nhạc của mình. Dù sao thì bản thân anh đã từng bị tổn thương trong chuyện tình cảm. Ca khúc Bản tình ca nhỏ kia, dưới sự diễn xuất của cây guitar, đã lan tỏa nỗi ưu thương trống rỗng tới người nghe.
 
Người mà Vương Huy nghĩ đến nhiều nhất trong giờ phút này là mẹ anh. Nếu ngay cả bằng tốt nghiệp cũng không lấy được, vậy thì mẹ anh sẽ đau lòng đến thế nào?
 
Hơn nữa, điều khiến anh lo lắng nhất là việc mẹ mắc bệnh tim, anh rất lo lắng.
 
Nằm đến buổi tối ngày thứ ba thì Trương Đình gọi điện thoại cho anh, cô ấy nói với anh, ngoại trừ Châu Tuệ ra, mọi người đều đồng ý để anh lấy bằng tốt nghiệp.
 
Lúc này, Vương Huy thấy hận cô Thái. Anh cảm thấy cô Thái là một người phụ nữ vừa văn minh, vừa tàn nhẫn. Cô Thái lúc nào cũng để các bạn trong lớp tự quyết định một số chuyện lớn của lớp, bởi vậy mà Phùng Tùng đã đặt một biệt hiệu tân tiến cho cô ấy: Giáo mẫu minh giáo.
 
Vương Huy muốn tìm “giáo mẫu” này để nói chuyện, nói chuyện một cách nghiêm túc. Kết quả, một câu của cô Thái đã đuổi Vương Huy đi: “Em tìm tôi thì có tác dụng gì? Hiện giờ ngoại trừ Châu Tuệ ra, các bạn khác đều tha cho em. Em nên đi tìm Châu Tuệ thì hơn”.
 
Vương Huy mặt dày đi tìm Châu Tuệ, gọi điện thoại cho Châu Tuệ mấy lần, Châu Tuệ đều ngắt máy. Anh chỉ có thể chặn đường Châu Tuệ ở nhà ăn trường học.
 
Vương Huy nhìn Châu Tuệ trong màn nước mắt: “Mẹ tôi mắc bệnh tim, tôi không muốn để mẹ tôi đau lòng”.
 
Châu Tuệ không nhìn Vương Huy, cô nhìn chằm chằm vào thức ăn trong hộp cơm của mình, đương nhiên, trong phần ăn chắc chắn không có rau chân vịt. Cô nói bằng giọng điệu lạnh lùng: “Ngày mai cậu sẽ biết kết quả”.
 
Vương Huy lại trằn trọc một đêm nữa. Ngày hôm sau, cô Thái gọi anh đến văn phòng. Cô Thái nói anh có thể lấy bằng tốt nghiệp.
 
Vương Huy cảm thấy trời đã sáng, nhưng cô Thái lại bắt đầu tận tình khuyên bảo Vương Huy. Cô Thái nói Vương Huy bắt buộc phải sửa đổi tính tình nóng nảy của mình, với tính khí này của anh, ra ngoài xã hội phải làm sao?
 
Lúc này, Vương Huy cảm thấy cô Thái không phải là một “giáo mẫu” nữa, mà giống với mẹ của anh hơn. Sau một tiếng lẻ tám phút nghe cô Thái khuyên giải, khóe mắt Vương Huy đã lấp lánh nước.
 
Cô Thái tưởng rằng Vương Huy đã lĩnh hội được, cuối cùng dừng lại việc khuyên răn, sau đó chuyển đề tài câu chuyện, nghiêm túc hỏi Vương Huy: “Có phải em ức hiếp Châu Tuệ không? Cả lớp đều bày tỏ thái độ bỏ qua cho em, chỉ có Châu Tuệ nói mình bỏ phiếu trắng”.
 
Vương Huy nhìn cô Thái bằng ánh mắt kinh ngạc: “Cái này cũng có thể bỏ phiếu trắng ạ?”.
 
Cô Thái tức giận chỉ vào Vương Huy: “Biến, biến, biến ngay lập tức!”.
 
Vương Huy bước ra khỏi văn phòng của cô Thái, trong đầu anh cứ suy xét mấy chữ bỏ phiếu trắng mãi.
 
Khi đi đến khe suối hoa đào, anh đã hiểu. Việc bỏ phiếu trắng của Châu Tuệ, đã bày tỏ rõ ràng thái độ của cô đối với anh, đó chính là: Chuyện của anh không liên quan gì đến tôi.
 
Vương Huy vốn muốn viết bức thư cảm ơn gửi Châu Tuệ, nhưng ngồi trong phòng ký túc xá cả một buổi chiều, anh không nặn ra được một chữ nào.
 
Bữa tiệc tốt nghiệp, đa phần mọi người đều biểu diễn màn ném chai. Vương Huy và Phùng Tùng đều uống nhiều rượu.
 
Phùng Tùng say lử đử mở miệng trước: “Người anh em, sau khi tốt nghiệp có dự định gì?”.
 
Vương Huy thở hổn hển nói: “Đi Bắc Kinh” .
 
Phùng Tùng: “Tìm Cố Tiểu Yến?”.
 
Vương Huy: “Tìm cô ta làm cái quái gì!”.
 
Phùng Tùng: “Người anh em, cậu ở Trùng Khánh thật không uổng công, đã học được ‘cái quái’ rồi cơ đấy!”.
 
Vương Huy: “Người anh em, cảm ơn cậu đã bỏ qua cho tôi lần này”.
 
Phùng Tùng: “Đồ khốn cậu, ngủ cả với bạn gái của tôi, đánh gãy một xương sườn của tôi, sao tôi lại bỏ qua cho cậu cơ chứ?!”.
 
Vương Huy ôm chầm lấy Phùng Tùng: “Người anh em, chúng ta cả đời này là anh em”.
 
Hai người ôm nhau loạng choạng quay về bàn tiệc.
 
Lúc này, Châu Tuệ và Trương Đình cũng đã uống say. Hai cô nàng vô cùng khí phách chơi oẳn tù tì uống rượu.
 
Vốn dĩ oẳn tù tì uống rượu là thế mạnh của Trương Đình, nhưng Châu Tuệ đã dần hiểu rõ đường đi nước bước của Trương Đình. Hai người về cơ bản không phân thắng bại, song, về mặt khí thế, hai người không ai chịu yếu thế.
 
Cả phòng tiệc, bạn có thể nghe thấy hai cô nàng này gào thét sảng khoái: “Hai con ong nhỏ, bay đến bụi hoa, bay, bay, uống!”.
 
Các bạn học đều nhìn Châu Tuệ và Trương Đình bằng ánh mắt ngạc nhiên. Vương Huy và Phùng Tùng ôm nhau kinh ngạc nhìn hai người họ.
 
Châu Tuệ hét tiếng cuối cùng “hai con ong nhỏ”, gục đầu xuống bàn, say không còn biết gì.
 
Trương Đình lấy làm tự hào nói: “Cao thủ học tập vĩnh viễn không chiến thắng được cao thủ rượu”.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 14      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
63036
Nơi Nào Đông Ấm
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 311781
Nd: HE.
Nếu Không Là Tình Yêu
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 459792
Nd: Ngược. HE.
Chỉ dụ anh cắn câu
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
view: 473182
Nd: Ngược. HE.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 445578
Nd: HE.
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 953780
Nd: Sủng. HE.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 406541
Nd: HE.
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 315489
Nd: Ngược. HE.
không thể quên em
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 408498
Nd: HE.
Thiên sơn mộ tuyết
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 581744
Nd: Ngược. HE.
Thất Nương
Tác giả: Nhất mộng bạch đầu
view: 325789
Không Đợi Anh Ngoảnh Lại
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 277070
Nd: SE.
Bạch Nhật Huyên Tiêu
Tác giả: Quân Khuynh Tâm
view: 521798
Nd: Sủng. HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1292856
Nd: Ngược.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14743935
Hiền Thê Khó Làm   view 6845998
Em Dám Quên Tôi   view 6800884
Không xứng   view 6763083
Thứ nữ sủng phi   view 6705609
Ân nhân quá vô lại   view 6569546
Mưa ở phía tây   view 6473859
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc