Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Phùng Tùng bắt đầu miêu tả “trận chiến” hoành tráng nhất của anh ta một cách sống động như thật.

 
Kể xong một lượt, Phùng Tùng lăn ra ngủ thoải mái, có cảm giác như tinh lực đã hao kiệt.
 
Phùng Tùng ngủ rất thoải mái, nhưng mấy người anh em của anh ta lại không sao thoải mái cho được, bao gồm của Vương Huy.
 
Tục ngữ nói đúng, người đàn ông dù vô tâm đến mấy cũng không ngăn nổi hoạt động tiết hoóc môn. Thế nên, cả đêm Vương Huy cứ trằn trọc mãi.
 
Vương Huy là người “ngoài lạnh – trong nóng”, anh bắt đầu mường tượng ra Châu Tuệ, nhưng cho đến khi trời sáng, anh lại mơ tưởng đến Cố Tiểu Yến. Cứ như vậy, Vương Huy mơ thấy mình đã làm “chuyện ấy” cùng Cố Tiểu Yến.
 
Phùng Tùng sau một đêm ngủ ngon, nhóm bạn cùng phòng đã đặt cho anh ta một biệt hiệu vô cùng đặc sắc: Phùng “ba bao”.
 
Bạn Phùng “ba bao” nhận được biệt hiệu này, không những không cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại, còn lấy đó làm niềm vinh hạnh. Anh ta cổ vũ Vương Huy nhanh chóng tiến hành cùng với Châu Tuệ. Anh ta còn đưa một chiếc “áo mưa” cho Vương Huy, dạy cho Vương Huy phương pháp sử dụng.
 
Vương Huy vốn muốn ném trả chiếc “áo mưa” đó cho Phùng Tùng. Nhưng anh lại nghĩ, nếu quả thật muốn tiến hành cùng Châu Tuệ, bắt buộc phải chuẩn bị “áo mưa”. Song, anh không có nổi dũng khí đi ra hiệu thuốc mua thứ đồ đó.
 
Thế nên, Vương Huy đã nhét ch “áo mưa” của Phùng Tùng vào túi.
 
Phùng Tùng nói, đợi Vương Huy tiến hành “chuyện ấy” với Châu Tuệ xong, hai người họ có thể chia sẻ kinh nghiệm cho nhau. Vương Huy cảm thấy Phùng Tùng quá vô liêm sỉ, quả thực là cực kỳ vô liêm sỉ.
 
Châu Tuệ hẹn Vương Huy đến bên bờ Trường Giang ngắm cảnh. Vương Huy vui vẻ nhận lời.
 
Dòng Trường Giang đắp mình lên buổi hoàng hôn. Cô gái thuần khiết Châu Tuệ nhìn nước sông Trường Giang, ngắm mặt trời đỏ rực từ từ lặn xuống, tinh thần hưng phấn, quay sang Vương Huy hỏi: “Có cảm giác thiên trường địa cửu không?”.
 
Vương Huy đang bốc hỏa toàn thân, anh nhìn Châu Tuệ bằng vẻ mặt vô cùng si mê đắm đuối. Ánh mắt anh khiến trái tim của Châu Tuệ như con hươu tung tăng chạy nhảy.
 
Đương nhiên, tim đập tất sẽ khiến cho lồng ngực đập, đối với cô nàng vòng một khủng như Châu Tuệ mà nói, vào giây phút này, ngực của cô như đang run rẩy.
 
Châu Tuệ nhắm mắt lại, chờ mong Vương Huy sẽ dành cho mình một nụ hôn nồng nàn, nụ hôn đầu tiên của cuộc đời cô.
 
Thế nhưng, khi thấy Châu Tuệ nhắm mắt lại, Vương Huy lại chỉ chăm chú vào vòng một của Châu Tuệ, thậm chí còn hôn cuồng nhiệt lên đôi bồng đào ấy.
 
Châu Tuệ sợ ngây người, sững sờ nhìn Vương Huy như một con sói đói vồ mồi, say mê du ngoạn trên cơ thể mình.
 
Vương Huy chợt tháo bỏ áo trong của Châu Tuệ ra, hành động này của anh khiến Châu Tuệ vô cùng khiếp sợ.
 
Châu Tuệ lồm cồm đứng dậy, vội vàng chỉnh lại trang phục của mình. Cô nhìn Vương Huy bằng vẻ mặt thẫn thờ: “Anh muốn làm gì vậy?”.
 
Vương Huy ngỡ ngàng nhìn vào Châu Tuệ, chưa thỏa lòng nói: “Anh muốn em”.
 
Châu Tuệ thần người nhìn Vương Huy: “Anh nói gì cơ?”.
 
Vương Huy lồm cồm đứng dậy, bổ nhào vào Châu Tuệ, lòng như lửa đốt, bắt đầu tiến tới xâm chiếm lãnh thổ.
 
Anh run rẩy lấy “áo mưa” ra. Châu Tuệ nhìn thấy thứ đồ kia, cuối cùng cũng bừng tỉnh.
 
Cô đẩy Vương Huy ra, chạy ra một góc xa, nhìn Vương Huy bằng ánh mắt tức giận: “Có phải là anh chỉ muốn làm chuyện ấy với em thôi không?”.
 
Vương Huy cầm lấy “áo mưa”, thở dốc nhìn Châu Tuệ: “Đúng thế, sao vậy?”.
 
Nước mắt Châu Tuệ bỗng rơi xuống. Cô xoay người bỏ chạy.
 
Đây là lần chạy dọc bờ Trường Giang dài đằng đẵng nhất trong cuộc đời Châu Tuệ. Trái tim cô bị nước sông Trường Giang cuồn cuộn vỗ đánh. Cô chạy một mạch về phòng ký túc xá, rúc mình trong chăn khóc rưng rức, hung hăng nhéo ngực của mình.
 
Giờ phút này, Châu Tuệ chán ghét vòng một của mình vô chừng. Cô trải nghiệm được một cách sâu sắc cảm giác có tảng đá lớn đè xuống ngực mình, đau đớn, ê chề.
 
Vương Huy tức giận ném chiếc “áo mưa” kia xuống Trường Giang.
 
Màn đêm dần buông, anh cụt hứng quay về trường học.
 
Lúc anh đi đến vòng xuyến Dương Gia Bình thì bị một bà chị lẳng lơ kéo giật lại: “Anh chàng đẹp trai, vào đây chơi đi, mấy em gái ở đây đều ngoan hiền lắm!”.
 
Vương Huy ngẩng đầu nhìn, nơi đó là một hộp đêm khá cao cấp. Anh đẩy bà chị kia ra, sải bước lớn về phía trước. Sau khi đi qua vòng xuyến Dương Gia Bình, Vương Huy mở ví tiền của mình ra, bên trong là tiền sinh hoạt của cả một tháng mà anh vừa rút. Cuối cùng, Vương Huy quay người, cúi đầu, bước thẳng vào hộp đêm.
 
Có “nhà triết học” từng nói rằng “Người xinh đẹp mới có thanh xuân, người không xinh đẹp chỉ có mụn trứng cá”. Thế nhưng, đối với người vốn đã rất đẹp như Vương Huy mà nói, thanh xuân của anh vẫn đầy mụn trứng cá.
 
Vương Huy được bà chị nhiệt tình kia dẫn đến một gian phòng nhỏ. Anh ngồi xuống sô pha trong tâm trạng không biết phải diễn tả thế nào, không biết phải làm sao.
 
Chẳng bao lâu sau, một bà cô già dẫn theo ba chị gái ra cho anh lựa chọn. Ba chị gái kia thấy Vương Huy cao ráo đẹp trai, ra sức chớp mắt quyến rũ về phía anh.
 
Bà cô già hỏi anh ưng ý cô nào. Vương Huy nhỏ giọng nói tùy, thế nào cũng được. Kết quả, một bà chị động tác nhanh nhẹn nhất đã ngồi xuống bên cạnh Vương Huy, ôm lấy cổ Vương Huy, cất giọng mờ ám: “Cậu em à, cậu rất đẹp trai đấy!”.
 
Cứ như vậy, Vương Huy và bà chị tên Tiểu Hà này đã được ở trong một gian phòng nhỏ. Chị Tiểu Hà châm nến tạo bầu không khí lãng mạn. Vương Huy nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức liên tưởng đến Trương Mạn Ngọc trong bộ phim Tân Long Môn khách sạn của Từ Khắc. Có điều, chị Tiểu Hà hơn chị Trương Mạn Ngọc ở chỗ biết châm nến.
 
Chị ta nhìn Vương Huy bằng ánh mắt tình tứ, rõ ràng là đang muốn nói với Vương Huy rằng: “Đêm nay chị sẽ là ‘con mồi’ của cậu, cậu nhóc, mau đến thưởng thức đi”.
 
Hai chai bia Sơn Thành đổ xuống bụng, lá gan của Vương Huy cũng lớn dần lên. Tay anh bắt đầu vuốt ve đôi chân trắng như tuyết của chị Tiểu Hà.
 
Lúc này, chị Tiểu Hà đã bắt đầu nhập cuộc. Chị ta nhìn Vương Huy bằng vẻ mặt thỏa mãn: “Anh chàng đẹp trai, giá của chị là ba trăm tệ. Chị đây trước giờ chưa từng hạ giá bao giờ. Hôm nay, cậu khiến cho chị thấy mình trẻ trung ra rất nhiều, chị giảm giá cho cậu, hai trăm tệ nhé! Đêm nay chị sẽ làm cho cậu bay bổng như lên tiên”.
 
Vương Huy không nói lời nào, vội vàng rút hai trăm tệ trong túi ra. Chị Tiểu Hà nhanh chóng chặn cửa phòng lại, nhìn Vương Huy bằng ánh mắt mờ ám: “Chàng đẹp trai, chúng ta cùng chơi đùa ở đây đi. Nhỏ tiếng chút nha!”.
 
Vương Huy bắt đầu cởi áo của mình ra. Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc từ gian phòng bên cạnh truyền tới: “Tôi chỉ cùng uống rượu, chơi oẳn tù tì, tôi không bán thân”.
 
Sau đó, gian phòng bên cạnh trở nên hỗn loạn. Vương Huy nghe thấy Trương Đình đang ở bên đó gào thét một cách rõ ràng: “Mày mà còn dám động vào bà, bà sẽ xử lý mày!”.
 
Lời dọa dẫm của Trương Đình không ngăn được cơn kích tình của người đàn ông trung niên. Ông ta bổ nhào vào người Trương Đình, Trương Đình hét lên: “Cứu tôi với, cứu tôi với!”.
 
Lúc này, Vương Huy không thể tiếp tục nghe thêm được nữa. Anh xông ra khỏi phòng, đạp tung cửa phòng bên cạnh, kéo ông già trung niên ra. Trương Đình khiếp sợ nhìn Vương Huy.
 
Người đàn ông trung niên kia hiển nhiên đã uống say, tay cuộn thành nắm đấm, nhào về phía Vương Huy.
 
Vương Huy lôi ông ta đến sô pha. Ông ta liền cầm lấy chai bia đập về phía Vương Huy.
 
Lúc này, Trương Đình vội vàng kéo Vương Huy bỏ chạy. Hai người điên cuồng chạy ra khỏi hộp đêm.
 
Tên đàn ông kia dẫn người đuổi theo ở phía sau. Trương Đình và Vương Huy chạy một mạch tới bên bờ Trường Giang, núp sau tảng đá bên sông Trường Giang. Đám người kia không tìm thấy hai người họ, tức tối bỏ ra về.
 
Nửa đêm, Vương Huy và Trương Đình thấp thỏm núp sau tảng đá. Tới rạng sáng, hai người đã ngồi trên tảng đá.
 
Nửa đêm, hai người bị dọa cho sợ đến kinh hồn bạt vía. Tới rạng sáng, hai người bối rối không biết phải làm sao.
 
Nước sông Trường Giang vẫn con sóng này nối tiếp con sóng khác. Ngọn đèn thuyền chài trên sông Trường Giang vẫn lập lòe khi mờ khi tỏ.
 
Đến khi trời hửng sáng, Trương Đình chủ động mở miệng: “Tôi vừa đến đó làm được ba ngày, muốn dành dụm chút tiền để mua đôi giày. Tôi không bán thân, tôi chỉ cùng người ta uống rượu, oẳn tù tì”.
 
Vương Huy đã từng lĩnh hội bản lĩnh uống rượu chơi oẳn tù tì của Trương Đình. Đó là vào lúc cả lớp họ cùng tụ tập ăn uống, Trương Đình đã hạ gục năm nam sinh chỉ trong chốc lát, đương nhiên, bao gồm cả Phùng Tùng, người còn đang đi khắp nơi tìm mua phim “cấp ba” kia.
 
Vương Huy rụt rè hỏi: “Phùng Tùng không biết chứ?”.
 
Trương Đình hỏi lại Vương Huy: “Cậu ta biết thì sao? Cậu ta không biết thì sao? Tôi không có nghĩa vụ phải lập miếu thờ trung trinh với cậu ta”.
 
Con gái Trùng Khánh trước giờ dám làm dám chịu, sống là phải yêu cái đẹp, đặc biệt là người đẹp Trùng Khánh như Trương Đình. Cô ấy xưa nay vẫn luôn dẫn dắt trào lưu thời trang của cả khoa Quản lý Kinh tế.
 
Trương Đình muốn kiếm một khoản thu nhập để nâng cấp cho mình thời trang hơn là chuyện có thể thông cảm. Thế nhưng, Vương Huy lại muốn tìm một bà chị ở hộp đêm để giải quyết ham muốn của mình, vấn đề lớn thế này không thể thông cảm nổi.
 
Vương Huy ấp a ấp úng nói: “Tôi, chỉ là muốn uống chút rượu thôi”.
 
Trương Đình lấy chiếc “áo mưa” trong túi Vương Huy ra. Chiếc “áo mưa” này không phải là chiếc mà chú em Phùng Tùng đưa. Chiếc “áo mưa” ấy đã bỏ mạng nơi sông nước Trường Giang từ lâu rồi. Đây là chiếc “áo mưa” mà trước khi tiến hành “chuyện ấy”, chị Tiểu Hà đã dúi cho Vương Huy.
 
Trương Đình nhìn Vương Huy bằng ánh mắt lạnh lùng: “Muốn nếm mùi rồi chứ gì?”.
 
Vương Huy ấp a ấp úng nói: “Đâu, đâu có”.
 
Trương Đình cười khanh khách: “Tại sao cậu lại không đi tìm Châu Tuệ?”.
 
Vương Huy: “Cô ấy, cô ấy không đồng ý”.
 
Trương Đình: “Rốt cuộc là cậu có thích Châu Tuệ không?”.
 
Vương Huy: “Có, có chút cảm giác, chưa thể nói là thích được”.
 
Trương Đình: “Có chút cảm giác gì?”.
 
Vương Huy: “Có chút cảm giác ấm áp”.
 
Trương Đình: “Chỉ có chút ấm áp thôi, không có cảm giác ngày nhớ đêm mong sao?”.
 
Vương Huy: “Không, không có”.
 
Trương Đình: “Tôi hiểu rồi, cậu không hề thích Châu Tuệ, là Châu Tuệ yêu đơn phương”.
 
Vương Huy: “Trong lòng tôi vẫn là, vẫn là…”.
 
Trương Đình: “Chết tiệt! Cậu vẫn không quên được Cố Tiểu Yến phải không? Cố Tiểu Yến có điểm nào tốt? Cô ta đã đá cậu rồi, cậu còn nhớ nhung cô ta như vậy, cậu là thằng ngốc à?!”.
 
Vương Huy: “Cái gì cơ?”.
 
Trương Đình: “Tôi nói cậu là kẻ ngớ ngẩn, đần độn, cộng thêm ngu ngốc!”.
 
Vương Huy: “Ồ!”.
 
Trương Đình: “Dám cùng tôi chơi bạn bè không?”.
 
Vương Huy: “Chơi gì cơ?”.
 
Trương Đình: “Ôi trời, cậu không hiểu tiếng Trùng Khánh thật phiền phức! Cậu có muốn cùng tôi chơi trò yêu đương không?”.
 
Vương Huy nhìn Trương Đình bằng vẻ mặt kinh ngạc: “Vậy Phùng Tùng phải làm thế nào?”.
 
Trương Đình: “Tôi đã muốn đá cậu ta từ lâu rồi. Cậu ta đã khiến tôi chán ghét lắm rồi!”.
 
Vương Huy: “Tại sao?”.
 
Trương Đình: “Bởi vì tôi phát hiện ra mình vốn không thích cậu ta. Hai chúng tôi ngoại trừ chút chuyện phòng the ra, chẳng có chuyện gì khác nữa”.
 
Vương Huy: “Tôi không thể yêu đương gì với cậu”.
 
Trương Đình: “Tại sao?”.
 
Vương Huy: “Phùng Tùng là anh em của tôi”.
 
Trương Đình: “Anh em cái con khỉ! Tôi nói cho cậu biết, hiện giờ tôi đã không còn là bạn gái của cậu ta nữa rồi. Hiện giờ tôi không có bạn trai!”.
 
Vương Huy: “Tôi không thể làm mấy chuyện thất đức như vậy!”.
 
Trương Đình: “Cậu đừng lừa dối bản thân nữa đi! Đàn ông các cậu có ai là không có ham muốn? Làm gì có ai là thuần khiết nữa đâu!”.
 
Trương Đình xé chiếc “áo mưa” kia ra: “Cậu đã cứu tôi, tôi sẽ báo đáp cậu một lần. Tôi mới chỉ cùng với Phùng Tùng, và bạn trai mối tình đầu làm chuyện đó. Tôi không phải loại người dễ dãi. Nếu cậu đã không thích Châu Tuệ, vậy thì tôi không hề làm gì tổn hại đến tình cảm của chị em chúng tôi. Cậu làm chuyện ấy với tôi, chúng ta sau này làm người yêu của nhau đi”.
 
Vương Huy: “Không được, vậy sau này tôi làm sao học ở lớp này được nữa? Phải đối diện với Phùng Tùng thế nào?”.
 
Trương Đình: “Cậu sốt sắng làm quái gì? Tôi có thể vụng trộm cùng cậu”.
 
Vương Huy: “Vụng trộm thế nào?”.
 
Trương Đình: “Cứ bảo cậu ngốc nghếch, hóa ra cậu đúng là ngốc nghếch thật. Chỗ của chúng ta đây là quận Cửu Long Pha. Chúng ta có thể đến quận Sa Bình Bá, đến quận Nam Ngạn. Bạn học sẽ không phát hiện ra chuyện của chúng ta đâu. Nhanh lên, trời sắp sáng rồi! Rốt cuộc là cậu có muốn đi hay không?”.
 
Trời dần hửng sáng, Trường Giang bắt đầu trở nên tấp nập, Trương Đình và Vương Huy cứ như vậy mà quay về trường học.
 
Trương Đình bỏ tiết, ngủ nguyên một ngày. Vương Huy nằm xoài trên bàn ngủ hết một tiết Tài vụ Kế toán.
 
Châu Tuệ có phần áy náy nhìn Vương Huy. Cô lén đưa cho Vương Huy một mảnh giấy nhỏ: “Cho em một chút thời gian, sớm muộn gì em cũng sẽ thuộc về anh”.
 
Vương Huy cũng đáp lại Châu Tuệ bằng mảnh giấy nhỏ: “Xin lỗi, anh không phải là người thích hợp với em”.
 
Cứ như vậy, Châu Tuệ và Vương Huy đã chia tay nhau trong thầm lặng.
 
Nhưng cuộc chia tay của Phùng Tùng và Trương Đình lại khiến đất trời phải kinh sợ, quỷ thần phải khóc thét.
 
Phùng Tùng cứ cố sống cố chết bắt Trương Đình phải cho mình một lý do. Lý do của Trương Đình là, dễ hợp dễ tan.
 
Phùng Tùng đã trở thành Vương Huy thứ hai, cả ngày cầm đàn guitar của Vương Huy, đàn lên giai điệu khiến người ta khó nói thành lời. Đúng hơn là anh ta đang giở thói ngang ngược với cây đàn guitar, chứ không phải là đang độc tấu giai điệu bài hát.
 
Nói tóm lại, Phùng “ba bao” từng khiến bạn bè ngưỡng mộ đố kỵ nay đã trở thành Phùng Đại Ngọc điển hình.
 
Phùng Tùng giống như Vương Huy trong quá khứ, ngày một sa sút tinh thần. Còn Vương Huy lại phấn chấn tinh thần hơn trước. Anh lúc nào cũng một mình lén lút chuồn khỏi phòng ký túc xá, hơn nữa một khi đã chuồn là chuồn nguyên cả một ngày. Điều này khiến cho anh em trong phòng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
 
Vương Huy đã thêu dệt nên một lý do. Anh nói anh đã kết đôi với một đồng hương Sơn Đông, học ở Đại học Trùng Khánh, Sa Bình Bá. Bạn bè đều nhìn ra được Vương Huy quả thực đã thay đổi khác trước rất nhiều. Tóm lại là, anh ta cởi mở hơn trước kia nhiều.
 
Sau khi Trương Đình chia tay Phùng Tùng, cô ấy thường xuyên hành động đơn độc. Cô ấy thêu dệt một lý do giống hệt như Vương Huy, đã kết đôi với bạn học cấp ba ở Đại học Trùng Khánh.
 
Cứ như thế, đại học Trùng Khánh bỗng dưng trở nên nổi tiếng.
 
Sau khi chia tay với Vương Huy, Châu Tuệ có sa sút tinh thần một thời gian. Cô đã viết lời ca khúc Cô nàng nơi trấn nhỏ không biết bao nhiêu lần.
 
Không biết là nên vui mừng cho anh, hay âu sầu vì anh. Đành cứ thế để anh ra đi.
 
Em không biết, thật sự không hiểu. Tại sao em không thể từ bỏ?
 
Không nỡ.
 
Tình yêu này, một đời một kiếp!
 
Anh không thể hiểu.
 
Hơn nữa, Châu Tuệ còn viết những lời ca này lên bàn học trong giảng đường bậc thang. Từ đó về sau, trong Cao đẳng Công nghiệp Trùng Khánh đã lưu giữ lời trích dẫn trên bàn học của Châu Tuệ.
 
Trong trường đại học, kiểu trích dẫn như thế này giống như trích dẫn cách mạng, có tính chất thời đại. Hơn nữa, những trích dẫn trên bàn học tại các trường đại học còn vô cùng trôi chảy và cực kỳ dí dỏm.
 
Cho nên, nếu bạn muốn tìm hiểu về văn hóa thời đại học, bạn hãy tìm hiểu qua về văn hóa bàn học trước đã. Ở trên đó, bạn có thể nhìn thấy bao nội tình ẩn chứa và đặc trưng của trong đại học.
 
Bởi vì trường đại học mà Châu Tuệ theo học trước kia là trường Gang Thép, cho nên những chiếc bàn học kia đã lưu giữ trích dẫn vô cùng thú vị của rất nhiều anh chị “gang thép”, ví dụ như: Anh là gió em là cát, chúng ta ở trong là gang thép tu luyện thành kẻ ngốc.
 
Tuần thứ ba kể từ sau khi Châu Tuệ với lời trích dẫn này, cô kinh ngạc phát hiện thấy phía sau lời trích có thêm một đoạn bình luận: Cho dù bạn là anh em của tôi hay là chị em của tôi, những lời này của bạn khiến tôi rơi nước mắt như mưa. Tôi rất chờ mong được trở thành tri kỷ của bạn. Phùng Tùng, số máy nhắn tin xxxxx, điện thoại phòng ký túc 023xxxxxx.
 
Châu Tuệ nhìn thấy lời bình này, tức giận trả lời lại bằng hai chữ: Chết đi!
 
Còn Phùng Tùng vẫn đang chờ mong người bạn tri kỷ này có thể nhắn tin với mình.
 
Quãng thời gian còn ở bên Trùng Khánh, chuyện khiến Phùng Tùng vui vẻ nhất chính là nghe thấy tiếng chuông tin nhắn.
 
Năm 2000, có thể mang theo chiếc máy nhắn tin bên hông là một chuyện vô cùng tài giỏi. Đặc biệt là mỗi khi Phùng Tùng nhìn thấy Trương Đình nhắn tin với mình, anh ta đều quẳng luôn hộp cơm cho Vương Huy, chạy đi gọi điện thoại cho Trương Đình.
 
Còn lúc này, máy nhắn tin của Phùng Tùng đã vắng lặng hơn nhiều. Anh ta cũng giống như Châu Tuệ…
 
Không nỡ.
 
Tình yêu này, cả đời em sẽ không thể hiểu.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 14      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
59328
Yêu Đôi Môi Em
Tác giả: Mộc Khinh Yên
view: 359264
Nd: HE.
Chưa Từng Hẹn Ước
Tác giả: Lục Xu
view: 310339
Nd: HE.
Hào môn kinh mộng 1: 99 ngày làm cô dâu
Tác giả: Ân Tầm
view: 1390603
Nd: Ngược.
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 528184
Nd: SE.
không thể quên em
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 430952
Nd: HE.
Cá Voi Và Hồ Nước
Tác giả: Thái Trí Hằng
view: 210635
Nd: HE.
Sống Chung Sau Ly Hôn
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 522210
Nd: HE.
Tình yêu nơi đâu
Tác giả: Bộ Vi Lan
view: 566191
Nd: HE.
Phù Hiểu, em là của anh
Tác giả: Độc Độc
view: 603477
Nd: Sủng. HE.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết
Tác giả: Lục Xu
view: 464324
Nd: HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1373711
Nd: Ngược.
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 568354
Nd: SE.
Tổng tài mặt trắng xấu xa
Tác giả: Băng Triệt
view: 566912
Nd: Ngược. HE.
Từ Bi Thành (18+)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 703284
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 534158
Nd: Sủng. HE.
Hoa hồng sớm mai
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 488426
Nd: Ngược. HE.
Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 232883
Nd: Ngược. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14937575
Hiền Thê Khó Làm   view 6925926
Em Dám Quên Tôi   view 6883181
Không xứng   view 6855165
Thứ nữ sủng phi   view 6776370
Ân nhân quá vô lại   view 6636805
Mưa ở phía tây   view 6548431
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc