Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Vương Huy nhìn thấy mảnh giấy này, không nhúc nhích, nói một cách chính xác, anh không hiểu thấu được hàm nghĩa sâu xa của cụm từ “con trai của rùa” trong tiếng Trùng Khánh.

 
Cô Thái để cả lớp giơ tay biểu quyết bản kiểm điểm của Châu Tuệ. Kết quả, cả lớp, ngoại trừ Vương Huy ra, đều đồng loạt giơ cả hai tay tán thành với Châu Tuệ.
 
Cô Thái nói, nếu đa số cả lớp tán thành, vậy bản kiểm điểm của Châu Tuệ được thông qua.
 
Nhưng lúc này, Vương Huy bỗng chậm rãi đứng dậy, nói chuyện này không có liên quan gì đến Châu Tuệ, người cần phải kiểm điểm là bản thân anh.
 
Cô Thái nói: “Vương Huy, nếu em muốn kiểm điểm, vậy thì viết một bản nộp cho tôi, cuộc họp lần này của lớp kết thúc ở đây”.
 
Châu Tuệ đã vượt qua cửa ải khó khăn một cách thuận lợi.
 
Vương Huy thừ người rồi đứng dậy, sau đó lại ngồi phịch xuống, cứ như vậy, Vương Huy ngồi đờ đẫn trong phòng học hai tiếng đồng hồ. Còn Châu Tuệ được nhóm người Trương Đình hộ tống về ký túc xá, họ nói muốn an ủi Châu Tuệ.
 
Toàn thể chị em đã trang điểm cho Châu Tuệ, người vốn đang yên ổn từ trên xuống dưới, sau đó kéo cô đến Đài Kỷ niệm Giải phóng sầm uất nhất Trùng Khánh. Bên Đài Kỷ niệm có thêm một phong cảnh tươi đẹp, rực sáng.
 
Cả nhóm người Phùng Tùng đều châm chọc, chế giễu Vương Huy không phải là đàn ông đích thực, vào thời khắc nguy nan, anh nên học theo Đổng Tồn Thụy[5] ôm thuốc nổ, nhận hết trách nhiệm về mình sớm hơn mới phải.
 
[5] Một vị anh hùng của Trung Quốc, dùng thân mình gài mìn để phá hủy boong-ke địch.
 
Vương Huy tự biết mình đuối lý, anh nghĩ trước nghĩ sau, cảm thấy vẫn nên bày tỏ sự an ủi của mình đối với Châu Tuệ. Vì thế, anh liền chạy ngay tới chợ thương mại nông sản Dương Gia Bình, mua cho Châu Tuệ một túi lê.
 
Túi lê[6] đó vừa đến được phòng ký túc xá của Châu Tuệ, thoắt cái đã bị cả nhóm Trương Đình tiêu diệt gọn gàng sạch sẽ. Còn Châu Tuệ lại vô cùng buồn bực, bởi theo cô thấy, túi lê mà Vương Huy tặng kia còn mang hàm nghĩa khác. Hàm nghĩa đó có thể là, họ không hề có bắt đầu, nhưng đã phải chia ly từ đây.
 
[6] Quả lê trong tiếng Trung Quốc có cách đọc là “lí”, đồng âm với từ “lí” trong “Fēnlí” (mang nghĩa chia ly, phân ly).
 
Con gái một khi yêu thầm ai đó luôn là đa nghi nhất. Kết quả, đêm ấy, Châu Tuệ lại mất ngủ, thức đến khi trời sáng. Cuối cùng Châu Tuệ đã đưa ra một quyết định mang tính lịch sử: Nên quên Vương Huy đi thì hơn, bản thân cô đã quá mệt mỏi rồi!
 
Quãng thời gian đại học về cơ bản là ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, ăn ngủ rồi chơi, sau khi chơi liền gấp rút chuẩn bị cho kỳ thi. Vài tháng sau khi làm xong bản kiểm điểm, Châu Tuệ đã dồn toàn bộ tâm trí vào việc học. Từ đó về sau, cô nhận được một biệt hiệu càng khiến trời đất kinh ngạc, quỷ thần khóc thét hơn: Cô nàng siêu vòng một. Đương nhiên, biệt hiệu này chắc chắn là do Phùng Tùng, thiên tài trong việc đặt biệt hiệu cho người khác phát minh ra.
 
Sau khi Vương Huy phấn chấn trở lại, liền trở nên vô cùng ác độc. Anh ngày ngày nguyền rủa Cố Tiểu Yến đầu xì khói, miệng mọc mụn, mặt đầy nốt đậu. Cuối cùng, Phùng Tùng đã áp dụng hình tượng Dung ma ma ác độc trong bộ phim Hoàn Châu Cách Cách lên người Vương Huy, đặt cho Vương Huy một biệt hiệu mang cảm giác thời đại mới: Vương ma ma.
 
Đối với biệt hiệu này, Vương Huy không phản đối, cũng không phản cảm. Ngày ngày anh đều nằm mơ thấy mình biến thành Dung ma ma, bẻ răng của kẻ bạc tình bạc nghĩa Cố Tiểu Yến rơi đầy đất.
 
Nếu hỏi bạn trong quãng đời sinh viên, ngày bạn chờ mong nhất là ngày nào, chắc hẳn là bạn sẽ trả lời, đó là ngày được “mở mang tầm mắt”. Nhưng nhóm Phùng Tùng lại không nghĩ như vậy, bởi vì bọn họ đều thuộc trường phái F.A. Họ không có bạn gái, cho nên ngày mà bọn họ chờ mong nhất lại là Dạ hội Nguyên Đán của sinh viên. Ngày hôm ấy, họ có thể sử dụng quỹ lớp, tha hồ đập phá, ăn uống no say.
 
Đương nhiên, Châu Tuệ cũng vô cùng mong chờ ngày này, bởi vì trong mấy tháng nay, cô đã biến mình thành Mai Siêu Phong[7]. Cô không chỉ đọc hết tất cả các cuốn sách có liên quan đến chuyên ngành Chứng khoán, mà còn nghiền ngẫm nghiên cứu triệt để bách khoa toàn thư của Đế quốc Anh.
 
[7] Là một nhân vật không có thực trong Xạ Điêu Tam Bộ Khúc của nhà văn Kim Dung, nổi tiếng với công phu Cửu âm bạch cốt trảo luyện từ Cửu âm chân kinh.
 
Ôi, từ bỏ một mối tình, đó không phải là một chuyện dễ dàng, thế nên, có một lời khuyên dành cho các cậu em khóa dưới, khi các cậu ngồi trong phòng học, nhìn thấy một chị khóa trên có đeo cặp kính dày cộp, đọc một chồng sách vô cùng chuyên chú, các cậu đừng bao giờ mơ tưởng chuyện theo đuổi chị ấy, bởi vì chị ấy đã yêu đương kiểu Platon[8] với sách vở rồi. Cho dù các cậu có nói đến mỏi cả miệng, vắt óc tính kế, lao vào như thiêu thân đi chăng nữa, cũng không có hy vọng gì đâu.
 
[8] Dạng tình yêu trong sáng, thuần khiết.
 
Châu Tuệ muốn nhân buổi dạ hội này để bản thân hoàn toàn thư giãn, nhưng tính toán của cô đã hoàn toàn sai lầm. Không biết tế bào thần kinh nghệ thuật nào của Vương Huy xảy ra sai sót, anh lại hát ca khúc Cô nàng nơi trấn nhỏ một lần nữa với dáng vẻ thâm tình.
 
Đây là lần thứ hai Vương Huy biểu diễn ca khúc này. Lần này, Châu Tuệ cảm thấy bài Cô nàng nơi trấn nhỏ có thêm tình cảm, sắc thái hoài cổ, càng khiến người ta có cảm giác muốn trở về nhà hơn. Châu Tuệ lại một lần nữa bị ca khúc Cô nàng nơi trấn nhỏ của Vương Huy khiến cho ngây ngất. Nội tâm vốn bình tĩnh của cô trong nháy mắt bỗng giống như đoạn mở đầu của bộ phim Tây Du Ký, khi Tôn Hầu Tử từ khe đá nhảy ra. Mối tình thầm lặng trong nội tâm của cô còn chưa trôi qua hoàn toàn, mối tình lộ rõ ngoài ánh sáng đã cổ vũ cô, thúc ép cô phải đưa ra lựa chọn.
 
Sau Dạ hội Nguyên Đán, Châu Tuệ có vài lần nuôi ý định gọi điện thoại cho Vương Huy hẹn anh cùng đi xem phim, nhưng mấy nữ quỷ đang chìm đắm trong tình yêu của phòng luôn độc chiếm chiếc điện thoại.
 
Châu Tuệ không thể chờ nổi, bèn chạy đến bên trạm điện thoại công cộng bên ngoài trường học, lấy hết dũng khí bấm số điện thoại phòng ký túc xá của Vương Huy, nhưng người nhận điện thoại lại là Phùng Tùng. Phùng Tùng vừa uống chút rượu, vô cùng mờ ám cầm điện thoại lên, phun ra một câu vô cùng thô thiển: “Chị vòng một khủng, muốn tìm tôi sao?”.
 
Lúc ấy, Châu Tuệ tức giận đến độ muốn nổ tung, cô cảnh cáo, nếu Phùng Tùng còn gọi cô là chị vòng một khủng nữa, cô sẽ khiến cho anh ta không thể gánh vác nổi hậu quả. Nhưng Phùng Tùng lại nói trường học của họ là Đại học Công an, không phải là Đại học Hạ Môn, anh ta không sợ bị nữ sinh dọa dẫm.
 
Châu Tuệ giận đùng đùng, cúp điện thoại. Cô muốn đi dạo bên khe suối hoa đào ngoài trường học.
 
Lúc này, Vương Huy từ trong tiệm cắt tóc bước ra. Kiểu tóc lần này của Vương Huy càng thời trang hơn, hợp thời hơn. Thực ra, từ sau khi Vương Huy tỉnh ngộ đối với tình yêu, anh đã cắt đi mái tóc dài bồng bềnh vốn có của mình, tạo thành kiểu tóc dựng đứng. Kiểu tóc lần này của anh vừa được vuốt gel tóc, khí thế càng thêm mãnh liệt. Trái tim Châu Tuệ bỗng đập dồn dập mãnh liệt. Cô bước về phía Vương Huy.
 
Vương Huy đắc ý vuốt kiểu tóc mới của mình, dáng vẻ cứ như “thiên vương” đang tức giận. Châu Tuệ rụt rè bước đến trước mặt Vương Huy, vô cùng bình tĩnh nói một câu: “Vương Huy, cậu có thời gian đi xem phim không?”.
 
Vương Huy đang vuốt kiểu tóc mới của mình, bỗng sững người, nhìn Châu Tuệ bằng ánh mắt ngỡ ngàng: “Phim, phim gì cơ?”.
 
Châu Tuệ nói: “Hội trường của trường chúng ta đang chiếu bộ phim Cha mẹ tôi do Trương Nghệ Mưu làm đạo diễn. Nhóm Trương Đình đã xem hết rồi, nghe nói là cảm động lắm!”.
 
Vương Huy: “Cha mẹ tôi? Lại thể loại phim sầu não chứ gì!”.
 
Châu Tuệ: “Không sầu não đâu, cảm động lắm!”.
 
Vương Huy: “Vậy đi xem đi, dù sao tôi cũng rảnh”.
 
Vương Huy sải bước lớn về phía hội trường, Châu Tuệ vội vàng chạy theo.
 
Năm 1999, bộ phim Cha mẹ tôi của Trương Nghệ Mưu khởi chiếu. Năm 2000, Châu Tuệ và Vương Huy ngồi trong hội trường của trường đại học xem xong tác phẩm về vùng nông thôn cảm động lòng người nhất của ông.
 
Sau khi xem xong, Châu Tuệ lại khóc, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn của cô. Cô tựa hồ như nhìn thấy Chương Tử Di trên màn ảnh rộng đang biến thân thành chính bản thân cô. Sự kiên định đối với tình yêu ấy, khiến cô cảm động, nắm lấy tay Vương Huy.
 
Lúc này, Vương Huy cảm thấy có phần khó hiểu. Nói một cách chính xác, Vương Huy không am hiểu về cảm xúc của con người cũng như chuyện thương hoa tiếc ngọc cho lắm. Anh gạt tay Châu Tuệ ra, sau đó lạnh lùng nói: “Xem bộ phim thế này mà cậu cũng khóc được. Cậu đúng thật là chẳng có triển vọng gì cả!”.
 
Đó là buổi hẹn hò đầu tiên của Châu Tuệ và Vương Huy. Bộ phim kết thúc, Châu Tuệ nói: “Chúng ta đi ăn lẩu xiên que đi!”.
 
Vốn dĩ Vương Huy muốn về phòng ký túc soi gương để tự ngây ngất đắm say một chút đối với kiểu tóc mới của mình, nhưng cái bụng lại nói với anh rằng: “Người anh em, ăn no rồi tôi say mê cậu sau nhé!”.
 
Từ vòng xuyến Dương Gia Bình của Cửu Long Phá, Trùng Khánh vòng về phía Nam năm trăm mét, cách trường Nghệ thuật Trùng Khánh tiếng tăm lẫy lừng ba trăm mét đường thẳng, có một tụ điểm bày lẩu xiên que trong nồi nhỏ đặt trên một chiếc bàn trải dài đường đi. Tại đây, bạn có thể mặc áo không tay, chịu đựng tiết trời bốn mươi độ của Trùng Khánh để chiến đấu no say lẩu xiên que bên đường.
 
Lẩu xiên que còn được gọi là món súp nấu cay nóng. Nghe nói đây là khởi nguồn của tất cả các món lẩu. Ở thành phố Trùng Khánh này, ngoại trừ lẩu cao cấp sang trọng ra, vẫn còn vô số những quán lẩu xiên que mọc quanh co ngoằn ngoèo trên đường núi này, mang những nét đặc sắc nhất của Trùng Khánh.
 
Đương nhiên, loại lẩu này không chỉ đặc sắc, mà nó còn là mối tình chân thành nồng thắm nhất của giới sinh viên Trùng Khánh. Nguyên nhân thì bạn biết rồi đấy, nó vừa rẻ, lại thoải mái. Châu Tuệ cầm một chiếc khay lên, lấy rất nhiều rau trên giá đồ ăn, hỏi: “Vương Huy, cậu thích ăn rau gì?”.
 
Lúc này, Vương Huy vẫn còn đang mải hí hoáy với kiểu tóc mới của mình, trong lúc lơ đễnh không kịp suy nghĩ đến biệt hiệu kinh điển của Châu Tuệ, anh buông luôn một câu: “Cho tôi ít rau chân vịt[9] đi”.
 
[9] Trong tiếng Trung, cách đọc của rau chân vịt là “Bōcài”, đồng âm với từ “Bō” mang nghĩa là sóng, ngực (vòng một).
 
Bà chủ quán lẩu vội vàng đáp: “Cháu à, chỗ chúng tôi không còn rau chân vịt”.
 
Vương Huy thờ ơ nói rau chân vịt là loại rau mà anh thích nhất khi ăn lẩu xiên que, sao cô chủ lại không chuẩn bị rau chân vịt. Anh đề nghị Châu Tuệ đổi quán khác. Bây giờ, anh mới bắt đầu chú ý đến khay rau mà Châu Tuệ đang bưng trên tay. Cô có chút tủi thân, cúi đầu suy xét đến rau chân vịt và cuộc đời mình.
 
Vương Huy đột nhiên ý thức được, anh từng dùng mấy từ “vòng một khủng” làm tổn thương Châu Tuệ một lần, sao có thể xát muối vào trái tim Châu Tuệ thêm một lần nữa! Anh vội vàng nói: “Thôi ăn ở đây đi!”.
 
Châu Tuệ ngồi xuống trong tâm trạng vô cùng tủi thân, vô cùng nhục nhã, hổ thẹn. Cô dùng khay rau che đi vòng một của mình, cúi gằm đầu xuống. Giờ phút này, người mà cô hận nhất không phải là Vương Huy, mà là tên thích đặt biệt hiệu Phùng Tùng kia.
 
Từ sau khi tên chết tiệt kia đặt biệt hiệu “chị vòng một khủng” cho cô, những tin đồn kiểu như thế này đã truyền đến tai cô từ lâu.
 
Đặc biệt là Trương Đình, cô ấy luôn đào sâu nghiên cứu vòng một của Châu Tuệ. Trương Đình nói, bạn trai cô ấy nói cô ấy là Công Chúa Thái Bình[10], khiến cô ấy vô cùng buồn bực và tổn thương. Trương Đình luôn cầu xin Châu Tuệ truyền thụ bí quyết để có được vòng một đầy đặn nở nang như vậy.
 
[10] Công chúa quá “bằng phẳng”.
 
Vốn dĩ vòng một lý tưởng là một chuyện đáng mừng khiến các cô gái lấy làm vinh hạnh, thế nhưng cô nàng nơi trấn nhỏ Châu Tuệ lại không nghĩ như vậy. Cô luôn cảm thấy người ta gọi “cô em vòng một khủng” chính là để làm nhục mình. Đôi lúc, cô còn muốn viết đơn khiếu nại điều này lên cô Thái. Nhưng suy đi tính lại, cô vẫn đành nhẫn nhịn, chỉ có thể nguyền rủa tên Phùng Tùng chết tiệt kỳ nào kỳ nấy đều thi không qua.
 
Quả nhiên, hai con cá mè một lứa Phùng Tùng và Vương Huy này đều phải học lại môn học bắt buộc là Chủ nghĩa Mác Lê – Nin.
 
Châu Tuệ buồn bực, cô gọi một chai rượu Sơn Thành. Vương Huy vừa thấy Châu Tuệ định uống rượu, vội vàng giật lấy chai rượu. Anh nói, hôm nay Châu Tuệ không được uống, anh uống Châu Tuệ ngồi nhìn.
 
Là một thanh niên trai tráng vùng Sơn Đông, tửu lượng của Vương Huy chắc chắn là có thể đuổi kịp Võ Nhị Lang trong hảo hán Lương Sơn. Thế nhưng hôm nay tâm trạng của Vương Huy không được tốt. Sau khi uống hết sáu chai, anh đã say bí tỉ, nói: “Quả thực là tôi thích ăn rau chân vịt, thích từ nhỏ. Thật đấy, mẹ tôi thường nấu rau chân vịt cho tôi ăn”.
 
Có lẽ Vương Huy muốn dùng câu nói này để giải thích cho điều gì đó, nhưng Châu Tuệ lại cảm thấy vô cùng bối rối. Cô cứ che ngực của mình mãi, thầm cầu mong ăn nhanh cho xong bữa.
 
Nhưng người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Câu nói của Vương Huy đã truyền đến tai cô chủ quán. Cô chủ có phần áy náy, chạy cả một dặm đường núi, cuối cùng mang về cho Vương Huy một rổ rau lớn. Cô chủ nhìn Vương Huy bằng ánh mắt vô cùng áy náy: “Chàng trai à, hai cháu từ ngàn dặm xa xôi đến Trùng Khánh học, chắc chắn là rất nhớ nhà, nhớ mẹ! Rau chân vịt tôi đã đi xin giúp cho cậu đây, cậu mau ăn đi nhé!”.
 
Cứ như vậy, một khay rau chân vịt xanh non được đặt trước mặt Vương Huy. Giờ phút này, bầu không khí bỗng trở nên mờ ám. Cô em vòng một khủng ngồi phía đối diện, rau chân vịt ở ngay trước mắt, Vương Huy có nên ăn hay không, đáp án là thể khẳng định.
 
Vương Huy đã ăn, hơn nữa còn ăn vô cùng sạch sẽ, uống cũng vô cùng nhiều. Vương Huy nhìn thấy hình bóng của mẹ mình thông qua cô chủ quán lẩu, thế nên, anh vô cùng nhớ nhà. Hơn nữa, cô chủ quán lẩu còn nói không lấy tiền rau chân vịt, đây là món quà tặng cho đôi tình nhân bọn họ.
 
Bạn xem, các cô chủ quán lẩu thật nhiệt tình, đương nhiên rồi, không những chỉ có cô chủ của quán lẩu này nhiệt tình, mà các cô các bác người Trùng Khánh đều rất nhiệt tình, nhiệt tình đến độ khiến bạn tưởng rằng nơi đây chính là nhà của mình.
 
Ăn hết rau chân vịt, Vương Huy đã uống say. Châu Tuệ được giải thoát, còn cô chủ quán lẩu xiên que lại cười đến biến dạng cả mũi, bởi vì Vương Huy trong cơn say mèm nói muốn nhận cô chủ làm mẹ nuôi. Kết quả, cô chủ quán cùng Châu Tuệ đã hợp sức dìu Vương Huy về phòng ký túc xá.
 
Đêm ấy, Vương Huy nằm giường trên đã nôn cả vào mặt Phùng Tùng nằm giường dưới.
 
Đêm ấy, Phùng Tùng và Vương Huy đánh nhau một trận.
 
Đêm ấy, Châu Tuệ lại mất ngủ.
 
Đêm ấy, Trùng Khánh đổ mưa lớn.
 
Đêm ấy, Trương Đình dẫn bạn trai về ký túc xá.
 
Đêm ấy, Châu Tuệ phơi phới sắc xuân tình.
 
Trùng Khánh sau một đêm, Phùng Tùng và Vương Huy đã làm hòa, còn Trương Đình lại vô cùng đen đủi. Cô ấy và bạn trai bị bà quản lý ký túc xá bắt được ngay tại trận. Cứ như vậy, Trương Đình chỉ có thể cầu xin Châu Tuệ viết bản kiểm điểm giúp mình.
 
Vì tình nghĩa chị em, Châu Tuệ đành phải viết bản kiểm điểm hơn mười nghìn chữ, còn rủ các chị em khác cùng nhau cầu xin cô Thái tha cho Trương Đình. Đương nhiên, hai cô nàng Tứ Xuyên sẽ không thèm giúp đỡ Trương Đình. Còn Trương Đình lại một mực hoài nghi rằng có phải hai người kia đã bán đứng mình hay không.
 
Trương Đình nghiến răng nghiến lợi nói, cô ấy nhất định phải chiến đấu với hai cô nàng kia đến cùng. Trong phòng ký túc xá của nữ sinh, chuyện cậu tranh tôi đấu kiểu Chân Hoàn[11] này khá phổ biến, song, điều khiến Châu Tuệ buồn bực nhất là, cô đã quen với kiểu tranh đấu này, nhưng không quen nổi với việc mắng chửi kinh điển giữa tiếng Tứ Xuyên và Trường Giang Trùng Khánh. Điều này khiến Châu Tuệ nghe mà đầu óc như bị mây mù che phủ, cứ như đỉnh núi Tấn Vân, thoắt ẩn thoắt hiện.
 
[11] Chân Hoàn: Xây dựng dựa trên hình tượng Hi quý phi của nhà Thanh. Chân Hoàn từ một thiếu nữ hiền lành, không màng danh lợi, thế sự, dưới sự hãm hại của những thế lực hiểm ác trong chốn thâm cung đã buộc phải trở nên tàn nhẫn, quyết đoán để tự cứu mình.
 
Trường học tổ chức cho cả lớp đi du lịch, nơi họ đặt chân đến đầu tiên là núi Tấn Vân thuộc Bắc Bộ. Núi Tấn Vân còn có tên gọi khác là Tiểu Nga Mi, thiên nhiên tươi đẹp, lãng mạn vô cùng.
 
Quãng thời gian đại học, hình thức du lịch tập thể này rất dễ nảy sinh tình yêu. Châu Tuệ vô cùng chờ mong chuyến du lịch này, bởi vậy mà cô cố ý trang điểm cho mình thêm phần “Tây”. Kiểu “Tây” này không phải là Tây trong Thập Lý Dương Tràng[12] của Thượng Hải xưa, mà là tiến thêm một bước nhỏ so với phong cách của cô nàng “ớt cay” Trùng Khánh Trương Đình kia.
 
[12] Khu vực tô giới của Thượng Hải xưa có nhiều người nước ngoài, hàng hóa nước ngoài.
 
Một bước nhỏ này, khiến Châu Tuệ thu hút được rất nhiều sự chú ý. Vương Huy tựa như cố ý vô tình liếc nhìn Châu Tuệ thêm vài lần. Châu Tuệ như mở cờ trong bụng, cũng tựa hồ cố ý vô tình đến gần Vương Huy.
 
Dưới sự hun đúc của giang sơn nhiều đóa hoa xinh đẹp như thế, đoán chừng là Vương Huy đã quên sạch Cố Tiểu Yến. Đại thể là, anh và Châu Tuệ trên đường lên núi đã bắt đầu liếc mắt đưa tình với nhau. Lên tới đỉnh núi, hai người gần như đã xác định quan hệ yêu đương.
 
Họ cùng ngắm phong cảnh tươi đẹp trên núi Tấn Vân, lén lút chạy đến một bên rồi nắm lấy tay nhau. Giờ phút này, Châu Tuệ đã trở thành chim hoàng yến trong câu chuyện tình của họ. Cô lãng mạn bay trên núi Tấn Vân. Sau khi bay đến bên một cây đại thụ, họ kinh ngạc phát hiện ra rằng, Trương Đình và Phùng Tùng đang hôn nhau cuồng nhiệt tại đó. Hai người hôn nhau chăm chú đến quên cả đất trời, hôn đến độ củi khô bốc lửa, hôn đến độ khiến người ta phải nghẹt thở.
 
Điều càng khiến Châu Tuệ cùng Vương Huy nghẹt thở hơn là, Trương Đình và Phùng Tùng đã phát hiện ra họ. Châu Tuệ vội vàng kéo Vương Huy bỏ chạy.
 
Yêu đương thời đại học, về cơ bản là kiểu yêu đương không thực sự nghiêm túc cho lắm, có thể nói là sự đan xen giữa nghiêm túc và không nghiêm túc. Đối với Trương Đình mà nói, cô ấy vẫn khá nghiêm túc, nhưng quả thực cô ấy không thể chống đỡ nổi những lời ngon tiếng ngọt vô cùng thiếu nghiêm túc của Phùng Tùng. Thế nên, Trương Đình đã ngoại tình.
 
Đối với sinh viên đại học thời đại mới, nói là ngoại tình có phần trầm trọng, nói một cách nhẹ nhàng, thì Trương Đình đã phạm sai lầm mang tính kịch tính. Nhưng con gái “ớt cay” Trùng Khánh trước giờ dám làm dám chịu, sau màn hôn nhau cuồng nhiệt ở núi Tấn Vân, cô ấy đã chia tay bạn trai, kết đôi với Phùng Tùng.
 
Còn Châu Tuệ và Vương Huy cũng đã trở thành một đôi, nhưng chuyện kết đôi của họ và cặp đôi kích tình kia, vẫn có khác biệt về bản chất. Trong lòng Châu Tuệ nhận định Vương Huy là bạn trai của mình, còn Vương Huy ngoài mặt coi Châu Tuệ là bạn gái, song, trong thâm tâm anh vẫn không quên được Cố Tiểu Yến.
 
Chúng ta có thể lấy một ví dụ mang tính lịch sử. Vương Huy giống như Tỉ Can bị Trụ Vương moi tim. Tỉ Can ngốc nghếch gặp được một phụ nữ nông thôn ngốc nghếch, kết quả là một câu: Rau không có tim[13] của nông phụ đã khiến Tỉ Can phải chết.
 
[13] Trong tiếng Trung, cụm từ “rau muống” có thể tạm dịch là rau không có trái tim.
 
Vương Huy may mắn hơn Tỉ Can ở chỗ, Châu Tuệ mà anh gặp được vô cùng dịu dàng, hiền lành, hiểu lòng người. Châu Tuệ tuyệt đối không nói ra những lời đại loại như người không có tim thì sống thế nào, khiến người ta chết vì tức mà không được đền mạng, giống như người đàn bà cay độc nhất trong lịch sử Trung Quốc đời nhà Thương kia.
 
Châu Tuệ cùng Vương Huy ngắm mặt trời lặn bên Trường Giang, ngắm phong cảnh bên Đài Kỷ niệm Giải phóng, ở Triều Thiên Môn ngắm gốc cây, ở gốc cây ngắm Triều Thiên Môn. Đại để, Châu Tuệ muốn để Vương Huy vun xới ruộng rau tình yêu trong lòng anh dưới phong cảnh tươi đẹp.
 
So với tình yêu lãng mạn của Châu Tuệ và Vương Huy, thì tình yêu của Trương Đình và Phùng Tùng chính là tình yêu tiết hoóc môn khắt khe nhất của sinh viên đại học.
 
Cha của Phùng Tùng là người Tứ Xuyên, mẹ của anh ta là người Trùng Khánh. Vương Huy cảm thấy, Phùng Tùng có phong cách của người lai Tứ Xuyên.
 
Thực ra, vốn dĩ Trùng Khánh và Tứ Xuyên chính là Tứ Xuyên lớn. Sau này, khi Trùng Khánh tách ra thành thành phố trực thuộc Trung ương, cạnh tranh về phong vị Tứ Xuyên giữa hai vùng có phần trở nên mơ hồ. Không tin, bạn có thể hét lớn một tiếng ở Đài Kỷ niệm Giải phóng rằng “Người Tứ Xuyên cố lên!” xem. Tôi đoán chừng sẽ có rất nhiều bà cô Trùng Khánh dùng ánh mắt cay độc để thiêu cho bạn thừa sống thiếu chết. Cảm giác này giống như bạn hét lên một tiếng “Đội Thiên Tân cố lên!” ở sân vận động Công Nhân Bắc Kinh vậy. Đàn ông Bắc Kinh chắc chắn sẽ nhổ nước miếng dìm cho bạn thừa sống thiếu chết!
 
Tóm lại, Phùng Tùng mang trong mình đầy đủ phong cách tốt đẹp của người Tứ Xuyên và người Trùng Khánh, hào phóng, không so đo vặt vãnh, muốn đùa cợt với ai thì đùa, muốn đặt biệt hiệu cho ai thì đặt, quan trọng nhất là, anh ta có phần “người no không biết cái đói của kẻ đói”.
 
Trong phòng ký túc xá nam, cách tốt nhất để phóng thích hoóc môn chính là xem phim “cấp ba”. Độ nhiệt tình của việc xem phim “cấp ba” được quyết định bởi các bạn phòng ký túc xá ở vào giai đoạn nào, đã được mở mang tầm mắt hay chưa.
 
Đối với Phùng Tùng mà nói, anh ta chắc chắn là nằm ở giai đoạn sau khi được mở mang tầm mắt. Trước khi anh ta giành được Trương Đình, anh ta được xem là đại vương phim ảnh khét tiếng của cả tầng. Ngay cả ông chú bán đĩa phim ở cổng trường, vừa nhìn thấy anh ta tới, liền vô cùng tự giác đưa những đĩa phim mới nhất mà bản thân đã cất giữ cho anh ta.
 
Đương nhiên, năm 2000, sinh viên đại học muốn xem phim “cấp ba” là phải bỏ ra số tiền của năm bữa ăn. Dù sao thì thời bấy giờ, mạng Internet là một thứ mới mẻ, họ không được như những cậu em bây giờ, dùng anh Xunlei[14] là có thể dạo một vòng quanh Tokyo.
 
[14] Tên một phần mềm xem phim của Trung Quốc.
 
Đêm ấy, Phùng Tùng cùng Trương Đình tiến hành một lần nữa ở nhà nghỉ. Sau khi xong chuyện, họ cùng nhau đi ăn lẩu xiên que. Đoán chừng là lần này Phùng Tùng vô cùng sảng khoái, anh ta đã uống ba chai bia, lảo đảo bước về phòng ký túc.
 
Vừa nhìn thấy các anh em đang thưởng thức tiết mục biểu diễn của mấy cô em diễn viên xinh đẹp, Phùng Tùng tự hào nói Trương Đình còn quyến rũ hơn mấy cô em diễn viên này nhiều. Thế là, các bạn cùng phòng kiêm bầy lang sói lập tức tắt máy tính cổ vũ Phùng Tùng kể cho họ nghe về Trương Đình.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 14      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
76632
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 545591
Nd: SE.
Trái Táo Còn Xanh
Tác giả: Tần Nhạc
view: 528390
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 380379
Nd: HE.
Như Hoa Như Sương Lại Như Gió
Tác giả: Vương Thinh
view: 422815
Nd: SE.
Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 216197
Nd: Ngược. SE.
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 319403
Nd: HE.
Em Là Định Mệnh Đời Anh
Tác giả: Hàm Hàm
view: 566397
Nd: HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 388310
Nd: Ngược. HE.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai
Tác giả: Jassica
view: 376053
Nd: HE.
Khó có được tình yêu trọn vẹn
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6428848
Nd: Sủng. HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 310545
Nd: HE.
Tổng tài mặt trắng xấu xa
Tác giả: Băng Triệt
view: 550844
Nd: Ngược. HE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 293859
Nd: HE.
Miệng Độc Thành Đôi
Tác giả: Dung Quang
view: 380791
Nd: HE.
1 Cm Ánh Dương
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 399228
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14743935
Hiền Thê Khó Làm   view 6845998
Em Dám Quên Tôi   view 6800884
Không xứng   view 6763083
Thứ nữ sủng phi   view 6705609
Ân nhân quá vô lại   view 6569546
Mưa ở phía tây   view 6473859
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc