Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 36
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Người đàn bà vừa khóc vừa dùng tay áo lau nước mắt: “Tôi cũng không muốn thế! Anh ấy đâm người ta, đưa vào bệnh viện thì người đó đã chết rồi. Vừa về nhà đã nói tiêu rồi, tiêu rồi, làm sao có nhiều tiền để đền đây, cả đời cũng không có được ngần ấy tiền! Tôi cũng sợ đến nỗi mấy ngày không ngủ được. Chúng tôi nghèo thế này, thực sự không đền nổi. Lúc cả nhà không ăn uống gì được thì có một cô gái vô cùng xinh đẹp tìm tới, nói rằng có thể giúp được chúng tôi, có thể cho chúng tôi một số tiền lớn, để tôi và con tôi cả đời này có thể ăn uống no đủ. Nhưng yêu cầu nhà tôi nói là anh ấy cố ý đâm người ta, là do một người chủ mưu tên Thẩm Nhân Kiệt sai khiến. Tôi cũng khuyên nhà tôi đừng nhận lời, nhưng anh ấy... anh ấy mặc kệ tôi, bảo tôi đúng là đồ đàn bà chẳng biết gì, anh ấy nhận lời. Tôi biết anh ấy cũng vì tôi và đứa con, không muốn liên lụy đến chúng tôi. Anh ấy đều vì chúng tôi cả! Tôi cũng không muốn anh ấy xảy ra chuyện...” Chị ta lại bắt đầu khóc to, vừa khóc vừa nói: “Không có tiền cũng có thể sống được, tôi cứ bảo rằng tiền thì có thể trả từ từ... Cô ơi, trông cô có vẻ là người tốt, cô phải giúp chúng tôi.”

 
Cuối cùng đã có được chân tướng sự việc, có thể giúp Thẩm Nhân Kiệt thoát khỏi mối họa này, cô mừng như điên, vội vàng gọi cho Tạ Huyền, khi gọi xong, tâm trạng xúc động lại trở thành nỗi đau nặng nề. Trên thế giới này, nơi nào có người thì nơi đó có giao dịch trao đổi, không có con sư tử đá nào lại không nhơ bẩn.
 
Cô cảm thấy rất đau buồn, không biết tại sao ở thời đại này, sự truyền đạt kinh nghiệm tình yêu lại giảm sút như vậy. Người ta có thể vì bản thân mà hy sinh kẻ khác, bất chấp có phải đúng đắn hay không. tuy xuất phát điểm lần này là vì muốn gia đình sống yên ổn nên trông có vẻ dịu nhẹ hơn một chút, thực ra thì vẫn là sắc nhọn. Trông thì ấm áp, thực ra phía sau vẫn lạnh lẽo. Cũng may trong gia đình này, tình yêu trong lòng người đàn bà chất phác ấy vẫn còn, nên mới có thể tìm ra chân tương, mà vừa khéo điều đó thì Tống Uẩn không nghĩ tới, cô ả nấp trong bóng tối để sắp đặt mọi thứ, nhưng không ngờ bản thân cũng có chỗ không lo liệu được. Chỗ đó chính là cô ả không ngờ rằng lại có người vì người chồng yếu đuối của mình mà từ bỏ một số tiền và lợi ích lớn như vậy.
 
Và Nữ Thần Ưu Sầu gần như như cũng cùng lúc đó báo cho Thẩm Đình biết, trong một trang mạng BBS lớn, đã có người tìm ra Tống Uẩn, tốc độ đó không chỉ vượt ngoài dự kiến của Tống Uẩn mà đến Thẩm Đình cũng choáng váng.
 
Thẩm Nhân Kiệt chưa tỉnh lại thì mọi người đã thay anh đến xem Tống Uẩn bị bắt với hàng loạt tội danh như vu khống, bôi nhọ danh dự kẻ khác v.v... Vua Nhiều Chuyện trợn đôi mắt to nói với Hố Đen với vẻ không tin được: “Không ngờ người xinh đẹp như vậy mà trái tim lại xấu xa như thế!”
 
Nhưng Thẩm Đình vẫn không hiểu cô ta phí công hãm hại Thẩm Nhân Kiệt vì điều gì? Làm thế thì có ích lợi gì cho cô ta? Cuối cùng vẫn không nén được, cô hỏi: “Rốt cuộc tại sao cô lại làm thế?”
 
Tống Uẩn tuy xưa nay vẫn điều khiển được tâm trạng nhưng lần này cuối cùng cũng điên cuồng hét lên với Thẩm Đình: “Tuy anh ta và tôi đã không còn quan hệ gì nữa, nhưng anh ta không thể phản bội tôi, tôi không vui, tôi thấy khó chịu. Đừng tưởng kết thúc nhanh chóng như vậy, tôi sẽ được thả ra ngay thôi. Báo cho chị biết, những trò vui vẫn còn đấy.”
 
Trông cô ả vừa xinh đẹp vừa điên loạn, ngoài Tạ Huyền ra, mọi người đều sợ hãi lùi ra sau mấy bước.
 
Thấy cô ta ác độc như vậy, trong đầu Thẩm Đình không hiểu vì sao lại xuất hiện một dòng suy nghĩ đáng sợ, tại sao Tiểu Trần lại phạm sai lầm đó, để cho xe đâm vào? Tại sao sau khi Tiểu Trần chết, Tống Uẩn là người biết đầu tiên? Cô ta đã cho nhà Tiểu Trần bao nhiêu tiền? Thẩm Đình lắc đầu, ra lệnh cho bản thân không được suy nghĩ linh tinh nữa, con người càng biết ít thì sống càng vui.
 
Chỉ có Tạ Huyền vẫn tỏ ra vui sướng hí hửng, tổng kết suy nghĩ về chuyện này với mọi người: “Chuyện này báo động cho mọi người trước khi có bạn gái phải cùng đi khám bác sĩ tâm lý trước mới được.”
 
Cũng vào ngày hôm sau, Thẩm Nhân Kiệt được đưa vào phòng mổ, Thẩm Đình căng thẳng đến mức gần như kéo rách ống tay áo, Tạ Huyền khuyên cô: “Đừng căng thẳng thế, mạng cậu ta lớn lắm, vì kẻ ác luôn sống dai mà.”
 
Cô lại nhớ đến mẹ mình, trước giờ phút ấy, mẹ cô hình như đã đoán trước số phận của mình, nên mỉm cười hẹn gặp lại cô con gái yêu quý, nhưng mãi mãi không bao giờ gặp lại nữa. Có phải mỗi người đứng trước cái chết cũng bất chợt trở nên tỉnh táo, hiểu ra được số phận của bản thân?
 
Cuối cùng đèn phòng mổ đã tắt, bác sĩ bước ra, vừa đi vừa tháo khẩu trang xuống như lần trước, một cảm giác sợ hãi khi phải mở to mắt nhìn số phận người khác lại ập đến, Thẩm Đình run lẩy bẩy không hỏi nổi câu nào.
 
Cũng may là, sau chiếc khẩu trang ấy là nụ cười.
 
Nhưng Thẩm Nhân Kiệt vẫn còn hôn mê, mấy hôm liền Thẩm Đình đều ở bên chăm sóc anh, ngắm gương mặt được ánh nắng chiếu sáng của anh, ngắm hàng lông mày và đôi mắt khép chặt được ánh trăng ve vuốt, nhưng anh rất yên lặng, không nói gì.
 
Tạ Huyền an ủi: “Bác sĩ nói mấy hôm nữa cậu ta sẽ tỉnh thôi, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều, mấy đêm rồi chị không ngủ đấy.”
 
Thẩm Đình đáp lại vẻ bình thản: “Tôi không muốn khi anh ấy tỉnh dậy lại không có ai bên cạnh.”
 
Tạ Huyền quan sát cô bằng ánh mắt kì quặc, hỏi: “Tôi thật sự không nghĩ ra, cậu ta tốt hơn tôi chỗ nào? Hai người thật là... Quỷ Kiến Sầu gặp được Lý Mạc Sầu.” Nghĩ ngợi rồi bổ sung: “May mắn thật.”
 
Thẩm Đình không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể nhìn anh ra.
 
Tạ Huyền thấy ánh mắt cô như vậy, lập tức biện bạch: “Chị đừng nghĩ tôi có ý gì với chị nhé! Xưa nay tôi không định cưa cẩm bạn gái của anh em mình đâu. Huống hồ gì thế giới này mỗi giờ mỗi khắc đều có phụ nữ được sinh ra, thống kê thì đạt được bao nhiêu nhỉ? Tôi sẽ không vì mặt trăng mà bỏ qua những ánh sao khác đâu.”
 
Lúc đó, Thẩm Đình đã gạt bỏ hết mọi thiên kiến về anh ta, anh ta thật sự là một người anh em hết lòng vì bạn bè, là một người tốt, cô thật lòng nói: “Bây giờ tôi phát hiện ra, có người bạn như cậu thật đúng là niềm vinh hạnh lớn biết mấy.”
 
Lúc chỉ có một mình, Thẩm Đình thường xuyên nói với anh những lời này, cô có cảm giác anh nhất định sẽ nghe thấy: “Anh có biết không, thật ra công ty vẫn có rất nhiều người tài giỏi. ‘Văn học Không Bệnh Cũng Than’ anh có nghe chưa, bây giờ trường phái đó đang làm mưa làm gió trên mạng đó! Vua Nhiều Chuyện muốn tham gia thi hoa hậu thật, không phải Hoa hậu Hoàn Vũ, mà là Hoa hậu Bảo vệ môi trường, ở tiểu khu cô ấy tổ chức, cũng khá là dũng cảm rồi. Có điều Hố Đen rất đau buồn vì Vua Nhiều Chuyện sắp xin nghỉ việc... Còn nữa, anh đừng có ngủ như chết nữa, em đã bắt đầu thấy sốt ruột tồi, đừng quá đáng chứ!”
 
Cô giận dữ quay người đi rót nước, vừa quay lại phát hiện ra anh đang mở mắt nhìn cô, không ngờ xưa nay anh làm việc gì cũng khiến người khác bất ngờ, ngay cả thời gian tỉnh dậy cũng thế, nói tỉnh là tỉnh, không cho người ta chuẩn bị tâm lý gì hết, khiến cô giật cả mình.
 
Hai người nhìn nhau, không nói gì, một lúc sau, anh lên tiếng: “Em à?”
 
Cô gật đầu, đáp: “Em đây.”
 
Một lúc sau, anh nói ngắn gọn: “Anh cứ tưởng đến em cũng không tin anh.” Anh nhớ lại mấy hôm đó, cảm giác bản thân giống như bị thu dọn vào một chiếc bình thủy tinh nhỏ xíu, dù gào thét thế nào cũng chỉ có thể nghe được tiếng vọng của chính mình.
 
Lại nói: “Đến đây.” Anh nhúc nhích để lộ một khoảng trống trên giường.
 
Thẩm Đình cũng mệt thật sự nên lại gần, nằm xuống dựa vào anh. Không nói gì nhưng lại hơn ngàn vạn lời. Cô biết mình không cần giải thích, rất nhiều chuyện bây giờ chắc chắn anh đã hiểu, chẳng hạn cô không cố ý đến muộn... Cô vẫn còn chút tự tin đối với anh.
 
Thẩm Nhân Kiệt như vừa nghĩ ra điều gì đó: “Em mang di động của anh đến đây.” Rồi chỉ vào ngăn kéo tủ bên cạnh.
 
Thẩm Đình cũng không biết anh muốn làm gì, anh vừa tỉnh dậy đã như có vương gia ám vào người, xem cô là người hầu vậy, cô lấy di động đến cho anh.
 
Anh lắc lắc tay nói: “Xem tin nhắn đầu tiên.”
 
Thẩm Đình không rõ anh đang mưu tính trò gì, có điều vẫn đường hoàng xem tin nhắn di động của bạn trai mình, đó là việc mà mỗi phụ nữ đều thích thú, thế là cô trấn tĩnh mở ra xem.
 
“Chúc mừng anh Thẩm Nhân Kiệt và cô Thẩm Đình đã rút được phần thưởng hạng nhất của cửa hàng chúng tôi, phần thưởng là một chuyến đi du lịch miễn phí đến đảo Bali.”
 
“Phần thưởng rút từ hồi nào vậy, sao em không nhớ?” Thẩm Đình thấy hình như mỗi người đều đang đợi miếng bánh từ trên trời rơi xuống, còn miếng bánh lại rơi bộp xuống một người không hề biết gì là cô, cô không biết cám ơn thì thôi, còn than đau nữa! Nghĩ kỹ lại thì lần đầu gặp anh chính là ở cửa hàng giày Miumiu.
 
Thẩm Đình cố ý nhăn mày: “Nhưng em rất lo khi đi du lịch cùng anh, vì anh xưa nay vốn hay gặp xui xẻo mà.”
 
Tuy anh xấu bụng nhưng đầu óc lại khá gian xảo: “Phải. Mà em lại tương phản với anh, nếu không thì làm sao em gặp được anh?”
 
Trên con tàu đến đảo Bali, gió nhẹ trời trong, Thẩm Nhân Kiệt ôm Thẩm Đình, dưới chân cô là đôi giày Miumiu rực rỡ, thực ra không hợp với tuổi của cô nhưng ai mà thèm quan tâm chứ? Hai người dựa vào lan can tàu ngắm biển xanh mây trắng. Bên cạnh có du khách nói: “Làm sao đây, nghe nói buổi tối có bão, tôi sợ quá.”
 
Thẩm Đình căng thẳng nói: “Quả nhiên là đi với anh thì chẳng gặp được chuyện gì tốt hết! Có khi nào bão thổi chúng ta lên đảo hoang không?”
 
Thẩm Nhân Kiệt không đổi sắc mặt: “Em thì có gì để lo, lên hoang đảo thì với sinh mạng lớn của em, em vẫn sống sung sướng như thường, còn có thể bắt ai đó là nô tì nam nữa chứ.”
 
Thẩm Đình đánh anh một cái thật đau. Nhưng thật sự là cô không sợ bị thổi đến đảo hoang, có anh bên cạnh, ở đâu cũng có thể nói chuyện tình, luyện tập yêu, đúng là phong hoa tuyết nguyệt. Cho đến nay, cuối cùng cô đã hiểu, đau khổ sẽ liền sẹo, vết thương sẽ khép miệng. Con người luôn muốn biết mình cần gì mới có thể nắm bắt được cái đó! Thực ra cuộc đời mỗi người đều trống rỗng như nhau, thế nên chúng ta cần phải tự tìm niềm vui, dùng mọi thú vui lỳ quặc nhất để lấp đầy hành trình sống hư ảo đó.
 
Thẩm Nhân Kiệt trong gió biển cười rất vui vẻ: “Chúng ta có một câu danh ngôn nổi tiếng trong thực tiễn là: Kết hôn và tuần trăng mật cần đổi thứ tự, đầu tiên cùng đi du lịch một tháng, một tháng sau vẫn chưa thấy chán nhau, chưa muốn hủy diệt đối phương cho xong thì cuộc hôn nhân ấy mới vững như bàn thạch.”
 
“Thế à? Chúng ta có kết hôn không?” Thẩm Đình nghe vậy thì khẽ thở dài.
 
“Em nghĩ sao?” Thẩm Nhân Kiệt quay đầu lại hỏi cô vẻ cảnh giác.
 
“Em nghĩ thì có tác dụng gì? Thế giới này thay đổi nhiều lắm.” Thẩm Đình nói. Mấy ngàn năm nay, chưa hề có thời đại nào khiến con người hoảng loạn như bây giờ, mỗi ngày đều thay đổi như đảo lộn trời đất, lầu cao trở thành bình địa, bình địa thoát thành lầu cao, ba ngày không đi đâu cũng sợ không theo kịp bước chân thời đại. trước kia người ta đều thề hẹn có thể ba đời ba kiếp, bây giờ người ta có hẹn năm, sáu năm cũng khiến bản thân sợ khiếp vía, tối về không ngủ nổi. Không phải không đủ yêu, mà chỉ có yêu thôi thì không đủ.
 
“Anh thì thấy sẽ là thế.” Thẩm Nhân Kiệt tự tin.
 
“Tự tin thật sự là ưu điểm lớn nhất của anh.” Thẩm Đình vừa khen vừa mỉa mai.
 
Thẩm Nhân Kiệt hơi tức tối, cúi xuống nhìn cô: “Không chắc sẽ kết hôn thì sao còn đi du lịch cùng nhau?”
 
“Vì niềm vui hiện tại.” Thẩm Đình nhón chân lên hôn vào vầng trán đang nhăn lại của anh.
 
Nếu bạn muốn, bình tĩnh ngẫm lại thì bạn sẽ hiểu, dù là ai thì mặc định sẽ chỉ có thể cùng một người khác đi hết đoạn đường đời. Chúng ta đều không tránh được điểm tận cùng của mỗi người. Đến lúc đó bạn mới biết, ở đoạn cuối của thế giới và thời gian, có ai đang đứng đó chờ bạn.
 
“Ngố quá, anh quyết định sẽ chia nửa phần tự tin của anh cho em.” Thẩm Nhân Kiệt xiết mạnh cô, nơi ánh mắt hai người chạm vào nhau, trời mênh mông, biển mênh mông.
 
.
 
.
 
END.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
139462
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 820086
Nd: HE.
Yêu phu quân lang băm
Tác giả: Đậu Toa
view: 334853
Nd: HE.
Khẩu vị nặng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 562792
Nd: HE.
Hai “cầm” cùng vui
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
view: 382748
Nd: HE.
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 569075
Nd: HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 519120
Nd: HE.
Phong lưu đấu oan gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 903207
Nd: HE.
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 673929
Cặp đôi trời định
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 621811
Nd: HE.
Ti mệnh
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 836978
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 409219
Nd: HE.
Vật trong ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 312296
Oan gia tương phùng
Tác giả: Tiêu dao hồng trần
view: 633450
Nd: HE.
Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang
Tác giả: Ức Cẩm
view: 365341
Nd: Sủng. HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 312605
Nd: HE.
Bạn trai tôi là sói
Tác giả: Tát Không Không
view: 513661
Nd: HE.
Không Cẩn Thận Họa Lớn Rồi
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 911756
Nd: HE.
Đến đây nào bác sĩ của anh
Tác giả: Như Thi Vấn
view: 708846
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc