Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 35: Ai bảo rằng, ở lâu bên nhau sẽ phải kết hôn?
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Họ đến bệnh viện, Thẩm Nhân Kiệt vẫn hôn mê, cha mẹ anh đã đi Bắc Âu kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới, Thẩm Nhân Kiệt trước nay vẫn độc lập, mỗi khi xảy ra chuyện đều không nói cho cha mẹ biết, lại thêm sau khi giao tòa soạn tạp chí cho anh, công việc mỗi lúc một thành công, cha mẹ anh cũng yên tâm hẳn, Tạ Huyền thấy tình trạng Thẩm Nhân Kiệt như vậy thì rất lo, nhưng vẫn cố gượng cười: “Không ngờ tên này chân tay nhanh thật, bình thường cứ lầm lầm lì lì, nhưng rôi dựa vào trực giác nhạy bén vẫn đoán ra được.”

 
Thẩm Đình hỏi: “Gần đây Tống Uẩn có xuất hiện không?”
 
Tạ Huyền cũng tỏ ra rất nghi ngờ cô ả: “Mấy hôm trước có nói gì đó với Thẩm Nhân Kiệt, sau đó thì chuyện này xảy ra.”
 
Thẩm Đình nghĩ cô ả Tống Uẩn này thật quá nham hiểm. Đang nghỉ ngơi thì nghe có tiếng giày cao gót nhịp nhàng gõ xuống, gương mặt với nụ cười nửa miệng của Tống Uẩn xuất hiện.
 
Tống Uẩn nói: “Tôi nhìn thấy trên tivi nên vội đến thăm. Bệnh có nặng không?”
 
Thẩm Đình giận dữ: “Đừng nói dối nữa, tivi phát sóng nhanh thế à? Cô lại trốn vào góc tối nào để nhìn trộm phải không?”
 
Tống Uẩn vẫn không đổi sắc mặt, chỉ nói: “Chị đừng trách kẻ khác, anh ta trở nên như vậy đều do chị cả!” 
 
Thẩm Đình trừng mắt: “Cô thật kinh tởm!”
 
Tống Uẩn gật gù vẻ thông cảm: “Thật đấy, nếu lúc đó chị nghe lời cảnh cáo của tôi thì sự việc chắc chắn đã không diễn biến thành ra thế này.”
 
Thẩm Đình giận dữ: “Cô thừa nhận chuyện này do cô làm phải không?”
 
Tống Uẩn lắc đầu: “Tôi không hiểu chị nói gì cả.” Rồi định vào trong thăm Thẩm Nhân Kiệt nhưng bị Tạ Huyền đẩy ra, cô ả nói: “Tạ Huyền, gần đây anh ngày càng hạ đẳng rồi.” Sau đó quay đầu bỏ đi một cách tao nhã.
 
Thẩm Đình hỏi: “Cô ả này tại sao lại làm thế?”
 
Tạ Huyền cũng tỏ vẻ không hiểu: “Chị biết cô ta tâm lý méo mó, làm việc không cần nguyên nhân.”
 
Tóm lại là không thể cứ ngồi đợi mãi được, Thẩm Đình cả buổi chiều ngồi nghĩ cách để làm rõ chuyện này.
 
Đồng nghiệp của cô, Vua Nhiều Chuyện, anh Khoe, Hố Đen đều đến thăm Thẩm Nhân Kiệt.
 
Khi họ đến, Thẩm Đình rất ngạc nhiên là vì họ đến quá nhanh. Thẩm Đình hỏi: “Sao mọi người đều đến vậy?”
 
Anh Khoe nói: “Bọn này đương nhiên phải đến rồi.”
 
Vua Nhiều Chuyện kéo tay Thẩm Đình, nói: “Em tin tổng giám đốc, em cảm thấy anh ấy không phải người xấu, sẽ không làm chuyện đó, hơn nữa chị Thẩm Đình cũng tin anh ấy mà.” Cô nàng vẫn ngây thơ, trong mắt cô nàng ai cũng là người tốt. Giờ phút này Thẩm Đình lại cảm động đến mức muốn khóc, không phải ai cũng đổ thêm dầu vào lửa.
 
Hố Đen nói: “Bọn mình, bọn mình đều tin... Tổng... Tổng giám đốc Thẩm.”
 
Thẩm Đình nói: “Cám ơn các bạn.”
 
Nữ Thần Ưu Sầu nói vẻ buồn rầu: “Tuy bây giờ lòng người bại hoại, nhưng chúng tôi vẫn tin người chính nghĩa vẫn còn tồn tại. Tổng giám đốc Thẩm là thần tượng mãi mãi trong lòng tôi.” “Mãi mãi” của Nữ Thần Ưu Sầu, thật đáng sợ.
 
Anh Khoe thì nói những lời thật lòng: “Thực ra chúng tôi tin Tổng giám đốc Thầm là vì tin chị, chị Thẩm Đình ạ, thường ngày chị thế nào, đối đãi với chúng tôi ra sao, chúng tôi không phải kẻ ngốc, trước kia giả vở không nhận ra nhưng nhiều rồi thì cũng thấy xấu hổ. Chị tin Tổng giám đốc Thẩm, thế thì chúng tôi cũng cảm thấy anh ta có thể tin tưởng được.”
 
Thế nên có câu nói này rất đúng, giúp người tức là giúp mình, người xưa không lừa dối ta.
 
Vua Nhiều Chuyện hỏi: “Có cần em lên mạng mắng bọn họ không?”
 
Thẩm Đình nói: “Có thể làm rõ trước đã, đừng vội mắng ai cả. Thực ra mấy hôm nay chính tôi cũng nghĩ, tôi cũng cảm thấy những cư dân mạng kia không sai, cái họ kêu gọi chẳng qua là một sự đã ngộ công bằng hơn. Những người đó chỉ nói đúng việc chứ không nói đúng người, họ chỉ muốn tìm ra chân tướng, vì có họ nên diễn đàn xã hội mới càng mở rộng, càng sáng tỏ hơn. Nếu không phải tôi là người trong cuộc, tôi chỉ là một cư dân mạng bình thường thì tôi cũng sẽ làm thế. Vì thế nên tôi cảm thấy chúng ta nên sắp xếp việc này, phân tích cho mọi người nghe, dùng thái độ chân thành để họ giúp chúng ta. Họ có sức phán đoán, dựa vào sức mạnh của họ cũng có thể khiến sự việc này được kết thúc nhanh nhất.”
 
Nữ Thần Ưu Sầu rất tự đắc: “Chị Thẩm Đình, chuyện này rồi có thể giúp được, trên mạng tôi cũng có sức ảnh hưởng nhất định.”
 
Thẩm Đình vui mừng hỏi: “Thật không?”
 
“Vâng. Tôi cũng có viết văn, rất được một hai nhóm ủng hộ, họ tin tưởng tôi.” Thì ra Nữ Thần Ưu Sầu là một trong những đầu sỏ của trường phái văn học “không bệnh cũng kêu” đang thịnh hành trên mạng gần đây.
 
Thẩm Đình lại bàn với Tạ Huyền: “Rốt cuộc chuyện này Tống Uẩn làm thế nào được nhỉ?”
 
Tạ Huyền nói: “Tôi nghĩ có hai khả năng, một là Tiểu Trần thật sự bị xe container bất cẩn đâm chết. Ngoài ra còn có một khả năng là Tống Uẩn đã bảo tài xế Tiểu Lưu làm, nhưng tôi nghĩ cô ả đó vẫn chưa điên đến thế, cô ta rất yêu bản thân mình, không có khả năng làm những chuyện bất lợi cho mình như thế.”
 
Thẩm Đình nghĩ ngợi rồi gật gù: “Tôi cũng nghĩ thế... Cậu cảm thấy em gái Tống Uẩn có biết việc này không? Tôi đã gặp một lần, trông có vẻ rất trong sáng.”
 
Tạ Huyền lắc đầu: “Tôi đã tìm cô bé rồi, cô ta sùng bái chị mình đến chết đi, tuy chị cô ta đối xử không tốt, đúng là mắc hội chứng Stockholm.” (Hội chứng Stockholm là thuật ngữ mô tả một trạng thái tâm lý, có nguồn gốc từ vụ bắt cóc con tin năm 1973 tại Stockholm, Thụy Điển, trong đó người bị bắt cóc lâu ngày chuyển sang thông cảm và quý mến chính kẻ bắt cóc mình.)
 
Thẩm Đình thở dài, xem như hết trông mong gì, lại nói: “Thực ra chúng ta nên phân tích xem trong chuyện này ai được lợi ít nhất?”
 
“Ai được lợi ít nhất?” Tạ Huyền hỏi.
 
Thẩm Đình gật đầu: “Phải, ví dụ vì chuyện này mà cậu có được lợi ích nào đó, cậu có thể mãi mãi cũng không nói ra sự thật. Chỉ có người được lợi ít nhất, hoặc những người bị hãm hại mới có khả năng giúp chúng ta tìm được cửa ra thôi.”
 
Tạ Huyền nói: “Tống Uẩn chắc đã bịt miệng họ hết rồi. Theo lý thì Tiểu Lưu bị tổn hại nhiều nhất, vốn dĩ là tai nạn giao thông, bây giờ thành cố ý giết người. Nhưng bọn này cũng tìm hắn rồi, không hỏi được gì cả.”
 
Thẩm Đình nói: “Vậy chúng ta đổi cách khác, cậu và Hoàng Khải Nam tìm người nhà của Tiểu Trần, xem có thể tìm ra đầu mối không. Tôi và Cao Hiểu Vi sẽ tìm người nhà của Tiểu Lưu.”
 
“Người nhà? Được thôi.” Tạ Huyền nói.
 
Bốn người chia nhau đi tìm, Thẩm Đình và Cao Hiểu Vi tìm ra người nhà Tiểu Lưu, anh ta không có ở đó, cô và vợ cùng con trai anh ta đã nói chuyện với nhau, vợ anh ta là người nhà quê rất chất phác, con trai mới ba bốn tuổi, trông rất hiền lành đáng yêu.
 
Vừa nghe nói lại có người đến tìm bố mình, cậu đã nói: “Mẹ, mẹ, lại có người tìm bố. Gần đây có nhiều chị xinh đẹp đến tìm bố quá.”
 
Biết ăn nói như thế, lớn lên sẽ là Crayon phiên bản Trung Quốc.
 
Mẹ cậu vừa lau tay bước ra, đó là một người đàn bà nông dân mập mạp, chị ta hỏi: “Cô à, cô tìm anh ấy có việc gì không?”
 
Thẩm Đình nói: “Không phải tôi tìm Tiểu Lưu mà là tìm chị.”
 
Người đàn bà có vẻ ngạc nhiên: “Cô tìm tôi? Tôi không quen cô mà?”
 
Thẩm Đình cười nói: “Đúng thế, chị không quen tôi. Thế này, là liên quan đến Tiểu Lưu...”
 
Vừa nghe đến chuyện đó, người đàn bà đó đã tỏ ra căng thẳng, lập tức xuất hiện vẻ cảnh giác: “Xin lỗi, chuyện này cảnh sát sẽ xử lý, đừng hỏi tôi!” rồi đuổi Thẩm Đình ra ngoài.
 
Sức người đàn bà đó quá mạnh, Thẩm Đình loạng choạng bị đẩy ra ngoài, rồi chị ta nhanh chóng khóa cửa lại, Cao Hiểu Vi cũng không điều khiển nổi cục diện. Hai người nhìn cánh cửa như hai vị môn thần oai nghiêm, không cách nào cứu vãn được.
 
Đúng lúc đó thì nhận được điện thoại của Tạ Huyền, tình trạng bên phía anh ta càng tệ hơn: “Thẩm Đình, bên Tiểu Trần chắc chắn không trông mong gì được rồi. Tiểu Trần chết rồi, trụ cột gia đình họ cũng mất. Nhà Tiểu Lưu rất nghèo, không thể đền tiền được nên họ cũng không mong đợi gì. Nếu có người cho nhà Tiểu Trần một số tiền lớn, yêu cầu duy nhất là bắt họ giữ im lặng thì họ sẽ không mở miệng đâu. Thực tế cũng là thế. Tôi thấy họ đã quyết định im lặng rồi. Huống hồ gì Tiểu Lưu nhất định sẽ phải ngồi tù, có thêm một người chủ mưu nữa hay không thì đối với họ cũng chẳng khác biệt gì mấy.”
 
Chữ lợi đứng đầu, bạn phải cảm hóa họ bằng gì đây? Lương tâm? Xin lỗi, lương tâm có thể bán được bao nhiêu tiền? Hai bên đều gặp trở ngại, Thẩm Đình chỉ muốn khóc.
 
Bên Tiểu Trần đã không hi vọng được gì, còn bên cô ít nhất cũng còn chút ít hi vọng. Điều duy nhất cô có thể làm được chỉ là chờ đợi.
 
Đến khi trời sập tối, gió thổi mạnh đến nỗi Thẩm Đình thấy mặt cũng đau mà tay cũng đau, cuối cùng cảnh cửa ấy cũng hé mở.
 
Đứa trẻ thò đầu ra, nói: “Sao bố vẫn chưa về?”
 
Sau đó chạy ra ngoài nhìn ngó, Thẩm Đình nắm lấy cơ hội, cô gọi cậu bé đến, sau đó bảo: “Cô nói cho cháu biết, bố cháu sẽ không về nữa đâu, mãi mãi cũng không về.”
 
Đứa trẻ nào hiểu gì, nghe câu đó nên cuống lên: “Cô nói bậy, cô là người xấu.”
 
Thẩm Đình nói: “Cô không nói bậy, không tin thì hỏi mẹ cháu đi. Bố cháu giết người, bị chú cảnh sát bắt để bắn chết, biết không?”
 
Cao Hiểu Vi thoáng hiểu ra, cũng phụ họa: “Đúng thế, bố cháu là kẻ xấu, bị bắn chết rồi.”
 
Đứa trẻ khóc òa lên: “Cô nói bậy, bố cháu không bị bắn chết, không!!!” Cậu bé lại gào lên: “Mẹ, bố không bị bắn, mẹ!”
 
Bà mẹ nghe con trai khóc la thì vội chạy ra ngoài, nhìn thấy Thẩm Đình liền sa sầm mặt: “Cô đang làm trò gì thế? Sao lại dọa trẻ con?”
 
Thẩm Đình cười lạnh lùng: “Tôi có dọa nó à, có hả? Điều tôi nói là sự thực.”
 
Người đàn bà đó choáng váng, tim nhói đau rồi không muốn đếm xỉa gì đến cô nữa, kéo đứa bé định bỏ đi.
 
Thẩm Đình thấy sắc mặt chị ta thay đổi thì nói ngay: “Chị muốn con chị còn nhỏ thế đã bị người ta nói cha nó là kẻ sát nhân, không bao giờ còn gặp lại cha nó không? Sau này dù đi đâu đều bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, nó là con trai của kẻ sát nhân?”
 
Người đàn bà khựng lại.
 
Thẩm Đình đoán gia đình họ chắc chắn cũng nhận được tiền nên thà dứt khoát một lần, cô liều mạng nói: “Tình trạng bây giờ thì bố nó có khả năng sẽ bị tử hình! Cho dù không bị thì đợi đến khi có cơ hội ra tù thì lúc đó có lẽ con của chị cũng đã là ông nội rồi, chị không nghĩ là như thế nhà chị sẽ rất đáng thương hay sao? Cũng không công bằng tí nào với con trai chị! Không có bố, không có chồng, nhiều tiền mấy thì cũng có ích gì?”
 
Thẩm Đình lại nói: “Hơn nữa chị thử nghĩ xem, chồng chị vì gia đình mà ngồi tù, cả đời chị có thanh thản được không? Như vậy chẳng khác nào đã hủy diệt chồng chị! Chị hiểu không? Món tiền đó chị có dùng thoải mái được không?”
 
Người đàn bà cuối cùng cũng sụp đổ, chị ta kêu lên: “Tôi cũng không muốn, tôi cũng không muốn!!!”
 
Thẩm Đình bước đến, khẽ vỗ lưng chị ta: “Nếu là đâm xe thì Tiểu Trần chủ yếu là người sai luật, chồng chị không nhất thiết phải chịu trách nhiệm hình sự, nhưng nếu trở thành cố ý giết người thì ngồi tù chung thân là khó tránh được! Thực ra bây giờ vẫn còn có thể cứu vãn, chắc chị không thể đưa con đến tù thăm cha mình mỗi tháng chứ?”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
122055
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 674856
Nd: HE.
Đi xem mắt
Tác giả: Tát Không Không
view: 597709
Nd: HE.
Kế hoạch mai mối
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 434557
Nd: HE.
Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 942450
Nd: HE.
Thùng Cơm Sát Vách
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 756226
Nd: HE.
Chàng mù em yêu anh
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 346904
Nd: HE.
Ta Và Hoàng Thượng Cùng Phe
Tác giả: Hồi Sênh
view: 1117653
Nd: Sủng. HE.
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 471534
Từng đóa bọt sóng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 422403
Nd: HE.
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 337737
Nd: HE.
Nghịch Thần
Tác giả: Đào Đào Nhất Luân
view: 466796
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 820086
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc