Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 34
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Trong căn phòng không chút ánh sáng, Thẩm Đình giận dữ chỉ trích bạn: “Cậu đúng là gió thổi chiều nào theo chiều ấy.”

 
Cao Hiểu Vi cảm thấy lạnh cả lòng, vô cùng bất lực. “Tại sao cậu lại cố chấp như thế, khuyên răn thế nào cũng không nghe.”
 
Thẩm Đình kiên quyết nói: “Vì anh ấy là người tôi cần tìm kiếm. Cho dù anh ấy có sai lầm thì tôi cũng không thể bỏ lỡ anh ấy được.” Tuy mồm miệng anh độc địa nhưng đối với cô, anh là người biết tôn trọng nhân cách đối phương, hai bên cùng độc lập như vẫn hiểu tâm hồn của nhau.
 
Cao Hiểu Vi cảm thấy tư duy của cô rất bất bình thường, không phân biệt rõ ràng trắng đen phải trái nữa: “Cho dù anh ta có làm người nhân cách bại hoại? Cho dù anh ra giết người phóng hỏa?”
 
Thẩm Đình ôm hy vọng mong manh thuyết phục Cao Hiểu Vi, nên nói rất trầm tĩnh: “Tớ đã nhận lời anh ấy sẽ không lung lay nữa. Huống hồ là tớ vốn không tin chuyện này là anh ấy làm, anh ấy bị oan. Phải, anh ấy khá tính toán, nhưng làm việc đều có giới hạn, tuyệt đối không làm chuyện đó! Tớ tin tưởng anh ấy, có ai hiểu anh ấy hơn tớ chứ? Mọi người nên tin vào phán đoán của tớ.”
 
Cao Hiểu Vi gần như bị thuyết phục bởi sự kiên định của cô nên hỏi: “Cậu có chứng cứ gì?”
 
“Trực giác của tớ, phán đoán của tớ.”
 
Cao Hiểu Vi vốn muốn cô lấy ra chứng cứ đáng tin nào đó, ngờ đâu lại nghe thấy hai chữ “trực giác”, cô giận tới mức mất cả lý trí. Cảm thấy bạn mình thật là hết thuốc chữa rồi: “Sự tự tin của cậu ở đâu ra vậy? Đúng là quá cứng đầu! Tớ nói cho cậu biết, cho dù anh ta bị oan thì danh tiếng cũng bại hoại rồi! Huống hồ rất có khả năng anh ta phải ngồi tù mười tám năm. Cậu không thể không lo cho tương lai của mình, không thể không lo nghĩ cho danh dự của mình.”
 
Thẩm Đình biết không thể thuyết phục được bạn mình, niềm tin của họ giống như một ngôi thành, chỉ có thể nhìn ra ngoài nhưng không được phép điều chỉnh, Thẩm Đình đành lùi bước: “Hiểu Vi, đừng nói những chuyện này nữa, cậu giúp tớ mở cửa đã, giúp tớ chuyện này là được rồi.”
 
Cao Hiểu Vi nhìn bố của Thẩm Đình, trông ông có vẻ rất đau buồn, dù sao cha con thân thiết với nhau, không phải ông không hiểu tâm trạng của con gái, nhưng ông chỉ có thể làm thế. Cao Hiểu Vi đứng ngoài lắc đầu: “Xin lỗi, tớ nghĩ tớ làm thế này mới là giúp cậu, huống hồ bác trai cũng sẽ không đưa tớ chìa khóa đâu.”
 
Chẳng phải là những thiên thần của Charlie nên không cách nào đạp cửa xông ra được, sáng hôm sau cô bỗng nghĩ đến Hoàng Khải Nam. Hoàng Khải Nam nói với cô hôm nay đi công tác về, bố cô không chỉ tin tưởng mà còn rất khâm phục anh. Nếu lấy Khải Nam làm thuyết khách, chắc chắn mình sẽ có cơ hội thuyết phục được bố.
 
Thế là cô lên mạng để tìm Hoàng Khải Nam, quả nhiên anh có ở đó, online khó mà nói hết được, Thẩm Đình rất cuống, nhờ anh đến ngay nhà tìm cô, cô có chuyện gấp.
 
Lúc Hoàng Khải Nam đến thì bố cô vừa đi ra ngoài. Anh nhìn thấy cô bị nhốt trong phòng thì thấy rất khó hiểu. Anh ngạc nhiên hỏi: “Em phạm pháp à? Năm nay bao tuổi rồi? Sao lại bị nhốt trong phòng?”
 
Thẩm Đình hỏi: “Anh có biết chuyện của Thẩm Nhân Kiệt không?”
 
Hoàng Khải Nam đáp: “Biết. Vì chuyện này mà bố em không cho em ra ngoài à?”
 
Thẩm Đình không có kiên nhẫn nói hết nên chỉ thuật lại những điểm mấu chốt nhất.
 
Hoàng Khải Nam sửng sốt: “Em và cậu ta ở bên nhau?”
 
Thẩm Đình nói: “Đó không phải là chuyện quan trọng nhất, anh giúp em khuyên bố thả em ra đi, ông không nghe em, em cũng không muốn nổi loạn chống lại ông. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể nhờ anh thôi.”
 
Ngờ đâu Hoàng Khải Nam nói: “Nếu là thế thì anh nghĩ bố em làm vậy là đúng. Sao em lớn thế này rồi còn bướng bỉnh vậy?”
 
“Sao anh lại hỏi thế?” Thẩm Đình vừa tuyệt vọng vừa mệt mỏi hỏi.
 
“Cậu ta tính khí thế nào anh cũng thấy rồi, em nên chia tay đi. Hơn nữa bây giờ còn dính vào chuyện này, em cũng không nên dính dáng gì tới cậu ta.
 
“Không được, anh ấy bị người ta hãm hại, thật đó! tuy bây giờ em không có chững cứ nhưng anh phải tin em. Bây giờ anh ấy lâm vào cảnh này, đang cần sự ủng hộ nhất, em biết anh hiểu em.”
 
Hoàng Khải Nam không hề bị cô thuyết phục, ngược lại còn sắc giọng hỏi: “Em hồ đồ quá rồi, yêu ai cũng phải chọn người chứ, em cũng không còn là trẻ con ba tuổi nữa mà làm việc gì cũng chỉ cần nhiệt tình là được nữa đâu.”
 
Bệnh nặng chỉ có thể cho uống thuốc liều mạnh, một ngày một đêm, Thẩm Đình đã gần như suy sụp về tinh thần, lại nghe anh chỉ trích mình như vậy thì thầm nghĩ, anh ép tôi đấy nhé, trong lúc bồng bột đã hét ra sự thực: “Còn tốt hơn anh không thể yêu ai. Anh chẳng yêu ai hết, tôi biết, tuy anh đối với ai cũng dịu dàng, chu đáo lịch thiệp, nhưng thật ra trong lòng anh không có nhiệt tình, không có hứng với ai hết. Cả đời anh chắc sẽ chỉ sống một mình, anh là người không có khả năng yêu điển hình, anh yêu ai cũng chỉ được dăm bữa nửa tháng là hết. nên anh ghen tỵ với tôi, ghen tỵ tôi đã tìm ra người rôi yêu.”
 
Sắc mặt Hoàng Khải Nam tái mét, phủ nhận ngay: “Anh ghen tỵ với em? Em nói gì thế? Anh chỉ hiểu quá rõ em, muốn giúp em.”
 
Thẩm Đình cuống quá rồi, lại chưa ăn cơm nên toàn thân rã rời, vì cách một lớp cửa, không thấy được vẻ mặt của anh nên càng dễ nói ra, cô liền trút hết mọi suy nghĩ từ trước đến nay của mình: “Tôi biết anh hiểu tôi, nhưng tôi cũng hiểu anh, chúng ta là thanh mai trúc mã, tôi không hiểu được anh hay sao? Trước kia chắc chắn anh đã nghĩ, tuy tình trạng của chúng ta khác nhau nhưng kết quả cũng như nhau. Đối với tình yêu, anh không thể có được, còn tôi thì không có được. Thế giới này đối với chúng ta đều chẳng có hy vọng gì, vậy chi bằng sau ba mươi tuổi cùng sống bên nhau là được, hai người lạnh lùng ở cạnh nhau thì ít nhất cũng có được chút hơi ấm. Lúc tôi đau buồn cũng từng nghĩ thế. Nhưng tôi không thể. Thật đó, Khải Nam.”
 
Hoàng Khải Nam cảm giác toàn thân rã rời, anh tìm ghế sô pha ngồi xuống, gục đầu, tay chống vào trán, không nói gì nữa. Thẩm Đình cũng im lặng. Hoàng Khải Nam cứ im lặng mãi, cuối cùng, Thẩm Đình đã nghĩ anh quá tực giận mà bỏ đi rồi.
 
Sự ngượng ngập và bất lực khi bị nhìn thấy khiến Hoàng Khải Nam rất khó chịu, nhưng anh luôn là một người tốt. Một lúc sau anh mới thành thật nói: “Anh có suy nghĩ như vậy thật, em nói đúng, có thể anh ích kỷ, xin lỗi. Anh chỉ nghĩ là, chúng ta từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, quen thuộc nhau, yêu thích nhau, trong thế giới ngắn ngủi chỉ sống được vài thập niên này, chẳng lẽ phải cô đơn đến già? Anh có thể chăm sóc em, cũng muốn như vậy, đối với chúng ta đó cũng là một lựa chọn tốt... Bây giờ em có cậu ta, mọi thứ đã thay đổi, anh thực sự cũng cảm thấy bơ vơ. Vì em mà anh luôn có thiên kiến với cậu ta, xin lỗi.”
 
Thẩm Đình ban nãy nói xong cũng thấy hối hận, nghe anh nói vậy càng hối hận hơn, cô nói: “Xin lỗi, anh à, em không nên nói anh như vậy. Em đang nói bậy bạ thôi, em tâm thần mất rồi.”
 
Hoàng Khải Nam đã bình thường trở lại, còn an ủi cô: “Quan tâm thì rối thôi. Hơn nữa em nói cũng đúng.”
 
Thẩm Đình lại tỏ ra vô cùng hổ thẹn: “Anh đối xửa tốt thế với em mà em lại vong ân bội nghĩa, từ nhỏ đến lớn, có anh là tốt với em nhất, em thật là...”
 
“Không sao, những gì em nói đều là thật.” Hoàng Khải Nam rất bình tĩnh, anh thật sự không biết tức giận, đặc biệt là với cô. Thế là anh hỏi: “Tại sao em lại tin tưởng cậu ta thế?”
 
Thẩm Đình thở dài: “Không tin cũng không còn cách nào khác, chắc chắn anh ấy đã nghĩ rằng em vùa biết anh ấy xảy ra chuyện đã trốn ngay thật xa.”
 
“Tại sao em lại tin cậu ta?” Hoàng Khải Nam kiên trì hỏi.
 
Thẩm Đình nói: “Bạn đầu là trực giác, thật sự là thế, ở cạnh anh ấy bao lâu rồi, cho dù là việc công hay việc tư, em cũng hiểu cách xủ lý của anh ấy. Trông thì có vẻ lạnh lùng vô tình, nhưng thực tế thì anh ấy rất biết thông cảm, trong trái tim như có mặt trời, cũng có thể sưởi ấm người khác. Về sau em nhìn thấy chủ đề trên mạng, cơ bản là đã biết ai làm rồi, giọng điệu ấy, thủ đoạn ấy y hệt. kẻ đó và anh ấy có khúc mắc rất lớn với nhau, cũng đã từng lôi em vào.”
 
Cô lại kể chuyện Tống Uẩn cho anh nghe.
 
Cuối cùng Hoàng Khải Nam nói: “Lát nữa bác trai về, anh sẽ nói chuyện với ông.”
 
Thẩm Đình không ngờ lại chuyển biến như thế nên vùa kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Thật ư, tại sao anh bỗng dưng lại chịu giúp em?”
 
Hoàng Khải Nam nói gọn: “Vì anh cũng tin em.”
 
Bố cô mua ít đồ về, Hoàng Khải Nam bắt đầu bàn bạc với ông, ban đầu bố cô rất kiên quyết nhưng trước nay vẫn rất xem trọng Hoàng Khải Nam nên cuối cùng thái độ của ông cũng đã có sự thay đổi. Anh lại nói: “Bác ạ, bác không thể nhốt cô ấy lại là xong, kỳ thực con rất tin cô ấy, bác cũng tin cô ấy chứ ạ. Con biết, trong mắt cha mẹ thì con cái mãi mãi là những đứa trẻ, nhưng thực ra cô ấy đã ba mươi tuổi rồi, việc gì nên làm không nên làm cô ấy đều hiểu rõ. Cô ấy sống một mình đã bao năm, mưa gió cũng tự che chắn, không có cha mẹ cô ấy vẫn sống được.”
 
Cho dù là bao tuổi thì chỉ cần con gái chưa lập gia đình, ý muốn bảo vệ cho con của cha mẹ vẫn rất mãnh liệt, ngỡ rằng không có mình thì con gái sẽ sa ngã, sẽ mù quáng. Thế nên bố cô rất bàng hoàng, nghĩ lại thấy nh nói cũng đúng, nhưng lại biện hộ cho hành vi của mình: “Bác sợ nó đi đường khúc khuỷu, khuyên nó cũng không kịp nên bác chỉ có thể nhốt nó lại trước đã, đợi qua vài ngày rồi tính. Cũng là vì tốt cho nó, bây giờ mẹ nó đã mất rồi...”
 
Hoàng Khải Nam chân thành: “Con cháu tự có phúc của con cháu. Thẩm Nhân Kiệt con cũng đã gặp, một người rất tốt, con tin chuyện này không phải cậu ta làm. Bác à, bác cũng tin con chứ. Hơn nữa con sẽ đi cùng cô ấy xem sao, nếu có chuyện gì thì đã có con lo liệu. Nếu không sau này sự việc không như báo nói, bác sẽ khiên cô ấy hối hận cả đời, chẳng phải là càng thảm hơn sao?” Thậm chí anh còn thuyết phục bản thân để khen ngợi Thẩm Nhân Kiệt.
 
Thủ đoạn thô bạo rất có khả năng dẫn đến lỗi lầm hoặc bi kịch, mấy hôm nay cha Thẩm Đình bình tĩnh nghĩ lại cũng cảm thấy mình quá đáng, con gái ba mươi tuổi chứ không phải là mười ba tuổi, con gái ông khá hiểu thảo và biết ơn cha mẹ, đổi lại là người khác có thể đã trở mặt với bố mình rồi. Những gì Hoàng Khải Nam nói ông cũng không có lý do phản bác, có cậu ấy bên cạnh con gái ông, ông cũng an tâm hơn. Thế là im lặng và đưa chìa khóa cho Hoàng Khải Nam.
 
Thẩm Đình vừa ra ngoài đã kích động nói: “Anh mau đưa em đến đó đi.”
 
Hoàng Khải Nam quan tâm: “Em không ăn cơm à?”
 
Thẩm Đình nói: “Em không đói. Ba giờ chiều này anh ấy sẽ mở họp báo, địa chỉ em nhớ rồi. Anh mau đưa em đến đó đi.”
 
Trên chiếc xe lao nhanh, Thẩm Đình cầm di động của Hoàng Khải Nam, lắp sim vào máy, muốn xem xem Thẩm Nhân Kiệt có nhắn tin cho cô hay không.
 
Sim vừa lắp vào máy, mười mấy tin nhắn đã tít tít reo vang không ngớt.
 
Thẩm Đình xem từng tin một, chỉ cảm thấy vừa đau khổ vừa buồn bã, lúc quan trọng nhất thì chỉ có mình anh đối mặt với tất cả.
 
“Vốn không định nói em biết, tưởng anh có thể tự đối diện, vì trước nay đều như thế. Nhưng có thể gần đây luôn có em bên cạnh, khiến anh không còn khép chặt trái tim mình nữa, vì thế lúc này lại rất muốn nghe những lời quan tâm và cổ vũ của em.”
 
“Thực ra anh vẫn ổn, em đừng lo. Chỉ hù dọa em thôi, tự anh ứng phó được.”
 
“Tại sao lại bỏ mặc anh, tại sao khóa máy? Đến em cũng không tin anh sao?”
 
“Biết rõ em không nhận được, thậm chí không muốn đọc, nhưng anh vẫn cứ gửi tin cho em, anh nghĩ anh điên rồi.”
 
Tin nhắn cuối cùng chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Được, anh hiểu rồi, không quấy rầy nữa.”
 
Nhìn thời gian của những tin nhắn đó đều vào khoảng một, hai giờ đêm, cô gần như có thể tưởng tượng ra vào đêm khuya thanh vắng, một mình anh không tài nào ngủ được, ngôi trên ghế sô pha, vừa hút thuốc giải sầu, vừa lo lắng đợi cô hồi âm, nhưng cái anh nhận được chỉ có thất vọng, giống như hoang tưởng rằng bức thư trong chai mà mình ném ra biển khơi sẽ có hồi âm, nhưng lại bị sóng biển đưa trở lại.
 
Đến khi họ đến nơi họp báo thì người đã lố nhố đông kín, có thể nhìn thấy rất nhiều tay quay phim phóng viên đang bày binh bố trận, cũng có rất nhiều người cùng ngành nghề đến thâm dự. Đứng càng cao thì ngã càng đau, vẫn có rất nhiều người mong đợi được nhìn thấy những người tự nhận cao hơn kẻ khác phải rơi xuống khỏi mây xanh, Thẩm Nhân Kiệt vẫn chưa xuất hiện.
 
Thẩm Đình đang định vào trong thì Thẩm Nhân Kiệt xuất hiện, anh mặc áo sơ mi trắng, quần kaki, gương mặt không chút cảm xúc, râu được cạo sạch sẽ, ánh mắt kiên định. Thực ra ở hoàn cảnh này, tốt nhất là không cạo râu,còn phải để tóc bạc đầu, như thế mới được nhiều người thông cảm, nhưng anh bẩm sinh đã không có thói quen tranh thủ tình cảm của kẻ khác.
 
Anh đảo mắt một vòng, Thẩm Đình đang định đưa tay lên cao để anh nhìn thấy cô, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến những phát ngôn của anh.
 
MC nói một vài câu rồi anh bắt đầu phat biểu, giọng nói đều đều, không vui không buồn, không nhận ra chút xao động tình cảm nào. “Việc cố ý phóng hỏa là do tôi làm, mọi người cảm thấy bị tổn thương thì tôi rất xin lỗi... Còn về người vu khống tôi sai khiến kẻ khác giết người thì tôi khẳng định là mình không làm. Bên cảnh sát cũng đã điều tra, nhất định sẽ tìm ra chân tướng, và cho tôi cũng như mọi người một đáp án đúng đắn...”
 
Thẩm Đình thấy anh như vậy cũng yên tâm hơn, cũng phải, xưa này luôn là anh lo lắng và ủng hộ cô, có lúc nào đến lượt cô lo cho anh đâu?
 
Đã vào đến phần phóng viên hỏi đáp, Thẩm Đình vô cùng lo lắng phóng viên sẽ hỏi những câu hỏi rất hà khắc, lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi. Lúc ấy, Thẩm Nhân Kiệt lại nhìn ngay về phía cô, thấy Thẩm Đình trong đám đông chen chúc. Không thể! Từ sau khi xảy ra chuyện, cô trốn tránh anh như tránh bệnh dịch, tuy niềm tin yếu ớt trong anh mách bảo rằng cô không phải loại người đó, nhưng cô thực sự là không hề liên lạc với anh. Còn anh là người rất có khả năng phải ngồi tù, có tư cách gì mà đòi hỏi người khác. Anh lắc đầu, mấy đêm liền mất ngủ, có lẽ anh mệt quá rồi! Cô cũng nhìn thấy anh, tuy lúc này lo đến mức đôi lông mày nhăn tít lại, cô vẫn cố gắng tỏ ra tươi tỉnh, mỉm cười với anh, anh nhìn thấy cô mấp máy môi nói gì đó với anh nên tập trung nhìn, cách những người đang nhìn anh, đang hiểu lầm anh, những người đang chế giễu và hận thù anh, muốn bắt anh chịu tội... anh nhìn thấy cô, trong tích tắc bỗng hiểu ra cô đang nói gì: “Cố lên, em tin anh. Cố lên, em tin anh...”
 
Anh cảm giác nhất định là do suy nghĩ ảo của mình rồi, người ta luôn muốn nghĩ về hướng mà mình mong muốn. Anh đẩy Tạ Huyền đang đứng cạnh, khẽ hỏi: “Cậu nhìn xem, Thẩm Đình bên kia đang nói gì đó?”
 
Tạ Huyền nhìn một lúc rồi đáp: “Cô ấy nói cậu cố lên, cô ấy tin cậu.”
 
Anh bỗng thấy cảm xúc dâng trào, mọi gương mặt phía dưới như biến mất, cả thế gian như sáng hẳn lên, anh cố gắng khống chế cảm xúc của mình, cũng muốn cười nhẹ nhõm với cô, tâm trạng vốn tuyệt vọng chuyển thành mừng rỡ sung sướng, bỗng nhiên tim anh thắt lại, anh nghiến răng cúi gập người, muốn đưa tay tìm lọ thuốc trong túi áo, nhưng chưa kịp làm thì mọi thứ bỗng nhòe đi, gương mặt cô biến mất như làn khói mỏng, anh gục xuống.
 
Thẩm Đình thấy sắc mặt anh vụt trở nên trắng bệch, sau đó ngã nhào thì vội càng đẩy đám đông ra để lao lên trên, hội trường hỗn loạn, tiếng xì xầm bàn tán vang lên không ngớt, tạp nham lạ thường, khó mà khống chế. Phóng viên bên kia còn kêu lên: “Tiên sinh, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, anh sao thế?”
 
Tạ Huyền cùng những người khác đỡ lấy Thẩm Nhân Kiệt, Thẩm Đình nhìn anh đang hôn mê, không biết can đảm lấy đâu ra mà không còn rối loạn và căng thẳng nữa, cô trấn tĩnh nói với Tạ Huyền: “Mau gọi 119, cho anh ấy uống thuốc trước đã.”
 
Cô lại quay sang cầm micro nói với mọi người: “Anh ấy bị bệnh tim, hiện giờ... hiện giờ anh ấy không thể trả lời câu hỏi của mọi người. Tôi là bạn gái của anh ấy, mọi người có vấn đề gì có thể hỏi tôi, sau này những chuyện liên quan đến anh ấy, trước khi anh ấy khỏe lại, xin đừng làm phiền, và sẽ do tôi chịu trách nhiệm. Cám ơn mọi người.”
 
Mọi người bàn tán bên dưới, Thẩm Đình như chiến sĩ gang thép, không hề sợ hãi những người đó. Hai mươi phút sau, các phóng viên rút lui, chỉ có một số người còn đứng đó, một là Hoàng Khải Nam đi cùng cô đến đây, còn một người nữa, là Cao Hiểu Vi.
 
Thẩm Đình thực sự không nghĩ rằng bạn mình lại đên đây. Cao Hiểu Vi đến gần, tỏ ý khâm phục thật lòng: “Cậu tuyệt lắm, thật đấy.”
 
Thẩm Đình thắc mắc: “Sao cậu lại đến?”
 
Cao Hiểu Vi cười: “Tớ biết cậu không thể đến, tớ là bạn cậu, đương nhiên phải thay cậu đến xem thế nào chứ.”
 
Thẩm Đình rất cảm kích vì có người bạn như thế: “Cám ơn.”
 
Cao Hiểu Vi vỗ vỗ tay cô: “Được rồi, sau này cậu chuẩn bị làm gì? Cậu đã quyết định rồi. tớ khuyên không được thì chỉ có thể giúp thôi. Không thì mặt mũi nào làm bạn cậu, rồi uống rượu mừng của cậu chứ?”
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
98468
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 544664
Nd: HE.
Đến đây nào bác sĩ của anh
Tác giả: Như Thi Vấn
view: 708846
Nd: HE.
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 337737
Nd: HE.
Tình bất yếm trá
Tác giả: Thị Kim
view: 508202
Nd: HE.
Vật trong ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 312296
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 732742
Nd: HE.
Không Cẩn Thận Họa Lớn Rồi
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 911756
Nd: HE.
Công chúa Quý Tính
Tác giả: Tựu Mộ
view: 368431
Nd: HE.
Độc nhất nam nhân tâm
Tác giả: Cổ Linh
view: 362869
Nd: HE.
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 673929
Ti mệnh
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 836978
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 674856
Nd: HE.
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 409219
Nd: HE.
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 496357
Đại hiệp rất nghèo
Tác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
view: 543016
Nd: HE.
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 272950
Nd: HE.
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
Tác giả: Ta là Tô Tố
view: 551565
Nd: HE.
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 471534
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc