Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 31:Thượng Đế là dược sư không đạt chuẩn
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Thẩm Nhân Kiệt làm mặt lạnh: “Cô đến đây làm gì?”

 
Tống Uẩn nói: “Đến thăm anh, không hoan nghênh à?”
 
Thẩm Nhân Kiệt định đóng cửa thì Tống Uẩn nũng nịu nói: “Đừng đóng, anh sẽ hối hận.”
 
Thẩm Nhân Kiệt thờ ơ: “Uy hiếp tôi? Chuyện chúng ta tôi đã nói với cô ấy rồi, đây không còn là con bài của cô nữa.”
 
Tống Uẩn vào trong, hỏi: “Lá thư của tôi anh đọc chưa, có cảm động không?”
 
Thẩm Nhân Kiệt kiềm chế cơn giận của mình: “Nôn ra mấy lần, vẫn không thể nào đọc được hết.”
 
Tống Uẩn nhìn anh dịu dàng: “Anh đừng thế, thực ra tôi rất muốn yêu anh, nhưng tôi không làm được, thật đấy, anh không thể trách tôi được. Giống như tôi muốn lên trời hái sao, thậm chí tàu vũ trụ đã chuẩn bị xong cả, nhưng lúc xuất phát lại phát hiện ra, thì ra không được, thì ra tôi có chứng sợ độ cao! Nhân sinh hoang đường thế đấy, anh cũng biết chứ.” Cô ta nói bằng giọng điệu rất kịch, rất khoa trương.
 
Thẩm Nhân Kiệt đã không quan tâm những chuyện đó, chỉ thấy vô cùng phản cảm: “Không ngờ bây giờ cô thích nói chuyện nhảm thế này!”
 
Tống Uẩn thong thả nói: “Nói nhảm là câu đầu tiên khi giao tiếp với nhau mà. Dưới đây mới là vấn đề chính. Lá thư ấy chỉ là màn mờ đầu vang dội thôi, bên dưới còn cao trào phong phú, hay ho hơn nhiều.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Có điều diễn xuất của cô chắc nhiều quá hóa nhàm, chẳng có gì đáng xem.”
 
Tống Uẩn lắc đầu vẻ yêu kiều: “Anh sai rồi. Anh có biết không? Sau khi anh về nước, tôi vẫn quan tâm mọi thứ về anh. Đặc biệt là vụ cháy đặc sắc kia.”
 
“Vụ cháy!” Tim Thẩm Nhân Kiệt đập mạnh, giống như ngọn lửa kia bỗng táp vào người.
 
“Phải, vụ cháy do anh tạo ra, quá đặc sắc. Tôi vừa đọc tin tức đã biết ngay là kiệt tác của Kiệt thiếu gia, cả sự việc đó quả là kín kẽ, tôi không thể không khâm phục anh mất mấy ngày, đúng là một vụ án kinh điển.”
 
Thẩm Nhân Kiệt cười lạnh lùng: “Đúng là tiểu nhân. Đó chỉ là một sự cố.”
 
Tống Uẩn lại cười: “Chúng ta quen nhau lâu như thế, là sự cố hay không thì tôi lại không rõ à? Anh đừng lừa tôi.”
 
“Tin hay không tùy cô.” Thẩm Nhân Kiệt không muốn nói nhiều với cô ta, chỉ ném lại một câu.
 
Tống Uẩn mở to đôi mắt đẹp: “Đương nhiên là tôi không tin rồi, nhưng không có chứng cứ tôi cũng sẽ không tự dưng chạy đến tìm anh làm gì. Chắc tính cách này của tôi anh cũng không đến nỗi không hiểu chứ. Thực ra anh cũng giống tôi, chúng ta cùng một loại.” Cô ta đến gần Thẩm Nhân Kiệt.
 
Đôi mắt Thẩm Nhân Kiệt như tóe lửa: “Cô đừng có dát vàng lên mặt mình nữa.”
 
“Nói cũng phải.” Tống Uẩn gật gù, “Anh vẫn hiền lành hơn, cho kẻ gây họa một số tiền lớn. nếu không tôi cũng không tìm ra sơ hở của anh. Cho một số tiền nhỏ thông qua công ty. Tạ Huyền còn gửi một khoản lớn nữa.”
 
Thẩm Nhân Kiệt sắc mặt nặng nề, hơi thở gấp gáp, anh tiến lên một bước, rất muốn bóp chết cô ta cho xong.
 
Tống Uẩn lại nói: “Nhưng anh yên tâm, không phải Tạ Huyền nói tôi biết đâu, anh ta hận tôi muốn chết, sao lại nói được. Tất nhiên là tôi có cách của mình, anh nhất định sẽ khâm phục khả năng của tôi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt tất nhiên không nghi ngờ Tạ Huyền, tìm ra Tiểu Trần – người phóng hỏa – để bẫy anh ta, đối với cô ta là điều đơn giản như động đậy một ngón tay. Sự đã đến nước này, anh hỏi một cách trầm tĩnh: “Cô muốn làm gì?”
 
Khóe môi Tống Uẩn nở một nụ cười rất đẹp: “Tôi không muốn làm gì cả, nhưng, bà chị kia của anh vẫn chưa biết chuyện này nhỉ. Có điều chắc sẽ nhanh chóng biết ngay ấy mà.”
 
“Chuyện chúng tôi không cần cô lo.” Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng.
 
“Ngại quá, tôi vẫn phải lo rồi.” Tống Uẩn nói.
 
“Tại sao cô...” Thẩm Nhân Kiệt thực sự không hiểu cô ta tại sao lại làm thế, anh không yêu cô ta, cô ta cũng không yêu anh, hơn nữa họ chẳng ai nợ ai.
 
Tống Uẩn cắn môi, nói: “Vì tôi không thoải mái, sau khi anh thích tôi, sao lại có thể yêu loại người đó.”
 
Thẩm Nhân Kiệt không nhịn được cười “phì” một tiếng, đến lượt Tống Uẩn hỏi anh: “Tại sao anh cười?”
 
“Tôi cảm thấy nực cười, sao cô không lại không tự biết mình như thế, còn so sánh với cô ấy. Cô và cô ấy không cùng một cấp bậc, cô ấy tốt hơn cô gấp ngàn vạn lần.”
 
Tống Uẩn nổi giận: “Tôi thì muốn thử xem chị ta rốt cuộc tốt tới mức nào!”
 
Thẩm Nhân Kiệt khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Cô cứ việc thử, còn giờ thì mời ra ngoài cho!”
 
Tống Uẩn nghe anh hạ lệnh đuổi khách, cũng không nằn nì thêm mà bỏ ra ngoài, nói một câu rất thân mật: “Tạm biệt, tôi sẽ còn đến đây.”
 
Thẩm Nhân Kiệt có cảm giác như sắp ngạt thở, nếu biết cô ta đang theo dõi anh, nếu biết nó sẽ trở thành dây dẫn lửa ảnh hưởng đến anh và Thẩm Đình, anh chưa chắc sẽ làm, nhưng nay hối hận cũng đã muộn. Anh bình tĩnh lại, nghĩ xem bước tiếp theo cô ta sẽ làm gì, nghĩ bản thân sau đó sẽ phải làm gì. Mỗi một bước đi của anh phải nhanh hơn cô ta.
 
Lúc đó, Thẩm Đình đẩy cửa bước vào, hỏi: “Sao không khóa cửa?”
 
Thẩm Nhân Kiệt ngẩng lên: “Ồ, quên mất.”
 
Thẩm Đình thấy vẻ mặt anh rất kì lạ thì tiến lại ngồi xuống cạnh anh, quân tâm: “Anh sao vậy?”
 
Thẩm Nhân Kiệt hít một hơi thật sau, nếu để người khác nói cô biết thì chi bằng bây giờ anh sẽ kể hết cho cô nghe: “Anh có chuyện này muốn nói với em.”
 
“Chuyện gì, sao anh cứ như đang báo cáo ở Liên Hiệp Quốc thế, nghiêm túc quá.” Thẩm Đình đùa một cách vô tư.
 
“Em nghe rồi đừng giận nhé.” Anh cần cô đảm bảo với mình.
 
“Em không dễ giận đâu.” Cô nói, thực ra thực tế lại ngược lại.
 
Thẩm Nhân Kiệt ngẫm nghĩ rồi nói: “Em còn nhớ vụ cháy ở tòa soạn báo của chúng ta không?”
 
Thẩm Đình thấy lạ là vì sao anh lại nhắc đến chuyện đó, cô nói: “Đương nhiên, đó là một vụ cháy lớn trong sự nghiệp sinh nhai của em mà.”
 
“Vụ cháy đó do anh làm.”
 
“Anh nói gì?” Thẩm Đình chưa hiểu.
 
“Vụ cháy đó do anh làm.”
 
“Vụ cháy đó do anh làm?”
 
Cô thấy anh gật đầu, không thể nào tin được, nhưng lại không thể không tin, vụ cháy đó lại do anh làm! Nhưng đêm hôm đó khi cô cuống đến nỗi sắp khóc, anh lại còn làm bộ làm tịch ngồi cạnh cô than vãn kể lể cả mấy tiếng trong đêm, lúc đo cô khâm phục nghị lực và trí tuệ của anh biết bao, không còn lo sợ gì về tai nạn đó, hôm sau cô bạn rộn viết kế hoạch đến mấy tiếng, bây giờ anh nói thế, đúng là quá giả tạo, đúng là quá đáng sợ.
 
Một vụ cháy quá khéo, không cháy ở xưởng in, không cháy trên đường phố phồn hoa, mà lại trên con đường quê hẻo lánh vắng người, không làm hại ai, không phải chịu trách nhiệm hình sự, chỉ làm tòa soạn của họ bắt lửa, nghĩ lại thì trời cao quá thiên vị họ, khiến người ta nghi ngờ anh là con riêng của ông trời. Làm ăn như thế, thật ra cô có thể hiểu, là sếp mà làm thế, cô cũng có thể hiểu, dù sao cô cũng lăn lộn bao nhiêu năm rồi, biết rằng “vô thương bất gian”. Nhưng nếu người này là bạn trai cô, bạn nghĩ rằng tâm hồn của họ tương thông, nhưng bỗng dưng phát hiện thật ra không phải vậy, thì liệu có đáng sợ không? Anh nói dối cô cũng nhất định sẽ mặt không biến sắc tim không đập loạn như vậy. Thậm chí hôm nào đó, liệu anh có bắt đầu toan tính với cô?
 
Trong mắt Thẩm Đình không ngừng tái hiện cảnh đêm ấy anh kinh sợ cầm bật lửa, tay lại run đến nỗi không bật lửa được, cười và than thở: “Diễn xuất của anh thật tốt, khiến em khâm phục đấy.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nắm tay cô, cuống quýt: “Xin lỗi, anh không cố ý lừa em.”
 
Thẩm Đình không nói gì, không nhìn anh, cô rất muốn tha thứ cho anh, cô thật sự yêu anh, nhưng cô chỉ nhẹ nhàng rút tay ra.
 
Thẩm Nhân Kiệt vội vàng đặt tay lên vai cô, không muốn chọc giận cô, nhưng vẫn nói với vẻ tự tin: “Bây giờ em nghĩ thế nào? Chuyện này chắc không ảnh hưởng đến chúng ta chứ?”
 
Thẩm Đình vùng ra, tư duy rất hỗn loạn, cô miễng cưỡng nói: “Em cũng không biết mình đang nghĩ gì, nhưng em thấy anh rất đáng sợ. Anh có thể cho em yên tĩnh suy nghĩ một chút, sắp xếp lại mọi thứ không?” Vừa nói cô vừa đi ra ngoài.
 
Thẩm Nhân Kiệt biết chuyện này không thể gấp gáp được, càng gấp càng loạn, nhưng lại rất lo lắng, thế là anh ngăn cô lại: “Em muốn nghĩ bao lâu?”
 
Thẩm Đình lắc đầu: “Em không biết.”
 
“Vậy anh đợi em ăn cơm trưa.” Anh nói nhanh.
 
“Anh đừng đợi em.” Thẩm Đình nói xong, nhanh chóng về lại nhà mình, đóng chặt cửa.
 
Thẩm Nhân Kiệt ngã phịch xuống ghế sô pha, chỉ một lúc sau anh đã bắt đầu thấy cuống quýt, gọi điện cho cô mấy lần đều bị từ chối. Không chịu thua, anh gọi lại thì máy đã tắt. Vì là lỗi của anh, không thể trách ai khác, anh chỉ có thể giận chính bản thân mình. Nhưng anh lại hi vọng cô có thể tha thứ. Tống Uẩn bức ép anh cũng không sao, nhưng cô thì khác, cô bắt buộc phải hiểu cho anh, thế là lửa giận lại cháy lan sang chỗ Thẩm Đình.
 
Anh đi nhanh đến cửa nhà cô, gõ “cộc cộc cộc” đến mười phút liền. Thẩm Đình bên trong cuối cùng không chịu nổi, lên tiếng hỏi: “Anh muốn làm gì?”
 
“Em nghĩ xong chưa?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi.
 
“Chưa.” Người bên trong trả lời.
 
“Vậy còn cần bao lâu?” Thẩm Nhân Kiệt rất lo, thế là càng thêm tức giận.
 
Thẩm Đình cảm giác giống như mình là người có lỗi, bất giác như lửa đổ thêm dầu: “Em không biết.”
 
Thẩm Nhân Kiệt: “Em không thấy rằng em nên thông cảm cho anh sao?”
 
Thẩm Đình không nói gì.
 
Anh không thấy cô đáp lại thì cau mày, khẳng định: “Anh không nghĩ rằng mình đã phạm tội tày trời. Giới kinh doanh luôn là thế, dùng chút thủ đoạn cũng có thể hiểu được. Lúc đó chúng ta chưa quen nhau bao lâu, anh không thể tin em hoàn toàn, không nói cho em biết cũng có thể hiểu được chứ. Em cần suy nghĩ cái gì?”
 
Thẩm Đình nói: “Không phải em đang suy nghĩ đến những chuyện đó.”
 
Cách một cánh cửa nghe thấy giọng cô, tiếng nói bỗng trở nên rời rạc xa xôi, anh cuống cuồng hỏi: “Vậy rốt cuộc em có chuyện gì không nghĩ ra được?”
 
Thẩm Đình lại trầm tư một lúc rồi nói: “Anh cũng biết là em đã nghĩ rất lâu mới quyết định ở bên anh, lúc đó không phải là vì không thích anh, mà là vì suy nghĩ của chúng ta đối với nhiều việc quá khác xa nhau. Chúng ta đều là người lớn cả, không phải trẻ con mà yêu đương chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết, mà chúng ta phải nghĩ cho tương lai. Nhưng hôm đó em phát hiện ra em thật sự rất thích anh, em muốn buông thả bản thân một lần, nghe theo trực giác bản thân một lần. Bây giờ chuyện này thực sự khiến em hơi sợ hãi, giống như nó đang thức tỉnh em vậy. Nếu như anh không yêu em nữa thì em phải làm sao? Tha thứ cho em ích kỷ, em không muốn để mình phải tổn thương thêm lần nữa.”
 
Thẩm Nhân Kiệt không ngờ cô lại dễ dàng bỏ cuộc vậy nên nổi giận: “Em làm trò gì thế? Anh có thể đảm bảo anh chưa bao giờ áp dụng những cách trong kinh doanh vào cuộc sống, vào bản thân mình. Em chẳng có gì phải lo cả.”
 
Thẩm Đình hạ giọng nói: “Em lo sau này sẽ trở nên chông chênh, không có cảm giác an toàn.”
 
Thẩm Nhân Kiệt lại gõ cửa dồn dập: “Em có thể mở cửa không, chúng ta phải nói chuyện với nhau.”
 
Màn cửa trong phòng khép kín giống như một căn phòng tối. Thẩm Đình cũng thấy đau khổ, cô phải vất vả bao nhiêu mới quyết định ở bên anh, nếu đã quyết định rồi thì cô nhất định sẽ bất chấp tất cả để đi cùng anh, không ngại phong ba bão táp. Nhưng sự thật đang thử thách cô, cô có thể hoàn toàn chấp nhận con người anh không? Cái tốt và xấu của anh, hoặc trong những ngày tháng sau này, sẽ xem như không thấy hoặc không nghe thấy. Năm nay là năm khó khăn nhất trong cuộc đời cô, nhưng mỗi khi vất vả đều có anh bầu bạn, cô mới vượt qua, tìm ra lối thoát. Nửa năm cô ở bên anh đã như mười năm. Gặp được người mình yêu thật lòng đã khó nhường nào, yêu một người đối với cô càng khó khăn gấp bội! Bắt cô từ bỏ anh, thì cuộc đời còn lại của cô nhất định sẽ hối hận. Cứ nghĩ phải từ bỏ, cô cảm thấy như có thứ gì đó thít chặt lấy tim mình, khiến cô đau tới mức không còn là mình nữa. Âm thanh gõ cửa dồn dập giống như một đoàn tàu hỏa xuyên qua phòng cô, đập thẳng vào trái tim cô.
 
Thì ra, yêu đương giống như diễn vở kịch đau thương cùa Chúa Ki-tô, phải nhẫn nại, phải bao dung, phải từ bỏ, phải hy sinh. Tiếc rằng cô không thể, cô cảm thấy bản thân không đủ tư cách để yêu.
 
Dần dần, tiếng gõ cửa ngừng hẳn, hình như anh đã bỏ đi. Rồi dần dần, màn đêm buông xuống, cô bất giác ngủ thiếp đi, đến khi mở mắt choàng dậy thì sắc trời đã sáng hẳn. Không ngờ cô lại nằm bò trên ghế sô pha ngủ cả một đêm. Vừa ngủ dậy cô đã thấy lấn cấn, nhưng cũng bình tĩnh lại nhiều. Phàm là sự gì cũng cần mở rộng trái tim, cô định làm thế thật. Hơn nữa hôm nay mẹ cô đến, vốn dĩ cô còn định giới thiệu người nhà cho anh biết, để tránh cho mẹ cô cứ thúc giục bức bách mãi. Nghĩ đến đó, cô bất giác cảm thấy kì lạ, sao lúc này rồi mà mẹ cô vẫn chưa đến nơi?
 
Đang nghĩ ngợi thì điện thoại reo vang, cô vừa nghe thì bố cô bên kia đã cuống quýt: “Mẹ con ngất ở ga tàu, cần một số tiền phẫu thuật ngay! Rất gấp!”
 
Thẩm Đình nghe như sấm dội trên đầu, cũng không nghĩ phải hỏi kĩ càng mà chỉ cuống cuồng: “Mẹ con có sao không, bố, mẹ bây giờ sao rồi? Cần bao nhiêu tiền?”
 
Bố cô đau khổ: “Bác sĩ nói rất nguy hiểm, lúc nào cũng có thể... Làm phẫu thuật ít nhất phải hai trăm ngàn tệ, bố cuống lắm rồi, con mau nghĩ cách giúp đi!”
 
Cô đào đâu ra hai trăm ngàn, tuy cô đã đi làm gần mười năm nhưng đến phí chữa bệnh cho mẹ cô lại không trả nổi, đúng là bi ai cuộc đời. Nhưng cô không thể để bố cô lo lắng về chuyện này nên nói nhanh: “Bố, đừng lo, bố chăm sóc mẹ đi, chuyện này con giải quyết, con về ngay.”
 
Cô cúp máy, tay chân luống cuống nhất thời không nghe bản thân điều khiển, ngã sõng xoài ra đất, đồ đạc trên bàn rơi xuống “loảng xoảng”, một ống tiết kiệm tiền vỡ tan, tiền xu trong đó “tình tình tang tang” vung vãi đầy đất. Thẩm Đình muốn khóc mà không khóc nổi, tại sao trong phim truyền hình khi người ta gặp nạn đều có thể nhờ người giúp, còn cô chỉ có thể đập vỡ một ống tiết kiệm vô dụng.
 
Lúc mở cửa phòng lại suýt té ngã, thì ra trên đất đầy những món ăn, là Thẩm Nhân Kiệt thấy cô cả ngày không ra ăn cơm nên mua cho cô, trong lòng cô rất cảm động. Thấy cửa phòng Thẩm Nhân Kiệt đang mở, anh nằm trên ghế sô pha đối diện cửa ngủ say, chắc sợ cô lặng lẽ bỏ đi nên cả đêm cũng không đóng cửa.
 
Cô lao đến, Thẩm Nhân Kiệt nhìn thấy cô hoang mang thất thần, nhưng rõ ràng rất vui, hỏi: “Sao thế?”
 
Thẩm Đình cũng mặc kệ lòng tự trọng, trước mặt tiền thì làm gì còn lòng tự trọng nữa, cô hỏi: “Anh có thể cho em mượn một trăm năm mươi ngàn tệ không, em có năm mươi ngàn rồi.”
 
Anh hỏi, vừa nghi ngại vừa lo lắng: “Em sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?”
 
Thẩm Đình rơi nước mắt: “Mẹ em bệnh rất nặng, cần tiền gấp, anh phải giúp em, nhất định phải giúp em!”
 
Thẩm Nhân Kiệt nghe thế cũng rất lo lắng, nhưng anh phải an ủi cô trước: “Đừng vội, bây giờ đang ở đâu? Em đưa anh đến đó.”
 
Thẩm Nhân Kiệt và Thẩm Đình cùng chạy đến bệnh viện mẹ cô nằm, tâm trạng rối bời, Thẩm Đình không thể làm gì nổi. Cũng may là còn Thẩm Nhân Kiệt giúp đỡ giải quyết gần hết mọi việc, lại tìm bác sĩ để liên lạc với bên quản lí bệnh viện, cuối cùng đã tìm ra bác sĩ giỏi nhất về phương diện này trong bệnh viện.
 
Thẩm Đình rất hối hận, cứ khóc hỏi bố: “Bố, sao lại thế này, mẹ bệnh từ lúc nào, sao lại thời kỳ cuối, sao con không biết?”
 
Bố cô ôm đầu, đờ đẫn nói: “Bố cũng không biết, mẹ con vẫn khỏe mạnh, ngày nào cũng nói cười với bố, sáng nào cũng dậy rất sớm, chỉ thỉnh thoảng bắt gặp là đang uống thuốc gì đó, hỏi thì mẹ con chỉ nói là thuốc đau đầu. Mẹ con luôn giấu, không ai biết cả.”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
102279
Cửu gia đừng làm vậy
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1032781
Nd: HE.
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu
Tác giả: Lại Bảo
view: 480804
Yêu nghiệt nhà ta
Tác giả: Cầu Mộng
view: 530141
Từng đóa bọt sóng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 422403
Nd: HE.
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 420858
Nd: Ngược. HE.
Thứ nữ sủng phi
Tác giả: Nhất Tiểu Bình Cái
view: 6760817
Nd: Sủng. HE.
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 569075
Nd: HE.
Thái hậu mười lăm tuổi
Tác giả: Trà Hoa Cúc
view: 770337
Nd: HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 725429
Nd: HE.
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 674856
Nd: HE.
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 811949
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 732742
Nd: HE.
Nữ vương dẫm đạp anh đi
Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực
view: 653947
Nd: Ngược. HE.
Mối Lương Duyên Trời Đánh
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 627579
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc